Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















CĂN NHÀ MÀU XANH – Nguyên J (Bài chọn đăng 11)
Ngày 26/11/2014

Toàn đứng chờ trên bãi biển mà cứ sốt ruột đi qua đi lại, anh liên tục đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã một tiếng đồng hồ rồi mà không hiểu sao Linh vẫn chưa đến. Vừa thấy Linh đến anh liền hỏi dồn dập:

-Sao em đến trể vậy? Bị ba em phát hiện hả?

-Em phải chờ ba em đi ngủ trưa mới lẻn ra đây gặp anh được nè. Ba em mà thức là em khó đi lắm. Dạo này ba em quản thúc em kỹ lắm.

Gương mặt Toàn thoáng buồn rồi chàng nói:

-Tội nghiệp em quá, vì yêu anh mà em không ngại bị gia đình ngăn cản làm mất đi tự do của mình, anh xin lỗi bây giờ anh chưa thể lo gì được cho em. Năm sau là anh tốt nghiệp thạc sĩ rồi, anh sẽ cố gắng tìm một việc làm thật tốt để có thể đảm bảo cuộc sống cho em và anh sẽ cưới em để chứng tỏ cho ba em thấy anh xứng đáng làm chồng của con gái ông ấy.

Linh nhìn Toàn mỉm cười hạnh phúc rồi nhìn xa xăm ra biển:

-Biển trong xanh đẹp quá anh nhỉ. Hôm nay bầu trời cũng thật xanh và đẹp, anh biết không, em thích màu xanh lắm

-Màu của hi vọng, của sức sống mạnh mẽ, em tin tình yêu của mình sẽ như màu xanh đầy hy vọng và luôn mạnh mẽ để vượt qua những rào cản khó khăn, Chúa đã cho mình gặp gỡ rồi yêu nhau thì dù thế nào đi nữa hai đứa mình cũng không bỏ nhau, Chúa sẽ phù hộ, che chở, gìn giữ cho anh và em trong cánh tay yêu thương của Ngài, em tin những gì anh nói anh sẽ làm được.

Toàn xúc động ôm Linh vào lòng rồi hôn lên vầng trán cô, hai người ngồi xuống tựa đầu vào vai nhau ngắm biển, bất chợt Linh hỏi:

-Sau này em muốn ngôi nhà tương lai của mình sẽ là màu xanh và em muốn đặt một cây đàn piano ở góc nhà, mình sẽ đặt tên là căn nhà màu xanh. Anh đồng ý không?

-Em muốn sao cũng được, em là nữ chủ nhân của ngôi nhà mà, nhưng em phải đàn cho những đứa con của chúng ta hát nhé.

Linh nguýt yêu:

-Hứ,  ai mà thèm sinh con cho anh chứ.

Sóng biển vỗ rì rào như đang hò reo cổ vũ cho tình yêu của hai người.

Hai người bên nhau sao thời gian trôi qua nhanh quá mới đó mà đã đến giờ chiều rồi, Linh và Toàn vội vàng chia tay để Linh về nhà. Vừa về đến nhà Linh liền thấy ba mẹ của cô và Khải đang ngồi ở phòng khách nói chuyện. Vừa thấy Khải Linh đã cảm thấy không vui. Khải là một doanh nhân trẻ, là con trai của người bạn làm ăn chung với ba của Linh, Khải trông rất hào hoa và lịch sự đúng chất của một doanh nhân. Ba của Linh từ lâu đã muốn Khải trở thành con rể mình. Riêng Khải cũng đã đôi lần đến chở Linh đi ăn và muốn cưa cẩm, kết thân với Linh. Mặc dù bề ngoài Khải rất lịch sự đoàng hoàng nhưng Linh luôn cảm thấy ở Khải có một sự giả tạo, kiêu căng và hơi khinh người nên Linh không hề thích, trái ngược hoàn toàn với Toàn, người yêu của cô một chàng trai có nghị lực, luôn thích giúp đỡ người khác và chân thật. Vừa thấy Linh ba cô liền gọi:

-Linh, con đi đâu mới về thế? Anh Khải vừa đi công tác ở Thái Lan về có mua quà cho con nè.

Linh miễn cưỡng bước lại chào Khải:

-Em chào anh

Khải cũng lịch sự đứng dậy nói:

-Chào em, quà của em đây này, em xem có thích không ?

Linh cầm món quà nói cám ơn qua loa rồi viện cớ thấy mệt nên muốn về phòng nằm nghỉ. Vừa lên đến phòng Linh đã để món quà qua một bên và nằm xuống giường nhớ về Toàn, rồi Linh tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai hạnh phúc của hai người, về một đám cưới thật ấm áp trong nhà thờ, một ngôi nhà màu xanh với tiếng đàn piano, tiếng hát trẻ thơ mỗi tối, những bữa cơm gia đình mà cô nấu mỗi khi Toàn đi làm về. Lòng cô dâng lên một niềm vui khó tả.

Đang thả hồn trong hạnh phúc và thiu thiu ngủ, thì cô nghe tiếng gõ cửa của mẹ. Bà bảo cô xuống ăn cơm. Không thấy Khải Linh liền hỏi:

-Anh Khải về rồi hả mẹ?

-Uhm, Khải có việc bận nên về rồi.

Linh mỉm cười, thấy vậy ba cô liền hỏi:

-Sao con không thích thằng Khải, ba thấy nó đàng hoàng, giỏi giang, gia cảnh tốt nữa con còn muốn gì nữa hay là con muốn lấy cái thằng Toàn không ra gì đó, gia cảnh gia đình hai bên không tương xứng đâu, ba mẹ sẽ không chấp nhận nó làm con rể nhà này đâu.

-Kìa ba sao ba lại nói anh ấy như vậy, gia cảnh anh Toàn không khá giả nhưng anh ấy tốt bụng và có chí cầu tiến, năm sau anh ấy tốt nghiệp thạc sĩ rồi, con tin tương lai của chúng con sẽ tốt.

-Mày bênh thằng đó mà cãi tao à, tao nói không chấp nhận thằng đó là không.

Ba của Linh giận dữ bỏ lên lầu, Linh uất ức rơi nước mắt, mẹ cô dường như hiểu và cảm thông với con gái hơn nên bà an ủi cô. Linh ôm mẹ khóc nức nở.

Một năm trôi qua, Toàn lúc này đã tốt nghiệp và anh xin vào làm phân tích tài chính cho một công ty cũng khá lớn. Sự cấm đoán của ba Linh không làm cho tình cảm của Linh và toàn suy giảm mà càng làm cho họ hiểu nhau, yêu nhau hơn. Toàn dành hết lòng nương cậy vào Chúa, cầu nguyện với Chúa mỗi ngày cho tình yêu này. Vì muốn để cho ba của Linh chấp nhận và không xem thường, anh đã tích cực làm việc,  dành dụm tiền. Năng lực giỏi cộng với sự cần cù nên chỉ trong vòng tám tháng sau đó Toàn đã được thăng chức vụ trưởng phòng. Vì muốn Linh bất ngờ Toàn đã lén Linh vay ngân hàng và mua một căn nhà.  Anh cho trang trí tông chủ đạo là màu xanh giống như Linh mong ước. Khi căn nhà đã hoàn tất anh liền chở Linh đến trước ngôi nhà,  Linh rất ngạc nhiên và hỏi:

-Nhà của ai mà đẹp quá vậy anh, đúng màu sắc và kiểu dáng mà em thích, không biết khi nào em và anh mới sống trong ngôi nhà như vậy.

Toàn mỉm cười đầy ẩn ý rồi nói:

-Em thích ngôi nhà này lắm à? Vậy em có muốn làm nữ chủ nhân của ngôi nhà này không? Nếu em lấy anh em sẽ là nữ chủ nhân của ngôi nhà này.

Nói xong Toàn mọc trong túi ra chùm chìa khóa kèm theo một chiếc nhẫn và nói:

-Em làm vợ anh nhé.

Linh cảm thấy thật bất ngờ, Linh nghẹn ngào vỡ òa trong hạnh phúc đến rơi nước mắt.  Toàn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của Linh, vì quá xúc động nên Linh không nói được lời nào cô chỉ có thể gật đầu để thay cho lời đồng ý. Toàn sung sướng đeo nhẫn vào tay Linh rồi hai người ôm nhau đầy tình cảm.

Sau đó Linh quyết định dắt Toàn về gặp ba mẹ mình, mẹ Linh thì vui vẻ với Toàn còn ba của Linh thì lại tỏ vẻ khó chịu không hài lòng, đến bây giờ ông vẫn không muốn chấp nhận Toàn và chỉ muốn Khải làm con rể ông thôi. Khi Toàn ngỏ ý nói sẽ mời cha mẹ mang sính lễ đến cưới Linh, thì liền bị ba của Linh cự tuyệt.

-Tao không chấp nhận mày làm con rể tao đâu, mày đừng có mơ mộng gì, từ nay tao không muốn mày gặp con gái tao nữa. Mẹ con Linh tiễn khách.

Thấy ba của Linh đang giận nên Toàn đứng dậy lễ phép nói:

-Con biết bác không thích con, nhưng con thương Linh là thật, con đã cố gắng làm việc và bây giờ mọi thứ đã ổn định, có thể con không cho Linh được những thứ xa hoa nhưng con có thể lo đẩy đủ cho cuộc sống của Linh, con xin bác bình tĩnh suy nghĩ lại lời cầu hôn của con mà cho con cưới Linh.

Toàn cúi chào tạm biệt, rồi ra về.

Mẹ của Linh tiễn Toàn ra cổng, bà hiểu và cũng chấp nhận cho mối quan hệ này nhưng ba của Linh quá cố chấp. Linh chỉ biết khóc và chạy lên phòng, cô không ăn mấy ngày liền và cũng không bước ra khỏi phòng, mẹ cô nhìn thấy con gái như vậy mà xót xa lòng. Bà cũng lựa lời tốt đẹp để nói với ba của cô về Toàn, thấy con gái vậy ông cũng đau đớn lắm. Không thể nhìn con gái hành hạ bản thân như vậy nữa nên dù không muốn nhưng ông cũng chấp nhận cho Toàn cưới Linh. Linh vui mừng cảm ơn ba mẹ của mình rồi cô vui vẻ ăn uống trở lại. Lúc này Toàn và Linh có thể tự do đi lại với nhau. Hai người tất bật chuẩn bị mọi thứ cho lễ cưới. Chỉ còn một tháng nữa là đám cưới của hai người sẽ diễn ra. Hôm nay Toàn đến chở Linh đi thử áo cưới và lấy nhẫn cưới. Linh nghĩ rằng mình là người con gái hạnh phúc nhất trên đời và thầm cảm tạ Chúa đã quá ưu ái và yêu cô nên đã ban Toàn cho cô. Toàn và Linh bước ra từ tiệm nhẫn, sau đó hai người định băng qua đường để đến một tiệm ăn, đột nhiên hộp nhẫn cưới rớt ra lăn xuống đường từ túi xách của Linh vì Linh quên cài dây kéo. Theo phản xạ Linh chạy theo nhặt lại thì từ xa hai chiếc xe hơi lạng lách đang chạy tới bất chợt một chiếc mất lái tông vào Linh, sau đó tông vào cột đèn trên lề Toàn giật điếng người chạy lại thấy Linh đang nằm bất tỉnh trên vũng máu, anh khóc nấc lên gọi tên Linh. Linh mở mắt ra thì thấy đang nằm trong bệnh viện, toàn thân cô đau đớn cô không biết mình đã hôn mê bao lâu rồi. Toàn đang gục ngủ bên giường của cô, tay anh đang nắm lấy tay cô. Dù đau lắm nhưng cô khẽ cử động tay thì Toàn giật mình thức dậy, Toàn la lớn vui mừng:

-Em tỉnh rồi. Để anh đi gọi bác sĩ và gọi ba mẹ em vào.

Bác sĩ vào kiểm tra tình trạng của Linh và hỏi cô cảm thấy thế nào, giọng cô thều thào không nói nên lời. Bác sĩ kiểm tra sơ bộ rồi nói:

-Cô ấy tỉnh lại rồi, có nghĩa là không còn nguy hiểm nữa, nhưng về đôi chân thì phải chụp x-quang và chẩn đoán lại lần nữa, tay trái của cô cũng bị gãy xương và có dấu hiệu rạn xương cần theo dõi. Gia đình tránh tiếp xúc nhiều quá để bệnh nhân có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn.

Ba mẹ Linh bước đến bên cô và nói:

-Con nghỉ ngơi nữa đi nhé đã có ba mẹ ở đây rồi và có cả Toàn nữa luôn bên cạnh con.

Linh chớp chớp đôi mắt xúc động. Một tuần sau thì Linh cảm thấy đỡ hơn, cô có thể ngồi dậy, nói chuyện bình thường nhưng đôi chân của cô thì lại không có cảm giác và không cử động được. Bác sĩ đến kiểm tra lại cho Linh, cô liền hỏi:

-Thưa bác sĩ, sao đôi chân của tôi đến giờ vẫn chưa thể cử động được, không có cảm giác gì cả?

-Cô phải bình tĩnh nghe chúng tôi nói điều này, chân của cô bị chấn thương rất nặng có thể từ nay cô không thể đi lại được nữa, còn tay trái của cô thì bị nứt xương nên từ nay cô không thể cầm nắm vật nặng được, nhưng nếu cô kiên trì tập vật lý trị liệu thì có thể tiến triển khá hơn, chân trái của cô có khả năng sẽ hồi phục được khoảng năm mươi phần trăm (50%).

Linh nghe như chết lặng trong lòng, cô không tin rằng đó là sự thật, cô òa khóc hoảng loạn, Toàn chạy đến ôm cô vào lòng trấn an, ba mẹ cô cũng trấn an cô nhưng cô thật sự quá sốc không kìm chế được cảm xúc.  Bác sĩ phải tiêm một mũi thuốc an thần. Toàn cũng rơi nước mắt vì thương Linh anh chẳng biết làm gì an ủi cô lúc này cả. Lúc Linh tỉnh lại thấy Toàn, Linh lại rơi nước mắt, cô thương Toàn lắm nhưng cô lại cố tỏ ra lạnh nhạt với anh vì Linh không muốn trở thành gánh nặng cho Toàn, Linh biết rằng dù cố gắng tập vật lý trị liệu như thế nào thì cũng vô vọng, cô sẽ không còn là một người lành lặn nữa. Linh càng hờ hững thì Toàn càng yêu cô hơn bởi anh hiểu nỗi đau cô đang chịu đựng là quá lớn. Một tuần sau nữa thì Linh được xuất viện về nhà và Linh phải ngồi xe lăn. Toàn đến thăm Linh thì cô đều từ chối không muốn gặp mặt anh.

-Anh về đi em bây giờ em đã là một người tàn phế, em chỉ mang lại phiền phức và sẽ là gánh nặng của anh sau này. Em không muốn đám cưới với anh nữa.

-Em cho anh gặp em đi, anh muốn gặp em mà, dù gì đi nữa anh sẽ không bỏ rơi em đâu, em để anh gặp em đi.

-Anh đi đi em không muốn gặp anh, anh đi đi, đi đi.

Ba mẹ Linh thấy Linh như vậy cũng đau lòng lắm nhưng vì Linh kích động quá nên ông bà cũng không dám cho Toàn gặp Linh. Lúc này ba của Linh cũng hiểu được tình cảm chân thật mà Toàn dành cho Linh, ngược lại lúc này ông rất thương Toàn. Cứ thế những ngày tiếp theo cô cứ ở trong phòng không ăn uống gì cả, cô cứ khóc. Cô nghĩ rằng tương lai cuộc đời mình từ đây về sau chỉ còn một màu đen tối, cô khóc thật nhiều, cô nghĩ mình bây giờ đã là một người tàn phế tật nguyền, vô dụng và nếu cô lấy Toàn thì cô chỉ làm phiền, làm gánh nặng cho anh.  Linh cũng từ chối tập vật lý trị liệu vì cô nghĩ rằng bác sĩ chỉ an ủi mình, dù có cô gắng thế nào cũng là vô ích, những suy nghĩ tiêu cực đến với Linh không ngừng và đôi lúc cô muốn chết đi cho rồi. 

Nhìn cô đau khổ tuyệt vọng như vậy ba mẹ cô xót xa vô cùng và Toàn cũng đau đớn không kém. Ngày nào anh cũng đến nhà Linh hỏi thăm ba mẹ Linh về tình trạng của Linh nhưng anh không thể vào phòng cô thăm cô được. Chỉ còn hai tuần nữa thì sẽ đến ngày đám cưới nhưng Linh nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ cô có thể mặc bộ váy cưới và hạnh phúc sánh đôi cùng Toàn bước vào trong nhà thờ nữa. Linh thầm trách Chúa sao quá nghiệt ngã với mình không cho mình hạnh phúc trọn vẹn. Riêng về phía Toàn anh vẫn yêu Linh tha thiết và anh vẫn muốn đám cưới diễn ra như dự định anh vẫn sẽ luôn yêu Linh và chăm sóc Linh như lời hứa ban đầu. Vì thế anh nghĩ ra một cách đó là anh ghi âm tất cả những lời anh muốn nói với Linh vào điện thoại và nhờ ba mẹ cô mang vào cho cô nghe:

“Em à, anh biết bây giờ em đang rất buồn và tuyệt vọng. Nỗi đau này với em là quá lớn anh biết em khó có thể chấp nhận và anh cũng vậy. Nhìn em đau mà lòng anh cũng đau lắm,  anh ước anh có thể gánh thay em nỗi đau này. Em có nhớ ngôi nhà màu xanh của hai chúng ta không? Em nói em yêu màu xanh vì nó là màu của hi vọng, của sức sống và sự vươn lên.  Vậy bây giờ anh mong rằng em sẽ như màu xanh hi vọng ấy, hãy sống mạnh mẽ và vươn lên dù thế nào đi nữa hãy tin vào tương lai, anh biết có thể em đang oán trách Chúa sao lại gieo cay đắng với mình, mọi thứ đến với chúng ta đều có sự sắp xếp và an bài. Anh tin Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu. Chúa sẽ có chương trình cho chúng ta ngay hiện tại lẫn tương lai. Em có nhớ những gì chúng mình đã hứa trước biển và trong nhà thờ là dù thế nào đi nữa mình cũng không bỏ nhau không em? Chúa đã nghe và làm chứng tất cả nên em đừng bắt anh phản bội lời hứa đó và em cũng vậy? Em yêu của anh hãy mạnh mẽ lên và cho anh cơ hội làm chồng của em, được làm cha của những đứa con em và được cùng em sống trong căn nhà màu xanh hạnh phúc của hai đứa mình, em sẽ không bao giờ là gánh nặng của anh mà luôn là động lực và niềm vui để anh phấn đấu trong cuộc sống này,  không có em đời anh sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nếu em cho anh cơ hội em hãy mở cửa ra, anh luôn đợi em.”

Linh xúc động òa khóc, sau đó cô cố trấn tĩnh lăn chiếc xe lăn đến trước cánh cửa phòng và mở cánh cửa phòng ra.  Toàn đang đứng trước cánh cửa phòng chờ đợi vừa thấy Linh mở cửa phòng ra, anh vui mừng chạy đến ôm Linh vào lòng,  Linh cũng cảm động ôm xiết lấy Toàn.  Ba mẹ Linh cũng vui mừng lắm vì thấy con mình đã bình tĩnh và vui trở lại. Ba mẹ Toàn là những người chân chất, cũng rất hiểu chuyện, họ cũng rất yêu mến Linh vì sự lễ phép và tốt bụng. Đám cưới vẫn được diễn ra như dự kiến. Dù không đi lại được nhưng Linh vẫn rất lộng lẫy xinh đẹp với bộ áo cô dâu ngồi trên xe lăn và được ba cô đẩy vào trong nhà thờ. Hai người hạnh phúc đọc lời tuyên thệ trước Chúa và trước những vị khách mời.  Mọi người cảm động trước tình yêu chân thành của chàng trai, và ai nấy đều khen Linh có phước. Đám cưới của họ là đám cưới lạ, vì cô dâu phải ngồi xe lăn nhưng chú rể đã minh chứng được tình yêu, lòng kính sợ dành cho Chúa và cho người bạn đời của mình cách chung thủy, sắt son. Đám cưới của họ đầy ắp lời cầu chúc và tràn ngập vinh hiển của Đức Chúa Trời. Linh hạnh phúc khôn tả. Cô thầm cảm ơn Chúa vì dù Chúa không ban cho cô đôi chân nữa nhưng Chúa vẫn cho Toàn vẫn ở lại bên cô và yêu cô bằng tình yêu chân thật.

Sau khi cưới nhau Toàn và Linh dọn đến ngôi nhà màu xanh để ở. Ngày đâu tiên hai người dọn đến ở Linh đã nói với Toàn:

-Em tạ ơn Chúa trong tình yêu thương vô đối trăm bề thử thách Ngài vẫn gìn giữ chúng ta, em cũng cảm ơn anh đã luôn yêu em và bên cạnh em dù bây giờ em đã là người tàn tật nhưng vì anh em sẽ cố gắng vươn lên để xứng đáng với tình yêu của anh và với những kế hoạch tương lai mà hai đứa mình đã dự tính. Em sẽ là một người tàn nhưng không bao giờ để mình bị phế, em sẽ cố gắng tập vật lý trị liệu và em sẽ sinh cho anh những thiên thần nhỏ đáng yêu để ngôi nhà màu xanh chúng ta tràn ngập niềm vui.

Toàn mỉm cười hôn lên vầng trán Linh, anh thật sự là người hạnh phúc khi cưới được một người vợ tốt như em, vậy thì mình tiến hành kế hoạch sinh em bé liền đi.

Toàn cười lớn nhắc bổng Linh lên giường, Linh vùng vẫy bảo:

-Anh này kỳ quá em không chịu đâu.

Toàn cũng cười đùa nói:

-Không chịu cũng phải chịu thôi em, anh không kỳ thì làm sao sạch được, anh sẽ kỳ cho em thấy.

Linh vùng vẫy trong tình yêu và hạnh phúc. Thế là sáng hôm sau Linh bất đầu đi tập vật lý trị liệu, cô rất cố gắng dù đôi lúc đau đớn, khó khăn tưởng chừng như vô vọng khiến cô muốn bỏ cuộc, nhưng vì Toàn cô hết sức kiên trì. Một năm hai tháng đã trôi qua. Bây giờ Linh đã có thể đứng dậy chậm rãi bước đi được những bước chệnh choạng, đúng là một kỳ tích không ngờ. Hôm nay Toàn chở Linh đi lấy kết quả khám bệnh của hai người, chẳng phải bệnh gì cả mà hai người chỉ là đi lấy kết quả xét nghiệm xem tại sao đã hơn một năm rồi mà Linh vẫn chưa mang thai. Linh và Toàn lặng người khi bác sĩ thông báo kết quả rằng vì tai nạn lần trước khiến cột sống của Linh bị chấn thương nên việc mang thai là rất khó, tỉ lệ mang thai chỉ có mười phần trăm (10%) cơ hội. Trên đường về Linh và Toàn không ai nói với ai câu gì vì cả hai người lòng đều buồn vô hạn.  Về đến nhà Linh vào phòng và òa khóc, cô thấy cuộc đời mình sao lại quá bất hạnh không lẽ cô đã làm điều gì sai nên Chúa trừng phạt cô đắng cay như vậy. Toàn thấy Linh như vậy dù anh cũng buồn lắm nhưng anh vẫn gắng an ủi Linh:

-Em đừng khóc nữa mà, bác sĩ nói chúng ta có mười phần trăm (10%) cơ hội mà chỉ cần chúng ta kiên trì cố gắng có thể sẽ được, nếu không chúng ta có thể nhận con nuôi mà chỉ cần chúng ta yêu thương nó như con ruột thì nó cũng sẽ xem chúng ta như cha mẹ ruột thôi, em đừng buồn mà.

-Em biết anh cũng buồn lắm anh đừng cố gắng an ủi em nữa, anh đã hi sinh cho em nhiều lắm rồi, anh à hay là mình ly dị đi nhé anh, anh hãy cưới người vợ khác đi để sinh cho anh những đứa con, em biết anh thích trẻ con lắm mà và ba mẹ cũng đang chờ ẵm cháu nữa.

-Sao em lại nói như vậy, dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ không bỏ rơi em đâu.

-Nhưng mà bây giờ em chẳng thể sinh con cho anh thì biết làm sao đây, hay là anh cứ tìm một người phụ nữ nào đó để quen và sinh con cho anh, em sẽ chấp nhận hết và sẽ chẳng oán trách anh đâu.

-Sao em lại nói như vậy, anh chỉ có mình em và suốt cuộc đời này chỉ có em thôi, không có bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài em. Rồi chúng ta sẽ tìm ra cách mà, Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu em, anh tin chắc như vậy, chúng ta sẽ cùng nhau cầu nguyện mỗi ngày anh tin Chúa sẽ giúp đỡ chúng ta, em hãy nhớ ý nghĩa của ngôi nhà màu xanh, em có thể đứng dậy đi lại được dù bước đi có chệnh choạng thì đó cũng là điều kỳ diệu của Chúa. Chỉ cần kiên trì và vững tin, anh tin chúng ta sẽ có được điều kỳ diệu thứ hai từ Chúa.

Linh sà vào lòng Toàn và khóc, Toàn cũng rớt nước mắt theo. Mỗi ngày họ lại cùng nhau cầu nguyệnvới hi vọng Chúa sẽ ban điều kỳ diệu cho họ. Sáu tháng nữa lại trôi qua, hàng tuần Toàn và Linh vẫn đi nhà thờ, đều đặn cầu nguyện. Linh đang ngồi đọc sách thì nghe có tiếng xe Linh biết là Toàn về, vừa vào đến nhà Toàn đã hôn lên trán Linh.  Linh hỏi:

-Anh đi làm mệt không, anh cất cặp đi để em dọn cơm cho anh ăn.

Vừa nói xong Linh đứng dậy, đang chệnh choạng đi vào bếp để dọn cơm cho Toàn bất chợt Linh cảm thấy chóng mặt và cô thấy mọi thứ xung quanh mơ hồ và rồi cô ngất xỉu. Toàn hoảng hốt chở Linh vào bệnh viện.

Ngồi chờ bên ngoài phòng cấp cứu mà Toàn cứ sốt ruột đi tới đi lui. Ba mẹ của Linh và ba mẹ của Toàn cũng đến họ cũng lo lắng không kém. Vừa thấy bác sĩ bước ra Toàn liền lao vội đến hỏi thăm tình trạng của Linh:

-Vợ tôi như thế nào rồi bác sĩ? Cô ấy có sao không? Cô ấy bị gì thế?

-Anh bình tĩnh. Chị nhà chỉ là do cơ thể bị suy nhược cộng thêm đang mang thai đã ba tuần rồi nên sức khỏe yếu dẫn đến ngất xỉu thôi. Gia đình nên tẩm bổ cho cô ấy nhiếu hơn.

Toàn quá bất ngờ bất chợt hét lên:

-Bác sĩ nói gì? Tôi nghe có nhầm không? Vợ tôi mang thai, tôi sắp được làm cha rồi hả?

-Uhm… anh sắp được làm cha rồi, ráng chăm sóc vợ cẩn thận, bào thai cô ấy yếu lắm công với sức khỏe cô ấy cũng yếu nên phải kiêng cử vận động và làm việc nhà.

Toàn nhảy cẫng lên sung sướng ôm chầm lấy bác sĩ, sau đó vui mừng thông báo với ba mẹ hai bên:

-Ba mẹ có nghe bác sĩ nói gì không, vợ con mang thai, con được làm cha rồi, vui quá.

Đón Linh xuất viện ra về Toàn chăm sóc Linh chu đáo từng chi tiết, dìu từng bước chân vợ và anh không để vợ làm việc gì cả. Anh mời mẹ anh qua ở tạm nhà anh để phụ chăm sóc Linh trong thời kỳ mang thai, Linh được chăm sóc như nữ hoàng, đôi khi cô thấy hạnh phúc lắm mà cũng đôi khi cô thấy ngại vì Toàn và mẹ phải chăm sóc cho cô nhiều quá. Mang thai đến tháng thứ năm thì Toàn chở Linh đi siêu âm, càng bất ngờ và sung sướng hơn khi biết rằng Linh đang mang song thai một trai và một gái, Toàn và Linh vui mừng không lời nào tả.

Toàn càng chăm sóc Linh chăm chút hơn. Gần chín tháng mang thai Linh chỉ nằm ở nhà, biết vợ buồn và cũng sắp sinh, bào thai có lẽ đã vững nên cuối tuần anh chở Linh cùng mẹ đi siêu thị để mua đồ dùng em bé và thức ăn để về nấu cho Linh ăn một bữa ngon. Về đến nhà Toàn sốt sắng vào bếp nấu cho Linh món sườn xào chua ngọt mà Linh thích nhất. Linh và mẹ ngồi trò truyện bên ngoài. Thấy Toàn đang loay hoay nấu bếp thì Linh đi vào nhà bếp định xem Toàn nấu nướng thế nào, đột nhiên Linh giẫm phải vũng nước trên sàn bếp và trợt té, máu ra rất nhiều. Toàn hốt hoảng vội gọi xe cấp cứu đưa Linh vào bệnh viện. Bác sĩ thông báo vì Linh vấp té dẫn tới bị vỡ nước ối nên phải phẫu thuật sinh con sớm. Nhìn vào phòng cấp cứu mà Toàn tự trách bản thân quá bất cẩn không lau sạch vũng nước để Linh phải vấp té. Toàn sốt ruột và luôn miệng cầu xin Chúa ban bình an cho Linh và hai đứa con sắp chào đời của anh.

Sau hơn hai giờ vừa chờ đợi, vừa cầu nguyện thì bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu thông báo rằng ca phẫu thuật thành công, Linh sinh đôi được một trai, một gái mẹ tròn con vuông, nhưng sức khỏe hai bé yếu lắm nên phải tạm thời nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt. Toàn vỡ òa trong hạnh phúc. Một tuần sau sức khỏe của Linh và hai bé đã ổn định nên được xuất viện ra về. Bồng từng đứa con trên tay cảm giác thật thiêng liêng khó tả, anh đã chính thức được làm cha. Anh đặt tên cho hai đứa con là Thiên Ân và Hồng Ân như ngụ ý rằng hai đứa con là những ân điển tuyệt vời mà Chúa đã ban cho anh và Linh trong cuộc đời này.

NGUYÊN J

1411 lượt xem
Các bài trước
QUY TẮC VIẾT TIẾNG VIỆT (27/11/2014)
CÁCH VIẾT TRUYỆN NGẮN (25/11/2014)
CÔ GÁI ĐỘI BÊ-RÊ ĐỎ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 10) (25/11/2014)
LỜI CHƯA KỊP NÓI (03/12/2014)
NGƯỜI MẶC ÁO GIÁP – Mỹ Loan (Bài chọn đăng 9) (22/11/2014)
CHUYỆN CHÀNG THI SĨ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 8) (21/11/2014)
TIN ẢNH - LỄ TRAO GIẢI VIẾT CHO NIỀM TIN ll (20/11/2014)
KẾT QUẢ CUỘC THI VIẾT CHO NIỀM TIN NĂM THỨ HAI (24/11/2014)
MỐI TÌNH MUÔN THUỞ VIỆT- MIÊN - Hồ Galilê (Bài chọn đăng 7) (17/11/2014)
NHÌN THẤY ÁNH SÁNG - Triệu Vi (Bài chọn đăng 6) (11/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 43 &44 - MS Nguyễn Anh Tuấn
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
Chúa Yêu Thích Sử Dụng Người Bình Thường
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
DÂNG CHÚA LINH HỒN CON
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
NGƯỜI YÊU
 
Dưỡng Linh  
CÚI XUỐNG TÔN THỜ
 
Tạ Ơn Chúa  
Cơ Đốc Nhân Dẫn 1500 Người Đến Cùng Chúa
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Chúa Quá Yêu Tôi | Như Trang
 
Đức Tin  
Kế Hoạch Cứu Rỗi Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
CON CÓ CHA
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 17/08/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Anh Chị Em Sẽ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HỘI ĐỒNG LỬA THIÊNG 13 - Vancouver B.C. Canada
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
HỘI NGHỊ TOÀN CẦU CỦA MA-QUỶ
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC