Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















TÂM SỰ MỘT NGƯỜI LÍNH
Ngày 25/08/2014

 Trần Minh Mẫn


  Kịch bản

Tâm sự một người lính

(dựa theo Ma-thi-ơ 27: 54)
(thời điểm: khoảng một năm sau khi Chúa thăng thiên)

(mục đích: truyền giảng)

(thời lượng: 35 phút)

(thể loại: hồi tưởng)

(trang trí: cảnh đường đèo)

Các vai diễn:

- Manase: một người đàn ông Do-Thái râu quai nón khoảng 30 tuổi, tay cầm gậy, chân mang dép da và trên vai đeo một túi xách.

-  Mari: một phụ nữ Do-Thái khoảng 25 tuổi, đầu trùm khăn, chân mang dép da,  đeo một túi xách nhỏ và trong thắt lưng có một gói tiền.

Một người lính La-mã mặc thường phục, để râu nhạt, chân mang giày da, trên vai có đeo một túi xách đựng dây thừng, thuốc, rượu, vải …

 

                                                              PHẦN I                                             

(ánh sáng: sáng yếu)

(nhạc tự do: về sự thương khó của Chúa, nghe văng vẳng)

                                                  (thời lượng: 1 phút 15 giây)        

(Tiếng vọng: Thế giới có rất nhiều con đường mà người ta có thể nhắc tới để ca ngợi vẻ độc đáo của nó. Nếu đã tới Trung-Hoa, người ta thường tìm mọi cách để đặt chân lên con đường được xây trên Vạn-lý Trường-thành. Nếu đã tới nước Anh, người nào cũng muốn được đi qua con đường hầm xuyên dưới lòng biển Manche, để tới nước Pháp. Còn nếu đã tới Hoa-Kỳ, người ta thường không khỏi ngây ngất khi được ngắm nhìn cảnh Đại-lộ Hoàng-hôn rực ánh chiều … Nhưng có một con đường nhỏ bé đã làm thay đổi cả lịch sử nhân loại và cho đến nay vẫn được coi là con đường đẹp đẽ nhất. Đó chính là con đường mà Chúa Cứu Thế đã vác thập tự giá của Ngài đi lên Gô-gô-tha …  Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhìn lại con  đường  dẫn  tới  Gô - gô - tha …)

 (ánh sáng: sáng mạnh hơn, nhưng vừa phải)

(nhạc: đàn Organ văng vẳng bài Thánh ca 291 cách vui vẻ, tự nhiên)

(thời lượng: 2 phút 45 giây)

Trên một đoạn đèo hẹp dẫn tới thành Lyđa, một cặp vợ chồng vừa đi vừa nói chuyện với nhau. Người chồng cầm gậy đi trước với một bao hành lý trên vai, còn người vợ đi sau cũng mang theo một gói đồ nhỏ.

-        Chịu khó chút nữa đi, Mari! Chỉ còn qua một đoạn đèo nữa là chúng ta sẽ được gặp lại các anh em ở thành Lyđa rồi.

-        Dì Ênê vừa mới được chữa lành, thật là lạ lùng! Anh biết không: đã mấy ngày rồi em không thể ngủ được vì lòng quá vui mừng. Em cứ mong sao được gặp lại Dì ấy.

-        Và số người theo Chúa cũng đã tăng vọt tại thành Lyđa. Cứ mỗi lần phép lạ xảy ra thì có nhiều người được mở mắt và nhìn biết Chúa. Chắc chắn là Hội-thánh tại nơi ấy đang sống trong những ngày vui mừng khôn xiết.

Người chồng dìu vợ đi qua một vài nơi gập ghềnh trên đường đèo.

    -    Cẩn thận mấy cục đá! Đừng đạp lên chúng! Em có thể bị trượt chân đấy!

Mari ngần ngại:

-        Con đường mà mình đi theo Chúa có gập ghềnh giống như vầy không anh?

-        Đương nhiên là gập ghềnh nhưng nó lại dẫn tới sự sống. Còn những con đường khác đều dẫn tới sự chết cả!

Mari vừa đi, vừa nhìn xuống phía dưới:

-        Anh có nhìn thấy vực thẳm ở dưới chân chúng ta không? Sao em thấy ghê quá!

-        Đừng nhìn xuống đó, Mari! Em có thể bị chóng mặt và ngã xuống dưới đấy!

-        Anh thấy nó có giống Địa-ngục không?

-        Ồ, Địa-ngục thì sâu hơn nhiều! Nhưng giờ đây, khi đã đến với Chúa thì chúng ta đang đi trên con đường dẫn lên Thiên-đàng đó em!

-        Dạ!

Đi được một chút, Mari lại hỏi:

-        Có bao giờ anh ước mơ không? Anh Manase!

-        Có chứ! Khi còn trẻ, anh có rất nhiều ước mơ. Nhưng kể từ khi được gặp gỡ Chúa thì … đây là lúc mà anh thỏa nguyện hơn hết và anh cũng không biết mình sẽ ước mơ điều gì nữa đây?

-        Em có một ước mơ và một điều cầu nguyện.

-        Vậy sao? Mari.

-        Em ước mơ được gặp một người nhìn thấy Chúa trên con đường khổ nạn. Em mong được nghe họ kể những gì đã xảy ra.

Người chồng thở dài và lắc đầu:

-        Ngay cả sứ đồ Phi-e-rơ cũng không có mặt vào lúc ấy. Em đang mơ ước một điều quá lớn đó, Mari! … Thế còn điều mà em cầu xin là gì?

-        Em cầu xin Chúa cho chúng mình được bình yên trên đường theo Ngài. Em sợ hoạn nạn lắm, anh Manase!

Manase nghiêm chỉnh:

-        Nếu không có hoạn nạn, chúng ta sẽ không thể trưởng thành được, Mari!

-        Nhưng em vẫn muốn được sống bình yên, em sợ gặp phải những tên lính  La-mã, nhất là tại những nơi vắng vẻ như thế nầy …

Manase nhíu mày và đôi mắt anh có vẻ xa xăm:

-        Bọn lính La-mã, chúng là những hung thần trên mảnh đất nầy! Những kẻ cai trị vẫn thường hay ức hiếp dân bị trị. Nhưng anh không sợ, vì Chúa sẽ che chở chúng ta!

-        Bọn chúng sẵn sàng cướp lấy mọi thứ của người đi đường. Chúng là những kẻ lạnh lùng … , khô khan … , tàn nhẫn … , độc ác … , tham lam … , …

(nhạc: đột ngột trong thoáng chốc)

(thời lượng: 2 giây)

Bỗng Mari đạp nhằm một hòn đá tròn khiến cho cô trượt chân và ngã xuống sườn đèo. Cô kêu thét lên:

-        Aaaaa …!

… và cố gắng bám lấy sườn đèo.

(nhạc: hồi hộp, dồn dập liên tục trong suốt phần nầy)

(thời lượng: 1 phút 45 giây)

Manase lập tức quay phắt lại và chìa cây gậy cho vợ:

-        Nắm lấy, Mari! … Nắm chặt lấy! … Anh sẽ kéo em lên!

Mari giơ tay ra, nhưng cô không tài nào với tới cây gậy được. Mặc dù chỉ một vài tấc, nhưng cả hai vợ chồng đều không thể nào tiếp xúc được với nhau. Manase quýnh quáng và miệng kêu lên không ngừng, trong khi Mari vừa bám lấy sườn đèo vừa hổn hển:

-        Em mệt quá, anh Manase, em mệt quá!...

Nhìn thấy người vợ ngày càng bị kiệt sức, Manase thét lên:

-        Một sợi dây, một sợi dây!

Bỗng Manase quay phắt lên, anh quẳng gói hành lý trên đường đèo và gào to:

-        BỚ NGƯỜI TA, CỨU TÔI! BỚ NGƯỜI TA, CỨU TÔI! ...

Anh vừa chạy đi chạy lại, vừa kêu cứu hết sức như một người điên trên đường đèo. Bỗng có tiếng vó ngựa phóng tới gần rồi một bóng người xuất hiện và chay vội về phía hai vợ chồng với thanh gươm trần trên tay. Người ấy thốt lên:

    -    Sao? Có chuyện gì?

Manase vội vàng la lên:

-        Cứu tôi, vợ tôi bị té xuống đèo, nhưng tôi không có sợi dây nào để kéo cô ấy!

Người khách nhìn quanh quất để xác định tình hình rồi nói với Manase :

-    Được rồi ! Anh hãy chờ một chút !

Người khách chạy vội về phía con ngựa và chợt nghe tiếng kêu thét lên của Mari :

    -    Aaaaa … !

Người chồng cuống cuồng nhìn theo vợ:

    -    Chúa ơi ! Xin thương xót chúng con !

Rồi anh hối hả :

    -    Lẹ lên anh ơi ! Lẹ lên ! Vợ tôi vừa bị trượt xuống sâu hơn nữa !

Người khách chạy vội trở lại với một chiếc túi xách trên tay. Anh mau mắn đặt chiếc túi xuống và lôi ra một cuộn dây thừng .Manase buông rơi cây gậy và kêu lên:

    -    Một sợi dây! Đúng rồi! Cảm ơn Chúa! Một sợi dây!

Người khách mau mắn nhưng bình tĩnh:

-    Anh hãy nắm chặt lấy đầu dây nầy!

Manase chụp lấy sợi dây cột vội vào hông và sẵn sàng trụ người xuống. Người khách quăng đầu dây kia xuống cho người phụ nữ và nói:

-        Hãy nắm chặt lấy sợi dây! Chúng tôi sẽ kéo cô lên!

Người vợ dùng cả hai tay để nắm lấy đầu sợi dây.

-        Từ từ nhé! Cô hãy tìm cách đứng lên nào…!

Hai tay Mari vẫn nắm chặt sợi dây trong khi cô cố gắng đứng lên trên sườn đèo.

    -    Tốt lắm! Nào, bây giờ hãy bước lên từng bước…!

và dưới sự trợ lực của hai người đàn ông, cuối cùng cô đã leo lên được đường đèo.

 

PHẦN II

(nhạc: tiếp tục đàn văng vẳng bài 291 cách bình an, thư thả)

(thời lượng: 1 phút 10 giây)

Manase lập tức nắm lấy tay vợ và dìu nàng ngồi phệt xuống đất trên đường đèo. Anh thốt lên:

-        Tạ ơn Chúa! Tạ ơn Chúa! … Em có sao không Mari? … Em có sao không? …

Mari vẫn còn thở dốc nhưng cô vén vạt áo lên để Manase có thể nhìn thấy cổ chân rướm máu của mình. Người khách thốt lên:

-        Cô ấy bị thương rồi!

Người khách lại mở túi xách và lôi ra một vài đồ vật:

-        Đây tôi có sẵn một ít rượu, anh hãy lấy để xức cho cô ấy!

Manase lấy bình rượu và xức cho vợ. Cô xuýt xoa:

    -     Ôi! Rát quá!

-        Một ít thuốc, anh hãy đắp cho cô ấy!

Manase lấy thuốc và rải lên vết thương ở nơi chân của Mari. Cô nói:

    -    Nhẹ nhẹ thôi nha anh!

-        Và một ít vải, anh hãy băng vết thương cho cô ấy!

Manase cầm lấy miếng vải và băng cho vợ trong khi người khách cuộn sợi dây thừng lại và cho vào túi xách. Manase nói:

-        Ồ! Anh ơi, anh tốt với chúng tôi quá, mà tôi lại chưa hỏi tên anh và tại sao anh lại có tất cả những đồ cần dùng nầy?

-        Ồ, đó chỉ là những dụng cụ bình thường đối với một người lính như tôi.

 

PHẦN III

           (nhạc: hồi hộp)      
    (thời lượng: 1 phút)

 

Hai vợ chồng cùng nhìn nhau và thốt lên:

-        Một người lính!

Họ từ từ quay nhìn người lính và hét lên:

-        LA-MÃ!

Người lính mặc thường phục có vẻ ngạc nhiên và hỏi:

-        Phải, tôi là một người lính La-mã. Nhưng có gì đâu và …

Bỗng người phụ nữ móc một cái túi nhỏ ra và quăng xuống dưới chân người lính. Cô hồi hộp:

-        Đây, đây là tất cả tiền mà chúng tôi có, ông hãy lấy đi …!

Người lính kinh ngạc, nhìn túi tiền rồi nhìn hai vợ chồng:

-        Sao? … Đây là tất cả tiền mà ông bà có à?...

Người phụ nữ hốt hoảng. Cô vội vàng quẳng tiếp cái gói hành lý về phía trước:

-        Còn, còn nữa! Tất cả hành lý của chúng tôi kia, xin ông hãy lấy đi! … Chúng tôi không cần gì cả, chỉ cần sự bình yên mà thôi!

Người lính giơ tay ôm lấy đầu và quát lên:

-        Ạ! … Thì ra là như vậy. Ông bà nghĩ rằng tôi là một tên lính thường đi cướp bóc giữa ban ngày chứ gì? …  Đúng, hoàn toàn đúng, bởi vì  hiện nay bọn lính của tôi cũng đang làm như vậy mà! … Mà tại sao lại không chứ …? Nhất là tại những nơi vắng vẻ như thế nầy …!

Người lính bất mãn đến độ quăng chiếc túi của mình xuống đất và kêu lên:

-    Trời đất!

 Hai vợ chồng Manase vẫn chưa xác định được vấn đề, họ ôm lấy nhau, vẻ sợ hãi. Nhưng nhìn thấy cảnh ấy, bỗng người lính thay đổi thái độ. Anh quay đi nơi khác và nói:

    -    Nhưng, thú thật là đã hơn một năm nay … dầu có muốn, tôi  cũng không  thể  nào  nghĩ tới những việc giống như vậy … !

(nhạc tự do: sâu lắng)

(thời lượng: 30 giây)

Anh lắc đầu với vẻ mặt sầu khổ và dường như lại đang nhớ tới một điều gì rồi cúi xuống để nhặt chiếc túi xách. Người chồng cảm thấy ngạc nhiên, bèn hỏi:

-        Anh nói rằng đã hơn một năm qua, anh không thể nào nghĩ tới được việc đó, tại sao vậy?

Người lính vẫn không trả lời khi đeo chiếc túi lên vai, Manase bèn hỏi thêm:

-    Nầy, anh ơi …! Tại sao vậy anh?

Đôi mắt của người lính xa xăm:

-        Một vụ án … , một vụ án … đã khiến cho tôi … bối rối.

-        Sao? … Một vụ án à? … Anh sợ bị hình phạt à?

-        Không, không phải! Nhưng … nó có quá nhiều điều khó hiểu và bất công đã khiến cho tôi bị ray rức …

-        Một vụ án khó hiểu và bất công à …?

-        Phải, nhưng tôi cũng không biết … phải nói làm sao … !

 

PHẦN IV

(nhạc: độc tấu Guitar bài Thánh ca 98 cách sâu lắng và liên tục ở nhiều “tone” khác nhau trong suốt phần nầy)

(thời lượng: 10 phút)

Hai vợ chồng quay lại nhìn nhau, bỗng người vợ hỏi cách nóng nảy, vồn vã; dường như cô vừa linh cảm được một điều gì:

-        Vụ án đó … như thế nào vậy?

Người lính La-mã quay lại:

-        Hai người muốn biết lắm sao ?

Người vợ nhanh nhẩu hỏi:

-        Có phải đó là vụ án của một người Do-Thái không ông?

-        Đương nhiên là như vậy!

Người vợ giọng khẩn khoản:

-        Dạ, chúng tôi rất muốn biết ! Đó là đồng bào của chúng tôi mà! Xin ông làm ơn nói lại cho chúng tôi nghe !

Sự nài nỉ của phụ nữ thường có kết quả, người lính La-mã bắt đầu nói, giọng anh mệt mỏi:

-        Phải, vụ án của một người Na-xa-rét, nhưng lại xử tại Giê-ru-sa-lem và tôi là kẻ chịu trách nhiệm phải thi hành.

Manase lẩm bẩm:

-    Một người Naxarét à?

-        Lúc đó tôi đang làm trong dinh của Tổng đốc Phi-lát. Đó là lần đầu tiên mà tôi thấy mặt Người Na-xa-rét và tôi đã lấy làm kinh ngạc. Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ nhìn thấy một người nào như vậy cả. Một người hiền lành quá sức tưởng tượng và rõ ràng lắm, (tôi cảm nhận ngay rằng) đó là một người vô tội, MỘT NGƯỜI VÔ TỘI!

Manase đứng dậy, có vẻ ngạc nhiên:

-    Nếu anh cảm nhận ngay được điều đó thì … thật là lạ …! Nhưng … rồi sao nữa? ...

-        Tôi không hiểu tại sao các Thầy tế lễ cứ liên tục lên án đủ điều, mà Người ấy thì vẫn cứ cúi đầu, không nói gì cả. Thật là lạ! …

Manase nói :

-     Ủa, thông thường thì ... người ta phải tự biện hộ cho mình chứ !

-        Nhưng bên cạnh họ còn có cả ngàn con người đang nhốn nháo kia, tôi còn lạ gì với cái đám đó nữa chứ. Chỉ cần nghe các Thầy tế-lễ hô lên là họ liền ùa theo, mà chẳng cần biết phải trái gì cả. Thật là một đám cuồng tín !

 Manase nhíu mày suy nghĩ :

-        Phải rồi, đúng là dân Giêrusalem.

-        Nhưng Người ấy đã làm gì chứ ? ... Chính lỗ tai tôi đã nghe Quan tổng đốc tuyên bố rằng Người ấy hoàn toàn vô tội kia mà ?

Manase ngạc nhiên:

-        Ủa, nếu vậy thì … ông ta phải được tha bổng chứ ?

Người lính bỗng nói lớn :

-        Nhưng quan Tổng-đốc đã không ra lệnh trấn áp đám đông, mà lại ra lệnh đánh đòn người Naxarét. Trời đất, đánh đập một người mà ông ta vừa mới tuyên bố là hoàn toàn vô tội ! Thật là vô lý, VÔ LÝ !

Manase vừa nói vừa lắc đầu cách ngán ngẫm :

-    Đúng là một vụ án khó hiểu !

-        Chính vì vậy mà bọn lính tra khảo đã đánh Người ấy đến tả tơi … và lại tròng lên đầu ông ta một vòng cây gai đến rướm máu. Đúng là bọn ác ôn! Nhưng ông ấy cũng chẳng buồn để tháo nó ra, dường như ông ta không hề quan tâm tới nó …

Manaase nhíu mày :

-        Sao ? ... Người ta đã tròng một vòng gai ... lên đầu ông ấy ... ? ...

Nói xong, anh quay lại nhìn vợ với vẻ ngờ ngợ, trong khi Mari vẫn theo dõi câu chuyện với đôi mắt nóng bỏng của mình. Người lính La-mã lắc đầu và nói tiếp:

-        Nhưng những Thầy tế lễ thì lại quyết liệt đòi tử hình Người ấy và đám đông cũng hùa theo đến nỗi Quan tổng đốc cũng phải ngã lòng … Thật là không thể nào hiểu nổi! Tôi chưa bao giờ nhìn thấy Quan tổng đốc lại nhượng bộ tới mức độ ấy ! Thậm chí, họ còn tha bỗng cho cả tên Baraba giết người, va buộc Con người hiền lành kia phải bị đóng đinh ... Trời đất, tôi không biết mình đang chứng kiến điều gì đây ?

Manase nói với vẻ quyết đoán :

-    Anh nói sao ? ... Người ta đã tha bỗng cho Baraba ...  và đóng đinh người ấy à ?

Cả hai vợ chồng nhìn nhau và thở ra, dường như họ đã hiểu được một điều gì.

    -    Khi cuộc hành hình bắt đau, Người ấy đã cúi xuống và vác ngay cây thập tự, tiến lên phía trước. Dường như ông ta chẳng hề sợ bị đóng đinh gì cả, thật là lạ!

Manase không thể cầm lòng được nữa và thốt lên:

    -    Phải, Ngài  rất can đảm, Ngài không hề sợ một điều gì cả!

Người lính La-mã quay lại:

    -    Ủa, anh cũng biết người đósao?

Manase quả quyết :

-        Phải, tôi biết người đó! Ngài là Thầy của chúng tôi và cũng là Chúa của chúng tôi. Ngài đã làm không biết bao nhiêu là phép lạ để chữa lành bệnh cho mọi người. Không có một người Do-Thái nào mà lại không biết đến Ngài !

-        Anh nói sao … ? Người ấy đã làm nhiều phép lạ à ?

-        Phải !

Người lính lại lắc đầu và nói tiếp:

    -    Nhưng ông ta chỉ đi được một quãng thì … đã ngã quị …

Người vợ bật khóc và Manase lại quì xuống bên cạnh vợ. Anh đưa cho cô một chiếc khăn để lau nước mắt.

-        Điều đó chứng tỏ là ông ta không còn sức lực. Tên lính đứng ở gần đó đã quất vào Người ấy để buộc ông ta phải đứng lên. Nhưng nó càng đánh thì ông ta lại càng đuối sức …

Mari kêu lên:

-        Thật là tàn nhẫn! Bộ người ta không có lòng thương xót hay sao chứ? …

-    Phải, tôi đã ra lệnh cho hắn phải dừng tay và buộc một người đi đường phải vác cây thập tự thay cho ông ta. Nhờ đó mà Người ấy mới có thể đi lên tới Gô-gô-tha …

Manase  nói:

    -    Cảm ơn Chúa! Xin Chúa ban phước cho lòng nhơn từ của anh!

Đầu người lính hơi ngước lên khi anh tiếp tục nói:

-        Tại Gôgôtha, chính tôi đã đưa rượu cho Người ấy uống để giảm đau, nhưng ông ta đã từ chối. Lại là một chuyện lạ nữa!

 Manase nhìn về phía trước và thì thầm:

-    Phải, Ngài thật can đảm!

-        Phải nói là tôi hết sức cảm phục khi nhìn thấy ông ấy bị đóng đinh. Mặc dù vô cùng đau đớn, nhưng Người ấy đã tỏ ra một sức kềm chế phi thường mà tôi không thể nào hiểu nổi …

Mari nói thầm:

-        Phải, Thầy đã từng nói rằng thập tự giá là của Thầy và không ai có thể tranh giành được thập tự đó với Thầy!

-        Nhưng khi những cây thập tự đã được dựng lên thì … những kẻ đạo mạo cứ túm tụm nhau lại và không ngớt chế nhạo Người. Thật là những kẻ đánh mất cả tư cách, dường như họ rất vui khi nhìn thấy Người ấy chịu đau đớn!

 Manase dìu Mari đứng lên, anh nói:

    -    Đó là những thầy thông giáo, họ rất căm ghét Ngài bởi vì Ngài đã vạch trần tội lỗi của họ ở trước mặt dân chúng!

    -    Thì ra là như vậy! … Nhưng bỗng bầu trời đã chợt tối lại và càng lúc lại càng tối hơn! Lạ quá, lúc đó là vào giữa trưa! …

Manase nói:

    -    Phải, chúng tôi cũng có nhìn thấy bóng tối ấy! Nó bao phủ khắp nơi giống như bóng đêm vậy!

Người lính nhíu mày nói:

    -    Lúc đó, tất cả mọi người đều lo sợ và chúng tôi cũng giữ chặt những khí giới của mình để đề phòng những tình huống có thể xảy ra. Bỗng tôi nghe Người ấy kêu lên rất lớn rằng: “Đức Chúa Trời ơi, Đức Chúa Trời ơi, sao Ngài lìa bỏ con?” Tiếng kêu ấy vang vọng trong bóng tối đang bao trùm. Tôi không hiểu gì cả! Tôi tin rằng Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ bỏ rơi một con người như vậy! Nhưng tại sao Người lại kêu lên như thế? Tôi hoàn toàn không hiểu gì cả, nhưng tôi cũng không thể nào quên được   tiếng   kêu   đó

Người phụ nữ úp mặt vào đôi bàn tay và khóc nức nở. Người chồng cũng choàng tay qua vai vợ và cúi đầu như tỏ vẻ cảm thông. Nhưng anh đã vội quay lại người lính với vẻ bồn chồn:

    -    Rồi sao nữa …? Anh lính … ! …

-        Sau đó, ánh sáng đã dần dần trở lại với Gô-gô-tha. Tôi nhìn thấy gương mặt của Người ấy sầu não mà tôi sẽ không thể nào quên được. Chưa hề có một gương mặt nào sầu  não  ĐẾN  MỨC  ĐỘ  ẤY ! Điều gì vừa mới xảy ra cho Người? Tôi cũng không biết. Nhưng tôi biết Người không còn sống được bao lâu nữa, vì Người thở rất khó khăn và đầu lại cứ cúi gục về phía trước.

Người chồng cũng đưa tay lên gạt nước mắt.

-        Nhưng bỗng nhiên, mặt đất rúng động. Bản thân tôi cũng giật mình , còn tất cả mọi người đều hoảng loạn và chạy xuống đồi. Hình ảnh của những cây thập tự ở trước mặt tôi cũng rúng động. Tôi nhìn thấy vẻ sợ hãi trên gương mặt những người lính của tôi. Chúng cố gắng đứng vững và nhìn dáo dác vì không biết có chuyện gì sẽ xảy ra. Một trận động đất chăng? Tôi cũng không biết!

-        Ngay cả thành Giêrusalem cũng bị rúng động và bức màn thánh trong Đền-thờ đã bị xé ra làm hai!

-        Vậy sao …?

Người lính có vẻ hơi trầm ngâm và nói tiếp:

-    Khi mọi sự đã yên tĩnh trở lại thì tôi mới ngước nhìn lên thập tự giá và biết được một điều: Người ấy đã chết! …

Hai vợ chồng Manase ôm lấy nhau trong nước mắt với tiếng kêu “Chúa ơi!”. Họ không thể nào dằn nén được sự xúc động trong lòng mình. Trái tim họ dường như tan vỡ nơi chân thập tự giá của Chúa Cứu Thế.

-        Những người lính vẫn còn nhìn tôi với vẻ sợ hãi. Tôi đã ngước lên nhìn Người như nhìn một lần cuối cùng trong đời mình. Tôi chưa bao giờ gặp một con người nào lạ lùng đến như vậy. Bầu trời đã trở nên tối tăm khi Người bị đóng đinh, còn mặt đất thì rúng động khi Người ấy chết. Bất chợt tôi thốt lên: “Người nầy quả thật là Con của Đức Chúa Trời!”

Hai vợ chồng Manase nhìn người lính với vẻ ngạc nhiên. Manase nói:

    -    Anh đã nói lên được điều đó sao? Thật là lạ lùng!

-        Tôi cũng không biết tại sao mình lại nói lên câu đó và nó có ý nghĩa gì thì tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi phải nói … phải nói lên một điều gì đó, vì tôi không thể yên lặng được … TÔI KHÔNG THỂ YÊN LẶNG ĐƯỢC!

Người lính nói như hét lên, rồi anh giơ tay lên gạt nước mắt:

-        Đây là lần đầu tiên mà tôi khóc trong đời và cũng là lần đầu tiên mà tôi đi tâm sự với những người mình vừa mới quen biết … Tôi thấy anh chị là những người hiền lành, chứ không giống như đám cuồng tín ở Giêrusalem kia … Tôi bị ức chế ở trong lòng! Tôi rất muốn nói ra, nhưng không biết mình phải nói với ai đây? … Tôi đã từng nhìn thấy nhiều sự bất công, nhưng chưa có một sự bất công nào lại lớn đến như vậy. Rõ ràng là  NGƯỜI  ẤY  VÔ  TỘI  mà!

Manase nói:

-        Anh nói phải, chúng tôi biết Ngài hoàn toàn trong sạch và vô tội!

-        Sau việc đó tôi đã xin được chuyển công tác về đây, nhưng không có đêm nào mà tôi ngủ được yên giấc. Tôi cứ nhớ tới hình ảnh của đồi Gô-gô-tha với bóng tối bao trùm. Tôi cứ nhớ tới hình ảnh của gương mặt Người ấy. Tôi biết rằng cuộc sống của mình phải thay đổi, PHẢI THAY ĐỔI! Nhưng tôi không biết mình phải làm gì đây …?  PHẢI  LÀM  GÌ  ĐÂY  … ?

Anh ta vừa gào lên vừa gục đầu. Bấy giờ, Manase bước tới gần người lính và người vợ cũng bước theo anh. Anh nói cách nhỏ nhẹ:

-        Anh ơi, Người mà anh nói đó chính là Chúa Cứu Thế Giê-Xu!

Người lính ngước lên và hăm hở:

-        Phải, tôi biết tên của Người là Giê-Xu. Nhưng tại sao chúng ta lại gọi Người là Chúa Cứu Thế?

-        Bởi vì Ngài  đến thế gian nầy là để cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi!

Người lính bồn chồn:

-        Ra khỏi tội lỗi … !

Người lính có vẻ suy tư:

-        Người ấy đến thế gian nầy là để cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi … ?

Rồi anh chợt hỏi:

-        Nhưng … bằng cách nào?...

-        Bằng cách Ngài phải chịu chết để chuộc tội cho chúng ta!

Ánh mắt của người lính có vẻ kinh ngạc:

-        Chịu  chết  …  để  chuộc  tội  cho  chúng  ta ?! … Người ấy chịu chết trên cây thập tự … là để … Tôi nhớ là bầu trời đã tối sầm lại vào lúc ấy …

Người vợ ôn tồn nói:

-        Đó là lúc mà Ngài đang chuộc tội cho anh

Người chồng tiếp lời:

-        Cho chúng tôi

Người vợ kết thúc:

-        Và cho cả thế gian!

Người lính mở to đôi mắt nhìn hai vợ chồng:

-        Cái gì?... Để chuộc tội cho tôi … ?!

Anh hướng cái nhìn về nơi khác rồi quay lại nhìn hai vợ chồng và nói như hét lên:

-        Và cho CẢ THẾ GIAN à?!...

Mari nói tiếp:

-        Chính điều đó đã khiến cho Ngài không ngần ngại khi vác cây thập tự và tiến lên phía trước!

-        Và Đức Chúa Trời đã lìa bỏ Ngài trong bóng tối bao trùm, khi Ngài phải gánh thay tội lỗi cho loài người …

Anh lại nhìn về phía trước, đôi mắt như hướng về đồi Gô-gô-tha hôm nào:

-        Phải rồi! … Sao tôi lại không hiểu chứ ?! … Lẽ ra tôi phải hiểu chứ …! Người ấy vô tội mà …!

Rồi anh nắm chặt hai bàn tay, trong khi mặt vẫn còn ngước lên:

-        Đồi Gôgôtha …! Bóng tối bao trùm …! Tiếng kêu của Người …! Gương mặt sầu não …! Tội lỗi của tôi! …

Bỗng anh gục xuống đất và kêu lên:

-        CHÚA ƠI! …

 

(nhạc tự do: tan vỡ, tha thiết )

 (thời lượng: 10 giây) 

Anh ôm mặt khóc sướt mướt trong khi hai đầu gối vẫn còn quì trên đất, bên cạnh chiếc túi hành lý của anh:

-        Chúa ơi! …… Ngài chết vì tội lỗi của con sao …? Ngài chết để chuộc tội cho con sao …?

Hai vợ chồng Manase cầm tay nhau và cúi xuống như để chia sẻ nỗi niềm và cầu nguyện cho anh. Một giây phút yên lặng trôi qua, bỗng người lính ngước lên và nói với Manase như gào lên:

(nhạc tự do: tha thiết nhưng văng vẳng)

(thời lượng: 15 giây)

-        Tôi phải làm gì đây? TÔI PHẢI LÀM GÌ?

-        Anh hãy tiếp nhận Chúa Cứu Thế vào lòng anh!

-        Nhưng bằng cách nào?! BẰNG CÁCH NÀO?!...

-        Nếu anh thật lòng tin, chúng tôi sẽ giúp đỡ anh.

-        Tôi tin thật lòng! … TÔI TIN! …

(ánh sáng: tối mờ, chỉ đủ nhìn thấy ba người)

(thời lượng bài hát: khoảng 4 phút)

Cả hai vợ chồng Manase cùng quì gối xuống và đặt tay trên người lính đang gục đầu để giúp đỡ cho anh ấy đến với Chúa.

(Hát vọng: do Lâm Nhật Huy hát chỉ một lần, về ý nghĩa sự thương khó của Chúa)

(Màn hình: chiếu liên tục về sự thương khó của Chúa tại Gôgôtha và những lời của bài hát vọng)             

PHẦN V

(ánh sáng: tươi sáng, rực rỡ)

(nhạc: độc tấu Piano bài Thánh ca 111 theo nhịp điệu nhanh, cách vui vẻ trong 10 giây, nhưng chỉ còn nghe văng vẳng trong suốt phần đối thoại)

(thời lượng: 2 phút 30 giây)

Một vài phút đã trôi qua cho tới khi vợ chồng Manase bắt đầu đứng lên. Người lính vẫn còn quì, nhưng anh ngước mắt lên và nói:

-        Coi kìa! Mọi tội lỗi đã rớt khỏi lòng tôi … !

Anh từ từ đứng lên với đôi mắt tươi sáng và quả quyết:

-        Một sự bình an đang tràn vào, một sự bình an! Tôi chưa bao giờ được nhẹ nhàng và bình an như thế nầy! Thật là lạ quá …!

Manase ôn tồn nói:

-        Sau khi được làm lễ báptêm bằng nước, anh sẽ còn nhận được một đời  sống  mới. Vì Chúa đã sống  lại để ban cho anh đời sống ấy.

Người lính hăm hở và nhiệt tình:

-        Phải, phải rồi! Người phải sống lại chứ, Người không thể chết được!...

-        Nhiều anh em trong chúng tôi đã nhìn thấy lúc Ngài thăng thiên.

Người lính tiếc nuối nhìn Manase:

-        Sao …? Anh nói sao …? Người đã về trời rồi sao …?

-        Nhưng Ngài hứa rằng sẽ trở lại để đón tiếp chúng ta về với Ngài.

Người lính chắp tay và ngước lên trời với vẻ mặt tươi sáng:

-        Tôi tin! Tôi tin rằng tôi sẽ gặp lại Người! Tôi sẽ gặp lại Người!...

-        Anh đang trên đường đi tới thành Lyđa phải không?

-        Vâng!

Manase lượm cây gậy và quảy gói hành lý lên vai trong lúc Mari cũng bỏ gói tiền vào thắt lưng và xách gói hành lý nhỏ của mình. Anh nói:

-        Hãy đi cùng chúng tôi vì chúng tôi cũng đang đến đó. Tôi sẽ giới thiệu anh cho các Trưởng-lão, họ sẽ giúp đỡ anh trong bước đường sắp đến.

Người lính cũng quảy túi hành lý lên vai:

-        Vâng, chúng ta cùng đi!

Bỗng cô Mari nhoẻn miệng cười và nói với Manase:

-        Anh Manase ơi!

Manase quay lại và hỏi:

-        Ủa, gì đó em?

Mari bẽn lẽn:

-        Nếu cứ mỗi lần bị hoạn nạn mà mình lại giúp cho một người được đến với Chúa như thế nầy, thì … em mong sao … mình cứ … bị hoạn nạn … hoài.

Manase cười vang trong khi người lính La-mã tiếp lời:

-        Thì ra là như vậy. Chính tôi có thể cũng sẽ đối diện với những hoạn nạn đây, vì tôi sẽ trở về đơn vị và báo cho mọi người biết rằng tôi đã trở thành một môn đệ của Chúa Cứu Thế Giê-Xu.

Rồi anh nói tiếp, giọng sâu lắng:

-        Nhưng tôi không sợ. Người đã bị hoạn nạn vì chúng ta để cứu vớt chúng ta, cho nên tôi thấy mình được vinh dự nếu phải chịu khổ vì cớ Người

Manase tiếp lời:

-        Hôm nay thật là một ngày đặc biệt! Chúa đã nhậm lời cầu xin của Mari và ban cho cô được gặp một người đã chứng kiến sự thương khó của Chúa, thật là quá sức tưởng tượng! Nhưng điều cầu xin thứ hai của cô ấy thì Chúa không nhậm, bởi vì chúng tôi đã bị hoạn nạn và đã gặp một người lính La-mã …

Mari tiếp lời và tươi cười:

-        Nhưng là một người lính La-mã rất dễ mến!

Tất cả cùng cười vang và người lính nói tiếp:

-        Nếu chưa được gặp Người thì tôi chỉ là một kẻ xấu xa. Nhưng nhờ thập tự giá của Người mà tôi nhìn thấy rằng Người yêu thương tất cả mọi người và không  phân biệt  ai  hết.

Manase tiếp lời:

-        Đó cũng là một bài học lớn cho tất cả chúng ta, tình thương của Chúa sẽ xóa tan mọi ngăn cách và xây dựng một nước Thiên-đàng NGAY TRÊN ĐẤT NẦY!

Anh quay lại nói với mọi người:

-        Coi kìa, một ngày mới đã mở ra cho chúng ta và biết bao nhiêu người đang chờ đợi chúng ta. Nào, chúng ta cùng đi!

Họ tươi cười nắm lấy tay nhau và bước đi trong một ngày tươi sáng …

(ba người nắm tay nhau, Manase đứng ở giữa, bước tới hai bước và đứng lại, bất động, với vẻ mặt tươi vui, rạng rỡ, ngước lên, chờ đọc xong tiếng vọng)

(ánh sáng: cường độ mạnh nhất)

(nhạc: đại hợp xướng một bài Thánh ca cách thắm thiết, tan vỡ, dâng hiến, ngây ngất … với cường độ mạnh trong 10 giây và chỉ còn văng vẳng khi bắt đầu đọc tiếng vọng)

(thời lượng: 1 phút)

(Tiếng vọng: Ngay trên con đường đèo, hai vợ chồng Manase đã giúp đỡ cho người lính đón nhận Chúa vào lòng. Chỉ một lần được gặp gỡ Chúa Cứu Thế đã khiến cho anh luôn thắc mắc về Ngài và mong tìm được câu giải đáp. Giờ đây, anh đã được nhìn thấy ý nghĩa của thập tự giá và tình thương của Chúa Cứu Thế Jêsus. Anh sẵn sàng trả giá và chấp nhận vượt qua mọi rào cản, để có thể đi theo Ngài trên con đường dẫn tới Thiên đàng …

(ban kịch rút lui trong bóng tối)

Nguyễn Tri Phương 30/9/2007

 Saigon, Việt
Nam
Trần Minh-Mẫn

  Email:
man_tranminh@yahoo.com
   ĐTDĐ: 01.685.237.917

TAM SU MOT NGUOI LINH

2086 lượt xem
Các bài trước
ƯU TƯ VỀ NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (02/08/2014)
NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (31/07/2014)
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO (24/07/2014)
CHÚA SỐNG LẠI RỒI! (03/02/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
QUYỀN NĂNG CỦA ĐÔI CÁNH
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
VÌ SAO LẠ THẾ? QUYẾT KHÔNG CHỊU Ô UẾ
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CÂU HỎI ĐÊM NẰM BÂNG KHUÂNG
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
XUÂN HỒNG
 
Dưỡng Linh  
HÃY NHÌN NGƯỜI QUA CON MẮT CỦA CHÚA
 
Tạ Ơn Chúa  
SỰ THAY ĐỔI KỲ DIỆU - Trần Tuấn Long
 
Đức Tin  
THIÊN ĐÀNG HAY HỎA NGỤC Bạn sẽ chọn nơi nào?
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
THÁNH NHẠC TRUYỀN GIẢNG: NHỚ...CHÚA CHẾT VÌ TÔI
 
Thơ & Nhạc  
BỎ LƯỚI THEO THẦY
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO - 14/04/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỨC TƯỢNG BILLY GRAHAM SẼ ĐƯỢC DỰNG TẠI THỦ ĐÔ HOA KỲ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CHUYỆN MỘT BỨC TRANH
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 13: TÔI HỌC KINH THÁNH BẰNG PHƯƠNG CÁCH NÀO?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NIỀM HY VỌNG - MS Hồ Hiếu Hạ
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC