Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















CHẠY TRỐN
Ngày 27/09/2014

 Trần Minh Mẫn


 Kịch bản 

CHẠY TRỐN

Mục đích: truyền giảng cận Giáng-sinh
Thời lượng: 30 phút

Hát dẫn và xen kẽ: bài “Ađam, con ở đâu?”

Cảnh trên sàn diễn: một khu vườn với một vài cây ăn trái, một vài bụi gai,

nhiều hoa rơi ở giữa vườn và một cặp áo bằng da của hươu cao cổ trên thảm cỏ.

Các vai diễn:

Một thanh niên (mặc một chiếc khố bằng lá) khoảng hơn 20 tuổi trong vai Ađam
Một thiếu nữ (cũng mặc một chiếc áo bằng lá) khoảng 20 tuổi trong vai Êva

Lời của người dẫn chương trình

Giọng nữ: Khi tổ phụ của loài người là ông Ađam và bà Êva phạm tội ăn trái cấm trong vườn Địa đàng, thì tấm lòng trong trắng của họ đã bắt đầu bị hoen ố. Họ chợt phát hiện ra là mình bị trần truồng, nên đã hốt hoảng và vội vàng lấy lá cây vả làm áo để che thân. Sau đó, họ đã bắt đầu đổ lỗi cho nhau và chạy trốn vì sợ phải gặp lại Đấng Tạo Hóa. Trước tình trạng đó, Đấng Tạo Hóa đã hỏi một câu rằng: “Ađam, ngươi ở đâu?” Có một số người nghe câu đó thì cho rằng sao Chúa có vẻ nghiêm khắc quá?

Giọng nam: Nhưng sự thật là như thế nào? Nhiều nhà thần học đã dốc đổ cả cuộc đời để nghiên cứu Thánh-kinh và cuối cùng họ đã tìm ra ý nghĩa của câu nói đó. Chúng ta hãy cùng nghe những gì họ đã tìm thấy được qua vở kịch “Chạy trốn” với bài hát “Ađam, con ở đâu?” để có thể hiểu nhiều hơn về tâm trạng của Đấng Tạo Hóa trước sự sa ngã của loài người.

Phần 1

Hát vọng cách tha thiết (câu 1 của bài hát): giọng nam solo và có các giọng nữ phụ họa:

 “Ađam, con ở đâu? Vườn thiêng nay vắng tiếng cười. Ađam, con ở đâu? Lòng Cha nay thấy xót đau! Ađam, Ađam! Con dấu yêu, con ở đâu, có nghe tiếng kêu thiết tha? Điều gì ngăn chia con với tình Cha mênh mông? Ađam, con dấu yêu, con ở đâu?

Tình thương trong đôi tay Cha sáng tạo con, Ađam! Tình Cha trong bao la vũ trụ nầy cho con! Ađam ơi, về ngay đi, Cha đang đón chờ! Ađam ơi có biết không, Cha yêu con vô cùng?Ađam ơi có biết không, Cha yêu con vô cùng?”

Ánh sáng: khá sáng - Âm nhạc: hồi hộp

Một phụ nữ đang chạy đi và một người đàn ông nắm tay cô lại với vẻ khẩn khoản:

-        “Dừng lại đi Êva, chúng ta không nên đi ra khỏi vườn Địa-đàng!”

Người phụ nữ lắc đầu mà không quay lại:

-        “Em không thể, anh Ađam! Em chỉ muốn chạy đi thật xa, càng xa càng tốt.”

-        “Nhưng cho dù chúng ta có chạy xa đến đâu thì cũng vô ích! Chúng ta không thể nào trốn tránh Cha được! Cho dù chúng ta có ẩn nấp ở đâu thì Cha cũng thấy cả, Êva!”

-        “Nhưng em không thể nào ở lại trong vườn Địa-đàng để nhìn thấy mặt Cha! Em xấu hổ quá, anh Ađam!”

Ađam buông tay Êva ra, anh quay đi và nói với vẻ mặt sầu khổ:

-        “Phải rồi, mọi sự đã không còn giống như trước nữa! Chúng ta sẽ không còn có thể vui mừng để gặp lại Cha vào mỗi buổi chiều, khi Ngài đến với chúng ta trong khu vườn nầy. Êva, tất cả chỉ do trái cây mà em đã đưa cho anh!”

Êva phân trần:

-        “Nhưng vì anh là chồng em cho nên em mới làm như vậy. Anh thấy không, trái cây đó đã ngon mà lại có hương vị thật là lạ, em đâu có thể nào ăn một mình  được chứ!”

Ađam nói như trút đổ những đau buồn:

-        “Nhưng em đã biết rất rõ đó là trái cấm! Chúa ơi, anh không biết tại sao em lại làm như vậy? Em thấy không, trong vườn Địa-đàng có tới hằng ngàn loại cây trái thơm ngon mà chúng ta có thể ăn, chứ đâu có thiếu thốn gì đâu!”

-        “Em biết, anh Ađam! Nhưng em cứ nghĩ rằng ăn một miếng cũng chẳng có sao đâu.”

Ađam lắc đầu nhìn vợ:

-        “Chúa ơi, em lại thích ăn vặt như vậy sao?”

-        “Anh Ađam, trong một giây phút, em đã quên mất lời Cha dặn rằng đừng bao giờ đụng tới thứ trái đó!”

-        “Cha không những dạy chúng ta đừng đụng tới, mà thậm chí, còn đừng tới gần nó nữa!”

Êva như muốn biện hộ:

-        “Nhưng con rắn … vẫn thường leo lên cây đó mà!”

Ađam chợt hiểu:

-        “À, thì ra là con rắn vẫn thường hay uốn lượn và chơi đùa với em ở gần cây đó!”

-        “Mà trái của cây đó thì lại … cũng đẹp!”

-        “Như vậy là em hay ngắm trái cây đó lắm, phải không? Em thích đánh giá mọi sự qua cái vẻ hào nhoáng bên ngoài lắm, phải không?”

Êva nói để gỡ gạc:

-        “Ađam, em cứ nghĩ là mình chỉ nhìn thôi, thì đâu có sao đâu!” 

Ađam nhấn mạnh:

-        “Nhưng giờ đây thì em đã thấy rồi đó! Nó làm cho em thèm ăn trái cây đó, phải không?”

-        “Với lại … vì thường chơi với con rắn ở gần cây đó nên … em thấy … trái của nó … cũng rất thơm.”

Ađam nói quyết thêm:

-        “Điều đó làm cho em không thể cưỡng lại được, phải không?”

-        “Dạ … không …! Nhưng có một lần … con rắn đã dùng miệng … rứt một trái chín … và … đưa cho em!”

-        “Cái gì …? Con rắn đã từng đưa cho em … một trái chín à?”

-        “Dạ …! Nhưng … em đâu có ăn! Em nói với nó là đừng có làm như vậy nữa, vì người nào ăn trái cây đó vào … sẽ bị chết!”

-        “Rồi sao nữa?”

-        “Nó bèn nhả ra để làm cho trái đó rớt xuống gốc cây và bể ra. Anh Ađam, trong ruột của trái ấy cũng rất đẹp và … thơm thật là thơm!”

Ađam chống nạnh và nhìn vợ:

-        “Rồi sao nữa?”

-        “Rồi nó trườn mình xuống và ăn trái ấy một cách ngon lành. Anh Ađam, em thấy nó … đâu có bị gì đâu! Ngược lại là đằng khác, em thấy nó còn có vẻ lanh lẹ và khôn ngoan hơn trước nữa kìa!”

Ađam quát lên:

-        “Em không thể so sánh mình với con rắn được! Chúng ta được Cha tạo dựng nên là để cai trị muôn loài trên trái đất nầy, chứ không phải là để cho những loài đó cai trị chúng ta! Nếu em kính sợ Cha thì em phải tin vào tất cả những gì mà Cha đã nói!”

-        “Anh Ađam, em cứ nghĩ rằng Cha chỉ thử chúng mình thôi, chứ Cha đâu có hẹp hòi gì …”

Ađam lắc đầu và quay qua hướng khác với vẻ đau đớn. Chợt anh nhìn xuống thảm cỏ và nhặt lên một vài bông hoa:

-    “Em có thấy những cánh hoa nầy không …, Êva? Chúng rất đẹp!”

-        “Dạ phải, chúng rất đẹp …! Mà sao vậy anh?”

-        “Nhưng chúng đang chết, Êva! Chúng đang CHẾT! Chúng đã lìa khỏi cành cây và không còn sự sống nữa! Một vài ngày sau em hãy nhìn lại mà xem: chúng sẽ trở về với cát bụi!”

-        “Anh Ađam, ý anh muốn nói là …?”

-        “Chúng ta đang CHẾT, em à ! Khi không vâng lời Cha mà ăn trái cấm ấy, thì chúng ta đã bị lìa khỏi Cha và rơi xuống như những bông hoa nầy vậy!”

-        “Không, anh Ađam …! Không thể như vậy được …!”

-        “Em có thấy rằng chúng ta đang hốt hoảng và chạy trốn Cha không …? Chưa bao giờ mà chúng ta lại cảm thấy sợ hãi … khi nghĩ tới việc gặp lại Cha như vậy!”

-        “Anh Ađam, em …!”

Ađam vừa lắc đầu kêu lên và trút đổ:

-        “Êva! Em có biết rằng việc mà chúng ta làm hôm nay, sẽ ảnh hưởng tới cả DÒNG  DÕI sau nầy của chúng ta không …? Con cháu của chúng ta sẽ sống trong TỘI  LỖI và cuối cùng là …  SỰ  CHẾT  ĐỜI  ĐỜI !”

Êva tỏ vẻ hốt hoảng:

-        “Anh nói sao, anh Ađam? …  Em lại không bao giờ … nghĩ tới điều đó …!”

Ađam ôm đầu và gục xuống:

-        “Chúa ơi, không lẽ tội lỗi bắt đầu trong thế gian, chỉ là do sự tham lam của người nữ hay sao?”

Êva luồn một bàn tay vào mái tóc. Cô vừa nhìn về phía trước vừa lắc đầu với vẻ mặt hớt hãi:

-        “Dòng dõi của con …! Dòng dõi của con … ! … KHÔNG! … KHÔNG! … Chúa ơi! … CHÚA  ƠI!”

Cô vừa khóc vừa vụt bỏ chạy ra khỏi vườn Địa-đàng. Ađam hốt hoảng gọi vói theo:

-    “Kìa, … Êva! … ÊVA! …”

Rồi anh cũng chạy theo phía sau vợ …

Phần 2

Hát vọng (câu 2): “Ađam, con ở đâu? Tội khiên ngăn cách con rồi! Ađam, con ở đâu, tại sao không vâng ý Cha? Ađam, Ađam, con dấu yêu, con ở đâu, có nghe tiếng kêu đớn đau? Điều gì ngăn chia con với tình Cha thiêng liêng? Ađam, con dấu yêu, con ở đâu?

Tình thương trong đôi tay Cha sáng tạo con, Ađam! Tình Cha trong bao la vũ trụ nầy cho con! Ađam ơi, về ngay đi, Cha đang đón chờ! Ađam ơi, có biết không, Cha yêu con vô cùng? Ađam ơi, có biết không, Cha yêu con vô cùng?”

Ánh sáng: tối mờ
Âm thanh: văng vẳng có tiếng sấm sét (nho nhỏ)
Gió: dùng quạt để thổi khá mạnh vào các vai diễn
Âm nhạc: tiếp tục hồi hộp

Ađam nắm tay Êva lại và thuyết phục vợ:

-        “Dừng lại đi Êva, chúng mình không nên đi xa khỏi vườn Địa-đàng như thế!”

Êva lại lắc đầu trả lời mà không quay lại:

-        “Không, anh Ađam! Em không còn biết gì nữa! Em chỉ muốn tiếp tục chạy đi mà thôi!”

Đôi mắt Ađam hơi ngước lên bầu trời:

-        “Nhưng bầu trời hiện đang kéo mây đen kịch, em không thấy sao? Chưa bao giờ anh thấy bầu trời lại u ám như thế! Dường như ở xung quanh chúng ta, tất cả mọi sự đều đang thay đổi!”

Êva cũng nhìn lên bầu trời như Ađam:

-        “Phải, bầu trời trong sáng đã không còn nữa … và tiếng chim hót cũng đã im bặt từ lâu. Phải chăng chúng ta đã đi quá xa, nên không còn nhìn thấy thế giới của sự thanh bình ở trong vườn Địa-đàng nữa?”

Ađam lại nói với vẻ sầu khổ và tiếp tục thuyết phục vợ:

-        “Chắc chắn là như vậy, và ở cuối con đường mà chúng ta đang đi tới, sẽ là VỰC  THẲM …! Êva, thà chúng ta quay trở về và xưng tội với Cha, để Ngài có thể cứu vớt chúng ta ra khỏi tội lỗi, em à!”

Êva nhìn chồng và tiếp tục phân trần:

-        “Nhưng anh Ađam, anh phải hiểu cho em, em chỉ muốn cho mọi sự được tốt hơn thôi mà!”

-        “Phải, anh hiểu! Nhưng không có một điều tốt nào mà lại bắt nguồn từ những điều xấu cả, Êva!”

Êva có vẻ ngạc nhiên:

-        “Vậy sao, anh Ađam?”

-        “Khi chúng ta làm những điều mà Đấng Tạo Hóa đã cấm, thì đó chính là tội lỗi, em à!”

-        “Nhưng anh đâu có nhắc nhở em về điều đó!”

-        “Êva, cả hai chúng ta đều đã biết quá rõ rồi! Cần gì anh phải nói thêm nữa chứ?”

-        “Nhưng nếu mỗi ngày anh cứ nhắc lại cho em nghe, thì có lẽ em sẽ dễ nhớ hơn.”

Ađam lắc đầu:

-        “Nếu em không để lòng vào đó, thì dù cho anh có nhắc lại bao nhiêu lần cũng chỉ là vô ích thôi!”

-        “Anh Ađam, anh biết là tâm trí em … vẫn thường hay … suy nghĩ vẩn vơ mà!”

Ađam gắt lên:

-        “Phải rồi, những suy nghĩ vẩn vơ sẽ dẫn chúng ta tới một cuộc sống không mục đích, và đó chính là cái mầm của những điều xấu, em à!”

-        “Em …!”

-        “Nhưng nếu em đã chọn nghe lời Cha dặn dò, thì em đâu có dám đưa tay lên mà hái trái cấm ấy chứ!”

-        “Em …!”

Êva lại ôm mặt khóc sướt mướt, và kêu lên:

-        “Anh Ađam …! Em khổ quá, anh Ađam …! Không lẽ trên thế giới nầy … chỉ có hai đứa mình …, mà anh lại còn trách em sao …? Anh không còn yêu em nữa sao …?”

Ađam lắc đầu và ôm vợ vào lòng:

-        “Có lẽ nào anh lại không yêu một phần thân thể của mình chứ, Êva? Nhưng cũng chỉ vì yêu em mà anh đã tin tưởng ở nơi em hoàn toàn! Tin tưởng đến nỗi em nói cái gì anh cũng nghe theo, em muốn cái gì anh cũng chìu, cho nên bây giờ … mới ra như thế nầy!”

Một vài giây sau, Êva ngước lên nhìn chồng:

-        “Anh Ađam, khi mới ăn trái ấy, em cứ nghĩ là mọi sự sẽ tốt đẹp hơn …”     

Ađam gật đầu:

-        “Phải, thứ trái ấy ngon thật, nhưng vừa khi ăn xong, anh bỗng giật mình vì thấy mình đang trần truồng. Chúa ơi, tại sao anh lại cảm thấy mình xa lạ như vậy đối với muôn loài ở trong vườn Địa-đàng, và ngay cả đối với người vợ, vẫn hằng ngày sống ở bên cạnh mình?”

-    “Em cũng vậy, anh Ađam! Đó là lần đầu tiên mà em cảm thấy sợ và phải chạy trốn vào một bụi cây.”

Ađam lại lắc đầu:

-   “Điều đó chứng tỏ là sự trong trắng ở trong lòng của chúng ta đã không còn nữa, và đó chính là hậu quả của tội lỗi!”

-    “Cũng may là em đã nghĩ ra cách dùng lá cây vả để làm khố che thân. Chứ nếu không thì chắc là mình sẽ không dám đi đâu hết!”

-    “Nhưng những chiếc lá đó cũng mau héo lắm, em à! Sớm hay muộn gì, chúng ta cũng phải tìm những thứ lá tươi để kết thành áo mới!”

Êva vừa nói vừa nhìn quanh quất rồi chỉ tay xuống những bụi cây bên dưới:

-    “Nhưng chúng mình tìm đâu một bóng cây vả ở giữa nơi nầy chứ? Hầu hết là những cây xa lạ đối với chúng ta. Mà anh ơi, tại sao những bụi cây nầy lại không có lá? Tại sao chúng lại có ở khắp nơi vậy anh?”

Ađam cũng lấy làm lạ và đưa tay ra như để ngăn Êva lại:

-    “Hãy cẩn thận, đừng đụng vào chúng, Êva, đó là những cây gai! Ở trong vườn Địa-đàng của chúng ta không hề có những thứ  cây làm cho đau đớn nầy! Anh không biết chúng đang mọc lên ở khắp nơi, hay là tự nãy giờ chúng đã có ở đây, mà chúng ta không để ý đến?”

-   “Em cũng không biết, nhưng em không thể chịu đựng nổi nếu bị vướng vào những bụi cây như thế nầy. Toàn là những gai nhọn lởm chởm, chúng có thể đâm vào da thịt, ghê quá!”

Ađam nhìn vợ và tha thiết:

-    “Tốt nhất là chúng ta quay trở về vườn Địa-đàng, em à! Trên mặt đất nầy, không có một nơi nào bình yên cho bằng nơi ấy đâu em.”

Êva lại lắc đầu và khóc:

-    “Nhưng em không thể, anh Ađam! Em không biết phải nói với Cha như thế nào đây? Chỉ nghĩ tới gương mặt của Cha đầy NHƠN -TỪ, là em thấy mình đã phạm biết bao nhiêu là tội lỗi.”

Ađam khẽ gật đầu:

-   “Phải, chúng ta đã phạm tội khi cố ý không vâng lời Cha, tức là NGHI NGỜ BẢN CHẤT THÁNH THIỆN CỦA CHA!”

Ánh sáng: tối mờ hơn nữa và có một ánh chớp do sét đánh loé lên
Âm thanh: một tiếng sét đánh rất lớn và gần, tiếp theo là tiếng mưa to
Gió: tăng tốc độ quạt cho đến cực mạnh vào các vai diễn

Bỗng một ánh chớp nháng lên và một tiếng sét làm gãy một ngọn cây cao ở gần đó. Êva kinh hãi hét lên và ôm chầm lấy Ađam:

-    “Á aaaaaa ...! Anh Ađam! Em sợ quá ...!”

Ađam cũng run rẩy ngước đầu và kêu lên:

-    “Chúa ơi ...! Điều gì đang xảy ra đây ...? Tại sao lại có một ánh chớp khủng khiếp như thế ...?”

Êva khóc cách thảm thiết:

-    “Đừng bỏ em, anh Ađam! Anh đừng bao giờ bỏ em ... nghe anh!”

Ađam xoa dịu người vợ:

-   “Làm sao anh lại có thể bỏ em được, Êva! Cho dù có chuyện gì xảy ra, thì chúng mình cũng vẫn luôn luôn ở bên nhau, em à.”

Êva lại nức nở:

-    “Tất cả cũng chỉ tại em ...! Tại em ...!”

Bỗng Ađam kêu lên trong khi mắt anh chăm nhìn về phía trước:

-    “Ô kìa, bầu trời lại càng u-ám và gió cũng mạnh dần lên ...!”

Êva cũng quay lên và nhìn về phía trước:

-    “Chúa ơi, từ trước tới nay em chưa bao giờ nhìn thấy cảnh nầy cả!”

Ađam giục vợ:

-    “Mình quay trở về với Cha đi em! Anh có cảm tưởng là ở ngoài vườn Địa-đàng ra, thì  không có một nơi nào an toàn cả?”

Hai vợ chồng cùng dìu nhau đi cách vội vàng để tránh cơn lốc đang kéo tới. Êva vừa đi vừa khóc và kêu lên:

-    “ Chúa ơi, ước gì tất cả chỉ là một giấc chiêm bao! Một giấc chiêm bao! ... Nhưng không, nó không phải là chiêm bao mà là sự thật.”

-   “Nó không những là sự thật, mà còn là một cơn ác mộng! Mặc dù chúng ta đang ở bên cạnh nhau, nhưng chưa bao giờ anh lại cảm thấy mình cô đơn như thế nầy!”

Êva nhìn chồng:

-    “Em cũng vậy, có một khoảng trống ở trong lòng mà em không thể nào lấp cho đầy được. Em cũng không biết mình phải làm sao nữa! Nhưng nếu ngày trước mình đã sanh ra được nhiều con cái, thì CÓ LẼ ... mình đâu có tới nỗi cô đơn như vầy, phải không anh?”

Ađam lắc đầu:

-    “Em tưởng như vậy sao, Êva? Nhiều người mà sống với nhau trong sự vô tội, thì đó là ĐỊA-ĐÀNG. Nhưng đông người mà sống với nhau trong tội lỗi, thì đó chính là ĐỊA -NGỤC, em à!”

-   “Vậy sao, anh Ađam?”

-   “Nước đã đổ xuống đất rồi thì không thể nào hốt lên được! Chúng ta cũng không thể làm thay đổi được những gì đã xảy ra! Nhưng còn có một cách: hãy quay trở về với Cha! Ngài sẽ có một chương trình tốt nhất cho dòng dõi của chúng ta trong những ngày sắp đến.”

Êva gật đầu:

-        “Vâng, mình trở về với Cha đi ..., anh!”

Phần 3

Hát vọng (câu 3): “Ađam, con ở đâu, lìa Cha con sẽ thế nào? Ađam, con ở đâu, lòng Cha nay thấy xót đau! Ađam, Ađam, con dấu yêu, con ở đâu, có nghe tiếng kêu thiết tha? Tội tình con hôm nay sẽ được Cha tha ngay, Ađam, con dấu yêu, con ở đâu?

Tình thương trong đôi tay Cha sáng tạo con, Ađam! Tình Cha trong bao la vũ trụ nầy cho con! Ađam ơi, về ngay đi, Cha đang đón chờ! Ađam ơi, có biết không, Cha yêu con vô cùng?Ađam ơi, có biết không, Cha yêu con vô cùng?”

 

Ánh sáng: khá sáng - Quạt: tắt - Âm nhạc: vui vẻ

Hai vợ chồng đang nắm tay nhau trên đường trở về vườn Địa-đàng, chợt Êva nói:

-        “Anh Ađam, vẫn còn có nhiều thứ trái cây mà chúng ta chưa ăn trong vườn Địa-đàng!”

Ađam mỉm cười:

-        “Đúng là em rất rành về chuyện ăn uống! Nhưng ngoài trái cấm ra thì chúng ta được tự do ăn tất cả những trái khác trong vườn mà! Tại sao em lại chưa bao giờ ăn những trái đó chứ?”

Êva hơi ngượng nghịu:

-        “Dạ, tại vì những trái đó … không được đẹp!”

Ađam lắc đầu và mỉm cười:

-        “Em lại đánh giá theo bề ngoài rồi! Thế tại sao bây giờ em lại nhắc tới những thứ trái cây đó?”

-        “Dạ, vì em … cảm thấy đói, anh Ađam! Tay chân em … cũng đang run rẩy! Nếu bây giờ mà được ăn bất cứ một thứ trái cây nào, thì có lẽ em cũng thấy rằng … đó là loại trái cây ngon nhất!”

Ađam an ủi vợ:

-        “Không sao đâu em! Mình vừa mới tránh được cơn giông bão, đó đã là một điều may mắn lắm rồi. Khi nào mình về tới vườn Địa-đàng thì em sẽ được no lòng.”

Bỗng Êva dường như nhớ ra một điều gì, cô hỏi:

-        “Anh Ađam, anh có nhớ tới chú hươu con không?”

-        “À, chú hươu cao cổ vẫn thường quấn quít ở bên cạnh em.”

Mắt Êva có vẻ như hơi sáng lên:

-        “Em nhớ lại rồi, anh Ađam! Cứ  mỗi lần em chơi với con rắn, thì chú hươu có vẻ không thích.”

-        “Đó chỉ là quy luật thiên nhiên: loài nào cũng muốn cho mình có thêm bạn và hạnh phúc!”

Êva nói thêm:

-        “ Em thấy chú cứ tìm cách đẩy con rắn ra xa khỏi em, mà em cũng không biết là tại sao nữa.”

Ađam có vẻ ngạc nhiên:

-        “Ủa, vậy sao? Không lẽ chú hươu nhìn thấy em đang ở quá gần trái cấm cho nên mới tìm cách kéo em ra xa à?”

-        “Em cũng không biết! Nhưng khi chơi với chú, không biết sao em lại cảm thấy vui vẻ hơn.”

Ađam khẽ nhìn vợ:

-        “Vậy à?”

-        “Còn vào những buổi trưa thì chú thường để cho em nằm vào lòng chú và có một giấc ngủ ngon lành.”

Ađam gật đầu:

-        “Cái đó thì anh biết!”

-        “Có nhiều thứ trái cây ở trên cao mà em phải nhờ chú hái giùm. Chú cứ dùng miệng mà rứt lấy từng quả rồi đưa xuống cho em mà không hề bị giập. Lúc nào chú cũng sẵn sàng để giúp đỡ em …!”

-        “Trong các loài thú sống ở vườn Địa-đàng, thì chú hươu cao cổ ấy thật là một con vật hiền lành và ngoan ngoãn …!”

Ánh sáng: rực rỡ (nhưng chưa đến tối đa)
Âm nhạc: hoà tấu bài 342 cách vui vẻ và nhanh (nhưng chỉ nghe văng vẳng)

Đôi mắt Ađam chợt hướng lên phía trước:

-         “Ồ, chúng ta đã sắp về tới vườn Địa-đàng rồi kìa, Êva!”

Vẻ mặt của Êva cũng tươi lên:

-    “Ánh sáng đang lấp lánh trên con sông chảy ngang qua khu vườn và cây cối toàn là một màu xanh tươi thắm. Anh Ađam, đó là khu vườn đẹp đẽ nhất trên thế gian nầy!”

-        “Chúng ta sẽ có những chiếc lá còn tươi của cây vả để thay thế cho những chiếc khố đang bắt đầu héo úa nầy. Nhưng mà … , Êva! Hình như có vật gì đang nằm trên thảm cỏ xanh kìa!”

Ánh sáng: vẫn khá rực rỡ như cũ - Nhạc: im lặng

Êva chạy tới phía trước và nhặt lên những vật mà họ vừa nhìn thấy. Cô reo lên:

-        “Những chiếc áo, anh ơi! Những chiếc áo bằng da thú! … Đây nè, cái nầy cho anh, … còn cái nầy cho em nè! … Anh ơi, như vậy thì mình không phải nhọc công để kết những cái khố bằng lá cây nữa đâu anh … Với những chiếc áo bằng da nầy, mình có thể mặc được lâu dài đó anh!”

-        “Rõ ràng là Cha đã sắm sẵn cho chúng ta những chiếc áo nầy! Ngài đã biết tất cả những việc mà chúng ta đã làm và đang lo liệu cho những ngày sắp tới của chúng ta. Tạ ơn Cha! Tạ ơn Cha!”

-        “Như vậy là Cha đã tha thứ  cho chúng ta rồi, phải không anh?”

-        “Phải, Cha đã tha thứ  cho chúng ta và chắc chắn là Ngài cũng sẽ có cách để cứu vớt dòng dõi của chúng ta về sau nữa. Nhưng mà … những chiếc áo nầy …, hình như  … chúng được làm bằng da của …”

Êva cau mày nhìn xuống những chiếc áo trên tay mình:

-        “Chúa ơi ...! Da của ... hươu cao cổ! Không ...! Anh Ađam ...! Không!”

Ánh sáng: không thay đổi - Nhạc: cảm động và tan vỡ

Cô ôm những chiếc áo vào lòng rồi quì sụp xuống và khóc sướt mướt. Ađam ôm vợ vào lòng, nhưng anh không có cách nào để cầm được nước mắt của vợ:

-        “Bình tĩnh lại đi Êva! ... Bình tĩnh lại đi em! ...”

Êva vẫn không cầm được sự đau đớn. Cô kêu lên trong tiếng nấc:

-        “Không, anh Ađam! ... Như vậy là chú hươu … đã không còn nữa!”

Ađam trấn an vợ:

-        “Cũng không chắc đâu em! Đây có thể là da của một chú hươu nào khác!”

Êva nói với cõi lòng tan nát:

-        “Không, anh Ađam! Em không thể nào nhầm lẫn được! Hãy nhìn đi, anh Ađam! Những sợi tóc của em ... vẫn còn vướng trên những tấm da nầy! ...”

Ađam chăm chú nhìn xuống những chiếc áo một hồi, rồi lẩm bẩm:

-        “Thì ra là ... chú hươu đã chịu chết ... để chúng ta có được ... bộ áo nầy sao?”

Êva vẫn không cầm được nước mắt:

-        “Anh Ađam! ... Không, anh Ađam! ...”

Mắt của Ađam nhìn chăm vào khoảng không trước mắt như để suy nghĩ một điều gì. Môi anh lẩm bẩm:

-    “Có lẽ chú hươu ... cũng đã vui lòng chịu giết ... để bộ da của chú có thể ... làm áo che thân cho chúng ta.”

Êva hỏi chồng trong nước mắt:

-        “Ai đã giết chú hươu ...? Ai đã giết chú hươu vậy anh ...?”

-        “Chính tội lỗi ...! TỘI  LỖI  của chúng ta ... đã giết chú ấy ...!”

Êva lại sướt mướt:

-        “Chúa ơi! Chính những tội lỗi của chúng con ... đã làm cho chú hươu ... phải chết ...!”

Bỗng một tia sáng loé lên trong lòng Ađam, anh nhíu mày và suy nghĩ một hồi, rồi bỗng thốt lên:

-        “Êva ...! Anh hiểu rồi ..., Êva ...!”

Êva ngước lên nhìn chồng:

-        “Gì vậy anh ...?”

Ađam trả lời mà mắt vẫn nhìn chăm về phía trước:

-        “Chú hươu đã chịu chết ... để lấy da mình mà ... che thân cho chúng ta ...! Anh hiểu rồi ..., Êva!”

Ánh sáng: tắt hết đèn và chỉ để một ngọn đèn pha chiếu vào các vai diễn
Âm thanh: tiếng ngân của nhiều giọng nam (trong 3 giây)
Màn hình Video-clip: chiếu cảnh Chúa Jêsus vác thập tự giá (trong 3 giây)

(sau 3 giây)

Màn hình và âm thanh: tắt
Ánh sáng: không thay đổi

-        “Anh hiểu gì vậy ..., anh?”

Ađam khẽ nhìn vợ:

-        “Đó cũng là một hình bóng ..., một hình bóng ... cho dòng dõi của chúng ta sau nầy ..., em à!”

-        “Nghĩa là sao vậy ..., anh Ađam?”

Anh lại ngước mắt lên và nhìn chăm về phía trước:

-        “Nghĩa là ... một Đấng Cứu Thế ... sẽ giáng sinh ...!”

Ánh sáng: không thay đổi
Màn hình: chiếu cảnh Chúa giáng sinh tại Bếtlêhem (trong 3 giây)
Âm thanh: tiếng ngân của nhiều giọng nam (trong 3 giây)

Êva tỏ vẻ ngạc nhiên:

-        “Thật vậy sao anh ...?”

-        “Ngài cũng sẽ chịu chết ... để chuộc tội cho dòng dõi của chúng ta ..., Êva!”

Ánh sáng: tắt luôn ngọn đèn pha để mọi người có thể tập trung lên màn hình.
Âm thanh: một tiếng sét nổ vang và tiếng mưa rất to (trong vòng 10 giây)
Nhạc: tiếng ngân của nhiều giọng nam để dẫn người ta trở về với quá khứ (10 giây)
Màn hình: chiếu Video-clip hình sét đánh và cảnh Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá giữa lúc trời đang mưa to, dưới nhiều góc cạnh khác nhau (trong 10 giây).

                                                           (sau 10 giây)       

Màn hình và âm thanh: tắt
Ánh sáng: từ từ mở đèn lên
Nhạc: độc tấu Guitar bài Thánh-thủ ở những tone cao trong suốt phần nầy

-        “Ngài sẽ chịu chết ... để chuộc tội ... cho dòng dõi của chúng ta sao anh ...?”

-        “Phải ...! Cũng giống như chú hươu đã chịu chết để chúng ta có được những chiếc áo bằng da. Thì cũng vậy, Đấng Cứu Thế ấy sẽ chịu chết, để đem lại sự tha tội cho dòng dõi của chúng ta, em à!”

Êva cũng khẽ cúi đầu và nói như suy gẫm:

-        “Như vậy thì chú hươu của ngày hôm nay ... lại làm hình bóng về ... một Đấng Cứu Thế ... của ngày mai à?”

Ađam lại nhìn vợ cách dịu dàng:

-        “Phải! Nếu con cái của chúng ta ... đến với Đấng ấy, ... chúng sẽ được tha thứ mọi tội lỗi ..., và được Ngài mặc cho những chiếc áo thánh thiện ... và vô tội ... cũng giống như chúng ta đang được mặc lấy ... những chiếc áo da nầy vậy ...!”

Mắt Êva ánh lên niềm hi vọng:

-        “Thật vậy sao anh ...?”

Ađam nói với vợ cách xác quyết:

-        “Êva! Chúng ta đã thất bại khi đứng trước trái cấm trong vườn Địa-đàng. Nhưng dòng dõi của chúng ta vẫn còn một cơ hội thứ hai để lựa chọn. Nếu chúng lựa chọn đến với Đấng Cứu Thế, thì sẽ nhận được sự sống đời đời ...! Còn nếu chúng từ chối Ngài, thì sẽ phải bị hư mất trong cõi đời đời ...!”

Giọng Ađam trở nên tha thiết:

-        “ Êva ơi, chúng ta không thể làm gì được ...! Chúng ta chỉ có thể nguyện cầu để cho vô số những con cái của chúng ta sẽ nhận được sự sống đời đời, em à!”

Êva chắp hai tay lại và nhìn về phía trước:

-        “Cảm ơn Cha! Cảm ơn Cha đã thương xót và cứu vớt chúng con! Ngài lại còn dự bị một chương trình cứu rỗi cho dòng dõi của chúng con nữa!”

-        “Phải! Chúng ta hãy thờ phượng Cha đi em!”

Ánh sáng: sáng rực rỡ (đến mức tối đa)
Nhạc: hòa tấu ngắn nhưng hoành tráng để báo hiệu sắp kết thúc vở kịch (khoảng từ 2 - 3 giây)

Cả hai vợ chồng cùng quì xuống và hướng về phía trước như đang đối diện với Thiên-đàng. Một vẻ sáng nhuốm lên trên mặt của cả hai người trong lúc Êva đưa một tay lên hướng về Thiên-đàng và cất tiếng cầu nguyện:

-        “Vâng! Cầu xin Cha ban cho trong dòng dõi của chúng con sẽ có vô số người được cứu và chúng con sẽ gặp lại nhau trong  SỰ  SỐNG  ĐỜI  ĐỜI ! Amen!”

(các vai diễn quì bất động trong suốt phần hát vọng)

Hát vọng (điệp khúc):

“Tình thương trong đôi tay Cha sáng tạo con, Ađam! Tình Cha trong bao la vũ trụ nầy cho con! Ađam ơi, về ngay đi, Cha đang đón chờ! Ađam ơi, có biết không, Cha yêu con vô cùng? Ađam ơi, có biết không, Cha yêu con … VÔ  CÙNG …?”

 (đèn tắt, các vai diễn rút lui trong bóng tối)
 Nguyễn Tri Phương 6/5/2009

Saigon, Việt Nam
Trần Minh-Mẫn
Email: man_tranminh@yahoo.com
ĐTDĐ: 01.685.237.917

Chay tron

1603 lượt xem
Các bài trước
ĐƯỜNG LÊN ĐA-MÁCH (08/09/2014)
ANH EM SINH ĐÔI (05/09/2014)
TÂM SỰ MỘT NGƯỜI LÍNH (25/08/2014)
ƯU TƯ VỀ NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (02/08/2014)
NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (31/07/2014)
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO (24/07/2014)
CHÚA SỐNG LẠI RỒI! (03/02/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
QUYỀN NĂNG CỦA ĐÔI CÁNH
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
VÌ SAO LẠ THẾ? QUYẾT KHÔNG CHỊU Ô UẾ
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CÂU HỎI ĐÊM NẰM BÂNG KHUÂNG
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
XUÂN HỒNG
 
Dưỡng Linh  
HÃY NHÌN NGƯỜI QUA CON MẮT CỦA CHÚA
 
Tạ Ơn Chúa  
SỰ THAY ĐỔI KỲ DIỆU - Trần Tuấn Long
 
Đức Tin  
THIÊN ĐÀNG HAY HỎA NGỤC Bạn sẽ chọn nơi nào?
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
THÁNH NHẠC TRUYỀN GIẢNG: NHỚ...CHÚA CHẾT VÌ TÔI
 
Thơ & Nhạc  
BỎ LƯỚI THEO THẦY
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO - 14/04/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỨC TƯỢNG BILLY GRAHAM SẼ ĐƯỢC DỰNG TẠI THỦ ĐÔ HOA KỲ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CHUYỆN MỘT BỨC TRANH
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 13: TÔI HỌC KINH THÁNH BẰNG PHƯƠNG CÁCH NÀO?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NIỀM HY VỌNG - MS Hồ Hiếu Hạ
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC