Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















CHÚA SỐNG LẠI RỒI!
Ngày 03/02/2017

Vườn nhận được vở kịch Phục sinh của ông Mai Đào (HTTL Pháp), xin cảm ơn tác giả và giới thiệu đến các bạn để thưởng thức, sử dụng hoặc như một gợi ý cho kịch Phục sinh tại Hội thánh mình.


Kịch 4 màn, rút từ Kinh Thánh :
Ma thi ơ 28:1-10 ; Mác 16:1-8 ; Luca 24: 1-12 ; Giăng 20: 1-18.
Sáng tác của Mai Đào

* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *
Các vai :
1. Ma-ri, mẹ Gia-cơ
2. Ma-ri Ma-đơ-len
3. Sa-lô-mê
4. Phi-e-rơ
5. Giăng
6. Ba Búa.
----------------------------------------------------- 

Màn 1 

Cảnh đường phố, sân khấu vắng.
Ba Búa (ra, tay cầm đèn, dao, gậy sắt,) nói :

Ba Búa tôi xin kính chào quý vị.
Tên tôi là Ba, biệt danh là Búa, quốc tịch tôi là Do thái. Đại tổ phụ tôi là Áp-ra-ham. Nghề nghiệp cha truyền con nối của ông cha tôi là đi ở đợ, đến tôi này là ba đời, và nay có tiến bộ vượt bực hơn nhiều: tôi đi làm mướn.
Quý vị cần mướn tôi làm gì tôi cũng làm được hết : làm vườn, làm nhà, làm bếp, làm thợ mộc, thợ nề, thợ rèn, thợ... điện (chợt giựt mình, trợn mắt) :
Xin lỗi quý vị, tôi bốc đồng nói lộn, hồi nay chưa có thứ thợ điện, vì mới là đầu công nguyên, còn phải chờ cả 1800 năm nữa mới phát minh ra điện.

Bữa nay có người mướn tôi đi phụ để mở cửa mộ, vì thế tôi đem theo mấy món này. Làm nghề nào phải có đồ chuyên môn của nghề nấy, như phương ngôn thường nói : làm thầy có sách, đào ngạch có dao, đi đâm có giáo, đi cáo có trầu, đi hầu có quạt, đi hát có trống, v.v. (1). Vậy tôi đi mở cửa mộ, thì có dao, có gậy sắt này đây, là đồ nghề của tôi.

(có tiếng nói từ phía khán giả) :
Anh nói láo, có đi đánh nhau thì mới cần dao, cần gậy chứ ! Anh thuộc băng đảng nào vậy, Long Island, hay Great Market City?

Ba Búa: Dân Do thái chúng tôi mở cửa mộ khác với dân Việt Nam quý vị. Bên quý vị, đi mở cửa mộ, chỉ làm vài nhát cuốc, hay đập vài hòn đất là xong. Chúng tôi mở cửa, là vì mộ thực sự có cửa, mở cửa ra rồi bước vô trong. Chúng tôi chôn người chết trong hang đá, tức là đục đá núi thành một cái hang, đưa xác chết vô trong, lấy một tảng đá lớn bằng cái nong lăn tới lấp cửa hang lại. Khi mở cửa mộ, muốn đẩy hòn đá ra, thi dùng cây gậy sắt này, vì hòn đá nặng lắm.

Quý vị sẽ hỏi còn dao dùng để làm gì ? Chúng tôi thường lấy vải liệm bọc kín người chết, lấy vải quấn chặt chơn tay, đặt trong hang. Sau ba ngày, khi đi mở cửa mộ, phải thay vải mới. Dao này để rạch vải cũ ra.

Và đèn này là để soi đường đi. Đường xá Giê ru sa lem này kỳ lắm, không tráng nhựa trơn tru như bên quý vị, mà có đá lớn đá nhỏ tùm lum tà la (vấp đá, nhẩy hổng). (có tiếng gà gáy).

Kià gà đã gáy sáng rồi, tôi phải tạm biệt quý vị, kẻo chị Ma-ri Ma-đơ-len trông. Người mướn tôi là chị Ma-ri Ma-đơ-len, chị hẹn tôi phải tới nhà khi gà gáy đầu, mà giờ này tôi còn ở đây, e bị chị kéo tai tôi chết
(đi vài bước, ngoái cổ lại nói thêm trong khi màn hạ) :
Chị Ma-ri Ma-đơ-len đẹp lắm, đẹp kinh khủng, đẹp còn hơn Marylin Monroe kià ! (kéo màn)

============================= (hết màn 1)

Màn 2

Cảnh trong nhà. Giữa nhà, có một bàn thấp vừa cho người ngồi xẹp . Trên bàn có mấy xấp vải, hai bên bàn có Ma-ri mẹ Gia-cơ, và Ma-ri Ma-đơ-len, hai người ngồi sắp vải vô một cái bọc, cột lại.

(có tiếng giới thiệu từ trong : hai bà này, là Ma-ri mẹ Gia-cơ, và Ma-ri Ma-đơ-len, bà Ma-ri mẹ Gia-cơ ngồi phía _____, và bà Ma-ri Ma-đơ-len ngồi phía ____)

Ma-ri mẹ Gia- (quơ một xấp vải) : Chị Ma-đơ-len ơi, mình còn bỏ sót xấp vải này không bỏ vô trong bọc nè !
Ma-ri Ma-đơ-len (đỡ lấy) : Vải này là vải để quấn lớp ngoài cùng.
Ma-ri mẹ Gia-cơ : Để quấn lớp ngoài cùng, thì phải sắp vô trước tiên, vì sẽ dùng đến sau hết. Thế mà mình lại quên !
Ma-ri Ma-đơ-len : Đành phải sắp lại hết vậy thôi ! (hai người mở bọc ra sắp lại)
(có tiếng Ba Búa kêu cửa)
Ba Búa  : Chị Ma-đơ-len ơi, dậy chưa, tôi là Ba Búa đây !
Ma-ri Ma-đơ-len : Chị Ma-ri ơi, Ba Búa nó đã tới, chị mở cửa cho nó giùm đi. (Ma-ri mẹ Gia-cơ vô)

Ma-ri Ma-đơ-len (ngồi một mình, sắp lại chồng vải, vừa sắp vừa đếm) : Đây là vải để quấn ngoài cùng, sắp xuống bên dưới hết. Đây là vải để quấn tay và ngực. Đây là vải để quấn dưới chơn, sắp lên trên. Đây là áo liệm, sắp lên trên hết. Lần này là khỏi lộn.
(Ma-ri mẹ Gia-cơ và Ba Búa ra )
Ma-ri Ma-đơ-len : Chú Ba giúp tôi cột bọc vải nè. Tôi và chị Ma-ri sẽ vô nhà trong, để giúp chị Sa-lô-mê làm dầu thơm, rồi chúng ta đi sớm.
Ba Búa : Dạ, chị để tôi. Khi nãy đi trên đường, nghe tiếng gà gáy, tôi lo quá. Lo rằng tới trễ sẽ bị chị kéo tai. May quá, bữa nay chị hiền khô !
(Ma-ri mẹ Gia-cơ vô trước)
Ba Búa : Sau đây là ta đi đến chỗ nào vậy, chị Ma-đơ-len ?
Ma-ri Ma-đơ-len : Ta đi đến vườn nhà ông Giô-sép A-ri-ma-thê.
Ba Búa (ngạc nhiên) : Đi đến vườn nhà quan Giô-sép A-ri-ma-thê ? Tới đó sao ? Thiệt không ?
Ma-ri Ma-đơ-len : Sao lại không thiệt ? Bữa trước, khi thầy Giê-su chết, ông Giô-sép đem về đấy chôn, vì ở đó ổng đã cho đục sẵn một cái hang, để phòng khi trong gia đình có ai nằm xuống. Nay thầy Giê-su chết, ổng đem về đấy luôn.
Ba Búa : Vậy là hôm nay ta đi mở cửa mộ cho thầy của chị, là ông Giê-su. Có phải là ông Giê-su người Na-xa-rét, mới bị đóng đinh chết ở ngoài đồi Gô-gô-tha ba bữa trước đây không ?
Ma-ri Ma-đơ-len : Phải ổng rồi đó, mà sao chú kinh ngạc quá cỡ vậy ?
Ba Búa (nhỏ nhẹ) : Chị biết không, hồi hôm tôi đã tới vườn ấy, tôi kiếm cách vô mộ ông Giê-su Na-xa-rét, mà vô không được.
Ma-ri Ma-đơ-len : Chú muốn vô làm chi vậy ?
Ba Búa (ngập ngừng) : Dạ, dạ, tôi ... tôi nhớ ổng, nên muốn vô coi mặt ổng ... lần ...cuối ...
Ma-ri Ma-đơ-len : Đến chết chú cũng không chừa cái tật nói láo. Ai cũng biết rằng chú hay đi vét các mộ, lượm mấy bình dầu thơm về bán. Nhưng lượm dầu thơm, thì phải chờ mở cửa mộ xong xuôi đã. Tại sao lần này chú kiếm cách vô trước ?
Ba Búa : Chị thiệt là thông minh, hơn cả ông Khổng-Minh, không ai qua mặt chị được. Tôi nói thiệt, chị đừng kéo tai tôi nghe.
Ma-ri Ma-đơ-len : Được, nói đi.
Ba Búa : Tôi muốn rinh hai cái cà rá vàng ở tay ổng.
Ma-ri Ma-đơ-len : Cà rá vàng nào đâu ? Thầy tôi làm gì mà có bạc, có vàng ! Thường ngày, ổng chẳng có một cắc dính túi. Ổng thường nói : con cáo có hang, chim trời có ổ, nhưng ta không có chỗ gối đầu. Bạc vàng ở đâu ?
Ba Búa : Chuyện cà rá này, có khi chị vô tình không hay. Hoặc có khi ngay trước mắt chị, mà lúc đó chị bối rối nên không thấy. Thằng Ma-ca-rô-ni, lính Rô-ma, nó đứng coi chừng khi liệm ổng, nó học lại cho tôi.
Ma-ri Ma-đơ-len : Nó học làm sao ?
Ba Búa : Rằng lúc đem ông Giê-su ra khỏi cây gỗ, bọc vô vải liệm, thì hai quan Giô-sép và Ni-cô-đem, mỗi quan tháo một chiếc cà rá ở tay mình, tròng vô tay ông Giê-su.
Ma-ri Ma-đơ-len : Chú thiệt là đồ trời đánh ! Người ta chết rồi mà cũng không tha ! (kéo tai Ba Búa, Ba Búa kêu rầm rĩ, rớt cả đồ nghề)
Ma-ri Ma-đơ-len : Mà rồi sao chú vô không được ?
Ba Búa : Vô sao được, tụi lính Rô-ma chúng nó canh gác ba bốn lớp, lớp trong lớp ngoài. Trong vườn, ngoài vườn, chỗ nào cũng có. Thằng Ma-ca- rô-ni hứa với tôi là đến nửa đêm nó sẽ kiếm cách để tôi vô. Tôi chờ hoài chẳng thấy nó,nó đi đâu mất tiêu. Báo hại tôi mất ngủ.
(Ma-ri và Sa-lô-mê ra, mỗi người xách 2 bình dầu thơm)
Ma-ri : Xong rồi, dầu thơm đầy đủ rồi, ta đi chưa ?
Ma-ri Ma-đơ-len : Đi ngay chớ, lẹ lẹ lên, trời sắp sáng rồi. Chú Ba xách bọc vải, đưa tôi mang đỡ một bình dầu.
(ba người đi vô, Ba Búa trở ra cách vội vàng)
Ba Búa : Chút xíu quên đồ nghề ! (lượm dao, gậy, đèn, té lăn cù, màn hạ nhanh).

======================================= (hết màn 2)
 
Màn 3

Cảnh đường phố. Ba người đàn bà đi chậm chậm, tay xách dầu thơm, dáng buồn rầu.
Có tiếng hát từ hậu trường, 4 câu đầu bài '' Sa-lô-mê ơi, bà đi đâu ? ''. Ba bà hát trả lời, rồi sau đó vô hết.
Ba Búa (ra sau, hát diễu) : '' - Sa-lô-mê ơi, bà đi đâu ?.....'' (coi bài hát dưới đây)

Màn hạ từ từ hạ
========================================= 
Bài hát '' Sa-lô-mê ơi, bà đi đâu ? '
theo nhạc điệu bài '' Con thuyền không bến '' của Đặng-Thế-Phong.
lời : Thiện Đào
 --------------------    
- Sa-lô-mê ơi, bà đi đâu ?
Ma-ri ơi, hai bà đi đâu ?
Trời chưa kịp sáng, đêm chưa tàn,
Trong gió sương, đi vội đi vàng !
 (Sa-lô-mê) :        - Tôi đi ra thăm thầy Giê-su.
 (hai bà Ma-ri)    : - Tôi đi ra thăm thầy Giê-su.
(tất cả 3 bà)     : - Thầy tôi vừa chết chôn ba ngày,
Nay chúng tôi ra mộ thăm thầy.

Chết trên thập-giá, thảm thương thầy Giê-su tôi ,
Tan thân tan thây, tủi nhục cuộc đời !
Với hai kẻ cướp, họ treo thầy Giê-su tôi,
Ba-ra-ba ơi, mày không chết đi thôi ! ! !

Đóng đinh bàn tay, thầy ơi, máu đỏ tuôn tràn,
Đóng đinh bàn chơn, thầy ơi, cắm gai trên đầu ;
Giáo đâm ngập suốt hông, thầy ơi, còn gì đâu ! !

Lá xanh rụng xuống, khi lá vàng đang trên cây,
Băm ba xuân xanh, đời sao quá chua cay ! ! ! (2)

================================= (hết màn 3)

Màn 4

Cảnh trong nhà Phi-e-rơ, có bàn, có ghế.
Phi-e-rơ ngồi chống tay lên bàn, suy nghĩ. Giăng ngồi dưới đất, bên mặt, dựa tường, ngủ gật.

Phi-e-rơ (đứng lên, nói thơ) :
Ba ngày nay, tôi buồn rầu, than thở,
Đã hai đêm, tôi thao thức tàn canh ;
Cảm thương thầy Giê su bị đóng đinh,
Và đã trút hơi tàn trên cây gỗ. (thở dài ngao ngán)
Giăng : Anh Phi-e-rơ ơi, anh rầu rĩ hoài, sao không chịu ngủ, mà cứ thức suốt đêm như vậy ?
Phi-e-rơ : (nói thơ, rồi ca Vọng-cổ) :
Anh Giăng ơi, làm sao tôi ngủ được,
Khi trong lòng tôi chua xót tơi bời ;
Tôi đã hèn, đã chối bỏ Ngài,
Chối ba lần trước khi gà gáy sáng.
Anh có biết không giờ đây trong lòng tôi vô cùng cay đắng, lại thêm nỗi xót xa cho thầy bị treo trên thập-tự mà tan nát cả ... thân... vàng.....
Vì đâu mà nên xẩy nghé tan đàn !
Thầy ơi,...
Thân thầy bị treo trên cây thập-tự,
Quằn quại đau thương giữa hai kẻ dữ,
Trên đầu thầy cắm chặt mấy vòng gai,
Máu thầy chảy tuôn giọt ngắn giọt dài.
Máu tuôn giọt ngắn giọt dài,
Tay chơn đinh đóng, mão gai trên đầu !
(gục xuống bàn)
Giăng (tới gần bên) : Này anh Phi-e-rơ, tôi cũng buồn rầu không kém gì anh. Nhưng tôi khuyên anh, phải ráng ăn, ráng ngủ để lấy sức ; rủi nếu binh lính Rô ma tới ruồng, tới bố, không có sức thì làm sao chạy thoát... Mà tôi nghe như có tiếng chơn người đang đi bên ngoài.
(lắng nghe. Có tiếng chơn chạy tới, rồi tiếng Ma-rimẹ Gia-cơ kêu mở cửa)
Ma-rimẹ Gia-cơ : Mở cửa, mở cửa, có ai trong nhà không ?
Giăng (nhớn nhác) : Coi chừng, coi chừng.. (sắp chơn muốn chạy).
Phi-e-rơ: Khoan, khoan, tiếng đàn bà con gái mà ! Ai đấy ?
Ma-rimẹ Gia-cơ : Anh Phi-e-rơ, anh Giăng, các anh đâu rồi, mau mở cửa cho tụi tôi, Ma-ri đây !
Phi-e-rơ : Tiếng chị Ma-rimẹ Gia-cơ mà ! (chạy vô để mở cửa)
(Ma-rimẹ Gia-cơ và Sa lô mê ra, vừa ra vừa múa nhịp nhàng, vừa hát cách vui mừng, Phi-e-rơ lững thững ngơ ngác theo sau).
Nhạc trổi bài Thánh ca số 111, ''Ngài sống '', điệp khúc.
Ma-ri mẹ Gia-cơ Sa lô mê (cùng hát):

Ngài sống Ngài sống ! Chúa Giê - su sống lại rồi !
Tin vui tày trời, hãy lấy ngàn lời, ca lên đi bài ca mới
Ngài sống ! Ngài sống ! Hỡi ai nghi nan, chưa thấy,
Coi Giê-su sống trong tâm tôi này,
Và sống trong ai nhận Ngài.

Phi-e-rơ : Tụi tôi đang rầu muốn chết, mà hai chị lại có chuyện chi vui vẻ vậy ?
Ma-rimẹ Gia-cơ : Vui này là vui nhứt đời rồi đó, hai anh biết không, thầy sống lại rồi !
Phi-e-rơGiăng : Chị nói sao ? Thầy sống lại rồi ? Ai nói cho các chị hay ?
Ma-rimẹ Gia-cơ :Nghe đây nè, sáng sớm bữa nay, tụi tôi đi mở cửa mộ. Tôi mở, thấy trong mộ trống trơn. Chẳng thấy xác thầy, chỉ thấy vải liệm, mà vải liệm sắp lại ngay ngắn, từng xấp đàng hoàng.
Giăng : Các chị từ mộ thầy về sao ? Ai lăn hòn đá cửa cho các chị ? Tụi lính canh Rô-ma canh mộ không ngăn trở các chị sao, sao mà vô được trong mộ ?
Sa lô mê : Tụi lính Rô-ma canh mộ thì ngủ lăn ngủ lóc, thằng nào thằng ấy giống như chết cả, đâu có ai ngăn cản tụi tôi. Hòn đá cửa mộ thì đã có ai lăn đi từ trước rồi, tụi này cứ thong thả bước vô.
Phi-e-rơ  (nói một mình, chậm chạp) : Thầy sống lại rồi... lính Rô-ma ngủ ...Hòn đá đã lăn đi rồi ...
Ma-rimẹ Gia-cơ : Tụi tôi nhào vô trong, không thấy xác thầy đâu, còn đang suy nghĩ, bỗng có hai thiên sứ hiện ra.
Giăng : Có hai thiên sứ hiện ra ?
Sa-lô-mê : Phải, hai thiên sứ, và họ nói :Tại sao các bà kiếm người sống trong vòng kẻ chết ? Thầy của các bà đã sống lại rồi. Sao các bà không nhớ lời thầy đã nói trước rằng thầy sẽ chết, sau ba ngày sẽ sống lại ?
Phi e rơ : Phải, phải đó, tôi nhớ rồi, trước đây thầy có nói thế. Chị Gia -cơ cũng nghe thiên sứ nói thế sao ?
Ma-rimẹ Gia-cơ : Nghe chớ, nghe bằng cả hai tai. Tôi nghe nè, chị Sa-lô-mê nghe nè, cả chị Ma-ri Ma-đơ-len cũng nghe nè.\
Giăng : Vậy chị Ma-ri Ma-đơ-len đâu ?

( có tiếng nói bên ngoài : '' Ma-ri đây !'', rồi Ma-ri Ma-đơ-len ra, nhảy cà tưng)
Ma-ri Ma-đơ-len :           : Thầy sống lại rồi ! tôi vừa mới thấy thầy nè !
Ma-ri mẹ Gia-cơ :  Chị thấy thầy ở đâu ? Sao tụi tôi không thấy ?
Ma-ri Ma-đơ-len : Hai chị nghe thiên sứ nói, rồi đi về, đi lẹ quá, đi trước, tôi theo không kịp. Ra tới cửa vườn, có một người đứng đó xây lưng lại tôi. Tôi đoán chừng sớm giờ đó, mà có người ở cửa vườn, thì chỉ có ông giữ vườn thôi. Tôi bèn hỏi : Ông giữ vườn ơi, ông có biết họ dời xác thầy Giê- su đi đâu không ? Tôi nói vậy, vì chưa tin lắm vào lời thiên sứ. Người đó xây mặt lại, kêu tên tôi : '' Ma-ri ! '' Tôi nghe đúng là tiếng thầy, tôi mừng quá, khóc hết nước mắt luôn !
Phi-e-rơ (reo lên) : Thầy ở cửa vườn ! Mau đi ra gặp thầy !
Ma-ri Ma-đơ-len : Thầy đi rồi. Thầy biến đi ngay, nhưng thầy dặn tôi về kêu anh chị em, qua Ga-li-lê gặp thầy.
Ma-ri mẹ Gia-cơ : Uổng quá, phải chi tôi không gấp chạy về báo tin cho các anh, thì tôi cũng đã gặp thầy rồi !
(có tiếng dao chém sắt kêu sèng xèng,mọi người lắng tai nghe).
Ba Búa (ra, đầu đội nón lính Rô-ma, hai tay cầm gươm, nhảy múa, vừa nhảy vừa chém hai gươm vào nhau, vừa hát) :
Bồ cu bồ các, tha rác lên cây,
Gió đánh lung lay, là ông Cao-Tổ.

Ma-ri Ma-đơ-len : Chú Ba làm gì vậy ?
Ba Búa : Tôi cùng chung niềm vui với các chị, các chị vì vui mừng mà nhảy, thì tôi nhảy vì mừng vui. (nhảy và hát tiếp) (3).
Giăng : Sao chú lại có mấy thứ gươm với nón này ? Bộ chú là lính Rô-ma sao ?
Ba Búa : Sức mấy mà tôi làm lính Rô-ma ! Tôi ghét tụi nó muốn chết. Mấy thứ này tôi lột của mấy thằng lính canh cửa mộ, chúng nó ngủ như chết, muốn lấy gì mà chẳng được.Bấy lâu chúng nó ức hiếp mình, nay tôi trả thù, tôi chém chúng nó. (lột nón sắt ra, chém vô nón). Này chết một thằng, này chết hai thằng..
Ma-ri Ma-đơ-len : Chú Ba, dẹp ngay, dẹp ngay !
(Ba Búa sợ, le lưỡi, chạy vô)
Ma-ri mẹ Gia-cơ : Bây giờ chúng ta đi Ga-li-lê gặp thầy chứ ?
Phi-e-rơ : Đi ngay, đi ngay. Mấy ngày nay, tôi rầu rĩ muốn chết, tôi chẳng ăn chẳng ngủ, đối với tôi thì trái đất đã ngừng quay, mặt trời đã hết sáng. Nhưng giờ đây thì
Giờ đây trời lại ửng hồng
Núi xanh lại thắm, hoa hồng lại tươi.(4)
Vì còn nỗi vui nào hơn là Chúa sống lại rồi ! !

Tất cả : (5) (tất cả cùng hát câu 1 bài Thánh ca số 104, có thể mời khán giả cùng hát chung, hoặc chỉ rập theo những chỗ '' Ha-lê-lu-gia ''.)

Đập tan hết xiềng gông cõi chết,                               Ha-lê-lu-gia !
Dẹp yên hết mưu toan ma quyền,                             Ha-lê-lu-gia !
Giê-su đã phục sanh vinh hiển,                                 Ha-lê-lu-gia !
Sự chết phải chào thua vĩnh viễn.                             Ha-lê-lu-gia ! (6) (7)

(tất cả cùng vô ; đi sau cùng là Ma-ri Ma-đơ-len. Vô chưa hết, thì Ba Búa chạy trở ra, nắm áo Ma-ri Ma-đơ-len).
Ba Búa : Chị Ma-ri Ma-đơ-len ơi, cái bọc vải, tôi bỏ quên ngoài vườn rồi. Tôi gấp chạy cho kịp các chị, nên quên tuốt luốt. Để tôi ra lấy về cho chị, chị đừng kéo tai tôi nghe.
Ma-ri Ma-đơ-len : Thôi khỏi đem về. Bữa nay là ngày vui mừng, vậy tôi lì xì cho chú đó, lấy bán đi mà xài.
Ba Búa : Chị cho luôn hả ? A, sướng quá, cám ơn nhiều nhiều, cho tôi hun chị một cái.
Ma-ri Ma-đơ-len : Đồ quỷ ! (kéo tai Ba Búa, xách tai Ba Búa cùng vô, hạ màn)

================================== hết màn 4

H Ế T
(1) có thể thêm : sắp sẵn vài người trong khán giả, để lặp lại theo sau mỗi câu '' làm thầy có sách = làm thầy có sách, ...
(2) nếu có điều kiện, sắp một ca sĩ (thời nay), khi màn đã kéo một nửa, bước ra hát lại bài này với diễn tả tâm tình).
(3) Nếu có đủ thời giờ, thì có thể hát toàn bài, như sau ( và có người lặp lại, như (1):
Bồ cu bồ các, tha rác lên cây, gió đánh lung lay, là ông Cao Tổ
Những người mặt rỗ, là chú Tiêu Hà.
Tính toán chẳng ra, là thím Lý Bí.
Nói năng nhảm nhí, là chị Hoắc Quang.
Ăn no chạy quàng, là ngươi Tào Tháo.
Không quần không áo, là chú Trần Bình.
Cái bụng tầy thình, là ông ... Lưu... Bị.
(4) thơ Đặng Đình Hồng.
(5) Ba Búa ra cùng hát.
(6a) có thể mời khán giả cùng hát. Nếu muốn thế, thì sắp đặt như sau : Phát trước bài Thánh ca cho khán giả khi mới vô cửa. Khi các diễn viên đã hát khúc 1 rồi, một diễn viên bước tới, mời khán giả hát chung từ đầu.
(6b) Hát khúc 1 như đã ghi, nhưng nếu muốn, có thể hát cả 4 khúc, coi dưới đây.
(7) vở kịch có thể chấm dứt ở đây.

*******************************************************
Phụ ghi : Mục đích của bản kịch này là để tôn vinh Chúa. Các bạn có thể diễn, mà không cần hỏi tác giả. Và :
a) có thể trao đổi về mặt kỹ thuật.
b) có thể trao đổi nếu muốn thay đổi, thêm bớt. 
c) - nếu có thể, không bắt buộc - cho tin về ngày tháng và nơi trình diễn, và hình nếu có (để ghi vào lưu trữ). Gởi tin, hình về :
thientang.dao@free.fr _ Cám ơn quý bạn

*********************************************************
Phụ ghi 2 : Chúng tôi thâu nhận được một số ý kiến của độc giả, xin nêu ra đây, tuỳ ý quý vị nhận xét và áp dụng (áp dụng thế nào, xin cho biết, ất cám ơn) :
1) Tên "Marylin Monroe " là không thích hợp. Vậy bỏ đi cả câu này, hoặc thay bằng một tên đứng đắn.(Vương Thuý Kiều ? Hằng Nga ? Ê va ? Rê be ca ?)
2) Không nên dùng những bài "nhạc đời", tỉ như bài "Con thuyền không bến", và "Vọng cổ". Vậy không dùng nhạc, chỉ nói thường mà thôi.

********************************************************

Chúa phục sanh đắc thắng
                     

Nhạc : Lyra DAVIDICA          Lời : Mai-Ðào

 Nhạc điệu : ‘’ Christ the Lord is risen today ‘’
Thánh ca 1958 (bìa tím) số 104
Thánh ca 1998 (bìa đen) số 114
câu đầu : ‘’Ngày nay Chúa phục sanh phước bấy…’’  

1. Ðập tan hết xiềng gông cõi chết,                       Ha-lê-lu-gia !
Dẹp yên hết mưu toan ma quyền ;                        Ha-lê-lu-gia !
Giê-su Christ phục sanh vinh hiển,                        Ha-lê-lu-gia !  
Sự chết phải chào thua vĩnh viễn !                         Ha-lê-lu-gia !  

2. Giê-su sống lại, soi thế giới,                               Ha-lê-lu-gia !   
Từ xưa tối tăm, nay rạng ngời.                               Ha-lê-lu-gia !  
Giê-su bắc cầu cho nhân thế,                                Ha-lê-lu-gia !  
Hoà hảo với Trời cao Chủ tể !                                Ha-lê-lu-gia !

3. Ðường đi tới trời cao đã mở,                             Ha-lê-lu-gia !   

Người muôn nước lâu nay đợi chờ ;                      Ha-lê-lu-gia !  
Từ âm phủ, Giê-su lên trước,                                 Ha-lê-lu-gia !  
Liền chơn Chúa, tội nhân nối bước.                       Ha-lê-lu-gia !

4. Giê-su Christ phục sanh đắc thắng,                   Ha-lê-lu-gia !   
Ngàn xưa có tin vui nào bằng ;                                Ha-lê-lu-gia !  
Lời cung chúc cùng dâng lên Chúa.                       Ha-lê-lu-gia !     
Người muôn nước mừng vui hát múa,                   Ha-lê-lu-gia !  

====================
 

 

2018 lượt xem
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
EM TIN NHẬN GIÊ-XU
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
ĐI TÌM HẠNH PHÚC MÙA XUÂN
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
THÁNG MƯỜI HAI QUÁ DÀI
 
Dưỡng Linh  
HAI NGƯỜI NHÀ GIÀU
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Thánh Nhạc Truyền Giảng: TIN MỪNG - Chi Hội Hòa Mỹ
 
Thơ & Nhạc  
ĐÓN MÙA XUÂN MỚI
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 13/01/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HÀNG DẠT - NẾP SỐNG MỚI Số Xuân 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NHỊN NHỤC - MS Lâm Văn Minh
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
THỜI THẾ THAY ĐỔI
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC