Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















CÂU CHUYỆN KỲ DIỆU - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 16)
Ngày 06/12/2014

Đã từ xa xưa… xa lắm rồi... Chỉ biết khi tôi sinh ra, đồng loại của tôi đã phải làm nô lệ dưới tay của một kẻ quỷ quyệt, bạo tàn.  Nó thống trị bắt con người làm tôi mọi… Nhưng tệ hơn là nó trả công cho con người bằng đau khổ… bệnh tật… và sự chết!

Những kẻ tay chân của nó là “tà... tình… tiền…” đã đi khắp mọi nơi để dụ dỗ, mê hoặc lòng người “phạm tội”. Một khi ai đó đã sa vào thì nó đeo bám đêm mê không bao giờ chịu rời bỏ. Cho đến khi người đó trở thành nô lệ vô điều kiện cho đến chết.

Đã nhiều năm nay, nhiều lắm, nhiều lắm… Nhân loại đã tìm đủ mọi cách để tự giải thoát cho mình, nhưng tất cả các giải pháp đều thất bại.

“Biết bao giáo chủ vĩ nhân

Tự xưng “cứu thế độ nhân” cho đời

Nhưng rồi chẳng cứu được người

Cuối cùng cũng chết, một thời đã qua.”

Cuộc đời tôi cũng sẽ giống như bao người khác … Nếu như không có cái ngày đó. Cái ngày mà tôi được bước vào trong “Câu Chuyện Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời”.

Chuyện kể rằng:

Ban đầu, Đức Chúa Trời sáng tạo trời đất. Đất còn trống không, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm, thần của Chúa bay lượn trên mặt nước.

Chúa phán: “Phải có sự sáng!” Liền có sự sáng.  Đức Chúa Trời thấy sáng là tốt lành. Ngài phân rẽ ánh sáng và bóng tối.  Chúa gọi ánh sáng là “ngày”, bóng tối là “đêm.” Qua một buổi chiều và buổi mai: đó là ngày thứ nhất.

Đức Chúa Trời phán: “Phải có một cái vòm ở trên, để phân rẽ nước với nước ở dưới.” Chúa đã làm ra cái vòm đó gọi là “trời” Qua một buổi chiều và buổi mai: đó là ngày thứ hai.

Đức Chúa Trời phán: “Nước phía dưới trời phải tụ lại một nơi, để chỗ cạn lộ ra” Liền có như vậy. Chúa gọi chỗ cạn là “đất” khối nước tụ lại là “biển” Đức Chúa Trời thấy thế là tốt lành.

Đức Chúa Trời phán: “Đất phải sinh cây cối xanh tươi, và cây trên mặt đất phải ra trái, có hạt giống tùy theo loại” Liền có như vậy. Chúa thấy thế là tốt lành. Qua một buổi chiều và một buổi mai: đó là ngày thứ ba.

Đức Chúa Trời phán: “Phải có những vầng sáng trên vòm trời, để phân biệt ngày với đêm. Đó sẽ là những vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất” Liền có như vậy. Chúa làm ra hai vầng sáng lớn: vầng sáng lớn hơn để điều khiển ngày, vầng sáng nhỏ hơn để điều khiển đêm; Đức Chúa Trời cũng làm ra các ngôi sao. Ngài thấy thế là tốt lành. Qua một buổi chiều và một buổi mai: đó là ngày thứ tư.

Đức Chúa Trời phán: “Nước phải sinh ra đầy dẫy những sinh vật, và loài chim phải bay lượn trên mặt đất, dưới vòm trời” Chúa sáng tạo ra mọi sinh vật vẫy vùng dưới nước tùy theo loại,và mọi giống chim bay tùy theo loại. Chúa thấy thế là tốt lành. Đức Chúa Trời chúc phước cho chúng rằng: “Hãy sinh sôi nẩy nở thật nhiều, cho đầy biển; và chim phải sinh sản cho nhiều trên mặt đất” Đất phải sinh ra các sinh vật tùy theo loại: gia súc, bò sát và dã thú tùy theo loại. Chúa thấy điều đó là tốt lành: đó là ngày thứ năm.

Đức Chúa Trời phán: “Chúng ta hãy làm nên loài người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta, để con người làm bá chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả trên mặt đất”

Đức Chúa Trời thấy mọi sự Ngài đã làm ra quả là rất tốt đẹp! Qua một buổi chiều và một buổi mai: đó là ngày thứ sáu.

Đức Chúa Trời tạo nên một người nam từ bụi đất, đặt tên là A-đam và cho ông sống trong một khu vườn, gọi là Ê-đen. Chính Đức Chúa Trời đã sửa soạn khu vườn này. Trong vườn có nước dồi dào và vô số cây ăn trái đẹp mắt. Giữa vườn có “cây biết điều thiện và điều ác” Đức Chúa Trời cấm con người không được ăn trái cây ấy và cho biết nếu không vâng lời thì sẽ chết. Sau đó, từ một xương sườn của A-đam, Đức Chúa Trời tạo ra một người nữ, đó là bà Ê-va. Ngài thiết lập hôn nhân cho hai người, và ban phước cho họ: “Hãy sinh sản thật nhiều, cho đầy mặt đất. Hãy làm bá chủ cá biển, chim trời, và mọi giống vật bò trên mặt đất.” Đức Chúa Trời phán: “Đây Ta ban cho các ngươi mọi thứ cỏ kết hạt giống trên khắp mặt đất, mọi thứ cây có trái mang hạt giống, để làm lương thực cho các người. Còn đối với mọi dã thú, chim trời và mọi vật bò dưới đất mà có sinh khí, thì Ta ban cho chúng mọi thứ cỏ xanh tươi để làm lương thực.”

Từ đây A-đam và Ê-va quấn quýt bên nhau như hoa và bướm. Ê-va hàng ngày, nhìn trái cấm trong vườn thấy nó rất đẹp và ngon lành. Một ngày kia khi Ê-va ở một mình, Sa-tan đến trong hình dạng một con rắn đến nói chuyện với bà. “Ăn đi, không sao đâu, ngon lắm đấy! Lại được mở trí, Chúa sợ ngươi ăn vào sẽ khôn ngoan hơn Ngài nên Chúa cấm đấy mà” Ê-va đã nghe lời dụ dỗ của nó, đã bất tuân mạng lệnh của Đức Chúa Trời hái trái cây biết điều thiện và điều ác mà ăn , sau đó lại cho chồng cùng ăn nữa.

Đúng thật là:

“Yêu vợ còn hơn bướm yêu hoa

A-đam quên mất lời của Cha

Dặn rằng "Ngươi chớ ăn trái cấm"

Bất tuân sẽ phá đổ tình ta.

Rắn ghen, rắn dụ... dỗ Ê-va

Trái cấm này ngon vị mặn mà,

Ăn vào ngươi sẽ thông mọi lẽ

Chớ tin lời Chúa, tin lời ta.”

Sau khi ăn trái cấm, loài người đã bị rủa sả, mở mắt ra nhìn thấy sự lõa lồ của thân thể và đã bị Đức Chúa Trời đuổi ra khỏi vườn Ê-đen sống cuộc đời khó nhọc, người nam phải làm lụng vất vả mới có vật thực để sinh tồn, còn người nữ phải chịu đau đớn khi sinh đẻ và dục vọng chịu xu hướng về sự cai trị của chồng.

Sau những việc đó.

A-đam và Ê-va sinh được người con thứ nhất là Ca-in. Ê-va vui mừng nói: "Nhờ ơn Chúa, tôi đã có được một người con nối dõi".

Sau đó, bà sinh ra A-bên, em của Ca-in. A-bên thích ra đồng chăn chiên và súc vật, A-bên bắt những con chiên đầu lòng làm thịt cùng với mỡ của chúng dâng lên Đức Chúa Trời. Còn Ca-in làm nghề cầy cấy và canh tác đất đai. Ca-in lấy những hoa trái của đất làm lễ vật dâng lên Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời nhậm lễ vật của A-bên, nhưng Ca-in và lễ vật của ông thì Chúa không đoái nhìn. Ca-in giận lắm, sa sầm nét mặt.

Đức Chúa Trời phán với Ca-in: "Tại sao ngươi giận dữ và sa sầm nét mặt? Nếu ngươi hành động tốt, có phải là ngươi sẽ ngẩng mặt lên không? Còn nếu ngươi hành động không tốt, thì tội lỗi đang rình rập ngoài tâm hồn, nó thèm muốn ngươi, nhưng ngươi phải chống lại nó."

Ca-in nói với em là A-bên: "Chúng mình ra ngoài đồng đi! " Và khi hai người đang ở ngoài đồng thì Ca-in xông đến giết A-bên, em mình. Đức Chúa Trời phán với Ca-in: "A-bên em ngươi đâu rồi? " Ca-in thưa: "Con không biết. Con là người trông giữ em con hay sao?" Đức Chúa Trời phán: "Ngươi đã làm gì vậy? Từ dưới đất, tiếng máu của em ngươi đang kêu lên Ta! Đức Chúa Trời phán: Ngươi sẽ bị rủa sả bởi chính đất đã từng há miệng hút lấy máu em ngươi, do tay ngươi đổ ra. Ngươi có canh tác đất đai, nó cũng không còn cho ngươi hoa màu của nó nữa. Ngươi sẽ lang thang phiêu bạt trên mặt đất."

“Ca-in nghề nông dâng thổ sản

A-bên dâng chiên đực đầu đàn

Của lễ nghề nông, công đức riêng

Chiên con tượng trưng Ngài chết thế

Anh ruột ghét ganh ông tuận đạo,

Chết rồi mà máu vẫn kêu oan.”

Sau khi A-bên chết, và Ca-in rời khỏi nhà. Vợ chồng A-đam sinh ra một người con trai khác là Sết. Sết là một người kính sợ Đức Chúa Trời. Ngài chúc phước cho hậu tự của Sết. Chúng tin cậy lời hứa kỳ diệu của Đức Chúa Trời, về một Cứu Chúa sẽ giải cứu cho chúng, trong một ngày nào đó.

Nhiều năm sau đó, Đức Chúa Trời đã hoàn thành lời hứa của Ngài bằng cách sai Cứu Chúa đến trần gian. Điều này xảy ra như một phép lạ.

Lúc ấy, Sê-sa Au-gút-tơ ra lệnh phải làm sổ kiểm tra dân số. Đây là cuộc kiểm tra đầu tiên, được thực hiện thời ông Qui-ri-ni-u làm tổng đốc xứ Sy-ri. Ai nấy đều phải về quê quán để khai tên tuổi. Ông Giô-sép từ thành Na-xa-rét trở về Bết-lê-hem, xứ Giu-đê, vì ông thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã hứa hôn với ông là bà Ma-ri, lúc ấy đang có thai.

Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri đã tới ngày sinh đẻ. Họ tìm chỗ trọ nhưng không còn chỗ. Hai ông bà liền tìm một lều nơi chăn giữ chiên bò. Bà Ma-ri sinh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc con mình, đặt nằm trong máng cỏ.

Trong vùng ấy, có những người chăn chiên ngoài đồng, thức đêm canh giữ bầy chiên. Bỗng thiên sứ của Chúa hiện ra, vinh quang chiếu tỏa chung quanh, khiến họ kinh khiếp hãi hùng. Nhưng thiên sứ bảo họ: "Đừng sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một tin lành, sẽ là một sự vui mừng lớn cho muôn dân: ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu-thế, là Christ, là Chúa. Nầy là dấu cho các ngươi nhìn nhận Ngài: Các ngươi sẽ gặp một con trẻ bọc bằng khăn, nằm trong máng cỏ. Bỗng chúc có muôn vàn thiên binh với thiên sứ đó ngợi khen Đức Chúa Trời rằng:

 “Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao. Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người!"

Khi các thiên sứ từ biệt. Mấy người chăn chiên bảo nhau: "Nào chúng ta đến Bết-lê-hem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết" Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp Ma-ri, Giô-sép, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.

Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nghe về Hài Nhi này. Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. Còn bà Ma-ri thì hằng ghi nhớ những kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. Các mục đồng ra về, vừa đi vừa tôn vinh, ca tụng Đức Chúa Trời, về mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe.

“Ngài là Thiên Chúa Ngôi Hai

Cảm thông cảnh trạng con người trầm luân

Giáng sinh xuống cõi hồng trần

Làm người nghèo khổ cho gần chúng sinh

Hoài thai bởi Đức Thánh Linh

Sanh ra bởi Nữ Đồng Trinh khác thường”.

Đến năm Đức Chúa Giê-xu khoảng ba mươi tuổi. Ngài bắt đầu giảng dạy trong nhà hội. Ngài dạy rằng nước thiên đàng đã đến gần, vì thế hãy ăn năn để được vào nước trời.

Đức Chúa Jesus đã làm nhiều phép lạ, để bày tỏ cho người ta biết rằng chính Ngài là Cứu Chúa đã đến theo lời hứa của Đức Chúa Trời. Ngài chữa lành kẻ bệnh, mở mắt kẻ mù, khiến kẻ què được đi, kẻ phung cùi được sạch, kẻ điếc được nghe. Ngài đi bộ trên mặt nước và truyền lệnh cho cơn bão giữa biển phải yên lặng như tờ. Ngài quở trách một cây vả và qua ngày hôm sau nó bị khô cho tới rễ. Ngài nuôi đoàn dân đông năm ngàn người ăn chỉ với năm cái bánh và hai con cá. Khi mọi người đã ăn no rồi, vẫn còn thừa mười hai giỏ đầy. Các ngư phủ khi nghe theo sự hướng dẫn của Ngài, đã bắt được nhiều cá đến nỗi không thể kéo lên nữa.

Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si đã vô cùng khó chịu, vì họ đầy lòng ganh ghét với Chúa Jesus, bởi vì có quá nhiều người đi theo và ngợi khen Ngài. Họ lo sợ đến một lúc nào đó đám đông sẽ tôn Đức Chúa Jesus lên làm vua. Họ cố gắng gài bẫy, muốn Chúa Jesus phải nói những điều, làm cho đám đông mất niềm tin nơi Ngài. Nhưng Đức Chúa Jesus quá khôn ngoan vượt qua hết những cái bẫy của họ. Lòng căm ghét và giận dữ của họ càng thêm lên, khi sự hâm mộ của đoàn dân đông tiếp tục gia tăng không làm sao ngăn chận được. Cuối cùng họ lên kế hoạch phải thủ tiêu Chúa. Họ bắt Đức Chúa Jesus đến trước Tòa, vu cáo Ngài là kẻ bất lương và nói những lời phạm thượng. Họ làm nên những cáo buộc giả tạo chống lại Ngài. Rồi họ đưa Ngài đến với Tổng đốc Phi-lát, là đại diện của chính quyền La-mã đang cai trị dân Do-Thái thời đó. Phi-lát không tìm thấy một tội nào đối với Chúa Jesus, vì vậy ông quyết định phóng thích Ngài. Nhưng những người cáo buộc gào lên: “Hãy đóng đinh nó, hãy đóng đinh nó…” Phi-lát nhìn thấy yêu sách và sự giận dữ của những người này, ông bèn giao Chúa Jesus cho họ. Theo cách đó họ đã bắt Chúa Jesus, đội mão gai lên đầu của Ngài. Họ nhạo báng gọi Ngài là Vua. Họ nhổ vào mặt Ngài và đánh đập Ngài tàn nhẫn. Cuối cùng họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự và để Ngài chết dần, chết dần… một cách đau đớn…

Đức Chúa Jesus là Đấng vô tội phải chịu chết, cũng giống như chiên con mà A-bên đã dâng lên trên bàn thờ hàng ngàn năm trước. A-bên đã dâng chiên con làm sinh tế là biểu tượng của Chiên Con Đức Chúa Trời bị giết chết vì tội lỗi của cả nhân loại. Các tiên tri cũng đã nói trước về Chúa Jesus phải chịu khổ và chết.

“Ngài bị chối bỏ hờn căm

Bị người đánh đập, giáo đâm, nhục hình

Chính Chúa cũng nói về mình

Xả thân tình nguyện hy sinh cứu người”.

Sau khi chết và chôn đến ngày thứ ba Ngài đã từ kẻ chết sống lại. ngày thứ nhất trong tuần lễ, một số phụ nữ đến phần mộ mang theo các hương liệu để xức xác của Ngài. Lúc đó là vào sáng sớm tinh mơ, họ ngạc nhiên khi nhìn thấy ngôi mộ trống. Các chị em thực sự bối rối, không biết chuyện gì xảy ra. Thình lình hai thiên sứ với quần áo sáng rực xuất hiện đứng bên cạnh họ và nói: “Tại sao các cô tìm người sống giữa vòng kẻ chết? Ngài không ở đây đâu, Ngài đã sống lại rồi” Ngay lập tức các chị em trở về báo cho các môn đồ biết về những gì họ đã thấy và nghe. Các môn đồ không tin câu chuyện của họ. Vì vậy Phi-e-rơ và Giăng đích thân đi tới mộ điều tra. Đến lượt hai sứ đồ này cũng nhìn thấy ngôi mộ trống. Họ bước vào bên trong, thấy vải bỏ dưới đất và cái khăn liệm trùm đầu Chúa Jesus chẳng ở cùng một chỗ với vải. Lúc bấy giờ họ mới tin câu chuyện của các chị em. Cũng trong ngày đó các môn đồ nhóm với nhau trong một căn phòng cửa đóng kín vì sợ dân Giu-đa. Thình lình Đức Chúa Jesus xuất hiện giữa họ và phán rằng: “Bình an cho các ngươi”. Ngài chỉ cho họ xem tay và sườn của Ngài. Khi họ thấy Chúa thì lòng họ vui mừng và tin Ngài chính là Đức Chúa Jesus, Đấng đã sống lại từ kẻ chết. Sau những sự kiện này Chúa Jesus cũng hiện ra cho nhiều người để minh chứng đầy trọn về sự phục sinh của Ngài. Đức Chúa Jesus từ kẻ chết sống lại. Đây là một sự kiện trọng đại nhất trong lịch sử loài người. Trong ngày đó kế hoạch cứu rỗi kỳ diệu của Đức Chúa Trời đã được hoàn tất.

Ngay hôm nay nếu ban tin nhận Chúa Jesus, bạn sẽ được bước vào trong. “Câu Chuyện Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời”. Được Đức Chúa Trời yêu thương, được Chúa Jesus gánh thay tội lỗi và được sự sống đời đời. A-men.

ĐÀO VĂN HIỀN
Hải Phòng ngày 19/11/2014

 

1490 lượt xem
Các bài trước
NHỮNG GIẤC MƠ TIÊN TRI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 15) (06/12/2014)
HẠNH PHÚC THẬT - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 14) (02/12/2014)
NHỮNG NGÀY KHÓ QUÊN (05/12/2014)
RỒI TRỜI SẼ NẮNG LẠI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 13) (29/11/2014)
NIỀM VUI ĐƯỢC NHÂN ĐÔI - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 12) (27/11/2014)
CĂN NHÀ MÀU XANH – Nguyên J (Bài chọn đăng 11) (26/11/2014)
QUY TẮC VIẾT TIẾNG VIỆT (27/11/2014)
CÁCH VIẾT TRUYỆN NGẮN (25/11/2014)
CÔ GÁI ĐỘI BÊ-RÊ ĐỎ - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 10) (25/11/2014)
LỜI CHƯA KỊP NÓI (03/12/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 39&40 MS Hứa Trung Tín
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
KHÔNG BAO GIỜ CÓ CÁI ĐƯỢC GỌI LÀ SỐ PHẬN HAY ĐỊNH MỆNH MÀ LÀ SỰ LỰA CHỌN CỦA CHÚNG TA
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
MÃI TRONG TÌNH CHA
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
CÓ MỘT TUẦN NHƯ THẾ
 
Dưỡng Linh  
CÂY TƯƠI VÀ CÂY KHÔ
 
Tạ Ơn Chúa  
Cơ Đốc Nhân Dẫn 1500 Người Đến Cùng Chúa
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Chúa Quá Yêu Tôi | Như Trang
 
Đức Tin  
GIỐNG NHƯ BỌT NƯỚC TRÊN DÒNG CHẢY
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
CON CÓ CHA
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 20/07/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Tôi Chả Quan Tâm
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI: Đồng Tiền hay Con Cóc
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Vác Thập Tự Giá
 
Khoa Học Minh Họa  
CON QUẠ
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
HỘI NGHỊ TOÀN CẦU CỦA MA-QUỶ
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC