Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO
Ngày 24/07/2014

 Trần Minh Mẫn


 Kịch bản
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO

(Mục đích: kêu gọi sự truyền giáo)
(Thời lượng: 40 phút)
Các vai diễn:

- Một bà cụ khoảng 70 tuổi trong vai bà Giáo sĩ Đa-vít
- Một thanh niên có ít râu và một vết sẹo trên cổ trong vai Timôthê
- Một Giáo sĩ da đen trong vai “thằng bé Phi Châu”
- Một vài người da đen đi theo Giáo sĩ

           
            Phần 1

nh sáng: vừa phải, nhưng tắt hết đèn ở phía dưới Hội chúng để tránh sự phân tâm)
m nhạc: đàn Organ bài “Kìa, chốn thiếu ánh sáng trong đêm trường” trong 10 giây và chỉ còn văng vẳng khi bắt đầu đọc tiếng vọng)

 (Tiếng vọng: Kinh-thánh là quyển sách vĩ đại nhất trong lịch sử. Đó là quyển sách duy nhất đã được Đức Chúa Trời hà hơi vào, để khải thị về chính mình Ngài cho nhân loại. Trọng tâm của Kinh-thánh xoay quanh chức vụ của Chúa Cứu Thế Jêsus và thập tự giá của Ngài để đem lại sự cứu rỗi cho loài người. Từ đó, nhiều đời sống được đổi mới và Hội-thánh đã được thành lập để tiếp tục rao giảng về sự cứu rỗi cho tới khi Chúa tái lâm.

Vào năm 1921, có một cặp vợ chồng trẻ người Thụy-Điển đã được Đức Chúa Trời kêu gọi để đem Tin-lành tới cho người Congo tại Phi-Châu. Cuộc truyền giáo đã diễn tiến ra sao và kết quả như thế nào? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu qua một câu chuyện được kể lại gần 30 năm sau đó. Nó bắt đầu trong một căn nhà nhỏ trên đất nước Thụy-Điển …)

………………………

Trong một căn nhà nhỏ trên đất nước Thụy-Điển, một bà lão chống gậy khệnh khạng và nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường:

-        Bây giờ là mấy giờ rồi? … 6 giờ à? …

Bà quay nhìn ra hướng cửa sổ và lẩm bẩm:

-        Nhưng 6 giờ sáng hay 6 giờ chiều đây? …

Lắc đầu, bà vừa đi vừa cầu nguyện một mình:

-        Lạy Chúa, con đã gần 70 tuổi, và đã sống tới ngày hôm nay chỉ để mong chờ một tin-tức về con trai con.

Bỗng có tiếng gõ cửa, bà lão quay lại và nói:

-     Ủa, ai đó? … Vào đi! … Cửa không khóa.

Rồi bà tự nói lẩm nhẩm:

-        Ai mà lại kiếm mình kia chứ?

(ánh sáng: mạnh hơn một chút)
(âm nhạc: vẫn đàn Organ văng vẳng bài “Kìa, chốn thiếu ánh sáng …”)

Cánh cửa nhẹ mở và một thanh niên bước vào, anh cúi chào và hỏi:

-        Thưa bà, đây có phải là nhà của bà Giáo-sĩ Đavít không ạ?

-        Giáo-sĩ à? Đã lâu lắm rồi không có ai gọi tôi là Giáo-sĩ cả, mà chỉ là một người đàn bà cay đắng! … Cậu là ai, và tìm tôi có việc gì?

-        Thưa bà, con là con của một gia đình người Mỹ. Cha con rất quan tâm tới rừng Congo và …

Bà Đavít cắt ngang:

-        Rừng Congo à? Lạy Chúa, nắng cháy thiêu cả người mà lại đầy dẫy những bệnh tật … Nhưng tại sao cha cậu lại quan tâm tới một nơi khủng-khiếp như vậy?

-        Thưa, vì cha của con là thợ săn.

-        Thợ săn à? Sao ông ta lại không chọn đi săn ở những nơi khác, mà lại quan tâm tới rừng Congo?

-        Dạ, con không biết! Nhưng thưa bà, có phải bà đã từng tới rừng Congo không?

-        Đúng, nhưng sao cậu biết?

-        Thưa bà, con nghe một Giáo-sĩ kể lại.

-        Một Giáo-sĩ?

-        Vâng, thưa bà.

Bà Đa-vít điềm tĩnh:

-        Mời cậu ngồi!

-        Dạ vâng, cảm ơn bà.

Bà nhìn chàng trai có vẻ chăm chú:

-        Tôi trông cậu có vẻ ngờ ngợ …

Chàng trai vội cúi xuống lắc đầu và nói;

-        Dạ thưa bà, đây là lần đầu tiên con tới đất nước Thụy Điển nầy ạ.

-        Vậy à? … Thế còn vết thẹo trên cổ cậu …? …

Chàng trai đưa tay rờ vết thẹo trên cổ:

-        Dạ thưa bà, con bị phỏng từ khi còn nhỏ ạ!

-        Bị phỏng à? … Tội nghiệp! … Có đứa trẻ nào mà lại không hiếu động chứ …!

 

(ánh sáng: không thay đổi)

(âm nhạc: gợi nhớ và sau đó văng vẳng liên tục)

Một chút yên lặng trôi qua, đôi mắt bà Đavít có vẻ xa-xăm:

-        Phải, tôi đã từng tới đó cách đây gần 30 năm, nhưng không phải để săn bắn. Ngày đó tôi đã lên đường cùng người chồng đáng kính của tôi. Chúng tôi đã bằng lòng vứt bỏ tất cả những tiện nghi của đất Thụy-Điển và đi đến Congo …

Chàng trai tỏ ra chăm chú:

-        Bỏ tất cả những tiện nghi của đất Thụy Điển à ? Thưa bà, tại sao vậy ?

-        Tiếng gọi, tiếng gọi của Đức Chúa Trời nói với tâm linh chúng tôi: “Hãy rao giảng Tin-lành của ta cho những người Congo đáng thương!”

Chàng trai ra vẻ trầm ngâm:

-        Thưa bà, có chắc chắn không ạ? …

-        Có chắc chắn không à? … Sao cậu lại hỏi một câu lạ vậy? … Tôi hỏi cậu: có ai chỉ vì một cảm xúc nhất thời, mà lại dám liều bỏ mọi sự không? …

Chàng trai ngửa mặt lên trời như tỏ ra một sự hối tiếc, rồi lại cúi xuống và gật gù.

      -    Không! … Đây là một sự kêu gọi rõ ràng! Sự cứu rỗi của Chúa phải được đem đến cho những người Phi-châu đáng thương ấy … và thế là, chúng tôi đã lên đường!

-        Thưa bà, việc truyền giáo có kết quả không ạ?

-        Không, không kết quả gì cả! …Và đó là điều mà tôi đã bị dằn  vặt  gần  30 năm  qua , nhưng vẫn chưa tìm ra được lời giải đáp.

-        Thưa bà, công việc đã diễn tiến ra sao ạ?

-        Dường như cậu cũng rất quan tâm tới việc truyền giáo?

Chàng trai có vẻ lúng túng:

-        Vâng , thưa bà, mặc dù có cha là thợ săn, nhưng lòng con luôn hướng về việc truyền giáo. Thưa bà, không giấu gì bà, con cũng rất quan tâm tới rừng Congo.

-        Thế à?

 

(ánh sáng: không thay đổi)

(âm nhạc: văng vẳng bài “Kìa, chốn thiếu ánh sáng …”)

Thở dài, bà nói tiếp:

-        Chồng tôi đã phải dùng rựa để khai phá đường và đi sâu vào trong rừng mới thấy được những làng mạc … Nhưng họ không tiếp chúng tôi. Họ nói rằng nếu một người da trắng bước vào làng, thì sẽ làm cho thần-linh giận dữ …

-        Ông bà có nghĩ tới chuyện quay trở về không ạ?

-        Không, chúng tôi không quay về! Vợ chồng tôi đã dựng nhà ở giữa rừng và ngày đêm kêu cầu Đức Chúa Trời để có thể tiếp xúc với họ … Nhưng tất cả đều vô ích, chúng tôi chưa bao giờ có thể nói về Tin-lành cho một người nào. Chỉ có một thằng bé là thỉnh thoảng trốn làng để đến với chúng tôi … Nhưng nó còn nhỏ quá, không biết nó có thể hiểu được gì không? Cứ mỗi lần chồng tôi giảng Tin-lành cho nó, thì nó chỉ ngồi nghe và mỉm cười, rồi lại chui trở vào làng …

-        Ông bà có nản lòng không ạ?

-        Không, chúng tôi không nản lòng. Nhưng chồng tôi đã bị sốt rét và tôi lại bắt đầu mang thai. Ban đầu, ông định đưa tôi trở về Thụy-Điển rồi sau sẽ quay lại, nhưng cuối cùng chúng tôi đã quyết định ở lại rừng Phi-châu …

-        Ở lại rừng Phi-châu! Thưa bà, vì sao ạ?

-        Chúng tôi muốn rằng con chúng tôi phải được sanh ra tại nơi đó, cái nơi mà cha mẹ nó đã dốc đổ tất cả cho sự kêu gọi của Đức Chúa Trời …

 

(ánh sáng: không thay đổi)

(âm nhạc: gợi nhớ và tiếp tục văng vẳng)

Bà Đavít đưa tay lên như gạt nước mắt:

      -   Nhưng khi tôi vừa sanh được một đứa con trai thì chồng tôi đã không vượt qua được bịnh tật. Trước khi qua đời, ông chỉ nói với tôi rằng: “Em hãy đặt tên con là Timôthê!”

Chàng trai quay đi nơi khác như để giấu đôi mắt ướt đẫm. Nhưng bà Đavít dường như không nhìn thấy điều đó, bà mệt mỏi nói tiếp:

-        Khi chồng tôi qua đời thì tất cả đều sụp đổ đối với tôi. Chúa biết rằng tôi không cần gì hết, chỉ ngoài ra một mái ấm gia đình. Phải, một mái ấm gia đình, dù là ở giữa rừng Congo nầy. Nhưng Chúa lại đem ông đi giữa lúc chúng tôi cần có nhau hơn hết … Việc rao giảng Tin-lành vẫn chưa đi được tới đâu mà tôi lại giống như một con chim gãy cánh. Chỉ có thằng bé Phi-châu là ở bên cạnh tôi trong những ngày khốn khổ ấy. Từ nay, nó sẽ không còn được nghe ông giảng đạo và không bao giờ nhìn thấy ông nữa …

Chàng trai an ủi bà Đavít:

-        Thưa bà, dù không hiểu được ý Chúa, nhưng chúng ta vẫn tin rằng Ngài có chương trình tốt nhất cho mỗi cuộc đời chúng ta.

Bà Đavít ngước lên và nói tiếp:

-        Sau khi chôn cất chồng xong, tôi cũng không biết mình phải làm gì nữa. Một góa phụ và một đứa trẻ sơ sinh sẽ làm gì được giữa rừng Congo đây? Đang khi đầu óc rối bời, tôi đi xuống suối để đem nước về cho hai mẹ con. Nhưng không ngờ lại bị trượt chân và đập đầu vào vách đá. Khi tôi tỉnh lại thì trời đã xế chiều. Tôi hốt hoảng và lảo đảo chạy như bắn về nhà. Con tôi, con tôi!… Nhưng khi tôi về đến nơi, thì nhà tôi chỉ còn là một đống tro tàn. Nhà tôi bị cháy!... Con trai tôi đâu rồi!… Nhưng khi xông vào giữa đống đổ nát ấy và xới tung lên, tôi cũng không thể nào tìm kiếm được một chút gì của thân thể con tôi …

Đôi mắt chàng trai ánh lên khi chàng ngước mặt lên trời và thở một hơi dài. Dường như chàng đã hiểu ra được một điều gì, trong khi bà Đavít nói tiếp:

-        Có lẽ nó đã bị thú dữ tha đi, tôi bèn đâm đầu chạy khắp nơi để tìm kiếm, nhưng vô ích … Cuối cùng, tôi đến với bộ lạc người Congo và hỏi họ rằng: “Có ai thấy con tôi đâu không?” Nhưng họ nhìn nhau mà không biết phải trả lời tôi thế nào. Còn thằng bé Phi-châu thì chỉ cầm tay tôi và khóc. Nó là người duy nhất đã đem lại được một chút an ủi trong sự cay đắng lớn lao của lòng tôi.

-        Vâng, thưa bà, nó thật là một đứa bé đáng mến.

-        Sau đó, tôi đã từ giã thằng bé và vượt hằng trăm cây số để đến với Trạm truyền-giáo ở ngoài rừng Phi-châu. Tôi đã khóc cho đến khi không còn nước mắt rồi quay trở về đất Thụy-Điển nầy. Nhiều người đã đến để an ủi tôi, kể cả những lời nói như đâm thấu tim tôi rằng: “Nếu ngày trước chị nghe lời tôi thì đâu có đến nỗi nầy. Chị đang là người yêu mến Chúa và hầu việc Chúa, bộ không đủ sao? Cần gì phải đi đến cái rừng Phi-châu ấy …”

-        Vâng, thưa bà. Họ phải nói như vậy để biện hộ cho đời sống khô khan và thiếu sự mặc-khải của họ.

-        Gần 30 năm qua, tôi đã trở thành một người cay đắng. Dù vậy, ngày nào tôi cũng cầu nguyện xin Chúa cho tôi được biết sự thật về con trai mình. Tôi vẫn đi nhà thờ, nhưng tâm hồn tôi thì lại để ở rừng Congo. Tôi vẫn đọc Kinh-thánh, nhưng lại dùng hầu hết thì giờ còn lại để đọc tất cả những tờ báo mà mình có thể mua được. Biết đâu tôi lại tìm thấy một tin tức nào đó về con trai tôi. Nhưng tất cả đều vô ích, tôi không thể nói chắc chắn rằng con mình đã ra sao và cũng không biết tại sao mình lại còn sống tới giờ phút nầy


Phần 2

Chàng trai đứng lên rồi quay lại nhìn bà Đavít với đôi mắt đẫm lệ. Bỗng chàng nói :

     - Thưa bà, con trai bà không chết !

Bà Đavít sửng sốt đến nỗi đánh rơi cái gậy trên tay. Bà lảo đảo đi tới với hai cánh tay giơ ra để bám lấy chàng thanh niên và nói :

      -     Cái gì ? Cậu nói cái gì ? Nói lại cho tôi nghe nào ?

-        Thưa bà, con trai của bà không chết !

Bà Đavít nhìn chằm chằm vào chàng trai, đôi mắt bà ánh lên như ngọn lửa :

-        Con trai tôi không chết ? Lạy Chúa, cậu là ai ? Làm sao cậu lại biết rằng con trai tôi không chết ?

-        Thưa bà, khi nhà của bà đang cháy, có một vài thợ săn người Mỹ đã tình cờ đi ngang qua đó.

-        Một vài thợ săn người Mỹ ? ...

-        Họ đã chạy vội tới căn nhà và nghe tiếng trẻ con khóc bên trong. Một người bèn xông vào và ẵm đứa bé ra khỏi cơn hỏa hoạn. Họ không biết tại sao căn nhà lại bị cháy, nhưng cứ bồng đứa bé trên tay và chờ đợi cha mẹ nó quay về.

-        Rồi sao ? Rồi sao nữa ? …

-        Một đứa bé da trắng lại bị bỏ rơi giữa rừng Phi-Châu, thật là khó hiểu ! Họ chờ mãi và thằng bé thì ngày càng khóc nhiều hơn. Không còn cách nào khác, người đàn ông ấy đã đem thằng bé trở về và nhận làm con mình.

-        Lạy Chúa, có đúng như vậy không ? Có đúng như vậy không ?

-        Thưa bà, sự thật là như vậy.

-        Làm sao … làm sao cậu biết ? Làm sao cậu biết ?

-        Thưa bà, con chính là … con nuôi … của … người thợ săn đó.

-        Là con nuôi của người thợ săn … ? Như vậy, cậu đây là … ?

-        Thưa mẹ, con là Timôthê, con của mẹ đây !

Bà Đavít thảng thốt :

-        Timôthê ?! Timôthê ?! …

Bà Đavít kinh ngạc nhìn chăm chú vào gương mặt của chàng thanh niên :

-        Khuôn mặt nầy …, dáng người nầy … , đây là nét mặt của chồng tôi đây mà ! Vết phỏng ! Căn nhà bị cháy ! Đúng rồi ! Đúng là con trai tôi đây rồi ... ! Timôthê ! … Timôthê !

 

(ánh sáng : sáng hơn)

(âm nhạc : tan vỡ, xúc động )

Bà ôm chầm đứa con vào lòng và cả hai mẹ con cùng khóc. Tâm hồn bà Đavít dường như muốn vỡ tung vì vui mừng. Trên vai người con trai, bà ngước lên trời với khuôn mặt ướt đẫm :

-        Tạ ơn Đức Chúa Trời ! Tạ ơn Đức Chúa Trời ! Ngài đã nhậm lời cầu xin của con gần 30 năm qua.
 

Phần 3

(ánh sáng : vẫn sáng hơn, không thay đổi)

(âm nhạc : hòa tấu văng vẳng nhạc vui vẻ trong suốt phần nầy)

Một lát sau, bà ngẩng lên và nhìn vào gương mặt của người con trai :

-        Timôthê, con trai yêu dấu của mẹ. Bây giờ con sống ở đâu và làm gì ?

-        Con vẫn sống ở Mỹ và làm Mục-sư, mẹ ạ.

-        Con làm Mục-sư à ?

-        Phải, con đang làm Mục-sư cho một Hội-thánh. Mẹ không nhớ là con đã được sanh ra trên đường truyền giáo, tại rừng Phi-châu sao ?

-        À, mẹ nhớ ra rồi. Nhưng, Timôthê, làm sao con tìm ra được mẹ ?

-        Cha nuôi của con đã qua đời cách đây vài năm. Trước khi mất, ông đã gọi con lại và nói cho con biết sự thật về nguồn gốc của mình. Kể từ đó, con luôn cầu nguyện và mong ước có ngày được gặp lại cha và mẹ đã sinh ra mình, nhưng không biết họ có còn sống hay không ? … Vào năm ngoái, con có tình cờ được gặp và tương giao với một Giáo-sĩ đã cao tuổi. Ông kể cho con nghe rằng có hai vợ chồng người Thụy-Điển đã từng tới rừng Congo để rao giảng Tin-lành cách đây gần 30 năm. Người chồng đã qua đời vì bệnh sốt rét, còn đứa trẻ sơ sinh thì lại mất tích khi nhà của họ bị cháy …

Chàng trai ngước lên nhìn mẹ :

-        Một tia hi vọng lóe lên trong lòng con. Một căn nhà bị cháy tại rừng Congo cách đây gần 30 năm, thật là một sự trùng hợp lạ lùng. Như vậy, rất có thể là cha con đã mất, nhưng mẹ thì vẫn còn. Cha và mẹ con lại là những Giáo-sĩ sao? Nếu đúng vậy, thì thật là vinh hạnh cho con biết mấy. Sau đó, con đã tìm cách liên lạc với các Hội Truyền-giáo đã từng đặt chân đến Congo để hỏi thăm và cuối cùng, sau khi lục tung hằng đống hồ sơ trong mấy tháng trời, con đã tìm ra được  địa chỉ của mẹ.

Chàng trai mỉm cười nhìn mẹ:

-        Con vẫn còn hơi nghi ngờ cho tới khi được gặp lại mẹ. Nhưng giờ đây, khi nghe được những lời mẹ kể, thì mọi hoài nghi trong lòng con đã được giải tỏa. Mẹ, con biết rằng khi căn nhà đang cháy thì mẹ vẫn còn bị bất tỉnh bên bờ suối. Nhưng khi mẹ chạy về, thì cha nuôi con đã đi rồi. Giờ đây, con biết chắc chắn rằng mình tên là Timôthê, và mẹ chính là mẹ ruột của con.

Bà Đavít vuốt đầu chàng trai:

-        Con trai của mẹ! Mẹ tạ ơn Chúa thật nhiều, mẹ tạ ơn Chúa thật nhiều. Con là niềm vui cuối cùng của đời mẹ …

-        Niềm vui cuối cùng à? Không đâu mẹ! Con không phải là niềm vui cuối cùng của đời mẹ đâu!

-        Nghĩa là sao, Timôthê? … Mẹ không hiểu gì hết!

Chàng thanh niên tươi cười và nói:

-        Mẹ ơi, trên đường đến Thụy-Điển, máy bay của con đã phải ghé qua Luân-đôn và nơi đó lại đang diễn ra một Đại-hội truyền-giáo.

 

(ánh sáng: không thay đổi)

(âm nhạc: văng vẳng bài “Kìa, chốn thiếu ánh sáng …”)

-        Một Đại-hội Truyền-giáo? Cứ mỗi lần nhắc tới sự truyền-giáo, là mẹ lại nhớ tới cha của con - người cha đáng kính của con. Ông ấy đã hi-sinh cả cuộc đời cho việc truyền giáo, nhưng lại không có kết quả chi hết …

-        Thưa mẹ, con đã lập tức tới tham dự để xem tình hình truyền giáo đang diễn tiến ra sao. Mẹ biết không, diễn giả của hội đồng hôm đó là một Giáo-sĩ người da đen ở tại Congo

Bà Đavít kinh ngạc cắt ngang :

-        Tại Congo ? … Xứ Congo mà lại có Giáo sĩ sao ? ... Mẹ chưa bao giờ nghe nói tới điều đó !

-        Thưa mẹ, trong bài giảng, ông ấy có nói lên lòng biết ơn đối với những người đầu tiên đã đem Tin-lành đến với Congo. Dù vậy, những người ấy đã phải trả một giá rất đắt : có người thì bị chết do bệnh sốt rét, cũng có người bị lạc mất con khi nhà họ bị hỏa-hoạn …

-        Ông ấy biết chuyện của chúng ta sao ? …

-        Dạ phải, con đã rất chăm chú nghe ông nói và sau buổi nhóm, con đã tìm cách tiếp xúc với ông ấy. Khi được biết con là đứa bé đã lạc mất mẹ do căn nhà bị cháy, thì ông đã ôm lấy con và khóc. Khi nghe nói con đang đi tìm mẹ, ông đã tỏ ý muốn đến thăm mẹ và dẫn theo một vài người cùng đi … Họ đang chờ đợi con tự nãy giờ ở phía ngoài, để con mời họ vào nghe mẹ! …

Dường như không chờ đợi câu trả lời của mẹ, chàng trai quay ra ngoài và kêu to :

-        Các bạn ơi, xin hãy vào thăm bà Giáo-sĩ !

Chàng trai đặt lại cây gậy vào tay mẹ mình để giúp bà đứng vững, trong lúc miệng bà vẫn còn lẩm-bẩm :

-        Một giáo-sĩ da đen … người Congo … ?
 

         Phần 4

(ánh sáng : sáng hơn nữa)

(âm nhạc : đàn bài « Kìa, chốn thiếu ánh sáng ... »

và khi bắt đầu nói thì chỉ đàn văng vẳng)

Một vài người da đen bước vào và dẫn đầu là một Giáo-sĩ. Ông dừng lại nhìn bà Đavít một hồi, rồi bỗng nhiên ông bước tới và nói rằng :

-        Đúng rồi, đúng là bà Giáo-sĩ Đavít  rồi ! Bà Giáo-sĩ ơi, bà có nhận ra tôi không ? …

Bà Đavít ngỡ ngàng nhìn lên mà không hiểu gì cả.

-        Tôi là thằng bé da đen mà ông bà đã làm chứng về Chúa, ở rừng Phi-châu đây.

-        Thằng bé da đen ở rừng Phi-châu ?

-        Phải, tôi đây ! Tạ ơn Đức Chúa Trời vì tôi được gặp lại bà, bà Đavít …

-        Thằng bé da đen?

-        Phải, tôi đây. Tôi đã không bao giờ quên được những gì ông bà nói và cả đời sống của ông bà trong những ngày ấy. Chưa có ai đã từng tử tế với chúng tôi như ông bà …

-        Vậy, cậu có nhớ bài hát mà tôi đã dạy cho cậu không ?

-        Làm sao tôi quên được, thưa bà Giáo sĩ.

 

(ánh sáng : không thay đổi)

(âm nhạc : nhường hoàn toàn cho bài hát của Giáo sĩ da đen, nhưng sau đó vẫn tiếp tục cho nghe văng vẳng bài « Kìa, chốn thiếu ánh sáng... »)

Nói xong, cả hai người cùng hát. Họ vừa hát một bài Thánh-ca lại vừa múa theo những động tác dành cho trẻ con. Bà Đavít không thể múa nhiều được, nhưng cũng đủ để hòa với chàng thanh niên da đen đang say sưa trong vũ điệu của mình …

-        Đúng rồi, đúng là cậu rồi, cậu bé Phi-châu của tôi ngày nào đây mà …

-        Thưa bà, chỉ một bài hát ngắn mà đã tóm tắt được toàn bộ giáo lý về sự cứu rỗi !

Bà ôm chàng thanh niên da đen vào lòng và nói trong nước mắt :

-        Con tạ ơn Chúa ! Con tạ ơn Chúa đã ban cho con gặp lại chàng thanh niên nầy.

Rồi bà nhìn chàng thanh niên Phi-châu, và nghe chàng nói :

-       Sau khi ông qua đời và bà rời khỏi rừng Congo, thì tôi cũng đã bắt đầu nói về Chúa cho những người khác.

-        Cậu nói về Chúa à ?

-        Dạ phải, tôi đã nói cho họ nghe tất cả những gì mà ông bà đã nói cho tôi nghe. Họ có thể từ chối tiếp xúc với ông bà, nhưng họ không thể từ chối tôi được, vì tôi là một người Congo.

-        Cậu là một người Congo, phải rồi, tạ ơn Chúa !

-        Gần 30 năm đã trôi qua, ngày nay tôi đã trở thành một Giáo-sĩ của xứ Congo …

-        Một giáo sĩ à ?

-        Vâng, thưa bà, và Đức Chúa Trời đã dùng tôi để đem Tin-lành tới cho cả đất nước …

-        Cho cả đất nước ?

-        Phải, cùng đi với tôi đây là những Mục sư đại diện cho hàng trăm Hội-thánh tại xứ Congo. Tất cả là kết quả của ông bà đó, bà Giáo-sĩ à … !

Bà Đavít bàng hoàng :

-        Cái gì ? Hằng trăm Hội-thánh ? Và là kết quả của vợ chồng tôi à ? Lạy Chúa, đây là giấc mơ hay là sự thật … ? Tôi đang mơ hay đang tỉnh đây ? …

Chàng trai Timôthê bước tới bên cạnh mẹ và nói tiếp :

-        Thưa mẹ, đây không phải là giấc mơ mà là sự thật. Tất cả những gì mà cha mẹ đã đổ ra thì ngày nay đã giúp cho hằng trăm ngàn người Congo tin nhận Chúa …

-        Hằng trăm ngàn người Congo … tin nhận Chúa ? … Lạy Chúa ! …

Vị Giáo-sĩ Phi-châu nói tiếp :

     - Chúng tôi đã tìm lại mộ của ông Giáo-sĩ và đã đặt hài cốt của ông vào trong một ngôi mộ đẹp đẽ với hàng chữ : Đây là người đã đem Tin-lành tới cho Congo

Bà Đavít ngước mặt lên trời và kêu lên :

     - Lạy Đức Chúa Trời, như vậy thì chồng con đã không chết vô ích, và tất cả những gì mà con đã dốc đổ cũng không phải là vô ích … Nhưng đã có kết quả, đã có kết quả … ! Chúa yêu dấu ơi, xin tha tội cho con về những ngày cay đắng đã qua ! Xin tha tội cho con … Chúa ơi! …

Trong cơn xúc động mãnh liệt, bà Đavít quị người xuống đất - mọi người đều kêu lên: “Bà Giáo-sĩ !” và chạy lại bên bà. Tiếng kêu đó hòa lẫn với tiếng “Mẹ!” của người con trai.

 

          Phần 5

(ánh sáng : không thay đổi)

(âm nhạc : đột ngột, hốt hoảng, bồi hồi,

rồi sau đó tiếp tục đàn văng vẳng bài « Kìa, chốn thiếu ánh sáng ...»)

Anh vội vàng đỡ mẹ mình ngồi dậy và nghe bà nói:

     - Con ơi, đã lâu lắm rồi, mẹ cứ tưởng những gì mình làm cho Chúa đã không có kết quả. Mẹ cứ tưởng rằng Đức Chúa Trời đã bỏ quên chúng ta. Nhưng giờ đây thì mẹ đã hiểu: việc của cha mẹ là phải vâng theo sự kêu gọi của Ngài, còn kết quả còn lại là việc của Chúa … Ngài có thể dùng người nầy để dẫn dắt hằng ngàn người về với Chúa, còn với người kia thì có thể chỉ một vài người mà thôi … Mẹ hiểu rồi, Chúa không đánh giá theo những gì chúng ta làm được, nhưng theo tấm lòng của chúng ta. Hễ ai hết lòng làm theo ý Chúa thì họ sẽ được thưởng như nhau, dù rằng kết quả bề ngoài có khác nhau … Đức Chúa Trời đã kêu gọi cha mẹ chỉ để cứu một người, để rồi qua người đó, Ngài dẫn dắt hằng ngàn người đến với Ngài …

Quay qua mọi người, bà Đavít nói:

      - Các bạn ơi, tôi cứ tưởng cuộc đời mình sẽ kết thúc trong sự cay đắng, bởi vì mình đã mất tất cả. Nhưng giờ đây tôi sung sướng lắm, tôi mãn nguyện lắm … Tôi không mất gì cả mà lại được bù đắp muôn phần. Tôi đã có được con trai tôi, đứa con trai mà tôi bị lạc mất đã gần 30 năm qua. Tôi đã có được các bạn, tôi đã có được hằng trăm Hội-thánh tại xứ Congo và hằng trăm ngàn người tiếp nhận Chúa …

Bà Đavít nói với đứa con:

      - Tạ ơn Đức Chúa Trời đã thăm viếng mẹ trong những ngày cuối cùng của cuộc đời nầy. Ngài đã bù đắp cho mẹ đến bội phần, hơn cả những ước mơ của mẹ.

Nhìn lên mọi người, bà Đavít nói:

-        Các bạn hãy nhớ rằng tất cả những gì mà chúng ta dâng lên cho Chúa thì không bao giờ là vô ích. Phải, tất cả đều sẽ kết quả và kết quả   đúng   lúc   của   nó.

 

(ánh sáng: sáng mạnh, rạng rỡ)

(âm nhạc: hợp xướng văng vẳng bài “Lạ thay, Chúa giáng ơn thiêng …”)

Một vẻ tươi sáng nhuốm lên trên gương mặt bà Giáo-sĩ Đavít khi mắt bà ngước nhìn lên phía trước và cố gắng đứng dậy:

-        Tôi mãn nguyện lắm rồi, không còn có gì hơn nữa, Thiên đàng dường như đang mở ra ở trước mắt tôi …

Bà nói tiếp với nét mặt rạng rỡ:

      -    Phải rồi, Thiên-đàng đã được mở ra và vẫn còn đang mở ra cho tất cả những ai tiếp nhận Chúa Cứu Thế vào lòng mình.

Bà Đavít chỉ tay về hướng Thiên-đàng:

-         Nơi đó là quê hương ở trên trời của tôi, là quê hương của  tất  cả  chúng  ta  …

Mọi người đều ngước lên và nhìn theo hướng chỉ tay của bà Đavít …

(ánh sáng: vẫn rạng rỡ không thay đổi)
(âm nhạc: hợp xướng bài “Lạ thay, Chúa giáng ơn …” cách hoành tráng, mạnh mẽ và ngân dài để kết thúc. Sau đó tiếp tục cho nghe văng vẳng bài ấy trong suốt phần Tiếng vọng)

(Tiếng vọng:Bà Đavít đã qua đời trong sự mãn-nguyện sau khi được gặp lại đứa con thất lạc của mình và được biết rằng công khó của họ ngày nào đã đem lại kết quả lớn lao cho đất nước Congo. Đức Chúa Trời thật lạ lùng, Ngài không bao giờ bỏ quên một công việc nào mà chúng ta đã làm ra cho Ngài. Khi Chúa tái lâm, mỗi người sẽ nhận được phần thưởng đời đời, tùy theo những gì mà mình đã dâng cho Chúa trong đời nầy. Trong ngày đó, chắc chắn chúng ta sẽ được gặp lại gia đình của Giáo-sĩ Đavít và những người đã từng chấp nhận gian khổ, để đem Tin-lành đến cho cả thế giới.

Xin Chúa dùng mỗi chúng ta trong sự tỉnh thức, cầu nguyện và đem Tin-lành đến cho cả đất nước Việt-Nam, cũng như phần còn lại của thế giới! Amen)

                                    (Ban kịch đứng nghiêm và cúi chào Hội thánh)
                                          Nguyễn Tri Phương, ngày 13/4/2007
                                                    TRẦN MINH MẪN

Nuoc mat Nguoi Truyen Dao

1717 lượt xem
Các bài trước
CHÚA SỐNG LẠI RỒI! (03/02/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
QUYỀN NĂNG CỦA ĐÔI CÁNH
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
VÌ SAO LẠ THẾ? QUYẾT KHÔNG CHỊU Ô UẾ
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CÂU HỎI ĐÊM NẰM BÂNG KHUÂNG
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
XUÂN HỒNG
 
Dưỡng Linh  
HÃY NHÌN NGƯỜI QUA CON MẮT CỦA CHÚA
 
Tạ Ơn Chúa  
SỰ THAY ĐỔI KỲ DIỆU - Trần Tuấn Long
 
Đức Tin  
THIÊN ĐÀNG HAY HỎA NGỤC Bạn sẽ chọn nơi nào?
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
THÁNH NHẠC TRUYỀN GIẢNG: NHỚ...CHÚA CHẾT VÌ TÔI
 
Thơ & Nhạc  
BỎ LƯỚI THEO THẦY
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO - 14/04/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỨC TƯỢNG BILLY GRAHAM SẼ ĐƯỢC DỰNG TẠI THỦ ĐÔ HOA KỲ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CHUYỆN MỘT BỨC TRANH
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 13: TÔI HỌC KINH THÁNH BẰNG PHƯƠNG CÁCH NÀO?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NIỀM HY VỌNG - MS Hồ Hiếu Hạ
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC