Vườn ÊĐen Mới | Tạ Ơn Chúa
















Câu Chuyện Tình Của Tôi
Ngày 25/05/2011

(Chặng đường đưa tôi đến tin Chúa)
Nguyễn Thùy Dương


Các bạn thân mến!

      Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sống trong chế độ bao cấp và bố mẹ đều thuộc thế hệ cũ không được học hành nhiều. May mắn là bố tôi còn tạm biết đọc và biết viết. Bao đời nay, họ hàng gia đình tôi đều gốc quê mùa ảnh hưởng đậm nét văn hóa của Nho giáo Khổng tử "tam tòng tứ đức,” trọng nam khinh nữ, thờ thần tượng, cúng ông bà tổ tiên..
 
     Tôi và bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, từ nhỏ đã phải chứng kiến cảnh lo âu của bố mẹ tôi vì thiếu cơm áo gạo tiền. Bố mẹ tôi phải đi làm kinh tế kiếm sống. Khi tôi mới 8 tuổi, mấy chị em tôi đã phải sống tự lập, bữa ăn bữa nhịn, sống sót đến khi xóa bỏ bao cấp là đã khá giả hơn là đã có cơm no áo ấm. Tôi là con út trong gia đình nên đã may mắn hơn anh chị tôi là được học hết lớp 12. Sau đó, làm đủ mọi nghề kiếm sống nhưng cuộc sống vẫn long đong lận đận, rồi tôi lập gia đình, sinh được 1 cháu trai. Dù vậy, với những bạo lực gia đình mà tôi phải chịu đựng, chúng tôi chia tay nhau. Cái nghèo hèn và khổ cực vẫn cứ đeo bám tôi. Điều đáng buồn là tôi luôn bị ám ảnh bởi quá khứ chua cay và tổn thương trầm trọng… Trong tôi không còn tồn tại niềm tin cuôc sống nữa, mà chỉ là một cái xác không hồn. Sống trong nước mắt lo âu và sợ hãi. Có thể do thời thơ ấu của tôi không được hạnh phúc nên vết thương lòng càng nặng nề hơn. Luôn than thân trách phận, trách mình đã sinh nhầm thế kỷ, trách bố mẹ đã bỏ rơi không chăm sóc chị em mình. Chúng tôi không có được sụ ấm áp, luôn bị chửi mắng vô cớ. Anh tôi là con trai thì luôn được chiều chuộng. Trong lòng tôi đầy sự ghen tị và hận thù. Hận thù cả người đàn ông đã lừa dối tình cảm của tôi, giậu đổ bìm leo, vì gia đình tôi nghèo nên tôi phải chịu bao cay đắng. Càng lớn tôi càng mặc cảm với thân phận mình, thân cô thế cô. Một cuộc sống thật vô nghĩa! Rồi tôi bị trầm cảm, cười khóc vô cớ, hay cáu gắt với mọi người, ra đường tự ti tự hạ mình. Rồi một ngày tôi quyết định rứt ruột bỏ lại đứa con nhỏ ở lại Việt Nam để sang Đài Loan lao động. Mục đích là thay đổi môi trường sống, quên đi mọi hận thù và muốn đổi đời. Các bạn thử đoán xem chỉ thay đổi môi trường sống liệu có thay đổi được số phận không?
 
Môi trường sống mới của tôi là lao vào việc làm, và quen với bọn xã hội đen ở Đài Loan. Rồi thì cái gì cũng biết, cái gì cũng nếm mùi. Bởi vì tôi nghĩ đời mình còn gì nữa đâu mà mất. Sa đọa vui chơi cho quên nỗi buồn nhục nhã. Chợt nhớ ra thì lại khóc về cuộc sống buông trôi không mục đích, không ý nghĩa của mình. Sau 2 năm hết hạn hợp đồng, tôi trở về Việt Nam, và 20 ngày sau đó, tôi sang lại đi theo con đường du học.
 
Vào dịp Tết 2007, tôi buồn phiền và vô vọng đi lang thang quanh quẩn, trong lòng mang đầy ưu tư và nặng trĩu vì tội lỗi. Nhìn về tương lai trào nước mắt, nhìn về quá khứ toát mồ hôi. Cuộc sống hiện tại không tiền, không người thân, không nơi nương tựa... Rồi cuộc sống sẽ trôi về đâu? Lúc đó tôi chỉ muốn tìm đến cái chết. Sau này, khi tin Chúa tôi mới hiểu ra rằng, con người ta không biết trước được mình sẽ chết lúc nào, hay là chết ở đâu, chết bằng cách nào?... Thế nhưng một điều có thể chắc chắn là ai ai cũng phải chết. Chết không phải là điều đáng sợ nhưng biết mình chết rồi sẽ đi về đâu mới là điều phải quan tâm.
 
Vâng, mỗi người chỉ chết một lần, và điều gì sau cái chết sẽ mãi mãi không bao giờ đổi thay. Chúng ta sẽ sống thế nào để khi giờ Chúa đến chúng ta được thanh thản ra đi mà không phải hối tiếc. Chỉ vì sự yêu thương, Chúa đã đến bên tôi qua lời làm chứng của chị hàng xóm. Ngày mồng một Tết năm ấy, trong khi tôi lang thang một mình, đi và đi mãi, cũng chẳng biết mình đi đâu và về đâu nữa. Chị hàng xóm hỏi: “Thế tại sao em không về nhà ăn Tết?” Tôi trả lời: “Em có nhà nữa đâu mà về.” Thế là tôi tâm sự với chị về quá khứ của mình. Chị chia sẻ hoàn cảnh của chị: Chồng chị là bụi đời, rượu chè, cờ bạc, trai gái đủ thứ. Vì bọn xã hội đen tìm cách thanh toán lẫn nhau, chồng chị đã trốn khỏi nhà, bỏ lại 2 đứa con thơ, đứa mới 2 tuổi, đứa còn nằm ngữa. Cảm ơn Chúa đã cho chị đến với Chúa. Chúa đã cứu chị, và cho chị sức mạnh và trí tuệ để nuôi 2 đứa con trưởng thành, đều tốt nghiệp đại học, và có công ăn việc làm, thu nhập ổn định. Sau khi tâm sự xong, chị hỏi tôi: “Em có muốn tin nơi Chúa không? Chị mời em đến nhà thờ với chị nhé.” Tôi nhớ đã có lần nghe có người nhắc về Chúa Giê-xu, nhưng tôi chưa một lần đến nhà thờ, chưa một lần cầm đến Kinh Thánh. Bên cạnh đó, họ hàng nhà tôi bao đời nay có ai tin Chúa đâu. Lúc nào cũng cúng bái. Giỗ, Tết cúng bái. Rằm, mồng một cũng cúng bái. Đi xa về gần cũng cúng bái. Chuyện vui chuyện buồn cũng cúng bái. Lấy vợ lấy chồng xem số, bói toán… đủ cả. Nhưng có bao giờ tìm thấy phước hạnh và bình an trong cuộc sống đâu? Thế là tôi quyết định sẽ đi ngược với “truyền thống gia đình” mình, và nhận lời đến nhà thờ với chị.
 
Ngay ngày hôm sau, tôi được chị ấy đưa đến nhà thờ. Tôi được sư mẫu tiếp đón niềm nở và đã nói chuyện giáo lý với tôi rất lâu. Sư mẫu cũng đã cho một người trong Hội Thánh ngồi cạnh tôi và hướng dẫn tôi đọc Kinh Thánh. Một cảm giác thật lạ lùng và kỳ diệu khi tôi lần đầu tiên nghe tiếng nhạc thánh ca và lời giảng Kinh Thánh của Mục sư. Bài thánh ca ấy giống như là được sắp xếp dành riêng để cho mình tôi nghe vậy. Nội dung thánh ca đúng như tâm trạng của tôi, và tôi đã òa khóc như một đứa trẻ. Một đứa trẻ bị lạc gia đình người thân bấy lâu nay mới đươc đoàn tụ. Đúng là Chúa đã cảm động tôi chứ làm sao tôi có thể khóc giữa đám đông người như vậy? Ngài đã đón nhận tôi làm con của Ngài. Trong trong thế gian, dưới con mắt của mọi người, tôi là một kẻ hư hỏng, vô phương cứu chữa. Tôi đã phạm tội, mà tội lớn là khác. Tội phá thai, tội làm tổn thương người khác, tội sống buông thả, tội hay than thân trách phận, tội bỏ con nhỏ đi theo cảm hứng của mình, tội hay nhìn thấy điểm xấu của người khác, tội hay nói dối, tội thù hận bố mẹ và người thân… thôi thì đủ thứ tội cả! Nhưng tạ ơn Chúa, Ngài đã không bỏ rơi tôi, đứa con hư hỏng, Ngài đã cứu tôi trong chương trình mà Ngài đã sắp đặt. Ngài đã mang tôi sang Đài Loan để tôi gặp Ngài. Ngài yêu tôi, Ngài nhận tôi là con của Ngài. Ngài chấp nhận những yếu đuối và tội lỗi của tôi nữa.
 
Tôi đã tìm thấy Chúa, Chúa bắt đầu biến đổi tôi. Tôi thấy lạc quan hơn. Trước đây, gặp người khác tôi chỉ lầm lì cúi mặt. Giờ đây, tôi có thể tự tin và ngẩng cao đầu và luôn mỉm cười với những người xung quanh mình. Nhờ sự nhiệt tình và giúp đỡ của các con cái Chúa, tôi đã học được cách nguyện cầu. Đọc và tìm hiểu Kinh Thánh, tôi thấy mình đang lớn dần lên, trưởng thành hơn, và đức tin mạnh mẽ hơn nơi Chúa kính yêu! Mỗi khi buồn phiền, thay vì khóc lóc oán hờn như trước đây, tôi đã biết cầu nguyện. Các anh chị em trong Chúa cũng nguyện cầu cho tôi. Tôi có cảm tưởng là Chúa xem tôi như một đứa trẻ hay vòi vĩnh, Chúa yêu thương mà không hề cáu giận. Có người nói có thể Chúa đã bù đắp cho tôi bởi tôi đã bị mất mát quá nhiều. Cảm ơn Chúa vô cùng!
 
Cảm ơn Chúa bởi Thiên Chúa có thể làm được tất cả mọi sự. Các bạn ơi, cho dù chúng ta bị hư hỏng, dẫu cho cuộc đời của chúng ta có tàn tệ, có bệ rạc, có thê thảm, hay bị rách rưới tả tơi mấy đi chăng nữa … thì cũng không nên tuyệt vọng. Bởi vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được (Lu-ca 1:37). Ngài sẽ đem cho đời sống mới cho chúng ta y như lời hứa của Ngài “Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới. Những sự cũ đã qua đi, này mọi sự đều trở nên mới.” (2 Cô-rinh-tô 5:17) Dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa nhưng khi bạn đặt đức tin nơi Chúa thì bạn sẽ thấy có rất nhiều điều kỳ diệu, và biến đổi sẽ đến với bạn trong danh Đức Chúa Giê-xu.
 
 Lạy Chúa! Xin cho con biết lắng nghe tiếng Chúa, biết quyết tâm từ bỏ tất cả để mạnh dạn lên đường, bước đi theo Chúa. Vì Chúa là gia nghiệp, là hạnh phúc, và là mục đích của cuộc đời con. Xin giúp con trung tín đi theo Chúa, dạy dỗ con sống đẹp lòng Chúa, và cho con hết lòng hầu việc Chúa cho đến hết cuộc đời của mình. Amen!

Đài Loan ngày 15/03/2011
Nguyễn Thùy Dương
(Sinh viên năm thứ 4 Khoa Quản Trị Kinh Doanh trường Đại Học Cao Hùng, Đài Loan)
 
2929 lượt xem
Các bài trước
Tình Yêu Thiên Chúa (04/05/2011)
Vẫn Là Chiến Sĩ (05/04/2011)
Câu Chuyện Đức Tin - Mã Lai (03/12/2010)
Chúa Cứu Tôi Từ Vũng Bùn Nhơ (27/11/2010)
Lời Chứng Của Người Từ Cõi Chết Trở Về (20/11/2010)
Sự Bình An Thật (26/10/2010)
Ước Gi …Chúng Tôi Biết Chúa Sớm Hơn (18/10/2010)
Mái Nhà Của Sự Cầu Nguyện (13/09/2010)
Từ Khi Tôi Biết Chúa (05/09/2010)
Trở Về (04/09/2016)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 29
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Truyện Ngắn & Tùy Bút  
XIN LÀM LỪA CON ĐÊM CHÚA GIÁNG SINH
 
Dưỡng Linh  
CHÚA NẮM GIỮ TÔI
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
VẼ TRANH GIÁNG SINH
 
VHope  
Sứ Điệp: Ơn Trời | Mục sư Phan Vĩnh Cự
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Thơ & Nhạc  
DANH HIỆU CỨU CHÚA "EMMANUEL"
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
Tin Tức  
LỄ CUNG HIẾN NHÀ THỜ - CHI HỘI TRƯƠNG MINH GIẢNG
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 15/12/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Hành Trình Ðất Thánh NGAY TỪ KHỞI ÐIỂM với MS Hồ Xuân Phước
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
Liên Hội Thánh Tin Lành Giáng Sinh Dallas
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Tài Liệu  
Mười Bốn Danh Hiệu của Đức Giê-hô-va (Đức Jehovah)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC