Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















ANH EM SINH ĐÔI
Ngày 05/09/2014

 Kịch bản

ANH EM SINH ĐÔI

Mục đích: truyền giảng Tin-lành
Thời lượng: 35 phút - Thời điểm: thế kỷ 19

Không gian: đất nước Thụy-Sĩ

Các vai diễn:

Philíp: người anh sinh đôi, là một Quan tòa liêm chính, khoảng 30 tuổi.
Thôma: người em sinh đôi, là một tử tội, cũng khoảng 30 tuổi.

Người mẹ của hai anh em sinh đôi, khoảng 50 tuổi.

Một sĩ quan phụ trách việc hành hình.

Hai binh sĩ phụ trách việc hành hình.

Một người cai ngục.

Ánh sáng: bình thường.
Nhạc: độc tấu Guitar bài thánh ca 342 ở nhiều “tone” cao, réo rắt

với nhịp độ bình thường. Âm độ  lớn trong 10 giây đầu

và chỉ còn văng vẳng khi bắt đầu đọc Tiếng vọng.

Tiếng vọng:

Thế giới nầy có vô số cặp sinh đôi mà người ta có thể phân biệt được rõ ràng. Họ có thể khác nhau về giới tính, hoặc về vẻ mặt, hoặc cũng có thể giống nhau như đúc, nhưng nói chung là chỉ cần thân thiện với họ là người ta có thể nhận ra ngay. Dù vậy, trước thời hiện đại, khi các dấu vân tay vẫn còn chưa được phát hiện, thì việc phân biệt một vài cặp song sinh đã trở thành hết sức khó khăn. Có một câu chuyện viết về hai anh em sinh đôi trong thời Trung cổ, và cho tới nay vẫn được nhìn nhận  là câu chuyện cảm động nhất về những cặp sinh đôi.

 

Phần 1

Cảnh 1

(TRONG MỘT CĂN NHÀ)

Ánh sáng: sáng hơn một chút khi đọc xong Tiếng vọng.

Nhạc: Độc tấu Piano bài thánh ca 384 ở nhiều “tone” trầm bỗng khác nhau trong suốt phần nầy.

Trong một căn nhà nhỏ trên đất nước Thụy-Sĩ, một thiếu phụ vừa lui cui quét dọn vừa cầu nguyện:

    -  “Lạy Chúa, xin Chúa thương xót hai con trai con ! Xin Chúa cứu vớt để gia đình chúng con có thể đoàn tụ trên Thiên đàng ! »

Bỗng một chàng trai mặc một chiếc áo màu đỏ xốc xếch với chiếc áo khoác màu đen vắt trên vai bước vội vào căn nhà. Vừa nhìn thấy người thiếu phụ, anh ta đã vội vàng quay mặt với vẻ bợ ngợ :

    -  « Hơ ... ! Chào mẹ ! »

Người thiếu phụ nhìn thẳng vào con trai mình, đôi mắt bà vừa nóng nảy, vừa trĩu nặng vẻ lo âu, sầu muộn :

    -  « Kìa, Thôma ! ... Đã lâu lắm rồi, mẹ không nhìn thấy con ... ! »

    -  « Con chỉ định lấy ... một vài món đồ ... ở trên phòng ... Có lẽ lâu ngày rồi, ... nó bụi bặm lắm.»

Người mẹ khẽ lắc đầu :

    -  « Phòng của con lúc nào cũng sạch sẽ, như khi con còn ở với mẹ vậy. Nhưng đêm qua con lại không ngủ nữa sao ? ... Mẹ thấy mắt của con ... »

Thôma vừa ngáp vừa đưa tay gãi đầu rồi gãi lưng :

    -  « Hơ ... ! Cũng bình thường thôi ... Chứ có gì đâu, mẹ ! »

Người thiếu phụ lắc đầu có vẻ mỏi mệt và hỏi Thôma :

    -  « Lúc nầy con có ghé thăm mộ của Mari không ? »

Chàng trai hơi khựng một chút, rồi anh ta thở ra với giọng mệt mỏi :

    -  « Không, lâu lắm rồi, con không có ghé thăm mộ của Mari. Nhưng mà ... có thay đổi được gì đâu, mẹ ?»

    -  « Vậy còn Philíp, anh con ? Con có gặp nó không?»

Chàng trai lắc đầu:

    -  “Cũng vậy, mà chúng con đang đi trên hai con đường khác nhau, cho nên không gặp nhau là cũng phải!”

Người mẹ dịu giọng:

    -  “Mỗi tuần nó chỉ ghé thăm mẹ có một lần và luôn hỏi thăm về con. Hai đứa con là anh em sinh đôi và cũng giống nhau y hệt. Những điểm khác biệt giữa hai con là rất ít và ngoài mẹ ra thì không ai có thể phân biệt được đứa nào là đứa nào. Bởi vậy, mẹ mới luôn luôn cho hai đứa mặc hai chiếc áo khác nhau, để mọi người có thể phân biệt được. Anh con luôn mặc chiếc áo màu xanh da trời, còn con thì luôn mặc chiếc áo màu đỏ.”

Chàng trai thắc mắc:

    -  “Tại sao mẹ lại chọn hai màu đó?”

Người thiếu phụ nói với cái nhìn hơi ngước lên:

    -  “Màu xanh da trời giúp mẹ luôn nhớ tới Thiên đàng, đó là nơi mà mẹ mong ước sẽ được gặp lại cha con. Ông ấy đã ngủ yên trong Chúa trước khi mẹ kịp sinh ra hai con;  cho nên đối với mẹ, hai con là tất cả!”

Chàng trai nhìn xuống chiếc áo của mình và nhíu mày:

    -  “Thế còn màu đỏ?”

    -  “Màu đỏ luôn giúp mẹ nhớ tới ơn cứu chuộc của Chúa trên cây thập tự. Nhờ đó mà chúng ta mới có hi vọng được đoàn tụ trên Thiên đàng đó con.”

Chàng trai nhún vai và như quay đi nơi khác:

-        “Nhưng có lẽ …”

Rồi chàng nhìn chiếc áo trên tay:

-        “… con thích màu đen hơn. Nó có vẻ mạnh mẽ, nghị lực hơn.”

Người thiếu phụ lắc đầu và nói:

    -  “Hồi còn nhỏ, hai đứa con không khi nào rời nhau, như hình với bóng vậy. Con cũng là một người đầy tài năng trong trường Luật, đâu thua kém gì anh trai con. Mẹ hi vọng hai con sẽ sớm trưởng thành, để an ủi lòng mẹ. Thế nhưng … tánh tình của hai đứa thì bây giờ thì lại hoàn toàn khác nhau: một đứa thì làm việc miệt mài nơi tòa án và nghiên cứu đủ thứ luật pháp. Nhưng còn đứa kia thì lại hư hỏng, hoang đàng … Tại sao vậy, Thôma? … Điều gì đã khiến cho con xây lưng lại và trở thành xa lạ với chúng ta như vậy? … Dường như sau cái chết của Mari, mẹ đã thấy con có nhiều thay đổi …”

Chàng trai bối rối:

     -  “Ồ, có gì đâu, mẹ! …  Mà con cũng đã lớn rồi, mẹ à! …”

Người mẹ nói và nhấn mạnh:

    -  “Cuộc sống còn dài lắm, Thôma à! Nhưng cũng có thể con sẽ chết, mà không biết trước được! Dù vậy, ngày nào con còn sống, thì ngày đó con cũng vẫn là con của mẹ …! Con không thể nào lớn hơn mẹ được!”

Chàng trai có vẻ như phản đối:

    -  “Nhưng con không thích cuộc sống của mẹ và của anh Philíp. Làm một con chiên ngoan đạo và trong sạch thì có ích lợi gì đâu chứ … Trong khi cuộc sống nầy còn có biết bao nhiêu là khoái cảm …”

Người mẹ cắt ngang:

    -  “Nhưng đó cũng là cuộc sống của cha con, người cha đáng kính đã gây dựng nên cái gia đình nầy! Con có biết rằng trước khi chết, cha con đã nói gì không? … Ông đã cầu nguyện tha thiết để chúng ta có thể gặp lại nhau trên Thiên đàng. Vậy mà giờ đây, con lại làm những điều mà không ai hiểu nổi. Không lẽ … một ngày nào đó, anh con sẽ là người xét xử con trước vành móng ngựa hay sao chứ?”

Chàng trai nhún vai, nhướng mắt:

    -  “Điều đó lại càng tốt, bởi vì chắc chắn là ảnh sẽ giảm án cho con. Mẹ chẳng đã thường nói rằng anh Philíp rất thương yêu con, hay sao?”

Người mẹ khẳng định:

    -  “Nhưng Philíp cũng là một người ngay thẳng và trong sạch!”

Chàng trai nghiễm nhiên:

    -  “Bởi vậy trong hai đứa, có lẽ là mẹ thương yêu anh Philíp nhiều hơn … Anh ấy thật là một người con ngoan ngoãn!”

Người thiếu phụ gắt lên với ánh mắt như tha thiết:

    -  “Con đã làm cha làm mẹ chưa, mà lại dám nói như vậy chứ? Mẹ thương yêu hai đứa con như nhau, bằng tất cả tình thương của mẹ, bất luận tình trạng của hai con như thế nào!”

Chàng trai dửng dưng:

    -  “Điều đó lại càng hay, bởi vì con không hề có ý định thay đổi cách sống.”

Người mẹ vừa lắc đầu, vừa dịu giọng:

    -  “Nếu một người được sanh ra chỉ một lần, người ấy sẽ phải chết tới hai lần, Thôma à!”

Chàng trai nhíu mày:

    -  “Nghĩa là sao, mẹ?”

Người mẹ ôn tồn:

    -  “Con đã được mẹ sanh ra một lần trên thế gian nầy, cái thế gian đầy những dối trá, mưu mô, ghen ghét và hận thù … Cho nên, nếu một mai con chết, thì thân xác con sẽ trở về với cát bụi; nhưng linh hồn con cũng sẽ bị chết đời đời trong Địa ngục.”

Chàng trai có vẻ như bất mãn:

    -  “Như vậy thì mọi người đều sẽ phải xuống Địa ngục hết sao? … Mẹ!”

Người mẹ nhẹ nhàng:

    -  “Nhưng nếu linh hồn con được sanh ra lần thứ hai, khi con tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa, thì con sẽ chỉ chết một lần thôi. Nhưng sau cái chết đó sẽ là sự sống đời đời đầy vinh quang, Thôma à!”

Thôma nhướng mắt:

    -  “Nhưng nếu con cho rằng … chết là hết?”

Người mẹ nghiêm giọng:

    -  “Điều đó làm cho người ta dễ phạm tội hơn, Thôma!”

Thôma lắc đầu, bạnh môi, vẻ dửng dưng:

    -  “Nhưng nếu con không lên Thiên đàng, thì điều đó cũng đâu có ảnh hưởng gì tới ai khác …”

Người mẹ nhíu mày, đau đớn:

    -  “Khi nào con đã làm cha, con sẽ hiểu được rằng cha mẹ yêu thương con cái như thế nào. Thậm chí, những mảnh gai ghim vào chân các con, cũng không đau đớn bằng nỗi xót xa trong lòng mẹ … Vậy mà bây giờ, … nhìn thấy con đi vào Địa ngục đời đời, … mà lòng mẹ lại dửng dưng được sao? … Mẹ đâu phải là gỗ hay là đá đâu, mà con lại nói chuyện với mẹ như vậy, Thôma! … Con có biết, điều làm cho mẹ đau lòng nhất trên đời nầy, đó là …”

Chàng trai cắt ngang:

    -  “Đó là mẹ đã sinh ra con …, phải không?”

Người mẹ gào lên:

    -  “Con lầm rồi Thôma! Đó là vì mẹ không thể sinh ra được LÒNG CỦA CON!”

Chàng trai lại dửng dưng:

    -  “Phải rồi, “cha mẹ sanh con”, nhưng “trời sanh tánh” mà …”

Thiếu phụ cắt ngang:

    -  “Không có Trời nào lại sanh ra những tánh xấu! Thôma, tấm lòng của con là do con quyết định, chứ mẹ không thể nào quyết định thay cho con được!”

Chàng trai nói với vẻ dứt khoát:

    -  “Phải rồi, cho nên mẹ phải tôn trọng mọi quyết định của con …”

Người mẹ nài nỉ:

    -  “Mẹ không ép con, nhưng mẹ nói với con một cách tha thiết …!”

Chàng trai xác quyết:

-  “Con đã có con đường của riêng con …”

-  “Kìa, Thôma!”

Chàng vắt chiếc áo lên vai:

-  “Cảm ơn mẹ … Chào mẹ …”

Người mẹ hốt hoảng:

    -  “ Thôma …! Thôma …!”

Nhạc: diễn tả sự dứt khoát của người con

và sự mất mát, gãy đổ, đau đớn, trĩu nặng … của người mẹ.

Chàng trai quay lưng bỏ đi và dường như không còn nghe thấy tiếng nói ở sau lưng mình. Chàng cũng không nhìn thấy hình ảnh của người thiếu phụ đã quì sụp xuống sau đó và giơ hai tay lên trời trong tiếng kêu khẩn thiết:

    -  “Lạy Đức Chúa Trời! Xin thương xót con trai con …! Xin cứu vớt con trai con ... ! »

Mời đọc trọn kịch bản:

ANH EM SINH DOI

1187 lượt xem
Các bài trước
TÂM SỰ MỘT NGƯỜI LÍNH (25/08/2014)
ƯU TƯ VỀ NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (02/08/2014)
NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (31/07/2014)
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO (24/07/2014)
CHÚA SỐNG LẠI RỒI! (03/02/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
QUYỀN NĂNG CỦA ĐÔI CÁNH
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
VÌ SAO LẠ THẾ? QUYẾT KHÔNG CHỊU Ô UẾ
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CÂU HỎI ĐÊM NẰM BÂNG KHUÂNG
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
XUÂN HỒNG
 
Dưỡng Linh  
HÃY NHÌN NGƯỜI QUA CON MẮT CỦA CHÚA
 
Tạ Ơn Chúa  
SỰ THAY ĐỔI KỲ DIỆU - Trần Tuấn Long
 
Đức Tin  
THIÊN ĐÀNG HAY HỎA NGỤC Bạn sẽ chọn nơi nào?
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
THÁNH NHẠC TRUYỀN GIẢNG: NHỚ...CHÚA CHẾT VÌ TÔI
 
Thơ & Nhạc  
BỎ LƯỚI THEO THẦY
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO - 14/04/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỨC TƯỢNG BILLY GRAHAM SẼ ĐƯỢC DỰNG TẠI THỦ ĐÔ HOA KỲ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CHUYỆN MỘT BỨC TRANH
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 13: TÔI HỌC KINH THÁNH BẰNG PHƯƠNG CÁCH NÀO?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NIỀM HY VỌNG - MS Hồ Hiếu Hạ
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC