Vườn ÊĐen Mới | Kịch Cơ Đốc















HẰNG CHIẾU
Ngày 05/10/2014

 Trần Minh Mẫn


 Kịch bản

HẰNG CHIẾU

Mục đích: bồi linh
Nội dung: lịch sử Thánh ca
Thời lượng: 25 phút

Các vai diễn:

Một người nam khoảng 30 tuổi trong vai Johnny
Một người nữ khoảng 22 tuổi trong vai Lauren

Âm nhạc: Đàn văng vẳng bài Hằng chiếu trong suốt phần đọc tiếng vọng
Ánh sáng: Mờ tối trên sàn diễn
Tiếng vọng:

Johnny và Lauren là một cặp vợ chồng mới cưới. Mặc dù ở tuổi thanh xuân, nhưng Lauren lại bị bệnh tim rất nặng. Dù vậy, cô là người rất yêu mến Chúa và vẫn thường hầu việc Chúa qua giọng hát của mình. Ước mơ duy nhất của đời cô là được nắm tay một người chồng yêu mến Chúa, trên con đường đi tới Thiên-đàng. Họ gặp nhau khi đã trải qua rất nhiều sóng gió trong cuộc đời và chỉ sống với nhau được 3 tháng thì Lauren đã về với Chúa. Nhưng trước đó cô đã hát một bài, mà cho dù có trải qua bao nhiêu năm xa cách thì Johnny vẫn không thể nào quên …

……………………...

Phần 1

Dựng cảnh: Một cái băng ghế để hai người có thể ngồi và nói chuyện với nhau
Ánh sáng: Tự nhiên như ánh sáng ban ngày
Âm nhạc: Đàn văng vẳng bài “Tạ ơn bàn tay Tạo Hóa” trong suốt phần (1) nầy

……………………..

Một thanh niên dìu vợ mình ngồi xuống chiếc băng ghế trong một khu vườn mát mẻ có những loài hoa khoe sắc:

- “Ngồi xuống đây đi, Lauren! Em không nên đi lại nhiều như vậy!”
Người vợ than-thở:
- “Ngày trước em vẫn làm việc một cách khỏe mạnh, mà bỗng nhiên sao em lại suy sụp một cách nhanh chóng như thế nầy? Anh Johnny, em cứ nghĩ là mình sẽ làm được rất nhiều việc cho gia đình mới của chúng ta!”

Người chồng mỉm cười:

- “Chỉ có một việc quan trọng là làm theo mọi sự dẫn dắt của Chúa thôi, em à!”
Người vợ xót-xa:
- “Nhưng em không thể ngồi một chỗ mà ôm lấy trái tim và nhìn anh làm tất cả những công việc trong nhà. Anh Johnny, làm như vậy thì em đâu còn là một phụ nữ nữa chứ!”

Người chồng nhướng mắt:
- “Ồ, em vẫn giặt giũ và dọn dẹp phòng ốc cho gia đình mình mà, Lauren!”
Người vợ tha-thiết:
- “Nhưng em muốn làm nhiều công việc hơn, anh à!”

Người chồng nhìn vợ và mỉm cười:

-  “Em đã làm được nhiều việc hơn là em tưởng đấy, Lauren! Em có biết không, cứ mỗi khi đi làm về và được nghe những lời nói dịu dàng của em là anh quên hết những mệt nhọc! Lauren à, không có ai làm được chuyện đó cho anh cả!”

Lauren im lặng và khẽ nhìn đi nơi khác, nhưng trong tim cô vừa chớm lên một niềm hạnh phúc.

Johnny lại nói với vợ:

 - “Em có thấy những bông hoa kia không? Chúng không cần phải làm một công việc gì cả, mà chỉ cần được trồng đúng vị trí, để tô điểm thêm cho vẻ đẹp của căn nhà!”
Niềm hạnh phúc lại tiếp tục dâng lên trongLauren, nhưng cô vẫn thắc mắc:
- “Anh Johnny, anh không hối tiếc vì đã cưới một người vợ bệnh hoạn sao?”

Johnny nhẹ nhàng:

- “Anh biết em bệnh đã từ lâu, nhưng Lauren nầy! Kể từ khi yêu em, anh chỉ mong được có em trong cuộc đời, chứ anh không cần em phải làm một công việc gì cả!”
Lauren vẫn xót xa:
- “Nhưng như vậy không công bằng anh à!”

Johnny nhìn vợ cách sâu thẳm:
- “Lauren, anh yêu em vì em là chính em, chứ em không phải là một người nào khác!”

Lauren cảm thấy ấm lòng, nhưng cô vẫn chưa hết thắc mắc:

- “Sao anh không lựa chọn một người con gái khỏe mạnh, để họ có thể giúp đỡ cho tương lai của anh?”

Johnny nhìn vợ và lắc đầu:
- “Trong tình yêu không có tính toán, Lauren!”
Lauren nhẹ nhàng nhìn chồng:
- “Nhưng có nhiều người vẫn làm như thế!”

Johnny lại lắc đầu:
- “Nhưng trong số những người đó không có anh, Lauren!”
Lauren vừa lắc đầu vừa ngả vào vai chồng:
- “Anh là một người trọn vẹn, anh Johnny! Em chưa bao giờ nghe một người nào nói xấu về anh!”

Johnny ôm vợ cách nhẹ nhàng:
- “Chỉ có chúng ta mới biết rõ những cái xấu của mình thôi, Lauren!”
Lauren vẫn còn thắc mắc:
- “Anh Johnny, anh là một chàng trai mà có biết bao người con gái để ý đến! Nhưng tại sao anh lại chọn em?”

Johnny nhẹ nhàng:
- “Anh không lựa chọn em, Lauren! Nhưng Chúa đã lựa chọn chúng ta cho nhau vì chúng ta thuộc về Ngài!”
Lauren tâm sự trong niềm hạnh phúc:
- “Anh Johnny, anh có biết không, cả đời em chỉ mong có được một người chồng yêu mến Chúa, để cùng nắm tay nhau trên con đường dẫn đến Thiên-đàng!”

Johnny mỉm cười:
- “Như vậy em đã lựa chọn đúng người rồi đấy!”
Lauren có vẻ mỉm cười:
- “Nhưng làm sao anh biết được em là người mà Chúa chọn cho anh?”

Johnny giải thích:
- “Tình yêu đến từ nơi Chúa thì không bao giờ kéo chúng ta trở lại với đời sống cũ, Lauren!”
Lauren ngẩng lên và nhìn chồng cách sâu thẳm:
- “Anh Johnny! Anh có biết rằng em yêu anh như thế nào không?”

Johnny như muốn né tránh cái nhìn ấy:
- “Chắc chắn là không! Nhưng anh chỉ biết một điều là … anh yêu em!”
Lauren lại hạnh phúc nhìn đi nơi khác:
- “Anh có nhớ ngày đầu tiên mà chúng mình gặp nhau không?”

Johnny hồi tưởng lại:
- “Có, lúc đó em chỉ mới khoảng 17 tuổi và anh nghe nói rằng em bị bệnh tim!”
Lauren nói khẽ:
- “Có phải vì vậy mà anh không muốn nghĩ tới em?”

Johnny lắc đầu:
- “Không phải! Nhưng chỉ vì lúc đó anh chưa yêu em!”
Lauren thắc mắc:
- “Chứ không phải vì lúc đó có nhiều cô gái xinh đẹp trong Hội-thánh sao anh?”

Johnny giải thích:

- “Tình yêu là một điều lạ lùng, em à! Có thể chúng ta gặp được hằng trăm thiếu nữ xinh đẹp, nhưng chúng ta không hề yêu. Nhưng khi đã yêu một người thì chúng ta lại thấy rằng người ấy đẹp hơn tất cả!”
Lauren dịu dàng nhìn chồng:
- “Anh Johnny nầy, anh lớn hơn em đến tám tuổi. Anh không những là một người chồng mà còn là một người anh của em. Vậy em có thể hỏi về một ít từng trải của anh được không?”

Johnny dịu giọng:
- “Những từng trải của chúng ta rất nhỏ bé, em à! Nhưng nó cũng có thể vừa đủ để giúp chúng ta có được những cái nhìn chính đáng hơn!”
Lauren hỏi:
- “Tình yêu bắt đầu như thế nào vậy anh?” 

Johnny nhìn về phía khác và giải thích:

- “Tình yêu có thể bắt đầu do một vẻ đẹp ngoại diện, hoặc một vẻ đẹp nội tâm. Nhưng nói chung, nó luôn luôn bắt nguồn từ cái đẹp! Có những cái đẹp phai tàn theo ngày tháng, mà cũng có những cái đẹp sống mãi theo thời gian!”
Lauren hạnh phúc nhìn chồng:
- “Vậy thì, anh yêu em theo cái đẹp nào vậy?”

Johnny bối rối:
- “Ờ …, cả hai!”
Rồi anh dốc đổ:
- “Lauren, em là một cô gái tuyệt vời, những gì mà Mẹ em nói về em là hoàn toàn đúng! Bà nói rằng trên đời nầy không có ai giống như em: cứ mỗi lần phạm lỗi thì em đều đến với Bà để xin lỗi và thậm chí, em có thể quì gối xuống để xưng tội! Trong thời buổi nầy, không có ai làm được chuyện đó cả!”

Mặc dù đang sống trong hạnh phúc, nhưng Lauren lại quan tâm tới một điều khác, khi cô hỏi:
- “Vậy, tình yêu có thể nào thay đổi không anh?”

Johnny lại giải thích:
- “Trong thế gian nầy không có điều gì chắc chắn cả! Tất cả chỉ giống như xây nhà ở trên cát mà thôi! Người ta yêu nhau vì một số những điều kiện, và khi những điều kiện ấy không còn thì tình yêu cũng chấm dứt!”
Lauren nhìn chồng cách nhẹ nhàng:
- “Vậy nếu một ngày nào đó anh không còn yêu em?”

Johnny tiếp tục giải thích:

- “Tình yêu của chúng ta được xây dựng trên ân điển của Chúa Cứu Thế. Chỉ có Ngài mới làm cho tình yêu được tồn tại mãi mãi! Em biết không, chỉ có hai điều duy nhất trong thế gian nầy còn được giữ lại, khi chúng ta bước vào Thiên-đàng, đó là tình yêu thương và sự thờ phượng Chúa!”
Lauren lại ngả vào vai chồng:
- “Anh còn nhớ ngày mà anh đã khen chiếc áo của em không?”

Johnny hồi tưởng lại:
- “Đó là một chiếc áo tuyệt vời, Lauren! Anh chưa bao giờ nhìn thấy một chiếc áo nào đẹp như vậy!”
Lauren nhẹ nhàng:
- “Anh đã hỏi em rằng: ai thêu chiếc áo đó?”

Johnny gật đầu:

- “Và khi biết được rằng em là tác giả thì anh đã có lời khen ngợi thật tình!”

Lauren nhìn chồng:

- “Chiếc áo đó đã cũ lắm, nhưng em vẫn còn giữ nó lại cho tới ngày hôm nay!”

 

Johnny bức xúc:

- “Lauren ơi, em là một cô gái lịch sự nhứt trong Hội-thánh! Nhưng những kỷ niệm đẹp đẽ về em đã làm cho anh bị dằn vặt không thôi! Phải, ước gì anh đã yêu em từ những ngày đó!”

- “Nhưng điều quan trọng là anh đã yêu em vào đúng thời điểm của Chúa, phải không anh?”

Johnny dằn vặt:

- “Lauren ơi, anh đã phải hết sức cố gắng để tin vào điều đó!”

- “Tại sao vậy anh?”

 

Johnny nói tiếp:

- “Anh ước gì chúng mình đã yêu nhau từ thuở ban đầu và sẽ sống bên nhau cho đến trọn đời, chứ không phải trải qua nhiều sóng gió như thế nầy!”

 - “Đó là một ước mơ đẹp đẽ, phải không anh?”

 

Johnny có vẻ bình tĩnh trở lại:

- “Phải, nhưng anh thấy nó cũng hơi trẻ con, vì con người nào ở thế gian nầy mà lại không có những ước mơ như vậy chứ?”

Lauren vẫn nhìn chồng:

- “Dù vậy, cuộc sống đã không theo ý muốn của chúng ta hoàn toàn, phải không anh?”

 

Johnny gật đầu:

- “Phải rồi, nếu cuộc sống nầy mà theo đúng ý muốn của anh thì … anh đã trở thành một con người khác. Em biết không, khi chưa đến với Chúa, anh vẫn thường có những ước mơ điên khùng! Phải, ước mơ cho mình trở thành giàu có, uy quyền và … muốn gì được nấy!”

- “Em hiểu!”

 

Johnny tiếp tục:

- “Nhưng kể từ khi đến với Chúa thì anh đã dần dần nhận biết rằng: ý muốn của Chúa lúc nào cũng tốt đẹp hơn ý muốn của chúng ta!”

- “Nhờ vậy mà chúng ta mới được gặp gỡ Chúa, phải không anh?”

 

Johnny gật đầu:

- “Phải rồi, nhờ vậy mà chúng ta mới nhận được sự cứu rỗi và từ bỏ những điều không xứng đáng!”

- “Nhưng khi đã là những người con của Chúa rồi, thì chúng ta có được phép ước mơ không anh?”

 

Johnny lại gật đầu:

- “Có chứ, nhưng đó là những ước mơ thánh thiện và luôn muốn hi sinh chính bản thân mình, để cho người khác được hạnh phúc!”

- “Nhưng tại sao những ước mơ đó không phải lúc nào cũng được Chúa nhậm lời vậy anh?”

 

Johnny giải thích:

- “Đó là những ước mơ đẹp, nhưng chưa chắc đã là những ước mơ đẹp nhất đâu em!”

- “Tại sao vậy anh?”

 

Johnny nói tiếp:

- “Những ước mơ đẹp đẽ nhất luôn đến từ nơi Chúa! Ngài không những muốn ban cho chúng ta những ước mơ đẹp, mà còn là những ước mơ đẹp nhất nữa! Nếu không có sóng gió, thì làm sao mà người ta biết được mình yêu nhau như thế nào! Nhưng nhờ có sóng gió mà tình yêu mới được bồi đắp và càng đẹp đẽ hơn, em à!”

Lauren hơi mỉm cười:

- “Như vậy thì anh không còn hối tiếc vì chúng mình đã gặp nhau một cách muộn màng nữa chứ?”

 

Johnny lại gật đầu:

- “Vâng, cuối cùng thì … anh cũng không còn hối tiếc nữa! Anh tin rằng khi người ta đang sống trong ý muốn của Cha, thì đó là điều đẹp đẽ nhất trên thế gian nầy!”

Lauren âu yếm nhìn chồng:

- “Như anh đã làm cho em trong những ngày vừa qua, phải không?”

 

Johnny khẽ nhíu mày:

- “Thật ra thì anh không có đủ sức để làm …, Lauren”

Lauren xót xa:

- “Căn bệnh của em thật là quái ác, nó vẫn thường hành hạ em mỗi lúc về đêm mà em cũng không biết tại sao? Còn anh, Johnny, công việc của anh thật nặng nhọc, vậy mà anh cứ phải thường xuyên thức thâu đêm để đem lại cho em giấc ngủ!”

 

Johnny nhìn đi nơi khác và nói:

- “Có một lần, khi thức cho tới rạng sáng để chăm sóc em, anh đã mệt không thể tưởng tượng ra được! Lúc đó, bỗng anh muốn nổi giận và nói một vài lời gì đó …!”

- “Em hiểu!”

 

Johnny nói cách nhẹ nhàng nhưng xác quyết:

- “Nhưng em có biết không, đang lúc mệt nhoài như vậy thì anh bỗng nghe một tiếng phán trong lòng mình …: “Con hãy sống thể nào để cho Vợ con được hạnh phúc!” Rõ ràng đó là tiếng phán của Chúa! Khi vừa nghe xong tiếng ấy, bỗng anh giật mình như người vừa tỉnh giấc … Kể từ đó về sau, anh đã không bao giờ còn cảm thấy mệt nhọc mỗi khi chăm sóc em. Anh đã quay lưng với những nỗi mệt của mình và chỉ nghĩ rằng: phải làm sao cho em được hạnh phúc! Nhưng chính lúc đó, anh lại thấy mình được hạnh phúc thật sự. Từ đó, anh mới hiểu được một điều: chúng ta chỉ thật sự hạnh phúc khi chúng ta muốn đem hạnh phúc đến cho người khác mà thôi!

Lauren ngạc nhiên:

- “Thật vậy sao anh?”

 

Johnny gật đầu:

- “Anh đã biết điều đó từ lâu khi còn là một người ngoại đạo! Nhưng anh không tài nào làm được! Lạy Chúa, tất cả chỉ là những ý tưởng bị bỏ không! Người ta có thể nói những điều đẹp đẽ, nhưng họ không thể nào làm. Nhưng giờ đây thì anh đã hiểu: chỉ có Chúa mới biến những ý tưởng cao đẹp thành hiện thực trên cuộc sống  của chúng ta!”

Đang sống trong một niềm hạnh phúc sâu xa, nhưng Lauren lại hỏi:

- “Anh có biết bài hát Tạ ơn bàn tay Tạo-Hóa không anh?”

 

Johnny gật đầu:                                                                                   

- “Có, anh có biết bài đó!”

Lauren nhìn chồng:

- “Để em hát cho anh nghe nha!”

 

Johnny lại gật đầu:

-        “Vâng!”

 

Ánh sáng: không thay đổi

Âm nhạc: dạo đàn và đệm theo những lời hát của Lauren

 

Và Lauren cất giọng hát:

- “Khi bình minh đến, sương còn phủ mờ, nghe lời chim hót, biết tôi còn trên đời. Xin tạ ơn Cha, Chúa của cả đất trời! Tạ ơn bàn tay yêu thương dựng nên thiên-nhiên tuyệt vời.”

Khi hát xong một câu, Lauren hỏi chồng:

- “Anh có nghe rõ những lời của bài hát không, anh?”

 

Johnny thắc mắc:

- “Những lời gì vậy em?”

- “Khi bình minh đến … sương còn phủ mờ … nghe lời chim hót … biết tôi còn trên đời …!

 

Johnny vẫn chưa hiểu, nhưng Lauren đã giải thích:

- “Đó là tâm trạng của em trải qua biết bao nhiêu ngày tháng. Cứ mỗi buổi sáng, em vui mừng khi được nghe tiếng chim hót, vì biết rằng mình vẫn còn sống ở trên đời. Nhưng em chỉ sợ có một buổi sáng nào đó mà mình không còn nghe được tiếng chim …!”

Johnny chợt hiểu và an-ủi vợ:

- “Ngày ấy em sẽ được chữa lành một cách trọn vẹn và được sống với Chúa trong Thiên-đàng!”

 

Lauren bật khóc và ngả vào vai chồng:

- “Nhưng em không muốn xa anh, anh Johnny! Em muốn hai đứa mình được về Thiên-đàng cùng một lúc!”

Johnny tiếp tục an-ủi vợ:

- “Đôi vợ chồng nào đang yêu nhau tha thiết cũng đều ước mong như vậy! Nhưng ý muốn của Chúa vẫn là tốt nhất cho mỗi đời sống của chúng ta! Đến khi nào được gặp lại Chúa, thì chúng ta sẽ hiểu tất cả, em à!”

 

Lauren bình tĩnh trở lại:

- “Nếu ngày nào em chết, anh có khóc không? Anh Johnny!”

- “Anh sẽ khóc, nhưng khóc rất ít!”

 

Lauren ngước lên nhìn chồng:

- “Tại sao vậy anh?”

Johnny giải thích:

- “Khi Ba anh qua đời thì anh đã khóc như mưa. Nhưng anh biết rất rõ rằng đó là cái khóc của sự ân hận. Anh cảm thấy hối tiếc vì mình đã chưa làm cho Ba những việc, mà lẽ ra mình đã phải làm. Nhưng nếu chúng ta không có gì để hối tiếc hoặc ân hận, thì anh tin rằng người ta chỉ khóc ít mà thôi!”

 

Lauren nhẹ nhàng nhìn chồng:

- “Anh hứa với em như vậy chứ?”

Johnny gật đầu:

- “Phải, anh hứa với em! Chúng ta sẽ tiễn nhau đi về Thiên-đàng một cách nhẹ nhàng, mà không có nhiều nước mắt!”

.................................

Phần 2

Ánh sáng:

Bình thường như trước

Âm nhạc:

Đàn văng vẳng bài “Hằng chiếu” trong suốt phần nầy, cho đến lúc kết thúc vở Kịch

.................................

 

Lauren lại ngả vào vai chồng:

- “Anh có nhớ ngày mà chúng mình sắp cưới nhau không?”

- “Có, em đã nói với anh rằng: em không phải là người đáng yêu như anh nghĩ đâu! Nhưng anh đi đâu em sẽ theo đó, chức vụ của anh là chức vụ của em, điều gì làm cho anh được đẹp lòng thì điều đó cũng làm đẹp lòng em!”

 

Lauren khẽ lắc đầu trên vai chồng:

- “Nhưng cũng có thể là em sẽ không thể đi theo anh lâu ngày được!”

- “Ngày mai thuộc về Chúa, em à! Em có nhớ bài Thánh ca ‘Chim sẻ mắt Chúa vẫn chú vào’ không? Trong đó có một câu viết rằng: ‘Tuy biết Ngài suốt đường đưa tôi, nhưng tôi chỉ thấy từng bước một thôi!’ Hễ ngày nào còn được sống ở bên nhau thì ngày ấy chúng ta vẫn còn tạ ơn Chúa!”

 

Lauren ngẩng lên:

- “Đêm qua, em nằm mơ thấy Chúa, anh à!”

Johnny ngạc nhiên:

- “Vậy sao?”

 

- “Em đã hỏi Chúa một câu: Chúa ơi! Parađi có phải là Thiên-đàng không?”

Johnny chăm chú:

- “Chúa đã trả lời em như thế nào?”

 

- “Chúa không trả lời mà Ngài chỉ vuốt đầu em!”

Johnny yên lòng:

- “Đó, em thấy không? Chúa muốn nói là sao em hỏi một câu trẻ con quá! Anh tin rằng chúng mình sẽ còn sống bên nhau lâu dài, em à!”

 

Lauren lại ngả vào vai chồng một lúc:

- “Anh có biết bài “Hằng chiếu” Không anh?”

- “Không! Anh không biết bài đó!”

 

Lauren ngước lên ngạc nhiên:

- “Anh không biết bài đó sao ...?”

      Johnny nhíu mày và lắc đầu:

      - “Phải, anh không thể nhớ ra được bài đó!”

 

Lauren nhìn chồng và nhẹ nhàng:

- “ Để em hát cho anh nghe nhé!”

Johnny gật đầu:

- “Đồng ý!”

 

Ánh sáng: không thay đổi

Âm nhạc: đàn dạo và đệm theo những lời hát của Lauren

 

Lauren nhìn vào khoảng không ở trước mặt khoảng một vài giây, rồi Cô bắt đầu hát:

 

 

“Giống tháp hải-đăng xây trên thạch-bàn,

giữa hải-đảo muôn thu soi dịu-dàng,

 trong cơn phong ba kinh-khiếp luôn luôn chiếu huy-hoàng.

 Cũng thế ấy Thánh-Kinh học đường nầy,

 cứ đứng vững trên lời chân Kinh đây,

 đưa ai lướt sóng gió ô-tội vào thiên-cung ngay.

Hằng chiếu sáng, lòa vinh quang, đời tôi nay cuồng ba khôn sáng.

 Hằng chiếu sáng, lòa vinh quang, tận khi giông-tố kia an tịnh.

 Hằng chiếu sáng, lòa vinh quang, tận ngày quang lâm Chúa an bình.

 Hằng chiếu, hằng chiếu, chiếu luôn.”

 

 

Âm nhạc:

Tiếp tục đàn văng vẳng câu 2 của bài Hằng chiếu trong lúc đọc tiếng vọng.

Tiếng vọng:

Lauren hát chỉ một câu, nhưng đã làm cho Johnny phải sững sờ. Anh không thể tưởng tượng được rằng vợ mình lại có thể hát với một sức lực như thế. Một sức lực? Thật ra thì còn hơn cả một sức lực. Nó là một sức sống, một sức sống mạnh mẽ dường như được tiếp sức từ Thiên-đàng mà Johnny chưa hề được nghe bất kỳ một người nào hát.

 

Johnny nhíu mày nhìn vợ và nói với vẻ đầy ngạc nhiên:

- “Anh chưa bao giờ nghe em hát hay như vậy, Lauren! Anh là một người có tâm hồn nghệ thuật, Lauren! Anh đã từng nghe em hát, cũng như nghe biết bao nhiêu người khác ca ngợi Chúa trong Hội-thánh. Họ có thể là những người chỉ được biết tới trong một Hội-thánh nhỏ, hoặc là những người rất nổi tiếng trong nhiều Hội-thánh. Nhưng sự thật là anh chưa bao giờ nghe ai hát hay như em hát lần nầy! Tại sao vậy, Lauren?”

Đôi mắt Lauren vẫn xa-xăm:

- “Bởi vì đó là tất cả những gì mà em muốn dâng lên Chúa! Em mong rằng cứ mỗi khi nghe hát tới bài nầy, thì anh nhớ tới em, và không bao giờ quên rằng em rất yêu anh, anh Johnny!”

 

Johnny ôm vợ vào lòng:

- “Phải, anh cũng rất yêu em, Lauren!”

Lauren nói trên vai chồng:

- “Cho dù có chuyện gì xảy ra, chúng mình hẹn sẽ gặp lại nhau trên Thiên-đàng, nghe anh!”

 

Johnny ngước nhìn về phía trước:

- “Phải, trên Thiên-đàng, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau, em à!”

 

(Hai vợ chồng ngồi ôm nhau trên chiếc băng ghế, và đầu của Johnny ngước lên, như hướng về Thiên-đàng, cho đến khi nhạc nền kết thúc)

 

Ánh sáng: không thay đổi

Âm nhạc: đàn văng vẳng bài Hằng chiếu trong lúc đọc Tiếng vọng

Tiếng vọng: Chỉ khoảng một tháng sau, Lauren đã từ giã Johnny khi bệnh tim của Cô đột ngột trở nặng. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời mà Cô đã không nghe được tiếng chim hót để chào đón buổi bình minh trên trái đất, nhưng Cô đã được nhìn thấy buổi bình minh của Thiên-đàng và tất cả những bệnh tật trong thân-thể Cô đều được chữa lành. Johnny đã giữ đúng lời hứa với Vợ và khóc rất ít. Không có gì để cho anh phải ân-hận hoặc hối-tiếc vì đã yêu thương và chăm sóc Vợ mình một cách hết lòng. Chắc chắn rằng họ sẽ gặp lại nhau ở nơi không có yếu đau hay bệnh tật, không có chia ly hay nước mắt, mà chỉ có ánh sáng và tình yêu thương, là thế giới của sự sống đời đời ...  Đó là nơi mà họ đã hẹn để gặp lại nhau và không ai có thể chia lìa họ được, bên chân Chúa ...!

Kết thúc

Ánh sáng: rạng rỡ tối đa

Âm nhạc:

Hòa tấu cách hoành tráng phần điệp khúc “Hằng chiếu sáng! Lòa vinh quang! ...” và chậm dần ở phần cuối “Hằng chiếu! Hằng chiếu! Chiếu luôn!” để kết thúc.

Saigon, Việt Nam
Trần Minh-Mẫn
Email: man_tranminh@yahoo.com
ĐTDĐ: 01.685.237.917

1933 lượt xem
Các bài trước
CHẠY TRỐN (27/09/2014)
ĐƯỜNG LÊN ĐA-MÁCH (08/09/2014)
ANH EM SINH ĐÔI (05/09/2014)
TÂM SỰ MỘT NGƯỜI LÍNH (25/08/2014)
ƯU TƯ VỀ NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (02/08/2014)
NHỮNG VỞ KỊCH CƠ-ĐỐC (31/07/2014)
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO (24/07/2014)
CHÚA SỐNG LẠI RỒI! (03/02/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
EM TIN NHẬN GIÊ-XU
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
ĐI TÌM HẠNH PHÚC MÙA XUÂN
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
THÁNG MƯỜI HAI QUÁ DÀI
 
Dưỡng Linh  
HAI NGƯỜI NHÀ GIÀU
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Thánh Nhạc Truyền Giảng: TIN MỪNG - Chi Hội Hòa Mỹ
 
Thơ & Nhạc  
ĐÓN MÙA XUÂN MỚI
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 13/01/2018
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HÀNG DẠT - NẾP SỐNG MỚI Số Xuân 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NHỊN NHỤC - MS Lâm Văn Minh
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
THỜI THẾ THAY ĐỔI
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC