Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















RỒI TRỜI SẼ NẮNG LẠI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 13)
Ngày 29/11/2014

Buổi họp đầu tiên của Mục sư tân quản nhiệm Trần Sang và ban chấp sự Hội Thánh cũng đã tới hồi kết thúc. Ai nấy đều vui vẻ. Chợt ông chấp sự cao niên trong Hội Thánh quay sang nói với Mục sư tân quản nhiệm:

- À, tôi chợt nhớ ra còn một việc này mình chưa bàn. Tôi đề nghị chú Tám bảo vệ nhà thờ ngoài công việc thường lệ mỗi ngày, nay chú sẽ kiêm thêm việc nấu ăn cho Mục sư luôn. Mục sư và quý ông bà thấy sao?

Không khí đang vui vẻ bỗng trầm hẳn xuống. Mọi ánh mắt ái ngại đổ dồn về phía Mục sư Trần Sang. Mục sư Trần Sang gượng cười:

- Ồ, tôi nghĩ không nên làm phiền chú Tám. Xin cứ để tôi tự lo được. Cám ơn bác đã quan tâm tới tôi.

Ông thư ký Hội Thánh lên tiếng:

- Khi ông bà Mục sư quản nhiệm cũ còn ở đây, chú Tám chỉ đến làm việc vào ban ngày, đến chiều tối thì về. Bây giờ Mục sư Trần Sang mới về với hoàn cảnh đặc biệt neo đơn, cả Hội Thánh rất thông cảm và muốn gánh vác tiếp với Mục sư những khó khăn để Mục sư hầu việc Chúa thật tốt. Chú Tám cũng là người yêu mến Chúa, hiền lành, chịu khó, chúng tôi sẽ đề nghị chú Tám ở lại luôn với Mục sư để cho có người. Mục sư ở một mình không an toàn, lỡ đêm hôm trái gió trở trời biết kêu ai! Có thêm người vẫn hơn.

- Vâng, cảm ơn quý ông bà.

Mục sư Trần Sang lại cười gượng. Ông nhớ người vợ trẻ luôn sát cánh bên ông hầu việc Chúa ở Hội Thánh cũ biết bao! Vợ ông trẻ lắm, đến nỗi mọi người trong Hội Thánh đều không “nỡ” gọi bằng “bà Mục sư” mà gọi bằng “cô”, thậm chí có nhiều thanh niên còn gọi bằng “chị”. Trần Sang vừa kết hôn xong, cũng là lúc được phong chức Mục sư, rồi được Giáo hội điều ngay về làm quản nhiệm một Hội Thánh. Với lòng yêu mến Chúa hết mực, với sức trẻ dồi dào, cộng thêm chưa vướng bận con cái, hai vợ chồng Trần Sang mạnh mẽ lao vào hầu việc Chúa gây dựng Hội Thánh không quản ngày đêm. Chỉ trong hai năm, Hội Thánh được phát triển mạnh mẽ, số con dân Chúa đông hơn, Hội Thánh đã vui nay càng vui hơn khi nghe biết bà Mục sư có tin vui. Không ngờ trong một buổi đi thăm viếng, vợ chồng Mục sư Trần Sang bị tai nạn giao thông. Chúa rước người vợ của Trần Sang về yên nghỉ nơi nước Chúa cùng với cái thai trong bụng. Không có gì tả được nỗi đau đớn của Trần Sang trước thử thách quá lớn này. Hội Thánh cầu nguyện và luôn yêu thương, động viên Mục sư Trần Sang vượt qua thử thách. Tuy nhiên, sống trong ngôi nhà thờ luôn đầy những kỷ niệm của người vợ trẻ quá cố thì Trần Sang không thể chịu đựng nổi. Một năm sau, Mục sư Trần Sang đệ đơn kiến nghị Giáo hội điều chuyển ông đi nơi khác hầu việc Chúa và được chấp thuận. Một Hội Thánh nhỏ có Mục sư quản nhiệm vừa hưu hạ cũng đang sẵn sàng chào đón Mục sư mới. Cho dù rất cảm động trước những tình cảm yêu thương của con dân Chúa muốn giữ Mục sư lại thêm thời gian để hầu việc Chúa, Trần Sang vẫn quyết định ra đi. Ngày chia tay Hội Thánh, Trần Sang nghẹn ngào:

- Tôi rất cám ơn quý ông bà anh chị em đã yêu thương tôi và muốn tôi ở lại, nhưng xin hãy thông cảm cho tôi. Nơi đây có quá nhiều kỷ niệm của người vợ quá cố của tôi khiến tôi không thể nguôi ngoai để hầu việc Chúa được. Tôi thành thật xin lỗi quý vị. Xin hãy cầu nguyện nhiều cho tôi ở nơi Hội Thánh mới.

Ban chấp sự và con dân Chúa ở Hội Thánh mới biết được hoàn cảnh đặc biệt của Mục sư Trần Sang nên rất thương mến và dành cho ông nhiều ưu ái.

Buổi sáng chủ nhật, sau khi cầu nguyện xong, chú Tám đi mua đồ ăn sáng, Trần Sang tranh thủ xem lại bài chia sẻ cho Hội Thánh. Có tiếng chuông cổng, Trần Sang bước ra thấy một cô gái. Trần Sang tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Chào cô. Cô đến sớm!

- Chào Mục sư. Em đến để quét dọn nhà thờ trước buổi nhóm.

- Vậy à! Tôi nghĩ việc chăm sóc nhà thờ đã có chú Tám.

- Dạ đúng, nhưng riêng chủ nhật em có xin phép để em lo mọi việc lau quét nhà thờ ạ.

Vừa lúc đó chú Tám về.

- Chào cô Hồng Xuyến. Cô mới đến!

- Dạ, cháu đến để quét dọn nhà thờ như thường lệ ạ!

Quay sang Trần Sang, chú Tám vui vẻ nói:

- Mục sư à, cô Hồng Xuyến đây có xin được quét dọn nhà thờ mỗi sáng sớm Chúa nhật trước buổi nhóm. Cô trung tín làm mấy năm nay rồi, từ hồi còn Mục sư quản nhiệm trước lận. Có người nói vui nếu đố rằng ai là người sáng Chúa nhật đi nhóm sớm nhất, thì câu trả lời: đó chính là cô Hồng Xuyến!

Mục sư Trần Sang cười:

- Vâng, thật là quý quá! Xin Chúa ban phước cho cô!

Là một Mục sư trẻ nên Trần Sang kiêm luôn phụ trách thanh niên trong Hội Thánh. Ban thanh niên tuy không đông nhưng vui vẻ và hiệp một. Hồng Xuyến là một trong những thanh niên năng nổ trong các công tác của ban thanh niên và Hội Thánh. Trong ban thanh niên, Hồng Xuyến thường quan tâm nâng đỡ Mộng Thương, một cô gái bị tật ở chân, đi đứng phải chống nạng. Mỗi dịp đi làm chứng hay thăm viếng xa, Hồng Xuyến đều chở Mộng Thương đi cùng xe. Thỉnh thoảng hai cô gái còn song ca tôn vinh Chúa trong giờ nhóm thờ phượng nữa. Trần Sang rất mừng, thầm cảm ơn Chúa đã đem đến cho ông những cộng sự đắc lực trong sự hầu việc Chúa.

Cứ mỗi sáng sớm Chúa nhật, Hồng Xuyến lại đến nhà thờ để lau dọn quét tước. Trần Sang để ý thấy cô làm việc rất chăm chú và kỹ lưỡng. Cô còn lau chùi từng băng ghế, bục giảng thật cẩn thận. Một lần nọ, Trần Sang bước ra phòng nhóm để lấy cây bút để quên, thì thấy Hồng Xuyến đang cắm hoa.

- Ồ, cô Hồng Xuyến cắm hoa khéo quá!

Hồng Xuyến vừa lấy mu bàn tay vuốt mồ hôi ở trán, vừa cười, mặt ửng hồng:

- Dạ, Mục sư quá khen. Em còn vụng về lắm ạ!

Cả ngày Chúa nhật hôm đó, cứ hễ có dịp là Trần Sang cứ ngắm mãi bình hoa đó. Đến chiều hôm sau, không còn thấy bình hoa, Trần Sang hỏi chú Tám:

- Cái bình hoa chưng trên bàn trong phòng nhóm đâu rồi chú Tám?

- Tôi thấy nó héo nên đem bỏ rồi. Có gì không Mục sư? – Chú Tám hỏi lại hơi ngạc nhiên.

- À, không có gì. - Trần Sang trả lời qua loa rồi lảng qua chuyện khác.

Thời gian dần trôi qua. Hội Thánh mỗi ngày càng được phát triển, con dân Chúa càng yêu mến Chúa nhiều hơn. Các ban ngành đều sốt sắng mạnh mẽ trong các công tác hầu việc Chúa. Mục sư Trần Sang đã gắn bó nhiều với ban thanh niên và được nhiều tín hữu yêu mến. Có nhiều người khi gặp Trần Sang thì nói vui:

- Mục sư ơi, một mình Mục sư làm việc cho Chúa nhiều quá rồi, bây giờ cũng cần có người bên cạnh để phụ giúp chứ. Mục sư nên tính đến chuyện tái hôn là vừa rồi đó.

Trần Sang đáp lại vui vẻ:

- Vâng, tôi cũng đang nghĩ đến điều đó đây và đang xin ý chỉ của Chúa. Quý ông bà nhớ cầu nguyện cho tôi nhé.

Một sáng Chúa nhật nọ, mãi chưa thấy Hồng Xuyến tới, Trần Sang đi ra đi vào, cứ thấy lòng mình bồn chồn rất lạ. Trần Sang nghĩ trong lòng “Sao chưa thấy Hồng Xuyến tới nhỉ?” Mãi một lúc sau, Hồng Xuyến dắt xe đạp tới, mồ hôi nhễ nhại.

- Sáng nay đang đi giữa đường không biết chiếc xe đạp của em bị gì mà đạp không được, em đành xuống dắt bộ đến nhà thờ, sợ trễ quá làm không xong công việc trước giờ nhóm.

- Ồ, không sao, không sao. Chú Tám ơi, chú xem cái xe hư thế nào sửa giùm cho cô Hồng Xuyến nhé.

- Dạ, không sao đâu Mục sư. Làm phiền Mục sư và chú Tám quá!

Ngồi ở phòng bên trong nhìn ra phòng nhóm bên ngoài, Trần Sang cứ nhìn mãi cái dáng người nở nang đầy đặn nhưng gọn gàng của Hồng Xuyến đang lúi húi làm việc mà lòng cứ bồi hồi khó tả. Lúc cô gái đang hí hoáy cắm hoa, Trần Sang cầm ly nước trà đá ra đứng kế bên.

- Cô nghỉ tay một chút uống ly trà đá đường cho khoẻ.

- Dạ cám ơn Mục sư. Em làm phiền Mục sư quá!

- Không có chi đâu. Tín đồ chăm sóc cho nhà thờ thì Mục sư phải có trách nhiệm chăm sóc lại tín đồ chứ.

Cả hai cười vui vẻ. Bỗng Trần Sang hạ giọng:

- Cô Hồng Xuyến nè, tôi xin lỗi muốn hỏi thăm cô điều này. Có gì không phải cô bỏ qua cho tôi nhé.

- Dạ, Mục sư cứ hỏi, tín đồ không dám bắt lỗi Mục sư đâu. - Hồng Xuyến vừa cười vui vừa tỉa mấy cành dương xỉ.

Trần Sang ngần ngừ một lúc rồi mới cất tiếng:

- Cô Hồng Xuyến chưa tính lập gia đình sao?

Hơi bất ngờ, Hồng Xuyến dừng tay, mắt nhìn vào mấy cái hoa cúc, rồi mỉm cười:

- Dạ, em vẫn đang cầu nguyện cho vấn đề này. Nhưng em có tỏ bày cho ba mẹ là em chỉ muốn gắn bó với người hầu việc Chúa thôi, vì em muốn dâng trọn đời cho sự hầu việc Chúa.

Trần Sang thấy rộn rã trong lòng. Tối hôm đó, vị Mục sư trẻ cầu nguyện với Chúa:

- Chúa ơi, con thấy đã đến lúc con cần phải có một người đứng bên cạnh để cùng lo việc Chúa. Sáng sớm Chúa nhật tuần sau, người nữ thanh niên nào đến nhà thờ sớm nhất thì đó chính là người Chúa chọn cho con.

Suốt cả tuần đó, Trần Sang cứ bồn chồn, có lúc thừ người ra suy nghĩ “Mình sẽ nói gì với nàng nhỉ? À, mình sẽ nói như vầy… như vầy… À, mà phải chọn thời điểm nữa chứ. Lúc nào là tiện nhất nhỉ? Có lẽ là lúc nàng cắm hoa. Ừ, phải. Lúc cắm hoa là tiện nhất…”. Chú Tám tinh ý nhận ra sự khác lạ từ nơi vị Mục sư trẻ. Chú lo lắng hỏi:

- Tôi thấy Mục sư cứ đăm chiêu suy nghĩ. Mục sư thấy trong người ra sao?

- À, tôi không sao. Cám ơn chú Tám lo lắng cho tôi. - Trần Sang cười.

Sáng sớm Chúa nhật đó trời bỗng đổ mưa. Trần Sang đi ra đi vào lòng bồn chồn. “Chà, mưa lớn quá, mình sẽ cầm dù ra đứng chờ sẵn. Hôm nay là ngày đặc biệt, không thể để chú Tám mở cổng được. Nàng tới, mình sẽ cầm dù ra mở cổng và che cho nàng đi vào”. Có tiếng chuông cổng, Trần Sang hớn hở vui mừng cầm dù băng qua khoảng sân rộng để ra mở cổng. Trần Sang vừa vội vã đi vừa nhìn ra phía cổng.“Hôm nay mưa lớn nên nàng mặc áo mưa kín mít, thấy thương quá”. Ra đến nơi, Trần Sang mở khoá, kéo chốt, vừa mở cánh cổng ra, vừa hỏi giọng vui vẻ:

- Sáng nay trời mưa, cô Hồng Xuyến sao lại đi bộ? Xe đạp cô hư nữa rồi à?

Tiếng cánh cổng rít lên. Rồi có một giọng nhỏ nhẹ đáp lại:

- Chào Mục sư. Em đây mà!

Đang vui vẻ, Trần Sang bỗng im bặt, mặt biến sắc.

- Em là Mộng Thương đây!

Trần Sang cố gắng lắm mới lắp bắp được mấy tiếng:

- Cô… tới… sớm…!

- Dạ, tuần trước Hồng Xuyến hẹn em hôm nay tới sớm để phụ với chị ấy làm cho nhanh, để sau đó dành thì giờ tập hát song ca.

Trần Sang bàng hoàng không nói nên lời, quên cả đóng cổng, cứ cầm cây dù nhìn theo cái dáng nhỏ thó trong chiếc áo mưa chống nạng khập khiễng từng bước đi qua khoảng sân rộng để vào nhà thờ. Trời vẫn xám xịt. Mưa vẫn rơi.

 

o0o

 

Trần Sang nắm tay Hồng Xuyến đi vào một khu vườn trồng hoa thật đẹp. Có cả tiếng chim hót líu lo nữa.

- Ôi, nơi đây thơ mộng quá! Anh ơi, nhìn kìa. Một thảm hoa tuyệt đẹp!

- Ừ đẹp thật! Nhưng tất cả hoa đều không đẹp bằng em! Ở đây em đẹp nhất!

- Anh này kỳ!

Bỗng nhiên trên trời mây đen kéo tới rồi mưa tuôn xuống ào ạt. Hồng Xuyến một tay che trên đầu, một tay chỉ về phía trước:

- Mưa rồi, chạy mau đi anh. Tới căn nhà đằng kia kìa!

Nói xong, Hồng Xuyến buông tay Trần Sang rồi chạy nhanh về phía trước. Trần Sang vội chạy theo. Tiếng sấm rền cả bầu trời. Bất chợt Hồng Xuyến ngã lọt nhào vào một cái hố trên đường chạy. Trần Sang hoảng hốt la lên “Hồng Xuyến! Hồng Xuyến! …”

- Anh! Anh!

Có tiếng gọi giật. Trần Sang giật bắn người, mặt hốt hoảng, mồ hôi đầm đìa. Mất vài giây định thần lại, Trần Sang mới thấy Mộng Thương đang nhìn anh.

- Anh vừa mới gọi tên ai?

Lắc mạnh vai Trần Sang xong, Mộng Thương nằm xuống quay người vào vách khóc rấm rứt. Trần Sang chồm qua, tay vịn vào vai Mộng Thương đang run lên.

- Kìa em, anh có gọi tên ai đâu!

- Em nghe rõ ràng, anh đừng chối!

Mộng Thương xoay hẳn người lại, gằn giọng:

- Hãy trả lời em: Tại sao anh yêu cô ta mà cưới em?

Trần Sang nhắm mắt lại, hay tay nắm lại thành hai nắm đấm ép sát vào ngực, nước mắt trào ra:

- Chúa ơi, sao Ngài tàn nhẫn với con vậy!

 

o0o

 

Mộng Thương nhìn Trần Sang ngồi đối diện cúi đầu, vẻ mệt mỏi. Nàng thở dài. Mới một năm thôi mà trông Trần Sang già xọm đi, tóc lơ thơ bạc. Trần Sang ngước lên, nói giọng mệt mỏi:

- Mộng Thương, hôm nay anh muốn nói chuyện với em cho dứt khoát.

- Anh nói đi.

- Bây giờ không còn gì để cứu vãn được nữa. Anh vẫn giữ ý định chia tay.

- Anh đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?

- Lần trước anh và em đã nói chuyện rất lâu, em bảo anh hãy suy nghĩ kỹ. Lần này anh vẫn giữ nguyên quyết định. Anh suy nghĩ kỹ rồi.

- Anh cầu nguyện Chúa kỹ rồi chứ?

- Anh không cần phải cầu nguyện Chúa nữa. Chúa đã đưa anh đến bước đường cùng này.

Mộng Thương thở dài:

- Là một người hầu việc Chúa, sao anh lại có thể nói như vậy được. Chính vì vậy mà Hội Thánh đã sa sút nghiêm trọng, lòng yêu mến Chúa của tín hữu đã nguội lạnh dần, các ban ngành đấu đá tranh cạnh nhau, con cái Chúa thì mâu thuẫn thù địch nhau. Và quan trọng nhất là những buổi truyền giảng không còn ai tin Chúa nữa. Hội Thánh chỉ còn là một cái xác vô hồn!

- Anh biết. Tất cả là do anh mà ra nông nỗi đó. Anh đã thất bại. Anh đã ngã.

- Tại sao anh ngã mà không muốn đứng dậy?

- Vậy em trả lời anh đi: ai đã làm cho anh ngã?

- Ý anh muốn nói là Chúa đã làm à? Vậy sao anh lại hỏi cưới em lúc đó?

- Anh không muốn cãi ý Chúa và anh cũng mong tìm được hạnh phúc bên em. -Nhưng nằm bên em mà anh chỉ nghĩ đến cô ta. Em đã biết là anh không hề yêu em mà chỉ yêu cô ta. Cho nên bây giờ anh chỉ muốn chấm dứt cảnh đồng sàng dị mộng, chấm dứt tất cả mọi thứ, kể cả chấm dứt với Chúa.

Mộng Thương kinh ngạc:

- Anh… anh tính chấm dứt như thế nào?

- Anh sẽ xin ra khỏi Mục sư đoàn. Anh sẽ đi thật xa. Anh không muốn có mối liên hệ nào với Chúa nữa.

- Thôi bây giờ em không muốn khuyên anh điều gì nữa. Em tính như vầy: anh sắp mãn nhiệm kỳ quản nhiệm ở Hội Thánh này rồi. Nhân cơ hội này, anh hãy làm đơn xin giáo hội cho nghỉ ngơi một thời gian đi. Chắc chắn giáo hội sẽ chấp thuận. Sau đó anh hãy làm những việc mà anh muốn, để đỡ tai tiếng…

Mộng Thương bỏ lửng câu nói. Bầu không khí thật nặng nề. Im lặng một lúc, Trần Sang cất tiếng nặng nhọc:

- Cám ơn em vẫn còn lo cho anh.

Mộng Thương nói nghẹn ngào, mắt đỏ hoe:

- Anh biết là em vẫn yêu anh mà. Cho dù khi nằm bên em, anh gọi tên cô ấy, em vẫn bỏ qua.

- Anh xin lỗi em. Nếu cứ duy trì tình trạng này, cả hai chúng ta sẽ khổ. Em cứ để anh chọn con đường của anh.

- Em đi đây. Em vẫn hy vọng rồi anh sẽ suy nghĩ lại.

Trần Sang ôm đầu. “Còn suy nghĩ gì nữa. Chúa cư xử ác nghiệt với con quá. Con là con chiên ghẻ của Chúa mà. Con xin bánh mà Chúa cho bánh mốc. Con xin cá mà Chúa cho cá ươn. Thôi, Chúa hãy để con tự do. Vĩnh biệt Chúa!”.

Lại mưa nữa rồi. Mấy hôm nay, Trần Sang mong có một ngày nắng, chỉ là nắng yếu thôi, mà cũng không có. Trần Sang thấy Mộng Thương khập khiễng với chiếc nạng bước ra khỏi cổng. Tiếng cánh cổng rít lên lạnh lẽo hoà vào tiếng mưa rơi.

 

o0o

 

Công viên buổi chiều không đông lắm. Người mẹ trẻ chơi ném banh với đứa con trai trạc năm, sáu tuổi. Trái banh lăn tới chân người đàn ông ngồi gần đó. Người đàn ông cầm trái banh đưa cho thằng bé vừa chạy tới.

- Con cám ơn ông.

- Con trai giỏi quá! - Người đàn ông cười thân thiện.

Một lát sau, cô gái đến gần người đàn ông bắt chuyện làm quen:

- Chào bác. Chiều nào con cũng thấy bác tới đây. Bác ở gần đây không?

- Bác ở gần đây. Còn cháu?

- Con ở xa lắm vừa mới dọn tới mới mấy ngày thôi. Cũng ở gần đây, băng qua ngã tư kia là tới nhà. Bác ở khu này lâu chưa?

- Cũng khoảng năm, sáu năm rồi cháu.

Cô gái chơi tiếp với đứa con. Người đàn ông cũng lơ đãng nhìn trời mây. Một lát sau cô gái đến gần người đàn ông:

- Bác ơi, con xin phép được tặng bác cái này.

Cô gái chìa ra một quyển sách mỏng nhỏ. Người đàn ông ngạc nhiên cầm lấy. Bỗng ông giật bắn người khi đọc tựa đề của quyển sách. “Tình Yêu Thiên Thượng”. Cô gái hơi ngạc nhiên khi thấy tay ông run lên, nhưng vẫn hỏi:

- Bác ơi, bác có bao giờ nghe nói về Chúa Giê-xu chưa?

Người đàn ông trả lời, giọng run run:

- Có, bác có nghe rồi.

- Hay quá, vậy là bác có nghe về Chúa Giê-xu rồi? Bác nghe nói về Chúa Giê-xu ở đâu vậy bác?

Lúc đó, có tiếng đứa bé gọi “mẹ ơi, mẹ ơi”. Cô gái bèn nói:

- Xin lỗi bác, cháu chạy lại thằng bé một chút.

Người đàn ông bồi hồi nhắm mắt lại, tay vẫn cầm chặt quyển sách nhỏ. Gần ba mươi năm đã trôi qua, nhưng làm sao ông có thể quên được những lần chính tay ông đã phát những quyển truyền đạo đơn này cho thân hữu, những lần ông đã đứng trên bục giảng trước hàng trăm người. Và rồi biến cố xảy ra, ông đã giận Chúa, đã bỏ chức vụ, đã đi thật xa, đã tuyên bố rằng con là chiên ghẻ của Chúa, con xuống địa ngục cho Chúa vừa lòng. Và cũng trong ngần ấy năm, ông đã chuẩn bị cho chính mình tư thế sẵn sàng để xuống địa ngục, cho Chúa biết là ông nói thật chứ không phải nói suông. Mà trước khi xuống địa ngục ông phải gặp Chúa trước đã, để hỏi xem tại sao ông hầu việc Chúa được nhiều kết quả như vậy mà Chúa chẳng những không thưởng cho ông, mà còn đối đãi với ông quá tệ bạc. Nhưng rồi ông vẫn sống. Ông nghĩ chắc Chúa sẽ cho mình bị bệnh nan y sống dở chết dở, hay tật nguyền lê lết để trừng phạt. Nhưng rồi ông vẫn khoẻ mạnh, vẫn không sứt miếng da nào. Nhiều lần ông tình cờ đi ngang qua nhà thờ đúng ngay giờ nhóm, tiếng hát thánh ca vọng ra, ông đi chậm lại, mắt không dám nhìn lên thập giá trên cao. Ông ngập ngừng, rồi đi thẳng. Vậy mà đã gần ba mươi năm, ông vẫn quanh quẩn trong cuộc đời này. Cầm trên tay quyển sách nhỏ này, ông thấy Chúa như đối diện với ông, nhìn ông. Lâu lắm rồi không gặp. Con ơi, con có khoẻ không? Con vẫn khoẻ. Có nên nói lời cám ơn Chúa không nhỉ? Thôi thì tỏ ra lịch sự, con cảm ơn Chúa.

Mưa lất phất, đủ ướt tóc và vai. Cô gái đã quay lại. Cô chỉ vào ngôi nhà cho khách nghỉ chân ở gần đó:

- Bác ơi, bác lại đằng ngôi nhà có mái che đó ngồi đi bác. Con thấy sắp mưa lớn rồi đó.

Ông mỉm cười ừ một tiếng rồi đi tới ngôi nhà, sau lưng ông tiếng cô gái nói qua điện thoại “… Mẹ cứ đi băng qua mấy cái cầu tuột sơn xanh đỏ là tới cái nhà để ngồi nghỉ chân có cái mái sơn màu xanh lá nè…”. Ngồi xuống một cái băng ghế, ông mở cuốn sách ra đọc. Có lẽ cuốn sách nhỏ này quá quen thuộc với ông rồi, nhưng ông vẫn cứ cẩn thận giở từng trang, từ đầu.

Có tiếng thằng bé nũng nịu:

- Mẹ ơi! Con muốn ăn kem.

- Chờ ngoại và ba tới đi con, rồi mình cùng đi.

- Hông chịu, hông chịu!

Thằng bé lắc đầu, lắc lắc cả người, miệng phụng phịu. Ông liếc qua thằng bé, mỉm cười. Thằng bé dễ thương thật!

- Thôi được rồi, để mẹ gọi cho ngoại.

Nói rồi cô gái bấm điện thoại. “Mẹ ơi, mẹ cứ vào nhà nghỉ chân ngồi chờ con nhé. Con dẫn thằng Bin qua cổng bên kia mua kem. Cổng bên kia mới có quầy bán loại kem thằng nhỏ thích. Mẹ nói chồng con đi qua cổng bên đó với con và thằng Bin luôn đi”.

Người đàn ông cúi xuống lật tiếp quyển sách nhỏ. Từng câu từng chữ như sống lại trong ông. Ông nhớ rõ những ngày đó. Cả chục người kéo lên tin Chúa. Ở vùng đó mà chục người bằng lòng tin Chúa là thành công lớn rồi! Có tiếng người bước vào nhà nghỉ chân. Sao nghe tiếng bước chân có vẻ nặng nề vậy nhỉ? Theo phản xạ, ông nhìn lên xem người vừa vào là ai rồi lại cúi ngay xuống trang sách. Nhưng ông giật mình ngước lên trở lại. Người đàn bà vừa mới chống nạng bước vào cũng nhìn ông chằm chằm, há hốc miệng nói lắp bắp:

- Anh… có phải…

Ông đứng bật dậy bước đến.

- Em… phải em không?

Người đàn bà ôm lấy ông oà khóc nức nở:

- Anh… đúng rồi… Trần Sang… cám ơn Chúa…

Người đàn ông nước mắt giàn giụa nhưng cũng cố trấn tĩnh, dìu người đàn bà đến băng ghế.

- Mộng Thương, em bình tĩnh… ngồi đây… ngồi đây…

Mộng Thương nói trong tiếng nức nở:

- Ba mươi năm nay không ngày nào, đêm nào mà em không cầu nguyện cho anh. Chúa ơi xin đừng hại anh ấy, xin đừng giết anh ấy, xin đừng bỏ anh ấy. Chúa ơi, xin cho anh ấy một cơ hội. Chúa ơi, xin hãy cho con gặp lại anh ấy. Chúa ơi, hôm nay con đã gặp anh ấy rồi. Cảm ơn Ngài!

Trần Sang cúi mặt, lấy ống tay áo chùi nước mắt, miệng lẩm bẩm “không ngờ… không ngờ…”. Mộng Thương cầm hai tay người đàn ông:

- Anh khoẻ không? Ba mươi năm nay, anh sống ra sao? Vợ anh ra sao? Hạnh phúc không? Con cái thế nào?

Mộng Thương hỏi liên tục. Trần Sang lắc đầu nhè nhẹ:

- Cuộc đời anh làm khổ một mình em là quá đủ rồi. Anh không muốn làm khổ thêm người nào nữa. Anh vẫn độc thân từ đó đến nay. Còn em ra sao?

Chợt nhớ ra, Trần Sang nói tiếp:

- Hoá ra cô gái hồi nãy ở đây và thằng nhỏ tên Bin là con gái và cháu ngoại của em đó à? Thằng nhỏ dễ thương ghê!

Mộng Thương nắm chặt tay Trần Sang, nói trong tiếng nấc:

- Nó… con gái của mình đó!

Trần Sang giật bắn mình, lắp bắp:

- Em… em nói gì? … Ai?

Mộng Thương lập lại, lần này rõ ràng hơn:

- Nó… là con gái của anh đó, thằng nhỏ là cháu ngoại của anh đó!

- Sao lại như vậy được?

- Khi em biết mình mang thai, cũng là ngay lúc anh đề cập chuyện chia tay. Lúc đó anh đang trong cơn khủng hoảng tột cùng, em không muốn để anh phải lo nghĩ thêm điều gì nữa. Nên em chấp nhận để anh ra đi và sinh con một mình.

Trần Sang nhắm mắt lại, hay tay nắm lại thành hai nắm đấm ép sát vào ngực, khóc thành tiếng:

- Chúa ơi, sao Ngài còn yêu thương con đến như vậy!

Mộng Thương ôm lấy vai Trần Sang:

- Hãy quay về đi anh! Mặc dù anh đã làm cho Chúa rất đau lòng trong suốt ba mươi năm, nhưng Chúa vẫn kiên nhẫn đợi anh, vẫn còn yêu anh và sẵn sàng tha hết mọi tội lỗi của anh.

Chợt Mộng Thương chỉ tay ra phía xa:

- Kìa, con gái mình với thằng rể và thằng cháu ngoại đang đi vô kìa.

Trần Sang đứng bật dậy bước vài bước như muốn chạy ra nhưng rồi đứng lại, mắt ngó chằm chằm theo hướng chỉ tay của Mộng Thương. Có vài người tập thể dục trong công viên chạy lúp xúp ngang qua, nói cười rôm rả:

- Thấy chưa, tôi nói mà không tin! Hết mưa, rồi trời sẽ nắng lại!

Tia nắng vàng vọt cuối ngày lách qua các cành lá chiếu lên mái đầu bạc quá nửa của Trần Sang.

LẠC LINH SA

1482 lượt xem
Các bài trước
NIỀM VUI ĐƯỢC NHÂN ĐÔI - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 12) (27/11/2014)
CĂN NHÀ MÀU XANH – Nguyên J (Bài chọn đăng 11) (26/11/2014)
QUY TẮC VIẾT TIẾNG VIỆT (27/11/2014)
CÁCH VIẾT TRUYỆN NGẮN (25/11/2014)
CÔ GÁI ĐỘI BÊ-RÊ ĐỎ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 10) (25/11/2014)
LỜI CHƯA KỊP NÓI (03/12/2014)
NGƯỜI MẶC ÁO GIÁP – Mỹ Loan (Bài chọn đăng 9) (22/11/2014)
CHUYỆN CHÀNG THI SĨ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 8) (21/11/2014)
TIN ẢNH - LỄ TRAO GIẢI VIẾT CHO NIỀM TIN ll (20/11/2014)
KẾT QUẢ CUỘC THI VIẾT CHO NIỀM TIN NĂM THỨ HAI (24/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 39&40 MS Hứa Trung Tín
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
KHÔNG BAO GIỜ CÓ CÁI ĐƯỢC GỌI LÀ SỐ PHẬN HAY ĐỊNH MỆNH MÀ LÀ SỰ LỰA CHỌN CỦA CHÚNG TA
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
MÃI TRONG TÌNH CHA
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
CÓ MỘT TUẦN NHƯ THẾ
 
Dưỡng Linh  
CÂY TƯƠI VÀ CÂY KHÔ
 
Tạ Ơn Chúa  
Cơ Đốc Nhân Dẫn 1500 Người Đến Cùng Chúa
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Chúa Quá Yêu Tôi | Như Trang
 
Đức Tin  
GIỐNG NHƯ BỌT NƯỚC TRÊN DÒNG CHẢY
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
CON CÓ CHA
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 20/07/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Tôi Chả Quan Tâm
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI: Đồng Tiền hay Con Cóc
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Vác Thập Tự Giá
 
Khoa Học Minh Họa  
CON QUẠ
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
HỘI NGHỊ TOÀN CẦU CỦA MA-QUỶ
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC