Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC
Ngày 31/07/2014

 Trần Minh Mẫn


Mặc dù đã nhận được hai ân-tứ lớn là rao giảng và viết sách, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình còn thiếu một điều gì. Đây không phải là một ý muốn của riêng tôi mà là một sự khao khát đến từ nơi Đức Thánh Linh. Cho nên một ngày kia, tôi đã cầu nguyện với Chúa rằng: “Lạy Chúa, con muốn được hầu việc Chúa nhiều hơn nữa!” và câu trả lời của Chúa là Ngài làm cho tôi quay trở ngược về thời thơ ấu. Đây là một bí mật của cuộc đời mà tôi chưa từng tiết lộ cho ai, nhưng vào năm học lớp ba ở trường tiểu học Nguyễn Tri Phương, có một lần tôi đã diễn kịch trong “tích tắc” và đã qua mặt cả thầy giáo lẫn những học trò ở gần đó. Tôi vẫn không bao giờ quên được giây phút đó, cho tới khi Chúa làm cho tôi hiểu rằng Ngài sẽ dùng khả năng nầy để giúp đỡ tôi. Thật là không thể tưởng tượng được! Một khả năng chỉ được phát hiện đột ngột một lần vào thời thơ ấu, và tôi đã quên bẵng trong khoảng 40 năm, bỗng bây giờ lại trở thành một “ân tứ” mà tôi có thể rờ đụng được.

“Nước mắt người truyền đạo”

Vở Kịch đầu tiên mà tôi viết trong đời là vở “Giọt nước mắt của người truyền đạo”, mô tả lại cuộc đời truyền giáo đầy gian khổ của giáo sĩ Đa-vít người Thụy-Điển tại Congo với những kết quả lớn lao và bất ngờ. Ban đầu thì nó gây nên một cú sốc dữ dội cho giáo sĩ David lúc người vợ yêu dấu của ông qua đời tại rừng Congo, sau khi đã sinh được một bé gái. Ông không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra? Tại sao vợ chồng ông đã dâng mình cho Chúa để rồi lại gặp một kết cục như thế nầy? … Ông bèn từ giã đứa bé Phi-Châu là kết quả duy nhất của cuộc truyền giáo và giao đứa bé sơ-sinh cho Hội truyền-giáo chăm sóc, để bắt đầu cho một cuộc sống sa ngã … Khoảng 20 năm sau, đứa con gái bị bỏ rơi đó đã tìm được cha của mình khi ông sắp qua đời trong men rượu. Cô đã quì gối bên giường và báo cho ông biết rằng cậu bé Phi-Châu ngày trước đã trở nên một giáo sĩ và đã giúp cho hằng ngàn người Congo trở lại với Chúa. Khi ấy, giáo sĩ David mới hoàn toàn tan vỡ và ăn năn vì đã hiểu được chương trình của Chúa cho cuộc đời mình. Vài ngày sau ông đã qua đời trong sự mãn nguyện, và thường được những người viết lịch sử Hội-thánh nêu lên như một tấm gương về giá phải trả cho cuộc đời giáo sĩ. Tôi đã phải mất hai năm để vừa suy gẫm và vừa viết, sao cho cuộc đời truyền giáo 30 năm đó chỉ kéo dài trên sàn diễn của Nhà thờ trong khoảng 30 phút mà thôi.

Nhạc nền và hóa trang

Phần nhạc nền của vở Kịch thì tôi nhờ em Bùi Khánh Linh Năng, một ca sĩ trẻ và trung- tín trong Hội thánh đảm trách. Tôi chỉ gợi ý cho em một cách tổng quát và em đã làm xong phần việc của mình một cách tốt đẹp. Còn phần hóa trang thì tôi nhờ anh Nhâm Hớn Hải, một họa sĩ trong Hội thánh đảm trách.

Sửa đổi Kịch bản

Nhưng điều khó khăn nhất là tìm người diễn vai giáo sĩ Đavít, vì tôi chưa muốn xuất hiện trên sàn diễn, mà người có khả năng diễn xuất duy nhất vào thời điểm đó thì lại là một thiếu nữ. Sau khi suy gẫm và cầu nguyện trong vài ngày, tôi bèn quyết định rằng mình sẽ thay đổi nội dung của Kịch bản bằng cách làm “chết” ông giáo sĩ Đavít và để cho cô gái ấy đóng vai “bà giáo sĩ”. Có một người bạn vui tính đã nói về tôi rằng: “Anh ấy thật là quyền năng: Anh ấy có thể làm “chết” hoặc làm “sống” bất cứ một người nào mà anh ấy muốn”.

Một tiếng vang lớn

Thật là lạ lùng, vì quyết định bởi sự cầu nguyện đó đã khiến cho vở Kịch càng thêm cảm động và gây nên một tiếng vang lớn trong lần diễn đầu tiên trước khoảng 200 người trong Ban Trường Chúa-nhật. Tất cả các yếu tố đều được phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng và người ta không tin rằng mình vừa mới được xem một vở Kịch mang tính “đột phá” như thế. Mặc dù những vai diễn phụ chỉ “bình thường”, nhưng điều mà làm cho họ kinh ngạc hơn hết là khả năng diễn xuất của cô thiếu nữ ấy: không lẽ một tín đồ trong Hội thánh mà lại diễn xuất hay đến thế sao?

Ngay sau khi chúng tôi diễn xong với những tràng pháo tay vang dậy, một nhân viên trong Ban trị-sự là em Lý Diệu Trung đã bước ngay tới hậu trường và nói rằng: “Kịch bản tốt quá! Tôi sẽ yêu cầu diễn lại vở Kịch nầy trong Hội nghị truyền giáo sắp tới ở Nguyễn Tri Phương”. Tạ ơn Chúa, vì đó là câu nói khích lệ đầu tiên mà chúng tôi được nghe.

Hội nghị truyền giáo

Chỉ khoảng vài tuần sau là Hội nghị truyền giáo được bắt đầu ở Nhà thờ Nguyễn Tri Phương với sự góp mặt của thêm một vài Hội-thánh khác, mà trong đó có Hội thánh Trương Minh Giảng. Trước khi kết thúc Hội nghị, vở Kịch “Nước mắt người truyền đạo” đã được diễn lại một lần nữa, như một lời nhắn gửi đến các Hội thánh bạn về tâm tình truyền giáo. Sau nầy, chúng tôi chỉ nghe một chấp sự nói lại rằng vở Kịch đã gây một sự xúc động mạnh tới những người được xem. Có lẽ vì vậy mà khoảng một tuần sau, chúng tôi nhận được tin rằng Hội thánh Trương Minh Giảng đã chính thức mời chúng tôi diễn lại vở Kịch nầy cho một buổi nhóm tối Chúa nhật. Đó thật là một tin vui cho chúng tôi, và cả nhóm Kịch đều hết lòng để chuẩn bị cho buổi diễn nầy.

Nước mắt tại Trương Minh Giảng

Chúng tôi tới Nhà thờ Trương Minh Giảng sớm khoảng hơn nửa giờ trước buổi nhóm để chuẩn bị cho vở Kịch. Tạ ơn Chúa, vì cô gái giữ vai chính cũng là thành viên của Ban Thanh-tráng cho nên có rất đông các bạn thanh tráng tới tham dự buổi nhóm tối hôm đó. Nhưng có một điều mà chúng tôi hoàn toàn bất ngờ, đó là sự “tan vỡ” của những người được xem vở Kịch. Những tiếng khóc và những hàng nước mắt ràn-rụa đã nói lên rằng các tín đồ ở Trương Minh Giảng rất “nhạy cảm” về tâm tình truyền giáo. Sau đó, cả ban Thanh-tráng cùng nhóm Kịch đã dẫn nhau tới một quán Bánh bèo Huế ở đường Nguyễn Thông để “ăn tối” trên đường về. Anh Lý diệu Trung đã từ chối nhận tiền “bao ăn” của tôi và đã gom tiền của tất cả mọi người để trả cho bữa ăn. Còn thiếu bao nhiêu tiền thì anh phải “móc túi” ra mà trả cho đủ. Đó là một đêm đầy vui vẻ và tiếng cười cho chúng tôi trong quán Bánh bèo vì những kết quả mà vở Kịch đã mang lại.

Kịch bản vượt đại-dương?

Một vài tuần sau, chúng tôi lại được mời diễn thêm một lần nữa tại Nguyễn Tri Phương vào một buổi nhóm sáng Chúa nhật. Có lẽ Ban chấp sự nhận thấy rằng không nên bỏ qua một cơ hội để cả Hội thánh có thể được xem vở Kịch. Đó là lần diễn thứ tư và cũng là lần diễn cuối của vở Kịch “Nước mắt người truyền đạo” cho đến nay. Sau đó, chúng tôi đã dùng 300.000 đồng do Hội thánh Trương Minh Giảng bồi dưỡng để mời các anh em trong nhóm Kịch đi ăn trưa với nhau. Anh Nhâm Hớn Hải có hỏi mọi người về Kịch bản, vì có một tín đồ Việt kiều muốn xin để đem về Mỹ. Tôi bèn trao cho anh Kịch-bản duy nhất mà mình đang cầm trong tay với lời thầm tạ ơn Chúa về mọi sự thương xót và giúp đỡ của Ngài trên sự hầu việc Chúa của chúng tôi.

“Tâm sự một người lính”

Nhưng có một điều đặc biệt xảy ra trong khi chúng tôi đang diễn vở Kịch lần thứ hai tại Hội nghị truyền giáo ở Nguyễn Tri Phương, ấy là tôi đã nhận được một “Kịch bản mới” qua lời Kinh-thánh. Lúc ấy tôi đang ngồi ở băng ghế đầu tiên và cách tôi vài thước là Linh-Năng đang đứng cạnh cây dương cầm để điều chỉnh nhạc-nền cho vở Kịch. Tôi vẫn vừa đọc Kinh thánh, vừa thầm nguyện và theo dõi vở Kịch. Bỗng một câu Kinh thánh chợt mở ra trong tôi như một khải tượng đã khiến cho tôi không thể cầm được sự “tan vỡ”. Tôi nhìn thấy viên sĩ quan La-mã chứng kiến cái chết của Đức Chúa Jêsus với một lời kêu lên rằng: “Thật, người nầy là Con Đức Chúa Trời!” Có lẽ Linh Năng không hiểu vì sao tôi khóc, nhưng riêng tôi thì tôi hiểu rằng một Kịch bản mới đã được hình thành qua sự tan vỡ ấy. Nói chung là đề tài đã có trong sự giúp đỡ của Đức Thánh Linh, nhưng sau đó tôi đã phải mất tới ba tháng để viết thành một câu chuyện và xây dựng một Kịch bản sao cho chính đáng.

Ba tháng diễn tập

Không muốn để cho cô gái kia trở thành một “ngôi sao”, vì điều đó có thể làm hại cho tâm linh của cô ấy, lần nầy tôi mời hai người bạn mới trong Ban tráng-niên để diễn chung với mình. Họ thật là những người dễ mến và tôi cảm thấy mình thật được khích lệ khi làm việc chung với họ. Thật ra thì tôi cũng chưa có ý xuất hiện trên sàn diễn, nhưng do người thứ ba được mời đã không nhận lời nên tôi bắt buộc phải thế vai cho anh ấy. Chúng tôi đã diễn tập với nhau trong ba tháng với biết bao nhiêu là kỷ niệm đẹp mà có lẽ chúng tôi sẽ chẳng bao giờ quên được. Theo Kịch bản thì cô Kim Châu chỉ giữ một vai phụ, nhưng cuối cùng thì cô cũng đã trở nên một vai chính, do ơn diễn xuất tuyệt vời của cô.

Cầu nguyện dốc đổ

Điều quan trọng nhất đối với tôi là mỗi ngày tôi đều cầu nguyện một cách dốc đổ cho vở Kịch. Phải, Đức Thánh Linh đã giúp đỡ tôi trong sự cầu nguyện và tôi đã không mệt mỏi mà cầu nguyện ròng rã trong ba tháng trời. Mỗi ngày, tôi chỉ đứng dậy khi biết rằng mình đã cầu nguyện “đầy đủ” cho vở Kịch. Nhờ vậy, mà chúng tôi đã vượt qua rất nhiều thử thách cam go đến từ nơi ma quỉ, trước khi vở Kịch được diễn trước Hội thánh.

Thay thế cho bài giảng

Chúng tôi cứ diễn tập vở “Tâm sự một người lính” mà không theo một chương trình nào cả, vì tin rằng Chúa sẽ có kế hoạch cho vở Kịch ấy. Quả đúng như vậy, khi Ban truyền giáo của Hội thánh nghe nói về vở Kịch, và vì họ cũng chưa có nội dung cho chương trình truyền giảng sắp tới, nên họ đã đề nghị chúng tôi diễn vở Kịch ấy. Đó là một buổi truyền giảng lớn mà mỗi năm chỉ tổ chức một vài lần, với sự cộng tác của tất cả các Ban ngành trong Hội thánh. Sau khi đã nghe tôi trình bày sơ qua phần nội dung của vở Kịch, Ban truyền giáo đã quyết định lấy vở Kịch làm trọng tâm cho buổi truyền giảng và thay thế cho cả bài giảng. Đây là một trong những quyết định rất bất ngờ và hầu như chưa có tiền lệ, nhưng chúng tôi cảm thấy vui mừng vì biết chắc rằng vở Kịch sẽ làm trọn phần việc của nó.  

Tan vỡ lòng người

Lần nầy, tôi nhờ em Phạm Lê tú, một thanh niên trong Ban đàn của Hội thánh phụ trách phần nhạc-nền cho vở Kịch. Vì Lê-Tú có một phòng thu-âm, nên cả ba vai diễn chúng tôi cùng tới đó để thu-âm những lời thoại của vở Kịch song song với phần nhạc nền. Điểm đặc biệt của Lê-Tú là em có thể soạn ra những đoản khúc làm “tan vỡ lòng người” vào những thời điểm quyết định. Đây là một trong những yếu tố quan trọng đã góp phần vào sự thành công của vở Kịch.

Một đêm diễn không thể nào quên

Đêm diễn vở Kịch “Tâm sự một người lính” là một đêm không thể nào quên đối với chúng tôi. Từ sáng cho tới chiều hôm đó chúng tôi đã không rời khỏi Nhà-thờ, và phải gắng hết sức để có thể “nhép miệng” cho thật chính xác với đĩa thu âm. Thật ra thì chúng tôi thích được “nói” trực tiếp hơn, nhưng vì muốn cho những người ngoại có thể nghe “rõ” được sứ điệp của Tin-lành qua vở Kịch, cho nên cách tốt nhất là chúng tôi phải đi thu âm. Khi sắp tới giờ bắt đầu buổi truyền giảng, chúng tôi mới quay trở lại Nhà-thờ và cũng không dám có kỳ vọng là sẽ có nhiều người tới dự nhóm; nhưng khi chỉ dám nhìn lướt qua toàn cảnh trong phòng nhóm, thì chúng tôi cảm thấy được khích lệ vì có rất đông người tới xem Kịch. Những băng ghế trong phòng nhóm chính và cả trên gác lửng hầu như không còn chỗ trống. Ngoài những tín hữu ra thì có ước chừng 150 người ngoại cũng được mời tham dự, và họ là những đối tượng chính của đêm diễn.

Nội dung của kịch bản

Vở kịch của chúng tôi được bắt đầu với cuộc gặp gỡ tình cờ giữa viên sĩ quan La-mã và một đôi vợ chồng người Do-Thái đang gặp nạn trên đường đèo. Sau khi cặp vợ chồng bị nạn được giúp đỡ, họ đã phát hiện ra rằng viên sĩ quan ấy chính là người đã phụ trách việc hành hình Đức Chúa Giê-xu. Họ đã yêu cầu viên sĩ quan kể lại cho mình nghe đầu đuôi câu chuyện và đồng thời cũng giải thích cho viên sĩ quan  những thắc mắc mà ông chưa bao giờ được giải đáp về ý nghĩa của câu chuyện ấy: Tại sao người làm phép lạ ấy lại bị kết án? Tại sao ông ấy lại không chịu nói một lời nào trước tòa án?  Tại sao bầu trời đã trở nên tối tăm khi ông ấy bị đóng đinh? … Vở kịch đã kết thúc với sự tan vỡ của viên sĩ quan La-mã trước thập tự giá của Đức Chúa Giê-xu ngay trên đường đèo, và sau đó họ đã trở nên những người bạn thiết …

“Các bạn đã diễn xuất thành công!”

Sau nầy, chúng tôi nghe kể lại rằng khi đang xem kịch, có một vài người ngoại đã hỏi các tín hữu rằng: “Có phải là nhà thờ đã mướn các diễn viên ở ngoài tới diễn không?” Và các tín hữu đã trả lời rằng: “Ồ, không! Tất cả là người ở trong Hội thánh cả”. Một số người khác thì chỉ tập trung vào màn hình được phóng đại ở trên tường, và nói rằng họ có cảm tưởng như mình đang được xem phim vậy.

Ngay sau khi chúng tôi vừa diễn xong, cô gái đóng vai “bà Giáo sĩ” khi trước đã chạy vào hậu trường và ôm lấy cả ba chúng tôi. Cô vừa khóc và vừa vui mừng nói rằng: “Các bạn đã diễn xuất thành công!” Trong lúc mục sư Nguyễn-Văn-Hưng kêu gọi các thân hữu tiếp nhận Chúa thì chúng tôi phải đi rửa mặt cho sạch những nét hóa trang. Dù vậy, tôi vẫn thoáng nghe được nhận xét đầu tiên sau lời kêu gọi của mục sư là: “Vâng, có rất đông người đã sẵn sàng bước lên để tiếp nhận Chúa vào lòng”. Sau buổi nhóm, có một thành viên trong Ban chấp sự nói với tôi rằng: “Hầu như không còn chỗ đứng cho những người mới tiếp nhận Chúa. Chúng em đã kết danh sách và đếm được 83 người …” và đó là kết quả lớn nhất từ trước cho đến nay tại Nguyễn Tri Phương.

Sự tan vỡ tại Nguyễn Tri Phương

Theo các bạn, thì những người mới tiếp nhận Chúa đó có đức tin thật sự, hay họ chỉ bước lên và chấp nhận cầu nguyện vì một lý do bâng quơ nào đó …? Nhưng điều mà làm cho tôi kinh ngạc hơn hết là sự “tan vỡ” của các thánh đồ tại Nguyễn Tri Phương. Trước khi buổi nhóm kết thúc, có một người bạn đã bước tới và nói với tôi rằng: “Vở kịch rất cảm động!” Và sau đó, tôi nhìn thấy những cặp mắt đỏ hoe trên từng gương mặt rạng rỡ của các thánh đồ - khi họ bước ra khỏi phòng nhóm - mà không dám tin vào mắt mình. Nhưng rõ ràng lắm, họ vừa mới trải qua một sự xúc động mãnh liệt. Có thể họ vừa mới được gặp gỡ Chúa lần đầu trong cuộc đời, mà cũng có thể là họ lại được gặp gỡ Chúa thêm một lần nữa qua vở Kịch. Sau đó, tại tầng trệt của Nhà-thờ, một chấp sự trẻ và tài năng cũng đã nói với tôi trong sự bàng hoàng rằng: “Thật là đơn giản! Đó chính là Tin-lành, chứ không cần gì phải rườm rà cả!” Một bầu không khí vừa vui vẻ lại vừa bình an cùng với những tiếng cười, tiếng nói đang lan ra khắp nơi, khi Hội thánh bắt đầu ra về …

Không muốn vội vàng rời khỏi Nhà-thờ

Thật ra thì dường như là Hội-thánh không muốn ra về. Có một điều gì đó cứ muốn giữ họ ở lại để trò chuyện và tươi cười với nhau trong lúc lấy xe. Có thể nói là họ cảm thấy quyến luyến với bầu không-khí ấy và không muốn vội vàng rời khỏi Nhà-thờ. Rõ ràng lắm, sự hiện diện của Chúa vẫn tiếp tục ở cùng tất cả mọi người đang lúc họ lấy xe và ra về nữa …

Món bún bò Huế nóng

Nhưng các nhân sự thì đã không ra về ngay lúc ấy, bởi vì họ được mời ở lại để dùng món bún bò Huế do bà mục sư Lê-Đình-Hiên nấu. Tôi không thể quên được nụ cười sung sướng trên gương mặt của các vai diễn, trong lúc họ chuyện trò với các anh em đã bước tới để chia vui với họ. Thật ra thì họ đang được no-nê về phần tâm linh, cho dù là bụng có đói đi nữa. Nhưng được mời để ăn tối tại Nhà-thờ trong một dịp như vậy thì lại là một vinh hạnh. Tất cả các nhân sự, từ những người quì gối cầu nguyện trong suốt cả buổi truyền giảng, cho đến những người có trực tiếp tham gia vào chương trình … đều vui mừng khi họ ngồi vào bàn với món ăn nóng. Rõ ràng là trời khuya đã không ngăn được sự ấm áp đang nhuốm lên và lan truyền trong tâm hồn họ …

50 người nhận lễ báptêm

Tôi không hề có sự hồ nghi nào về kết quả của đêm truyền giảng đó, bởi lẽ chúng tôi cũng đã “tan vỡ” nhiều lần trong thời gian diễn xuất và chúng tôi biết chắc rằng “khải tượng về thập tự giá” cũng sẽ được bày tỏ cho nhiều người qua vở Kịch. Khoảng vài tháng sau, chúng tôi được biết rằng có khoảng 60 người sẽ nhận lễ báptêm trong đợt đó và là một số lượng lớn đến nỗi nó gây ngạc nhiên cho toàn thể các nhân sự. Chúng tôi không dám nghĩ rằng cả 60 người đó đều là kết quả của vở Kịch, nhưng chúng tôi tin chắc rằng khoảng 50 người được nhận lễ báptêm đó, là kết quả do vở Kịch mang lại.

Một sự bình an mênh mông

Mọi sự diễn tập và diễn xuất của chúng tôi đều diễn ra một cách tốt đẹp trong bầu không khí của sự cầu nguyện dốc đổ. Thậm chí, sau sự thành công vang dội của vở Kịch, có một mục sư đã có lời khen chúng tôi, thì ông đã nhận được một câu trả lời rằng: “Thưa mục sư, mọi việc đó đã qua rồi, chúng ta cũng không nên nhắc lại” và mục sư đã vui vẻ tươi cười với chúng tôi. Chính tôi đã trực tiếp hỏi hai bạn cùng diễn là: “Có một sự kiêu ngạo nào dấy lên trong lòng các bạn sau thành công nầy không?” Và cả hai người đều trả lời cách nhẹ nhàng rằng: “Không, không có gì cả! Tất cả chỉ là một sự bình an, một sự bình an và hạnh phúc không thể mô tả được.”

Thật là lạ lùng, đúng như lời của họ nói, vì không có một sự kiêu ngạo nào dấy lên ở trong lòng chúng tôi. Tất cả chỉ là một sự bình an, một sự bình an và sung sướng mênh mông mà chúng tôi đã trải nghiệm được trong suốt nhiều ngày sau đó. Chúng tôi đã nhờ cậy ơn sức của Chúa ngay từ đầu, cho nên Ngài đã thương xót và gìn giữ chúng tôi trong sự hiện diện của Ngài.

Saigon, Việt Nam
Trần Minh-Mẫn
Email: man_tranminh@ yahoo.com
ĐTDĐ: 01.685.237.917

2007 lượt xem
Các bài trước
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO (24/07/2014)
CHÚA SỐNG LẠI RỒI! (03/02/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
EM TIN NHẬN GIÊ-XU
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
ĐI TÌM HẠNH PHÚC MÙA XUÂN
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
THÁNG MƯỜI HAI QUÁ DÀI
 
Dưỡng Linh  
HAI NGƯỜI NHÀ GIÀU
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Thánh Nhạc Truyền Giảng: TIN MỪNG - Chi Hội Hòa Mỹ
 
Thơ & Nhạc  
ĐÓN MÙA XUÂN MỚI
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 13/01/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HÀNG DẠT - NẾP SỐNG MỚI Số Xuân 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NHỊN NHỤC - MS Lâm Văn Minh
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
THỜI THẾ THAY ĐỔI
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC