Vườn ÊĐen Mới | Hay & Lạ Từ Internet















CÁI ĐẸP CỦA SỰ TỬ TẾ - CÁCH CHIA HAI ĐỒNG BẠC
Ngày 14/01/2014

 CÁI ĐẸP CỦA SỰ TỬ TẾ

Trong muôn vàn khổ não vì tranh giành, thị phi hay khó khăn của đời sống tại những miền đất thanh bình như Huê kỳ, Âu Mỹ và các bi thảm của chiến tranh ở những nơi khác thì thỉnh thoảng ta có những nụ hoa đơn sơ nở rộ từ lòng tử tế của con người. Các câu chuyện xem ra tầm thường nhưng đã mang lại ít nhiều hạnh phúc cho kẻ chung quanh.

 Câu chuyện mới đây từ China Grove, North Carolina được bá tánh truyền tay nhau đọc để tạ ơn đời sống, thỉnh thoảng có thiên thần xuất hiện. Ðó là câu chuyện của chú bé Riley England, 4 tuổi và gia đình. Hôm ấy họ đi ăn tại quán the Stag & Doe, nấu các món ăn nhanh, ăn liền. Riley bị chứng bại não nên thường lên cơn co giật và vì không thể nói nên mỗi khi cần được chú ý, chú bé la hét đập phá. Bữa ăn tại nhà hàng ấy cũng không ngoại lệ, khi lên cơn đói và không thể dùng chiếc điện thoại thông minh để xem phim ảnh, Riley nổi nóng và bắt đầu la hét, quăng luôn chiếc điện thoại trên tay vào vách tường. Sự khuấy động kia khiến mọi người chung quanh ngừng ăn và xoáy tia nhìn vào gia dình đứa trẻ đang đập phá. Bà mẹ lúng túng xoay trở tìm cách làm dịu cơn phẫn nộ của đứa con.

 Mấy tuần lễ rồi, Riley mỗi ngày một khó chịu, lên cơn nóng giận thường xuyên. Nếu đứa trẻ cứ tiếp tục thế này thì gia đình nọ chẳng thể rời khỏi nhà mà ra chốn công cộng... Bà mẹ nhủ lòng như thế và lo lắng nghĩ đến những ngày sắp tới.

........."God only give special Chidren to Special People"

 Thế rồi thức ăn cũng được mang đến bàn họ ngồi. Nhưng không chỉ thức ăn mà cô gái dọn bàn mang đến cả món quà từ một kẻ xa lạ: Trên tờ biên lai tính tiền có mấy dòng chữ "God only give special children to special people" (Thượng Ðế chỉ trao những đứa trẻ đặc biệt cho những người đặc biệt). Cô gái dọn bàn nói thêm rằng bữa ăn của gia đình bà đã được người viết miếng giấy kia trả tiền rồi, mắt cô gái mọng nước khi trao miếng giấy cho bà mẹ trẻ.

Hàng chữ ấy khiến bà mẹ trẻ bật khóc, những hạt nước mắt tạ ơn lòng tử tế của kẻ bàng quan, không chỉ thông cảm với nỗi khó khăn của họ, mà còn nói lời an ủi, khuyến khích. Và miếng giấy xuất hiện trên Facebook với lời tri ân của gia đình chú bé Riley đến người xa lạ.

Một câu chuyện khác của lòng tử tế đến từ nhà hàng Chili's Bar and Grill tại Midvale, Utah. Cô bé Arianna Maclean, 7 tuổi, bị tự kỷ nên khó thích nghi với nơi xa lạ, đông người như hàng quán. Hôm ấy, thấy cô bé có vẻ dễ chịu nên gia đình đưa đi ăn tiệm. Họ chọn một bàn ăn có cửa sổ để Arianna nhìn ra ngoài trời.

Khi người dọn bàn vừa đến nơi, chưa kịp nói lời chào hỏi, cô bé đã đòi thức ăn thức uống, một ly sữa chocolate, một cái bánh mì kẹp thịt với phó mát (cheeseburger) và dưa leo muối chua, và một phần khoai chiên.

 Arianna ăn rất nhanh phần khoai chiên nhưng nhất định không sờ đến cái bánh mì kẹp thịt, cô bé nói rằng chiếc bánh bị "bể" thì lauren khom lưng nói lời xin lỗi với cô bé và hứa sẽ mang một cái bánh lành lặn khác.

Rồi người quản lý nhà hàng cũng đến tận nơi trò chuyện với cô bé Arianna. Và lạ lùng hơn nữa thay vì la hét đập phá như mọi lần không vừa ý, cô bé Arianna ngưng khóc, ngồi im lặng chờ chiếc cheeseburger thứ nhì. Không biết việc hai người xa lạ đến trò chuyện ảnh hưởng đến tâm tình cô bé ít nhiều ra sao? Nhưng hành động cảm thông của nhà hàng khiến gia đình cô bé cảm kích và họ đăng lên Facebook lời tri ân.

Gia đình ấy đã nhiều lần phải rời hàng quán vì con em đập phá la hét khi lên cơn nóng giận tức tối nên họ vô cùng cảm động khi thấy người nhà hàng nhỏ nhẹ khom lưng nói chuyện với đứa trẻ, thay vì tỏ dấu khó chịu bực bội vì bị quấy rầy như những nơi khác.

Việc đối xử với một đứa trẻ bất thường một cách bình thường như mọi khách hàng khác là một điểm son của những người hiểu biết và lịch sự. hành động tự nhiên của Lauren Wells đến từ kinh nghiệm với thân nhân bị tự kỷ và ngành học chuyên môn về Tâm Lý, cô Wells tốt nghiệp cử nhân mùa hè năm trước.

Thân nhân cô bé Arianna đưa câu chuyện lên Facebook, viết mấy hàng ghi nhận cử chỉ đẹp của nhà hàng trên mạng ảo. Thế chỉ là một trong một thời gian ngắn câu chuyện truyền tay về Lairen Wells, nhà hàng Chili và cách đối xử với những đứa trẻ bị tự kỷ. Một chút cảm thông, một chút tử tế là đủ mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh.

Những đứa trẻ bị tự kỷ không thể giao tiếp bình thường với môi trường chung quanh, từ người đến vật nên chúng thiếu khả năng ứng phó với những xa lạ. Nhiều đứa trẻ không biết nói, chỉ biết gào thét hay gầm gừ những âm thanh nghẹn trong cổ họng. Khi sợ hãi hay bất ý, những đứa trẻ này phản ứng bằng sự đập phá, gào thét. Kẻ xa lạ thường cho rằng đứa trẻ thiếu kỷ luật hay hoang đàng phá phách.

 Khi ra chốn công cộng, gia đình chúng thường bị nhìn ngắm với cái nhìn khó chịu hay chê bai. Vì thế, gia đình chúng thường tránh nơi công cộng, chỗ đông người vì ngại ngùng, đôi khi vì xấu hổ.

Thân nhân trẻ tự kỷ thường tránh đám đông xa lạ dù muốn đi ăn uống ở nhà hàng hoặc vào nơi giải trí  như công viên sở thú. do đó, chứng bệnh kia hầu như dẫn đến sự cô lập của cả gia đình.

Với những bài báo về lòng tử tế của người bàng quan có thể sẽ giúp bá tánh có cái nhìn rộng lượng hơn, thông cảm hơn với những đứa trẻ hành xử khác thường và gia đình chúng. Hay ít ra, ta biết được rằng giữa chốn nhân gian xa lạ vẫn có những người bao dung và tử tế. 

CÁCH CHIA 2 ÐỒNG BẠC...

Chú bé Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại 1 gia đình nông dân ở Ba-Tây (Brazil). Vì nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, thằng nhỏ phải đi bán đậu phụng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và thiếu ăn. Sau khi được lên tiểu học, lúc đó đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro. Sau buổi học chú bé thường hay cùng với 2 người bạn cùng lứa đánh giày ở đầu đường, hôm nào không có khách, thì coi như là nhịn đói. Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều, có 1 người khách, là chủ 1 Tiệm giặt ủi và nhuộm quần áo đến chiếu cố. 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ Tiệm vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: Ðứa nào cần tiền nhất, thì tôi cho nó đánh giày, và sẽ trả công 2 đồng.

Công đánh 1 đôi giày chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn, 3 cặp mắt đều sáng lên.

*Một đứa nhỏ nói: từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói! Ðứa khác nói: "Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh, cháu phải mua mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì bị ăn đòn..."

Cậu Lula nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi 1 lúc rồi nói: "Nếu cháu được ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2 đứa đó mỗi đứa 1 đồng!!" Câu nói của Lula làm ông chủ Tiệm và 2 đứa nhỏ kia rất ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: "Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói hết 1 ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó, Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng". Cảm động trước câu nói của thằng nhỏ, Ông chủ tiệm đã trả cho hắn 2 đồng bạc, sau khi được hắn đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.

Vài ngày sau, Ông chủ tiệm đã tìm đến thằng nhỏ Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, và bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều. Thằng bé hiểu rằng: Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.

Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khó hơn mình. Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy, để bênh vực cho quyền lợi của những người thợ, cậu ta tham gia vào công-đoàn, năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng Lao-Công.

Năm 2002, trong cuộc ứng cử tổng-thống, khẩu hiệu của Lula là: Ba bữa cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này. Và đắc cử làm Tổng Thống xứ Brazil. Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ 2, cho 4 năm tới.

Trong 8 năm tại chức, Ông ta đã thực hiện đúng lời nình đã hứa: 93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Thực hành đúng tâm niệm: giúp đời! Và nước Ba-tây dưới sự lãnh đạo của Ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "Con mảnh sư Mỹ Châu". Và xây nên nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới. Luiz Ináxio Lula da Silva: đó là tên của vị tổng thống Brazil (2002-2010). T.H.C.T

(GABRIEL sưu tầm)

2281 lượt xem
Các bài trước
HỌC CÁCH ĐỂ GẶP MAY MẮN (07/12/2013)
NGHIỆN RƯỢU (26/11/2013)
BỆNH BÉO PHÌ (26/11/2013)
XIN CÁM ƠN CUỘC ĐỜI (22/11/2013)
THỐNG PHONG (18/11/2013)
THIẾU MÁU (18/11/2013)
LUẬT CƯ XỬ VỚI CHIẾC XE ĐỔ RÁC (08/11/2013)
ĐAU DÂY THẦN KINH TỌA (25/10/2013)
BỆNH VIÊM GAN (01/10/2013)
BỆNH NHỨC ĐẦU (30/09/2013)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
TÂY NGUYÊN MÙA XUÂN VỀ
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
NẾU CHÚA MUỐN VÀ CON CÒN SỐNG...
 
Dưỡng Linh  
DI SẢN 500 NĂM CẢI CHÁNH TIN LÀNH:
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
VÀ.. THÔI
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
Thơ & Nhạc  
"TIẾT GIAO MÙA"
 
VHope  
Tác giả - Tác phẩm: Mục sư - Nhạc sỹ Lê Phước Thiện
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Đức Tin  
VUI NHƯ NGÀY TẾT
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO Feb 10 2018
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
SÔNG CẠN ĐÁ MÒN
 
Nghiệm và Sống  
TA ĐÂY CŨNG VẬY
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 13: TÔI HỌC KINH THÁNH BẰNG PHƯƠNG CÁCH NÀO?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
TÌNH XUÂN 2018
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
NGUỒN TRÔNG CẬY MUÔN ĐỜI
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC