Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















CÔ GÁI ĐỘI BÊ-RÊ ĐỎ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 10)
Ngày 25/11/2014

“Reng, reng”. Cô gái nhấn chuông cửa và hồi hộp chờ đợi. Mệt quá! Cô than thầm và cởi chiếc nón bảo hiểm ra móc lên xe gắn máy. Những sợi tóc mai bết mồ hôi dính vào thái dương cô gái. Có tiếng mở cửa. Một gã con trai đeo kính mặt nghiêm nghị ló đầu ra. Cô gái cố gắng nhoẻn một nụ cười thật tươi:

- Chào anh, em đến giao gà rán ạ!

Vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị, gã trai nhìn cô gái từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, cặp kính xệ xuống mũi:

- Thứ nhất: cô giao hàng trễ hơn ba mươi phút. Thứ hai: cô không mặc đồng phục đúng theo quy định.

- Ủa, đâu có đâu?

Gã trai hất hàm, mắt hướng lên đầu cô gái như có ý nói “nhìn lên đầu cô kìa”. Cô gái giật mình sờ tay lên đầu. Thôi chết! Sao mình còn đội cái bê-rê đỏ? Cái mũ đồng phục màu đen đâu rồi? Cô gái miệng méo xệch năn nỉ:

- Anh thông cảm cho em. Hôm nay không biết sao mà cửa hàng tụi em gặp trục trặc đủ thứ: anh giao hàng thì nghỉ đột xuất, em chạy xe đến gần đây thì bị tông…

- Tôi đâu biết! Cứ đúng theo quy định là nếu giao hàng trễ hơn ba mươi phút, hoặc thấy nhân viên giao hàng mặc đồng phục sai quy định là khách hàng có quyền từ chối nhận hàng và thông báo về cửa hàng.

Khách hàng không nhận hàng thì mình phải đền tiền cho số hàng này sao? Nghĩ đến đó cô gái ôm mặt, nước mắt trào ra. Bỗng có tiếng con gái trong trẻo cất lên:

- Cái “ông già” này cứ chọc người ta. Anh xê ra coi!

Một người con gái mặc áo hoa từ phía trong lách qua khỏi gã con trai rồi bước ra.

- Ồ, đầu gối của bạn chảy máu kìa. Bạn vào đây!

Cô gái áo hoa bước đến nắm tay cô gái giao hàng dắt vào khoảng sân phía trong.

- Anh giúp dắt xe người ta vào nhanh lên.

Gã con trai bỗng nhiên hoá hiền lành, răm rắp làm theo lời của cô gái áo hoa. Cô gái áo hoa đỡ cô gái giao hàng ngồi xuống chiếc ghế đá.

- Anh vô nhà lấy giùm em giỏ y tế cá nhân ra đây.

Gã con trai chạy nhanh vào nhà, loáng cái quay ra đem theo một cái giỏ nhựa nhỏ trong đó có bông băng, thuốc rửa vết thương. Cô gái áo hoa ngồi thụp xuống chăm chú, cẩn thận lau rửa vết thương nơi đầu gối cô gái giao hàng. Cô gái giao hàng vừa xuýt xoa vì đau, vừa có vẻ áy náy:

- Mình làm phiền bạn quá. Cám ơn bạn thật nhiều!

- Không có chi đâu! – Cô gái áo hoa ngước lên cười, sau đó quay sang gã con trai đang đứng xớ rớ gần đó:

- Anh vào làm cho em một ly trà đá cho bạn này đi, nhanh lên!

Gã con trai cười “ờ, ờ…” mấy tiếng rồi chạy vào phía trong. Cô gái áo hoa nhìn cô gái giao hàng cười:

- Anh trai mình đó. Xin lỗi bạn việc hồi nãy nghen. Anh ấy chỉ muốn giỡn thôi, không có ác ý gì.

Cô gái giao hàng chớp mắt:

- Mình xin lỗi vì giao hàng trễ mới đúng. Cửa hàng chỉ có hai anh giao hàng. Một anh thì hôm nay xin nghỉ bệnh đột xuất. Tự dưng hôm nay khách đặt hàng tới tấp, anh còn lại giao hàng không kịp nên mình phải phụ chạy giao hàng cho khách.

Gã con trai bước ra miệng cười thân thiện, tay chìa ly trà đá:

- Cô bé uống đi.

- Cám ơn anh.

- Mới nãy anh dắt xe em vào, chao ôi nó nặng quá đẩy không muốn đi luôn!

- Lúc còn cách hai ngã tư là tới đây, em bị một ông nọ tông ngã nhào rồi ông ta chạy mất luôn. Em dựng xe lên chạy thì xe không nổ phải dắt bộ. Không biết xe bị đụng hư chỗ nào mà dắt nặng quá, chân lại bị đau, em cố gắng lắm mới dắt được đến đây.

Cô gái áo hoa vẻ thông cảm:

- Tại cái váy bó, lại thêm chở hàng lùm xùm như vầy, vậy mà bạn chạy xe được là giỏi lắm. Chà, đồng phục cũng đẹp nữa. Áo đỏ, váy đen. Cả cái nón bê-rê đỏ nữa. Đẹp lắm!

- Ồ, không, nón đồng phục là màu đen cơ! Lúc đi giao hàng vội quá không biết sao mình lại đội nhầm nón bê-rê đỏ rồi lại đội chồng nón bảo hiểm lên. Lúc đến đây anh này nói mình mới biết.

- Bạn đừng để ý tới “ông già” này nữa, ổng chỉ tổ chọc phá người khác thôi. À, mà nói thật nhe, cái nón bê-rê đỏ hợp với bạn. Bạn xinh lắm!

- Cám ơn bạn! Bạn cũng xinh vậy, hihi!

Hai cô gái cùng cười. Cô gái áo hoa nắm tay cô gái giao hàng:

- Nói chuyện từ nãy giờ mà quên hỏi bạn tên gì!

- Mình tên Thảo Ngọc. Còn bạn?

- Mình nên Nhung Trang, còn anh trai là Vinh Hiển.

- Tên bạn nghe lạ lạ mà hay quá! Thôi đã trễ rồi mình xin về cửa hàng đây. Cám ơn Nhung Trang và anh Vinh Hiển đã giúp đỡ Ngọc nhiều lắm.

- Nhưng xe của bạn hư rồi, làm sao bạn về được?

- Ừ nhỉ.

- Hay để Trang lấy xe chở Ngọc về cửa hàng. Xe Ngọc để đây, anh Vinh Hiển đem sửa. Chiều hai anh em mình sẽ đem xe đến cửa hàng cho Ngọc.

- Ôi, Ngọc làm phiền hai anh em bạn quá!

- Không có chi đâu, Ngọc đừng ngại.

Nắng lấp lánh vàng trên đường. Hai cô gái trẻ ngồi trên chiếc xe gắn máy cứ nói cười tíu tít. Thảo Ngọc như thấy vết thương trên đầu gối không còn đau đớn gì nữa. 

o0o
 

- Thỏ Ngọc!

Đang loay hoay gõ đơn đặt hàng của khách hàng vào máy tính tiền, nghe tiếng gọi, Thảo Ngọc nhìn qua mấy người khách đang đứng lố nhố trước quầy.

- Ủa, anh Vinh Hiển và Nhung Trang đến sớm vậy? – Nhận ra người quen, Thảo Ngọc cười tươi.

- Ừ mình và anh Hiển đến đây ăn gà rán, rồi đợi Thỏ Ngọc tan ca luôn. Cho mình đặt mấy món này.

Nhung Trang chỉ tay vào thực đơn cho Thảo Ngọc gõ vào máy tính tiền.

- Mình và anh Vinh Hiển ra bàn ngồi trước nha!

- Ừ!

Thảo Ngọc mỉm cười. Cô bạn Nhung Trang này xinh xắn và lanh lợi thật! Còn cái ông Vinh Hiển thì cứ nhìn mình mà cười cười. Trông anh ta thật hiền, chẳng giống như hôm đầu tiên gặp. Ngọc nhớ lại lời Nhung Trang nói :

- Thảo Ngọc tên nghe hay lắm, nhưng nếu bạn vui lòng thì mình sẽ gọi bạn là “Thỏ Ngọc”, được không?

- “Thỏ Ngọc” à? Cũng được, không sao đâu! – Thảo Ngọc vui vẻ – nghe giống chú thỏ trong vở kịch thiếu nhi đêm Trung Thu quá hé!

- Đúng rồi! Mà Thảo Ngọc biết đêm trung thu là có trăng rằm phải hông? Ngọc có biết mặt trăng là do ai làm ra không?

- Ai làm ra? – Thảo Ngọc thắc mắc – Theo Ngọc biết là tự nó có thôi!

- Ồ không đâu, đó là do Ông Trời làm ra đó!

- Ừ, cũng đúng. Ngọc cũng thường nghe người ta nói có Ông Trời.

- Đúng rồi, Ông Trời mà bọn mình hay gọi là Đức Chúa Trời đó.

Hôm đó, Nhung Trang và anh Vinh Hiển nói về Đức Chúa Trời cho Thảo Ngọc nghe. Và khi nghe hai người đó nói về Chúa Giê-xu và tình trạng tội lỗi của con người, Thảo Ngọc tỏ ra ngạc nhiên vì là lần đầu tiên cô nghe nói về điều này. Tối nay, sau khi tan ca làm việc tại cửa hàng gà rán, Thảo Ngọc đi dự buổi nhóm thanh niên tại hội thánh theo lời mời của Vinh Hiển và Nhung Trang. Bước vào phòng nhóm, Thảo Ngọc được các bạn thanh niên tiếp đón niềm nở. Giờ nhóm của thanh niên thật trẻ trung. Thảo Ngọc bị cuốn hút vào những tiết mục sinh hoạt sinh động và vui tươi. Ngồi xa xa, Vinh Hiển kín đáo ngắm nhìn nét rạng rỡ tươi tắn của Thảo Ngọc. Người bạn ngồi kế bên hỏi nhỏ Vinh Hiển:

- Nè, hai anh em ông hôm nay dắt bạn mới đi đó hả?

- Ừ, cô bạn mới quen gần đây.

- Cũng xinh xắn há! Nhưng ông nhớ nói với cô ta là nhà thờ có nóc đàng hoàng nha!

- Ủa, nghĩa là sao? – Vinh Hiển ngạc nhiên hỏi lại.

- Tui thấy cô ta vẫn còn đội cái bê-rê đỏ cho tới bây giờ kìa.

Cả hai đều cười. Ừ nhỉ, hình như nhìn Thảo Ngọc lúc nào cũng đội bê-rê đỏ quen mắt rồi nên mình không thấy lạ nữa. Vinh Hiển nghĩ thầm. Không biết sẽ trông cô bé ra sao nếu không có cái bê-rê đỏ nhỉ?

Lúc ra về, Nhung Trang hỏi Thảo Ngọc:

- Thỏ thấy buổi nhóm thanh niên ra sao? Có thích không?

- Buổi nhóm thật vui. Mình thích lắm.

- Vậy, sắp có buổi truyền giảng cho thanh niên, Thỏ đi nhe!

- Ừ, mình sẽ đi nữa!

Vinh Hiển đề nghị:

- Bây giờ mình ghé qua quán uống nước một chút xíu đi.

- Cám ơn anh Hiển và Trang, nhưng Ngọc xin hẹn lần khác nha. Bây giờ tối rồi, Ngọc phải về. Vì gia đình Ngọc ở nhờ nhà người bác nên cũng hơi khó. Với lại sáng mai Ngọc phải đi học sớm rồi nên phải về xem lại bài nữa.

- Thỏ vất vả quá! – Nhung Trang nói, vẻ thông cảm.

- Ừ, ba mẹ mình rất vui khi mình đậu đại học và muốn mình tập trung vào việc học nhiều hơn, nhưng vì gia đình cũng còn khó khăn, nên mình cố gắng vừa học vừa làm để phụ giúp thêm cho ba mẹ.

- Bạn giỏi quá. Như mình đây lớn rồi còn chưa biết làm gì để giúp đỡ ba mẹ! Bây giờ để hai anh em mình đưa Thỏ Ngọc về nha!

- Bạn dễ thương và tốt bụng quá. - Thảo Ngọc nắm chặc lấy tay Nhung Trang thay cho lời cảm ơn. 

o0o

Chiều chúa nhật đó Thảo Ngọc nhận lời mời của Vinh Hiển và Nhung Trang để đi dự buổi truyền giảng của ban thanh niên Hội thánh. Trong giờ chia sẻ của Mục sư, Vinh Hiển thấy Thảo Ngọc chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu như đồng tình với những lời giảng của Mục sư. Đến khi Mục sư kêu gọi thân hữu tin Chúa, cả Vinh Hiển và Nhung Trang như muốn reo lên khi thấy Thảo Ngọc là người đầu tiên mạnh dạn bước lên để cầu nguyện tiếp nhận Chúa. Ôi vui quá! Vinh Hiển nhắm mắt và giơ đôi tay lên để dâng lên Chúa lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Mở mắt ra, Vinh Hiển ngạc nhiên và phải mất một lúc mới nhìn ra được Thảo Ngọc đang ở trong số thân hữu quỳ gối cầu nguyện tiếp nhận Chúa. Cô bé đã gỡ chiếc nón bê-rê đỏ trên đầu ra. Vinh Hiển mỉm cười thấy có gì đó rất lạ trong lòng. Thảo Ngọc chắp tay cúi đầu, gương mặt sáng như thiên thần, mái tóc đen mướt dưới ánh đèn ánh lên một màu pha lẫn giữa xanh và đen tuyệt đẹp mà Vinh Hiển không thể nào tả bằng lời được. 

o0o

Quán cà-phê chiều tối khá đông khách. Nơi chiếc bàn quen thuộc, Vinh Hiển khuấy ly cà phê sữa đá cho Thảo Ngọc rồi cười nói:

- Em uống đi.

- Dạ cám ơn anh. Ủa, Nhung Trang đâu rồi anh?

- Lúc mới vào quán anh thấy nó nghe điện thoại. À, nó kìa!

Nhung Trang tới bên bàn và nói:

- Em xin lỗi, em phải tới nhà bạn em gấp để bàn việc làm bài tập với nhóm. Một lát nữa anh chở Thỏ Ngọc về giùm nhé. Thỏ ơi, mình đi nhe!

- “Bai bai”. Bạn đi vui nhe - Thảo Ngọc vẫy tay chào Nhung Trang.

Nhìn theo bóng Nhung Trang đi ra cửa, Thảo Ngọc nói vui vẻ:

- Anh Vinh Hiển có cô em gái dễ thương quá! Hai anh em cũng thương yêu nhau nữa!

- Ừ, anh chỉ có nó là em nên phải thương nó chứ. Nhung Trang cũng thuộc diện bướng lắm, ít chịu nghe lời ai, nhưng cứ dùng tình yêu của Chúa mà cư xử nhau thì gia đình sẽ luôn hoà thuận. Vả lại, anh sắp đi rồi, không có cơ hội để ở gần và chăm sóc em gái, nên bây giờ càng phải thương yêu nó nhiều.

- Ủa, anh đi đâu? - Thảo Ngọc ngạc nhiên.

Vinh Hiển cười, tay xoay xoay ly cà phê trước mặt:

- Có điều này anh chưa nói cho em biết. Anh được học bổng đi du học bốn năm ở nước ngoài. Anh mới học xong hai năm rồi về nước nghỉ hè hai tháng nay. Ngày mốt anh sẽ trở qua bên đó để tiếp tục học.

Thảo Ngọc cười:

- Vậy mà thời gian qua em chẳng nghe ai nói gì với em cả. Nhưng nhìn anh chẳng thấy giống Việt Kiều chút nào.

- Thì anh cũng chỉ mới ở nước ngoài có hai năm thôi mà! Cám ơn Chúa cho anh kỳ này về để được quen biết em.

- Em cũng cám ơn Chúa, nhờ quen hai anh em anh mà em nhận được tình yêu của Ngài.

- Trước đây, anh hơi lo vì biết tính Nhung Trang khó kết bạn thân thiết với ai. Nhưng nay thì anh yên tâm rồi vì đã có em làm bạn với nó. Anh biết Nhung Trang rất mến em… - Vinh Hiển cười cười, cố giữ giọng thật tỉnh - … và cả anh cũng vậy!

Thảo Ngọc mặt ửng hồng, hai bàn tay để trên đùi bối rối đan vào nhau, mắt chỉ biết nhìn vào ly cà phê sữa đá để trước mặt. Vinh Hiển nói tiếp:

- Tối mốt em ra sân bay tiễn anh đi nha, được không?

- Dạ, tối hôm đó em có ca bán hàng, nhưng em sẽ cố gắng đến sau khi giao ca.

o0o

Vinh Hiển đứng nói chuyện với mọi người mà mắt cứ mãi liếc nhìn ra phía bên ngoài, lòng như có lửa đốt. Hôm nay sao sân bay đông người đến tiễn đưa thế! Sao giờ này vẫn chưa thấy Thảo Ngọc đến kìa! Mình sắp vào luôn bên trong rồi. Mà con bé Nhung Trang đâu rồi? Mới đứng đây mà!

- Tới rồi, tới rồi ! Vừa nghe tiếng Nhung Trang thì thấy ngay cô bé dắt tay Thảo Ngọc len qua đám đông người bước vào.

Thảo Ngọc nhìn Vinh Hiển cười:

- Chào anh, xin lỗi em tới trễ vì phải đợi giao ca xong mới đi được.

Nhìn cô bé tay vuốt mồ hôi trán, những sợi tóc mai bết dính vào thái dương với chiếc bê-rê đỏ quen thuộc, giống y như ngày đầu mới gặp nhau, sao Vinh Hiển thấy… thương cô bé quá! Chưa kịp nói gì thì anh thấy cô bé bước qua chào ba mẹ anh:

- Con chào hai bác.

Mẹ Vinh Hiển cười thân thiện vịn vai Thảo Ngọc:

- Con là bạn Vinh Hiển phải không? Bác thấy con hay đi nhà thờ chung. Cảm ơn con đến tiễn Vinh Hiển.

Thảo Ngọc mặt ửng đỏ chỉ kịp “dạ” một tiếng thì Nhung Trang chen vào:

- Ba mẹ cho tụi con gặp riêng nhau chút xíu nha.

Rồi cô nắm tay Thảo Ngọc dắt ra, đồng thời ngoái lại gọi “Ông già ra đây nhanh lên!”. Vinh Hiển ngạc nhiên vừa lật đật chạy theo vừa hỏi “Có chuyện gì vậy?”.

Ra khỏi nhà chờ một đoạn, thấy có vẻ khuất tầm mắt người thân, cả ba dừng lại. Thảo Ngọc bẽn lẽn nói với Vinh Hiển:

- Anh Vinh Hiển, trước khi chia tay anh, em muốn tặng anh một món quà.

Vinh Hiển chưa hết ngạc nhiên thì Thảo Ngọc gỡ phắt chiếc bê-rê đỏ quen thuộc trên đầu mình ra rồi nhón chân chậm rãi đội lên đầu Vinh Hiển. Cô cẩn thận sửa sang lại chiếc nón để nhìn sao cho đẹp nhất rồi đứng nghiêng đầu nhìn Vinh Hiển cười, hai tay chắp sau lưng.

Vinh Hiển quá bất ngờ sung sướng chỉ biết toét miệng cười. Nhìn qua Nhung Trang, anh thấy em gái cũng cười hết cỡ, nhưng trong đôi mắt thì long lanh vài giọt nước. Vinh Hiển ngập ngừng:

- Cám ơn em, món quà của em làm anh vui và bất ngờ quá. Nhưng em tặng nón của em cho anh, rồi thì … em đội bằng gì?

Thảo Ngọc cười đưa tay vào túi móc ra một chiếc nón bê-rê đỏ khác giống y như chiếc nón trước rồi đội lên đầu mình. Cả ba người cùng cười vui vẻ. Cũng may trời tối, xung quanh đông người ồn ào nên không ai để ý đến ai.

- Em phải về vì đã trễ rồi. Xin Chúa giữ gìn anh đi bình an. – Thảo Ngọc nói.

- Cám ơn em, xin Chúa ban phước cho em.

Vinh Hiển ngần ngừ một chút rồi nói, giọng chắc nịch:

- Chúng ta hãy giữ liên lạc thường xuyên với nhau. Hai năm sau, học xong, anh sẽ về.

Nhung Trang cười, nói chen vào:

- “Ông già” yên tâm. Có em gái anh ở bên cạnh Thỏ Ngọc mà!

Thảo Ngọc mỉm cười:

- Anh nhớ giữ lời đó. Nhung Trang ở lại với anh nhé. Em về đây.

Hai anh em đứng nhìn theo bóng Thảo Ngọc từ từ khuất xa. Vinh Hiển đưa tay lên chiếc nón bê-rê đỏ trên đầu, như muốn níu giữ lại mùi hương tóc quen thuộc đang dần tan trong gió.

LẠC LINH SA

1631 lượt xem
Các bài trước
LỜI CHƯA KỊP NÓI (03/12/2014)
NGƯỜI MẶC ÁO GIÁP – Mỹ Loan (Bài chọn đăng 9) (22/11/2014)
CHUYỆN CHÀNG THI SĨ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 8) (21/11/2014)
TIN ẢNH - LỄ TRAO GIẢI VIẾT CHO NIỀM TIN ll (20/11/2014)
KẾT QUẢ CUỘC THI VIẾT CHO NIỀM TIN NĂM THỨ HAI (24/11/2014)
MỐI TÌNH MUÔN THUỞ VIỆT- MIÊN - Hồ Galilê (Bài chọn đăng 7) (17/11/2014)
NHÌN THẤY ÁNH SÁNG - Triệu Vi (Bài chọn đăng 6) (11/11/2014)
VƯƠNG TƠ - Diên Vĩ (Bài chọn đăng 5) (09/11/2014)
CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI NẰM Ở MẮT BÊN PHẢI - Thiên Lam (Bài chọn đăng 4) (06/11/2014)
THAY ĐẠO, ĐỔI ĐỜI - Uông Nguyễn (Bài chọn đăng 3) (04/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 43 &44 - MS Nguyễn Anh Tuấn
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
Chúa Yêu Thích Sử Dụng Người Bình Thường
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
DÂNG CHÚA LINH HỒN CON
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
NGƯỜI YÊU
 
Dưỡng Linh  
CÚI XUỐNG TÔN THỜ
 
Tạ Ơn Chúa  
Cơ Đốc Nhân Dẫn 1500 Người Đến Cùng Chúa
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Chúa Quá Yêu Tôi | Như Trang
 
Đức Tin  
Kế Hoạch Cứu Rỗi Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
CON CÓ CHA
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 17/08/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Anh Chị Em Sẽ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HỘI ĐỒNG LỬA THIÊNG 13 - Vancouver B.C. Canada
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
HỘI NGHỊ TOÀN CẦU CỦA MA-QUỶ
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC