Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















NHỮNG GIẤC MƠ TIÊN TRI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 15)
Ngày 06/12/2014

Chiều tắt nắng. Bầu trời đặc quánh lại màu xám đục, dường như muốn mưa sau hơn tuần lễ không nhỏ một giọt nước. Mọi người hối hả, chẳng ai để ‎‎‎‎‎ý đến ai, gấp gáp trên đường, mong tránh được cơn mưa sắp ập tới. Chầm chậm đạp chiếc xe đạp cọc cạch, Hạnh thẫn thờ, đôi mắt hướng về nơi nào đó thăm thẳm. Mưa tạt vào mặt Hạnh rát buốt. Mắt Hạnh cay xè. Không hiểu là do mưa hay nước mắt. Mặc kệ, Hạnh vẫn lầm lũi với những vòng đạp trong mưa.

- Hạnh, anh rất tiếc, nhưng chúng ta phải chia tay thôi.

- Tại sao? Em đã làm gì?

- Không, em không làm gì! Nhưng, ... hãy tha lỗi cho anh. Anh không muốn làm gánh nặng cho em.

Đầu óc Hạnh quay cuồng. Thật vậy sao? Sao Lập lại nghĩ như vậy? Hàng núi câu hỏi đập vào đầu Hạnh như những con sóng từ ngoài xa lao đập ì ào vào những khối đá sừng sững để rồi tung tóe trở lại vào biển cả của miền quê nghèo khổ. Hạnh nhớ lại đã có lần mơ thấy Lập nói với mình như thế. Vậy là giấc mơ của mình một lần nữa thành hiện thực. Hạnh và Lập yêu nhau, bạn bè, người quen ai cũng mừng cho cả hai. Có những lần ngồi một mình, bó gối, Hạnh mỉm cười. Ước gì mình mơ thấy đám cưới. Bật cười. Sao không ước đám cưới thật mà lại ước nằm mơ thấy đám cưới nhỉ. Có lẽ cứ nằm mơ thấy gì, thì sau đó lại xảy ra thật ở ngoài đời nên Hạnh cứ thích như vậy. Không nên hà tiện sự ao ước!

Rồi một lần Hạnh mơ thấy mình bước vội trong một hành lang sâu hút. Mùi cồn, đèn sáng lóa, những cái áo blouse trắng, những dãy phòng cửa nhôm kính cứ trôi qua vùn vụt. Hạnh đẩy cửa bước vào. Người đàn ông đeo bàn tay băng trắng  trước ngực... Rồi Hạnh mơ thấy Lập. Không đứng sát bên nhau như mọi khi, không cả nắm tay nhau. Hạnh thấy mình khóc và Lập nói câu gì đó. "Hãy tha lỗi cho anh, chúng ta không thể ...".

Nhưng có một chuyện thật đã xảy ra mà cô đã phải đối diện, rất kinh khủng. Hạnh nhớ rõ lắm, có lẽ chẳng bao giờ quên.

Tiếng người công an viên trầm trầm:

- Mấy anh chị quan hệ thế nào với nạn nhân?

- Hai vợ chồng tôi là anh chị kết nghĩa, còn cô này là bạn gái.

- Anh Lập không có người thân thiết nào nữa sao? Không có cha mẹ, anh chị em ruột thì cũng phải có họ hàng khác chứ?

- Lập không gia đình, không người thân từ nhỏ, xuất thân từ nhà mở mái ấm tình thương, nên chúng tôi đây là người thân thiết nhất với anh ta.

Người công an nói chậm rãi:

- Theo báo cáo của giám định pháp y thì nạn nhân chết đã lâu dưới sông nên xác bị phân huỷ mạnh không thể nhận dạng, ngoài ra đầu và các chi còn bị chặt đứt và phân tán ở nơi khác chưa tìm ra được, do đó chúng tôi nghi vấn đây là một vụ giang hồ thanh toán. Để bảo đảm an toàn vệ sinh, sau khi thành lập hồ sơ vụ án, chúng tôi phải cho hoả thiêu xác. Trong người nạn nhân có cái bóp đựng giấy tờ tuỳ thân được ép nhựa nên không thấm nước và một điện thoại di động, bây giờ chúng tôi trao lại cho các anh chị.

Lập đã chết thật rồi sao? Mằn mặn ở môi. Không lẽ nước mưa mà mặn vậy à? Mắt Hạnh mờ đi. Những đốm đỏ đốm vàng nhảy múa trước mắt Hạnh.

 

o0o

 

- Hạnh, Hạnh, ... Ôi, em tỉnh rồi!

Hạnh mở mắt ra. Khuôn mặt ai đó rõ dần trước mắt Hạnh.

- Chị Thủy! Sao em lại ở đây?

- Em bị tai nạn, nhưng không sao đâu. Em cứ nằm nghỉ cho khỏe.

Thủy thở dài. Tội nghiệp Hạnh quá. Đi đứng thế nào mà vượt đèn đỏ bị xe máy tông. Khi đưa vào bệnh viện cấp cứu, người ta lục trong xách tay của Hạnh thấy số điện thoại của Thủy ghi trong sổ tay. Cũng may Hạnh chỉ bị xây xát bên ngoài và bị ngất vì dầm mưa quá lâu. Ở thành phố này Hạnh không có ai thân thiết, ngoại trừ gia đình Thủy và Lập. Nghĩ tới Lập, Thủy thấy tội nghiệp cho Hạnh quá! Chắc nó bị sốc vụ của Lập đây. Hạnh không đẹp nhưng có duyên. Hạnh là niềm tự hào của gia đình vì cả một vùng quê biển nghèo khổ đó chỉ có Hạnh là vào được đại học. Ngày Hạnh lên thành phố học, cha trầm ngâm, mẹ khóc nhiều. “Con nhớ giữ mình, thành phố nhiều cạm bẫy lắm”. Mẹ chỉ nói có vậy. Hạnh biết cha mẹ đã hi sinh cho Hạnh rất nhiều. Đã có lúc Hạnh muốn bỏ học nhưng ánh mắt buồn bã của cha đã khiến cho Hạnh phải từ bỏ ý định. 

Thủy quen Hạnh trong một lớp Anh Văn buổi tối ở Trung Tâm Ngoại Ngữ. Cả hai đều hiền lành, thích sống giản dị. Khi biết được cả hai đều là con cái Chúa, Thủy và Hạnh nhanh chóng thân nhau, coi nhau như chị em ruột, có gì cũng tâm sự cho nhau nghe. Hai chị em thường nâng đỡ nhau trong đức tin. Hạnh ham học hỏi lời Chúa lắm, cứ như đất hút lấy những hạt mưa từ trời.

- Chị nè, lúc nhỏ ra sao em không nhớ, nhưng khi lớn lên, cứ mỗi lần em nằm mơ thấy chuyện gì, thì sau một thời gian, chuyện đó xảy ra thật. Kinh Thánh có ghi câu chuyện của chàng trai trẻ Giô-sép thường có những giấc mơ sau đó trở thành sự thật. Những giấc mơ của Giô-sép thì phải được giải nghĩa. Em thì không giống Giô-sép. Mơ thấy sao thì sau đó xảy ra y như vậy!

- Vậy sao? Thủy ngạc nhiên. Em kể chị nghe thử xem.

Hạnh kể cho Thủy nghe những gì liên quan đến khả năng kỳ lạ của cô.

Hồi học cấp ba, Hạnh mơ thấy mình bước vào một ngôi nhà lớn lắm, rất đông người mà ở ngoài sân thì để thật nhiều xe gắn máy.  Lúc thức giấc, Hạnh tự cười mình "Ở cái làng quê biển nghèo nàn này làm gì có cái nhà to tướng thế, bước ra khỏi nhà thì lại ghe với thuyền chứ làm gì lại có xe máy. Đúng là mơ!". Sau đó Hạnh quên bẳng đi. Nhưng rồi khi bước vào trường đại học, Hạnh lại thấy ngôi trường này quen quá, dường như đã thấy ở đâu. Cây me này... dãy nhà cao này... màu sơn này... cả cái bãi xe rất nhiều xe gắn máy này... Hạnh lục tung ký ức. Phải rồi, giấc mơ năm nào! Ký ức đang mờ mờ nhạt nhạt nhưng vẫn gật đầu đồng ý với Hạnh. Rồi một lần Hạnh mơ thấy mình chạy như bay vào nhà. Ngôi nhà mái lá nghèo nàn nhỏ bé tối tăm bên trong ẩn hiện những mảnh vải trắng trên đầu ai đó, có cả chiếc quan tài với tấm ảnh trên nắp là ai mà Hạnh nhìn không rõ. Lúc tỉnh giấc Hạnh lại quên đi giấc mơ để rồi thời gian lâu sau, khi trở về quê chịu tang cha, giấc mơ đó lại nhạt nhòa hiện ra trong trí nhớ Hạnh. Lãng đãng, mơ mơ hồ hồ. Phải rồi, buổi chiều... gió cát... chiếc hòm thô sơ rẻ tiền... mẹ và em đeo tang... Hạnh đã từng mơ thấy y như vậy.

Nghe tới đó, Thủy chép miệng. Ừ đúng rồi. Khi cha Hạnh qua đời, vợ chồng Thủy đã ở bên cạnh an ủi và nâng đỡ Hạnh và gia đình. Nhóm chung Ban Thanh Niên trong Hội Thánh, Hạnh quen Lập. Qua một thời gian, hai đứa yêu nhau. Lập mạnh mẽ, nam tính, dễ mến, có nghề nghiệp đàng hoàng, tuy nhiên Lập không gia đình từ nhỏ và xuất thân từ mái ấm tình thương, nên cha mẹ Hạnh có vẻ không ưng ý lắm. Trong Hội thánh thì ai cũng mừng cho Hạnh và Lập, và mong hai bạn sớm nên duyên trong Chúa. Ngờ đâu ... Tội nghiệp, Lập bị tai nạn lao động mất hai ngón tay, sau đó cũng vì tật nguyền mà mất luôn việc làm. Mặc cảm và đau đớn với hoàn cảnh của mình, Lập chủ động chia tay với Hạnh và bỏ đi mất, không tin tức.

Lúc này, dường như Hạnh đã tỉnh táo hơn. Cô khóc:

- Chị ơi, anh Lập chết thảm quá!

Thủy lại thở dài, ứa nước mắt. Không hiểu sao Lập bị người ta giết dã man như vậy. Từ trước đến nay mọi người đều biết Lập không có mối quan hệ nào với thành phần bất hảo trong xã hội. Cái chết của Lập làm mọi người bất ngờ và đau xót quá!

Nhìn đồng hồ, Thủy giật mình. Thôi chết, mãi suy nghĩ lại quên. Thủy mở xách tay tìm chiếc điện thoại.

- A lô, anh Toàn ơi, Hạnh nó bị tai nạn đang nằm cấp cứu ... không sao, chỉ bị trầy xướt thôi, nhưng bác sĩ bảo phải nằm đêm nay để theo dõi, nếu không có gì lạ sáng mai sẽ cho về, em ở lại bệnh viện với nó nha ... anh với bé Tùng ăn cơm mà thiếu em một bữa nha ... Hôm nay mưa, trời lạnh lắm, tối nay ngủ nhớ mặc thêm áo cho bé Tùng nha anh ... Anh đừng lo, em không sao đâu mà ... Nhớ anh và con lắm. Bai anh nha.

 

o0o

 

Chiếc quan tài... Ánh nến chập chờn... Thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông với mảnh khăn tang ... Tiếng đứa trẻ nào đó gào khóc... không nghe rõ lắm. À, còn bức hình trên nắp quan tài... không nhìn rõ là ai...

Hạnh giật mình mở mắt ra, người ướt đẫm mồ hôi. Một lúc sau Hạnh mới thấy Thủy ngủ ngồi trên cái ghế kế bên giường. Chị Thủy xanh quá, tóc lại rụng nhiều rồi. Nước mắt Hạnh trào ra. Tội nghiệp, vậy là đêm nay chị Thủy không về nhà.

Hạnh nhớ lại lần Hạnh trò chuyện với Thủy :

- Em ước được như chị vậy.

- Nghĩa là sao?

Hạnh cười :

- Nghĩa là có một ông chồng hiền lành, móm móm như anh Toàn càng tốt, hi hi, và một tá con, trai lẫn gái. Ờ, mà sao chị không sinh thêm một đứa nữa cho vui nhà vui cửa? Bé Tùng đã học đến lớp Lá rồi.

Chợt thấy mắt Thủy ngấn nước, Hạnh cuống quýt:

- Em xin lỗi, cho em xin lỗi, có chuyện gì vậy chị?

- Chị cũng muốn sinh thêm lắm, nhưng căn bệnh quái ác đã không cho phép chị làm mẹ một lần nữa. Giọng Thủy nghẹn lại. Chị bị ung thư. Bác sĩ nói chị còn khoảng một năm để thu xếp gia đình.

Hai chị em ôm nhau khóc.

- Vậy mà chị giấu em, em vô tình quá. Em thấy anh Toàn cũng đâu có biểu hiện gì nên không biết.

- Anh Toàn tốt lắm, anh ấy đã động viên chị rất nhiều.

Nhớ đến đó, Hạnh bật khóc. Thủy choàng tỉnh dậy.

- Chị Thủy ơi, em thương chị quá! Ước gì em có thể làm điều gì đó cho chị.

- Hạnh ơi, chị nói điều này, nếu không phải, em hãy tha thứ cho chị.

Thủy thở hổn hển, nước mắt trào ra giàn giụa.

- Hạnh ơi, chuyện hôn nhân của em và Lập đã không thành, và Lập cũng không còn nữa. Vậy nếu chị có bề gì, em có thể …

Thấy Thủy ngừng lại có vẻ ngại ngần, Hạnh nói:

- Chị Thủy ơi, chị cứ nói.

- Em hãy thay chị chăm sóc anh Toàn và bé Tùng.

Hạnh và Thủy ôm nhau khóc nức nở. Bên ngoài mưa đêm vẫn tầm tã.

 

o0o

 

Toàn ngồi một mình. Yên lặng quá. Phải rồi, chỉ mới hai giờ sáng. Tiếng bé Tùng thở đều. Toàn kéo mền đắp lại cho con. Tội nghiệp thằng bé, nó còn nhỏ quá. Tiếng bé Tùng kêu gào mẹ ơi ... mẹ ơi ... cứ văng vẳng bên tai Toàn. Mặc dù đã biết trước và đã có sự chuẩn bị tinh thần trong nhiều tháng qua, nhưng sự ra đi của Thủy cũng làm cho Toàn ngã gục mấy ngày. Bây giờ nhìn lên bức ảnh của Thủy, Toàn thấy có gì đó rất trống trải trong lòng. Đêm còn dài lắm. Toàn nhớ từng nụ cười, từng ánh mắt, giọng nói của vợ. Tiếng của Thủy như vẫn còn đâu đây. 

- Anh Toàn, chắc không còn nhiều thời gian đâu, em thấy mệt lắm.

- Em đừng nói vậy, rồi em sẽ khoẻ lại.

- Không, em biết trong người em mà. Anh Toàn, em muốn nói với anh điều ước nguyện cuối cùng của em. Nếu em ra đi, em mong rằng Hạnh sẽ là người thay em chăm sóc cho anh và con.

- Em nói gì lạ vậy, anh không thể...

- Anh có nhớ lần em đi công tác xa, anh ở nhà bị lên cơn suyễn đột ngột phải cấp cứu ở bệnh viện không? Chính Hạnh đã thức trắng đêm đó để chăm sóc cho anh.

- Em à, việc đó đâu có nói lên được điều gì.

- Căn bệnh hen suyễn đó của anh nguy hiểm lắm. Khi em xa anh rồi, phải có một người phụ nữ thay thế em chăm sóc anh và con. Em tin vào linh cảm của mình. Anh không thấy rằng lúc mới quen vợ chồng mình, Hạnh nó rất mến anh sao? Sau này khi Hạnh quen với Lập, anh không thấy Lập có cái miệng móm móm giống anh à? Có nhiều đứa con trai để ý nó, nhưng nó chỉ chọn Lập. Có lần Hạnh nói với em là nó thích người chồng có cái miệng móm giống anh.

- Phải cầu nguyện Chúa em à. Chúng ta không thể quyết định sự việc theo cảm xúc được.

Thủy nắm chặt tay Toàn, nói nghẹn ngào:

- Em có bối rối và lo lắng, anh đừng buồn em. Chỉ vì em muốn sau khi em ra đi, cả anh và Hạnh đều có được hạnh phúc. Lập chết rồi, chỉ có anh là người đàn ông tốt mới có thể cưu mang được Hạnh. Ngược lại, chỉ có Hạnh mới có thể yêu thương bé Tùng và chăm sóc anh chu đáo.

Lập cúi xuống hai tay ôm lấy đầu. Thủy ơi anh rất yêu em, anh luôn luôn muốn làm em vui lòng. Anh hứa với em là anh sẽ đem hạnh phúc đến cho Hạnh, em cứ yên tâm. 

 

o0o

 

Hạnh thấy mình ngồi với mẹ trong căn nhà từ thưở ấu thơ. Gió ào ạt từng hồi. Tiếng mẹ lúc chìm lúc nổi như tuổi thơ của Hạnh trưa hè trốn cha mẹ ra lặn hụp ngoài biển. Con đã lớn ... nếu con thấy hạnh phúc là mẹ mừng rồi ... hoàn cảnh cậu ấy như vậy đâu có sao, miễn là hai con thật lòng yêu thương nhau. Con có thể tự quyết định ... Mẹ ơi, mẹ đừng buồn nữa nhé! Hạnh nghe tiếng mình nghẹn lại.

Hạnh lại thấy mình mặc áo cưới trắng tinh bước trên lối đi đầy cát. Gót giày nhọn thỉnh thoảng cứ lún chặt xuống cát, làm Hạnh phải cúi xuống lấy tay gỡ giày. Chú rể mặc complet đi bên cạnh cúi xuống phụ giúp. Bàn tay anh nắm lấy tay Hạnh. Hạnh cảm nhận được cái nắm tay của anh không ôm trọn hết bàn tay của mình. Hạnh quay nhìn chú rể. Anh đang cười với Hạnh. Cái miệng móm móm thật quen thuộc. Xôn xao tiếng nói cười hai bên. Hạnh thấy một đứa trẻ và một người đàn ông đứng trong đám đông. Tiếng đứa trẻ nửa trôi nửa tan vào tiếng gió "Má Hạnh... Má Hạnh...”. Người đàn ông đứng kế bên đứa bé cười vẫy tay chào. Thật là lạ. Anh ta cười, cái miệng cũng móm móm thật quen thuộc.

 

o0o

 

Đêm đã khuya lắm. Bé Tùng đã ngủ say. Toàn vẫn ngồi ở nơi thường ngày anh vẫn ngồi, mắt nhìn lên bức hình của vợ trên tường. Thủy ơi, anh đã làm tròn lời hứa với em rồi đó. Đám cưới hôm nay vui lắm. Toàn mỉm cười nhớ lại hôm đó. Quán cà phê chiều vắng ở miền gió cát. Ở chiếc bàn nơi góc quán, có một thanh niên và một người nam lớn tuổi hơn đang trò chuyện thì thầm.

- Em có biết là em sai không? Mấy tháng nay em bỏ Chúa, bỏ hội thánh, bỏ luôn cả mọi người thương mến em nữa. Cám ơn Chúa nhậm lời cầu nguyện của anh. Anh đã tìm được em.

- Em xin lỗi anh. Em ở sâu trong vùng núi đó không biết tin tức gì nên không về dự tang lễ chị.

- Thì ai cũng nghĩ là em chết thảm rồi. Nhưng em nghĩ sao lại đi vào tận nơi đó? Em liều lĩnh quá!

- Em buồn quá. Bị tai nạn, tật nguyền rồi lại mất việc làm. Em nghĩ mình phải làm gì đó để có nhiều tiền mới làm đám cưới được. Ma quỷ xui khiến sao em gặp lại thằng bạn mồ côi ngày xưa ở chung mái ấm tình thương. Nó rủ em đi đào vàng vì bạn nó đã từng đi và trúng đậm. Không ngờ cùng làm với nhau một thời gian, không hiểu sao nó trốn đi. Chắc dân giang hồ ở bãi đào vàng nghĩ rằng nó đào trúng được nhiều vàng rồi bỏ đi, nên đã truy tìm sát hại nó để cướp vàng. Mà sao anh nghĩ là em còn sống mà cố tìm cách liên lạc với em?

- Khi anh nhận bàn giao điện thoại di động của em, anh mở máy ra xem thấy cái sim trong đó không phải của công ty viễn thông mà em đã dùng. Thêm nữa là người ta phát hiện thi thể trên con sông ở gần khu vực nổi tiếng nhiều người đào vàng nên anh nghĩ xác chết không phải là em và em đang đi đào vàng trong chỗ đó.

- Hôm đó, điện thoại của thằng bạn em bị hư, nó mượn điện thoại của em rồi bỏ sim của nó vô, chắc để liên lạc với đồng bọn của nó. Đêm đó nó trốn đi, nó còn quơ luôn một số đồ khác của em nữa. Anh thật là giỏi!

- Giỏi giang gì đâu! Cũng nhờ Chúa soi sáng thôi. Thêm một chi tiết này nữa. Cô ta thường hay kể lại những giấc mơ của cô ta cho anh chị nghe. Chưa bao giờ anh nghe cô ta kể là mơ thấy em chết. Anh tin vào khả năng kỳ lạ mà Chúa cho cô ta.

Chàng thanh niên gật gù. Người đàn ông nói tiếp:

- Mọi việc đã qua rồi. Bây giờ em hãy đi về với anh!

- Em thấy em không còn xứng đáng với cô ấy. Em tật nguyền rồi, thất nghiệp, không làm ra tiền, em sẽ là gánh nặng cho cô ấy.

- Vậy em đã để Chúa ở đâu trong cuộc sống em? Hãy cầu nguyện Chúa ban thêm ơn để rồi sống một cuộc sống có ích với đời và hạnh phúc với người mà Chúa đã chọn. Tội nghiệp cô ta cứ khóc hoài. Cô ta thương em lắm, đi tìm em khắp nơi.

- Anh có nói là anh tìm ra em ở đây không?

- Đâu có! Anh muốn giữ bí mật tới phút chót. Bây giờ em hãy cầu nguyện ăn năn trước mặt Chúa, sau đó anh sẽ cầu nguyện cho em, rồi anh em mình đi.

Người thanh niên cúi đầu nghẹn ngào. Bàn tay anh nắm lấy bàn tay của người đàn ông đang đặt trên bàn. Người đàn ông nhắm mắt, và cảm nhận được cái nắm tay của anh thanh niên không ôm trọn hết bàn tay của mình.

Và giờ đây, người đàn ông đó cũng đã ngã lưng bên cạnh đứa con trai yêu dấu bé bỏng của mình. Anh nhắm mắt nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ yên lành, với nụ cười vẫn còn phảng phất trên cái miệng móm móm thật quen thuộc.

LẠC LINH SA

1596 lượt xem
Các bài trước
HẠNH PHÚC THẬT - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 14) (02/12/2014)
NHỮNG NGÀY KHÓ QUÊN (05/12/2014)
RỒI TRỜI SẼ NẮNG LẠI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 13) (29/11/2014)
NIỀM VUI ĐƯỢC NHÂN ĐÔI - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 12) (27/11/2014)
CĂN NHÀ MÀU XANH – Nguyên J (Bài chọn đăng 11) (26/11/2014)
QUY TẮC VIẾT TIẾNG VIỆT (27/11/2014)
CÁCH VIẾT TRUYỆN NGẮN (25/11/2014)
CÔ GÁI ĐỘI BÊ-RÊ ĐỎ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 10) (25/11/2014)
LỜI CHƯA KỊP NÓI (03/12/2014)
NGƯỜI MẶC ÁO GIÁP – Mỹ Loan (Bài chọn đăng 9) (22/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 43 &44 - MS Nguyễn Anh Tuấn
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
TRE GIÀ MĂNG MỌC
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
DÂNG CHÚA LINH HỒN CON
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
Elijah và k.
 
Dưỡng Linh  
TIN LỜI CHÚA PHÁN
 
Tạ Ơn Chúa  
EM BÉ BỊ TÉ XUỐNG AO, TEO NÃO ĐƯỢC CHÚA CỨU SỐNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Đời Người Chóng Qua | Nênita
 
Đức Tin  
Kế Hoạch Cứu Rỗi Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
TỈNH THỨC & NỖI LÒNG NGƯỜI CHĂN BẦY
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 14/09/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Ablation - Của Lễ Tạ Ơn
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HỘI ĐỒNG LỬA THIÊNG 13 - Vancouver B.C. Canada
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Câu Hỏi Mà Người Vợ Luôn Muốn Nghe
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC