Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















HẠNH PHÚC THẬT - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 14)
Ngày 02/12/2014

Cắm vội nồi cơm, quay ra anh lại vội vã đến trường mầm non đón con. Anh làm nghề xe ôm, công việc tuy phức tạp nhưng cũng khá tự do. Vợ anh làm công nhân đông lạnh, sáu giờ sáng đã ra khỏi nhà. Làm hết giờ hành chính trong công ty, chị lại nhận làm thêm cho một cửa hàng trái cây. Chín giờ tối về đến nhà. Tắm rửa, cơm nước, rồi lăn ra ngủ tít!

Có thể nói sự có mặt của vợ anh ở trong nhà đến “chó cũng không nhớ mặt chủ.” Từ khi vợ anh làm thêm công việc cho cửa hàng trái cây, "mọi việc lớn việc nhỏ trong nhà từ việc không tên cho đến có tên anh đều kham hết."

 Đã sáu tuần rồi vợ anh không đi nhóm thờ phường Chúa.

Nhiều lần, mục sư và ban thăm viếng trong Hội Thánh, đến khích lệ. Nhưng chị ta cứ khất lần cho qua chuyện, chứ không chịu đi nhóm.

Anh thường xuyên cầu nguyện cho đời sống thuộc linh của vợ mình. Xin Chúa thăm viếng tấm lòng, hoặc Ngài sửa phạt để nàng tỉnh thức mà trở lại cùng Ngài…

Rồi thứ bẩy cuối tuần lại đến. Anh nhắc vợ:

- Em ơi, ngày mai Chúa Nhật, em sắp xếp thời gian cả gia đình mình đi nhóm nhé?

- Em mệt, em không đi đâu. Hai bố con đi đại diện cũng được.

Anh mềm mại khuyên nhủ vợ:

- Em ơi, Đức Chúa Trời là của cá nhân mỗi người nên không thể nào một hai người đi đại diện cho cả gia đình được đâu. Lời Chúa dạy: E-xe 18:4 Mọi linh hồn đều thuộc về ta; linh hồn của cha cũng như linh hồn của con, đều thuộc về ta; linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết.”

Bố con anh luôn mong muốn em đi cùng, trước đây em luôn muốn cả gia đình đều trung tín yêu mến Chúa còn gì..?

Nàng vùng vằng tỏ vẻ khó chịu rồi lại đem những chuyện cũ của anh ra trách móc…

- Đấy, anh xem lại anh đi. Mỗi ngày anh làm ra được bao nhiêu tiền? Liệu có đủ nuôi con, thuốc men khi con đau ốm không? Cứ cái đà này thì bao giờ mới xây được cái nhà cái cửa?

Anh lại ôn tồn nói:

- Em ơi. "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", bé Khải Huyền nhà mình còn quá nhỏ. Anh làm tạm nghề xe ôm để có thời gian làm việc vặt trong nhà và chăm sóc cho con. Em đã đi làm cả ngày rồi. Nếu anh cũng đi làm công nhân cả ngày nữa thì con phải làm sao…? Hơn nữa Chúa cho vợ chồng, con cái mình khoẻ mạnh. Rồi mình sẽ làm ra mọi thứ, lo xa làm gì cho mệt?

Nàng lại nói giọng kích bác:

- Đấy, anh có lo lắng gì đâu! Trăm vạn người, người ta cũng có con nhỏ chứ đâu phải một mình anh có con. “Anh cứ đi làm rồi đem con đến gửi cô em dâu nhà anh nó trông coi giúp!”

Nàng rấm rứt khóc rồi kể lể này nọ... Thấy vợ to tiếng anh đành im lặng vì sợ vợ chồng chú em ở cùng nhà nghe được lại… Anh chỉ biết cầu nguyện xin Chúa cho anh nhẫn nại. Anh không ngờ vợ anh lại cố chấp đến như vậy.

Bẩy năm về trước, dưới cái nhìn của anh thì nàng là một “con chiên ngoan đạo” trong một buổi dã ngoại của Hội Thánh. Khi đó anh là một thân hữu được nàng mời đi cùng. Buổi dã ngoại có một chương trình dành cho mỗi người chia sẻ ước mơ của mình. Nàng đã chia sẻ ước mơ sau này, muốn có một gia đình vợ chồng con cái đều yêu thương nhau trong tình yêu của Chúa. Luôn luôn thỏa lòng trong mọi hoàn cảnh và trung tin giống như gia đình của mục sư.

Thời gian đó anh đang để ý nàng. Nên từng câu, từng chữ, từng cử chỉ của nàng anh đều nhớ như in.

Vì muốn chiếm được trái tim của nàng, trong tuần đó anh đã tin nhận Chúa. Một năm sau, anh cưới nàng. Với những lời hứa nguyện trước Chúa: “Dù sau này mạnh khỏe hay đau yếu, giầu hay nghèo, vui hay buồn vợ chồng con vẫn ăn ở trọn tình vẹn nghĩa và trung tín với Chúa trong mọi hoàn cảnh…”

Nhưng sau ngày cưới, anh bắt đầu đi nhóm ít dần... ít dần... rồi anh không đi nhóm nữa.  Bởi anh tin Chúa chỉ để cưới được nàng. Quan điểm của anh là: dung hoà để được hòa bình. Mọi tôn giáo đều tốt. Anh không phản đối nhưng cũng không tin. Thôi thì cứ để vợ đi nhóm cho vui. Còn anh lý do bận công, bận việc… Lúc đó, anh đang làm công nhân cảng, thu nhập cũng khá. Nhiều hôm rảnh rỗi anh cùng bạn bè chơi bài, gọi là 'giết thời gian.' Dần dần anh trở nên đam mê trong cờ bạc...Anh bắt đầu vay mượn, cầm xe. Ngày nào cũng đi karaoke cùng bạn nhậu tối khuya mới về.

Từ đây vợ chồng anh bắt đầu có những xung đột, cãi vã...

Vợ anh chỉ biết khóc và tự trách mình, đã vội vàng không tìm hiểu kỹ để rồi lấy phải gã “sở khanh.” Không bao lâu, anh cũng bị đuổi việc, do không hoàn thành tiến trình công việc. Vi phạm tổ chức cờ bạc trong giờ làm việc.

Anh nghĩ thầm: Không làm việc này mình làm việc khác, thiếu gì việc!

Anh bắt đầu đi nộp hồ sơ vào một số nơi... Nhưng không tiền, không quen biết. Ba tháng đã trôi qua mà anh chẳng xin được việc gì phù hợp.

Không có việc. Chẳng còn tiền. Bạn bài, bạn nhậu cũng mất hết!

Trong thời gian này, anh hoàn toàn sống nhờ vào đồng lương công nhân của vợ. Nhìn bụng vợ mỗi ngày một lớn, anh nhẩm tính chỉ còn hai tháng nữa vợ mình sẽ sinh con.

Vò đầu suy nghĩ:

- Ui….uh… Phải làm sao đây!

Chợt trong lòng anh nhớ đến bài giảng của mục sư mà anh đã được nghe trong sách Xuất- Ê- díp- tô- ký đoạn mười bốn. Nói về dân Do Thái ra khỏi Ai- Cập họ hành trình qua đồng vắng. Phía trước là biển đỏ phía sau quân thù đang rượt đuổi. Trong lúc bế tắc đó. Môi-se đã cầu nguyện với Chúa. Đoạn giơ cây gậy ra biển, nước biển liền rẽ ra cho dân của Chúa đi qua.

Anh nghĩ thầm: hoàn cảnh của mình chẳng phải là bế tắc như vậy sao?

Cầu nguyện…hay mình thử… liệu Chúa có thật..? Sự vô tín và niềm tin đang tranh đấu trong suy nghĩ của anh… Nhưng biết làm gì hơn! Anh từ từ khụy xuống… Trong tâm trí như đang muốn nói với Chúa rất nhiều mà không biết bắt đầu từ đâu! Rồi anh cảm nhận thấy những lỗi lầm của mình, sự yếu đuối…sự vô trách nhiệm của mình… Anh bắt đầu xin lỗi Chúa, con xin lỗi Chúa… Con đã sai rồi… con xin… lỗi… tiếng đó nghẹn lại… anh nấc lên… nấc lên… thành tiếng thật nặng nề trong cổ…

“Tấm lòng của anh giờ đây như một mảnh đất đang được băm, được xới… Hạt giống là lời Đức Chúa Trời đã được gieo trong lòng anh bấy lâu, giờ đây như đang được thấm nhuần bởi cơn mưa cuối mùa, cơn mưa của Đức Thánh Linh. Hạt giống đó như đang cựa mình, nứt hạt để nẩy lên mầm sống trong tâm hồn…”

Từ đây anh như người được hồi sinh. Anh bắt đầu yêu mến Chúa đọc kinh thánh, trung tín đi nhóm. Vợ anh vui mừng vô hạn. Nàng tha thứ tất cả những việc mà anh đã làm. Ơn Chúa bây giờ nàng mới thật sự có một gia đình như mong ước.

Một ngày kia vợ anh vừa đi làm về, anh kéo nàng vào buồng nói nhỏ.

- Anh có chuyện muốn nói với em. Anh đã nghỉ làm hơn ba tháng nay để một mình em bụng mang dạ chửa phải lo kinh tế cho gia đình, anh thật hổ thẹn quá. Bạn anh rủ anh đi làm vó mực với nó (đi câu mực ngoài biển) khoảng sáu tháng. Em ở nhà ráng chịu khổ chút nhé? Khi em sinh đã có bà nội bà ngoại giúp đỡ.

Vợ anh quả quyết nói.

- Em không cho anh đi biển đâu! Với lại em cũng sắp sinh rồi, dù có bà nội, bà ngoại cũng không bằng có anh. Cứ yên tâm đi cưng ạ! Rồi Chúa sẽ sắm cho anh công việc tốt thôi, lúc này bụng em cũng nặng nề em sẽ xin nghỉ vào tuần tới. Vậy nên anh phải ở nhà phục vụ mẹ con em.

Nghe vợ giải thích đầy quan tâm và yêu thương anh đành nghe theo. Thời gian này vợ chồng anh quấn quýt bên nhau như đôi chim vô cùng hạnh phúc…

Thấm thoát ngày sinh của vợ anh đã đến. Chúa ban cho cô công chúa đầu lòng nặng hai cân chín. Một tháng sau, vợ chồng anh bồng con đến nhà thờ dâng con cho Chúa.

Thế rồi, kỳ nghỉ phép sáu tháng của vợ anh đã hết, cô ấy đi làm còn anh ở nhà làm vú em… Thời gian chầm chậm trôi qua… Anh như chim lồng cá chậu, tù túng vô cùng. Quyết định đi làm tạm nghề xe ôm “lấy ngắn nuôi dài cho đỡ cuồng cẳng.” Anh không bàn việc này với vợ vì sợ nàng lại cản trở. Ngày hôm sau, anh đem con gửi cô em dâu sống chung nhà trông coi giúp. Cô em dâu cũng mới sinh trước vợ anh hai tháng. Ngày đầu tiên đi làm, anh đã nhận chở một khách hàng đi ngoại tỉnh, lại được người ta mời ở lại ăn cơm. Tối muộn anh mới về. Vừa tới ngõ anh đã nghe thấy hai chị em dâu to tiếng với nhau. Anh hơi lo lo..! Vợ anh chưa bao giờ to tiếng với ai như vậy.

Vào đến nhà anh mới hiểu. Thì ra bé Khải Huyền bị bé Tuấn con trai của em dâu cắn cho hai nốt vào má tím bầm, sưng húp mắt. Nhìn con mà anh đau quặn, xót xa trong lòng. Hai chị em dâu vốn đã không ưa nhau vì sống chung trong một ngôi nhà nên có nhiều sự va chạm khó nói… Nay vì chuyện của hai đứa trẻ làm cho vợ anh càng thêm tức tối. Sự tức tối và xót xa vì con bị cắn đã nhanh chóng được chuyển hóa sang anh. Từ hôm đó đến nay đã hơn một tháng rồi nàng không ngừng “hành hạ” anh, hờn rỗi, nói cay, nói kháy… không đi nhóm, tự đày ải thân mình, oán trách anh đủ điều… Giá như anh không bị đuổi việc, giá như anh không phá của đi ăn chơi cờ bạc thì năm nay đã xây được nhà rồi.

Từ nay không khiến anh trông con, tôi sẽ gửi con vào nhà trẻ, tôi sẽ đi làm thêm. Bằng mọi giá sang năm phải xây nhà riêng. Bởi trước lúc cưới vợ bố mẹ anh đã nói.

- Bố mẹ chỉ làm được một ngôi nhà này. Hai anh em tụi con nếu có lấy vợ thì trước mắt phải ở chung trong ngôi nhà này. Sau này đứa nào làm ăn có tiền, bố mẹ sẽ cho mảnh đất ở bên cạnh xây nhà riêng ra mà ở.

Lúc cưới nhau, vợ chồng anh đã có kế hoạch năm sau sẽ xây nhà nhưng… Nghĩ tới anh lại thấy mình có lỗi.

…Tối hôm đó, trời lớt phớt mưa phùn, từng cơn gió lạnh như xé da thịt… Ngoài đường vắng lặng. Chỉ còn những người vất vả cho cuộc mưu sinh đang hối hả… Anh trở khách ngoại tỉnh trên đường trở về nhà. Trong lòng đang nghĩ tới bé Khải Huyền, trên mặt vẫn còn hai nốt tím lòng anh lại đau xót… Thình lình, cơn gió mạnh thổi tung chiếc áo mưa khiến anh không thấy gì cả…Chỉ nghe loáng thoáng tiếng phanh xe… tiếng người đi đường la thất thanh:

- Chết rồi!
 

Anh thấy tối sầm rồi không biết gì nữa!

Cho đến khi anh nhận biết mình đang nằm trong bệnh viện. Vợ anh đang cầm tay anh đau xót, liên tục nói lời xin lỗi vì đã dỗi hờn, bỏ nhóm làm cho anh phải khổ tâm… Tiếng nói nghẹn ngào và những lời cầu nguyện:

- Chúa ôi, xin cho chồng con tỉnh lại… Những ngày qua con đã cố tình hành hạ anh bằng sự cay nghiệt của mình, con đã sai rồi Chúa ôi. Con tin rằng quyền năng chữa lành của Ngài… Ngài đã yêu ai thì Ngài yêu cho đến cuối cùng… Chúa ôi cho anh tỉnh lại đi…

Anh nắm tay vợ. Thấy anh tỉnh lại nàng vui mừng vồn vã:

-Anh…anh tỉnh rồi, anh có đau ở đâu không?

Mắt anh tràn lệ. Lắc nhẹ.

- Anh… anh… lại làm khổ cho mẹ con em rồi.

-Không, tất cả là do em. Đã buồn giận, cay đắng, làm cho anh bị chi phối, nên mới xảy ra tai nạn.

Anh mỉm cười.

Cảm tạ Chúa “vì mọi sự xảy ra đều làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời.”Tai nạn, thử thách cho ta nhận ra. Chúa luôn ở cùng và tình yêu của Ngài được bầy tỏ qua người thân yêu của ta. Từ nay đừng rờ xa Chúa một giây phút nào nữa em nhé? Vì chỉ có sự tin kính cùng sự thỏa lòng mới có được hạnh phúc thật.

Hải Phòng ngày 13/11/2014
ĐÀO VĂN HIỀN

1508 lượt xem
Các bài trước
NHỮNG NGÀY KHÓ QUÊN (05/12/2014)
RỒI TRỜI SẼ NẮNG LẠI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 13) (29/11/2014)
NIỀM VUI ĐƯỢC NHÂN ĐÔI - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 12) (27/11/2014)
CĂN NHÀ MÀU XANH – Nguyên J (Bài chọn đăng 11) (26/11/2014)
QUY TẮC VIẾT TIẾNG VIỆT (27/11/2014)
CÁCH VIẾT TRUYỆN NGẮN (25/11/2014)
CÔ GÁI ĐỘI BÊ-RÊ ĐỎ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 10) (25/11/2014)
LỜI CHƯA KỊP NÓI (03/12/2014)
NGƯỜI MẶC ÁO GIÁP – Mỹ Loan (Bài chọn đăng 9) (22/11/2014)
CHUYỆN CHÀNG THI SĨ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 8) (21/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 43 &44 - MS Nguyễn Anh Tuấn
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
TRE GIÀ MĂNG MỌC
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
DÂNG CHÚA LINH HỒN CON
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
Elijah và k.
 
Dưỡng Linh  
TIN LỜI CHÚA PHÁN
 
Tạ Ơn Chúa  
EM BÉ BỊ TÉ XUỐNG AO, TEO NÃO ĐƯỢC CHÚA CỨU SỐNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Đời Người Chóng Qua | Nênita
 
Đức Tin  
Kế Hoạch Cứu Rỗi Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
TỈNH THỨC & NỖI LÒNG NGƯỜI CHĂN BẦY
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 14/09/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Ablation - Của Lễ Tạ Ơn
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HỘI ĐỒNG LỬA THIÊNG 13 - Vancouver B.C. Canada
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Câu Hỏi Mà Người Vợ Luôn Muốn Nghe
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC