Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















DÒNG KÊNH ĐỤC - Trương Huyền Trân (Bài chọn đăng 19)
Ngày 13/12/2014

Kênh Tính Gà là tên từ thuở xa xưa. Người lớn tuổi kể lại rằng: Tính là tên của ông Hội đồng, ông mở trường gà cặp con kênh, nên người ta gọi là kênh Tính Gà. Con kênh ngăn cách giữa hai ấp của xã Xẻo Đôi. Sau này người khắp nơi về ở nhiều hơn, người ta đọc lái kênh Tính Gà là kênh Đá Tình. Những năm gần đây các ấp trong xã đổi nhiều tên mới, ấp giáp ranh đổi thành ấp Thành Công, chứa đựng tràn trề ước vọng, nhưng chẳng hiểu sao ru hoài mà chưa thấy tới. Ấp Tính Gà người dân vẫn thích gọi tên Đá Tình. Dù chẳng ai bảo ai, thấy hay hay không ai đổi. Không phải ở đâu cũng có cái tên ngồ ngộ như vậy, nhất là thời buổi này. Kênh Đá Tình. Thử hỏi ai nghe mà chẳng thích tò mò, nhất là thanh niên trai tráng, đến cụ già sắp xuống lỗ.

Khổ là thói đời, từ khi công ty Rong Biển của Đài Loan về đây mở khu công nghiệp, những tập quán quen thuộc đã trở thành bình thường và mất dần đi, hiển nhiên thay vào văn hóa ngoại nhập, kể cả việc làm phạm pháp hay trái luân thường đạo lý, mà nhiều người dường như miễn dịch với những điều ngày trước từng cho là gai mắt chói tai, khi đã ở vị trí có lợi có lộc.       

Tôi là một trong số ít không gọi kênh Tính Gà là kênh Đá Tình, bởi cảm giác sống sượng và ngường ngượng. Khi thấy những cô gái đứng bên dòng kênh má phấn môi son quần jean cạp trễ hở rốn khoe lưng tưng bừng kệch cỡm. Những anh hai lúa mặc quần đùi, uống bia, ngất ngưởng hát Karaoke. Không gọi kênh Tính Gà. Không gọi kênh Đá Tình. Tôi gọi kênh Mơ Mộng. Bởi những buổi chiều tôi hay ra dòng kênh ngồi, hết nhìn ngược lại nhìn xuôi theo con nước. Hoa bần phủ trắng, bông điên điển vàng phủ phục từng chùm, sà xuống chớm mặt nước hai bên bờ sông, day dứt. Bông bần trắng, bông điên điển vàng như chưa bao giờ được có. Chiều rực tím hoa lục bình trôi trên dòng nước. Đấy là những buổi chiều hằn vào trí nhớ tôi từ thuở chập chững lớn, chập chững tiếp nhận những thứ bủa vây xung quanh mình.                     

Tôi ngồi trước cửa nhà. Nhìn mẹ. Nhìn hoa lục bình. Nhìn chân trời đỏ ối. Tên con kênh Mơ Mộng trước nhà đi vào ký ức của tôi lúc nào tôi không để ý, tự nhiên như đấy là tên gọi của kênh chứ không phải tôi đặt tên cho nó. Con kênh lặng lờ chảy, bình thản đổ ra sông Cái Lớn chảy về biển đông, mang vị mặn dâng cho đời buồn vui đầy lại vơi. 

Lá dừa nước hai bên bờ lấp loáng phản quang yếu ớt bởi thứ nắng chiều hơi tàn lực kiệt. Tôi thích thú với trò tìm kiếm những con cá bống núp mình trong bẹ dừa nước.

- Này, anh thấy không?  Em bắt được rồi.

Giơ cao con cá, tôi khoe. 

-Em giỏi quá! Nhưng xem con cá có bị mù mắt không?

Sau thoáng chút chau mày, chồng sắp cưới của tôi nói, và cười xoà.

- Chán anh quá! Không thấy hai con mắt nó mở to đây à!

- Ờ, mắt con cá chưa bị mù! Nhưng nó bị bệnh?

- Con cá này mê mồi chui về xứ này, nên bị em bắt!

Chồng sắp cưới của tôi, khoái chí cười.

- Ba con là con kênh Đá Tình                                

Lần đầu tiên tôi hỏi về ba, mẹ nói vậy. Lúc ấy tôi mới sáu tuổi, mới bước vào lớp một trường làng được vài ngày. Nghe vậy. Biết vậy. Rồi tôi quên. Ý niệm về ba không xuất hiện trong đầu nữa. Mọi chuyện đi qua nhanh hơn chiếc lá vàng rơi mùa đông. Sau này học lên vài lớp, cóp được vài chữ bẻ đôi tôi luận rằng: Ba không còn là danh từ mà là hư từ. Cái gì hư rồi cũng nên bỏ, và chẳng bao giờ tôi nhắc tới ba nữa. Tôi đằm mình dưới kênh mùa nắng cũng như mùa mưa. Người đen cháy. Trông như một đứa nhóc chăn trâu.                            

Và lúc hai mẹ con ra kênh tắm tôi không buồn để ý mắt mẹ ầng ậc nước, người dại đi, nhưng hàm răng như nghiến lại, kèn kẹt. Kênh Đá Tình hình như trong mình biết bao ấn ý, huyền tích. Tự thân dòng kênh đã là một hấp lực bao nhiêu thế hệ tôi không biết. Như lũ trẻ, sinh ra, lớn lên. Lại yêu nhau. Lấy nhau. Sinh con đàn cháu đống. Thế hệ tiếp nối thế hệ. Nhìn nước dòng kênh các cụ lớn tuổi có thể đoán năm đó được mùa mất mùa ra sao. Có lần mùa lũ cá nhiều như hoa bần trôi. Cá vẫy đuôi óng ánh dưới lớp mưa xiên. Người lớn trẻ con đưa lưới ra kéo bắt, ăn không hết phơi khô, làm mắm. Năm ấy, lúa nghẹn đòng không há miệng được. Nhìn cánh đồng mà đắng họng không nói nên lời. Xã mất mùa. Đói rã họng. Mẹ dắt một người lạ về nhà dạy tôi kêu ngoại, ba người sống qua ngày bằng khoai củ.

Mẹ nói rằng Ông Trời có mắt. Ông Trời công bằng. Cho cái này thì lấy lại cái khác.            

Mẹ nói gì tôi cũng tin. Tin như thể trên đời này ngoài mẹ ra không còn ai để cho tôi tin nữa. Một lần, vô tình nửa đêm tỉnh ngủ, tôi bắt gặp cảnh tượng ngoại ngồi trầm ngâm lẩm bẩm. Bên cạnh ngoại mẹ ngồi bất động. Ngoài sân đen đặc. Ánh sáng vàng leo lét từ ngọn nến duy nhất bằng quả na. Những lời rì rầm như từ cõi nào đó vọng về. Rờn rợn. Rin rít. Tôi như không tin vào mắt mình. Giọng ngoại thường ngày trong như nước dòng kênh, ấm như trà bắc. Thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng. Người trước mặt tôi, ngay sát ánh đèn dầu kia, là mẹ chứ không ai khác. Hết mỗi lượt rì rầm lẩm bẩm của ngoại, mẹ lại lao mũi kim vào hình nhân làm bằng vải vụn, kèm theo những hơi thổi phù phù, nóng hổi. Mắt mẹ long lên. Như không còn là đôi mắt hằng ngày. Như hình nhân kia đã đánh cắp ánh mắt của mẹ, đã lấy kiệt năng lượng của mẹ.

Lâu lâu mẹ niềm nở đưa khách về nhà, ân cần, chan chứa cảm thông. Ngoại đưa tờ giấy vàng, chữ ngoằn ngoèo cho khách, mẹ dẫn khách đến bàn thờ khấn vái lầm rầm. Lúc sau người khách bước ra. Họ dúi vào túi mẹ ít tiền, nói lời cảm ơn rồi đi. Một đi không trở lại. Không biết chữ bùa kia đã gieo niềm tin gì cho họ. Niềm tin ấy có hình hài thế nào, tôi không rõ. Có những niềm tin bất lực trước sự mơ hồ.

Tôi bắt đầu để ý và tin lời đồn đoán, mẹ tôi học ngoại luyện bùa ngải. Tôi ôm mẹ, khóc.             

- Con bỏ học, lên Bình Dương lập nghiệp. Nhưng tự lập bằng cách gì con chưa biết. Nhưng phải đi khỏi xứ này, nếu mẹ không bỏ cái nghề mà chưa ai gọi là một nghề.

Mẹ tôi sụt sùi khóc, khi nghe tôi nói.                                                          

- Không có con, mẹ làm sao sống nổi. Mẹ bỏ. Mẹ sẽ bỏ. Vì con là mục đích sống, là cứu cánh, là chút bám víu cuối cùng của mẹ với cuộc đời bầm dập này. Mẹ ôm tôi, khóc. Nước dưới kênh trong vắt. Hoa bần trắng xóa kiên định với sắc trắng xóa của mình.

Nhưng chỉ có khoảnh khắc ấy. Rồi đâu vẫn vào đấy. Mẹ vẫn phải nghe những lời lầm rầm của ngoại. Những vị khách lạ mặt vẫn đến nhà vào các ngày trong tuần, khi tôi đi học. 

***                                                                                                                  

Kênh Đá Tình giờ khác trước. Nước vặn mình đổi dòng sau mỗi ngày hứng chịu nước thải của con người. Dòng chảy vẫn bình lặng, nhưng lờ đờ chứ không trong veo và thảnh thơi vô tư lự nữa. Như thiếu phụ mang trong mình quá nhiều u uẩn. Bông lục bình tím bầm dập. Gió, làm hoa bần trắng hoảng hốt rơi tơi tả, lá dừa nước lơ ngơ, rách tơi tả. Những gốc tràm già thưa thớt, đìu hiu, mỏi mắt nhìn. Tôi thấy lạ lẫm. Nhìn gì cũng khác. Khác đến nỗi mọi thứ...

Tôi tưởng mình sẽ ở vậy. Sẽ về với mẹ. Sẽ về với kênh Mơ Mộng. Cố gắng rất nhiều. Nỗ lực rất nhiều. Tôi thành sinh viên sư phạm. Thầy cô, bạn bè không biết quá khứ của tôi, mẹ tôi. Tôi có ít nhất hai cuộc tình tuổi thanh xuân. Cuộc tình nào cũng nồng nàn lửa cháy đằm sâu. Nào ngờ mỗi lần dẫn về ra mắt mẹ xong lại đường ai người ấy đi, không một lời giải thích. Tôi bủn rủn lòng một mình giữa những “cuộc chia ly”. Mẹ nhìn tôi héo hon mà thở dài, nuốt sâu vào trong, ngẫm ngợi về nghề bùa ngải. Dao sắc không gọt được chuôi? Mẹ gieo thì con gặt?

Tối ấy mẹ đem hình nhân ra sân, lẩm bẩm gì đó, rồi đốt. Ánh lửa cháy lạ lùng lắm, không đỏ không vàng, mà xanh, xanh leo xanh lét, mùi két nghẹt. Mẹ thở dài thườn thượt. Như thể sự bức bách bao năm, sự dồn nén bao năm tuột ra khỏi mình. Đêm như lặn sâu vào tận đáy hơi thở mẹ. Những người cần được bùa ngải để kiếm chồng hay bỏ chồng đến rồi chưng hửng ra về.

Bẵng đi một khoảng lâu thật lâu, tôi mới gặp anh chồng sắp cưới này tại nhà thờ Tin Lành, ngày Chúa phục sinh. Mẹ cười, ánh mắt nụ cười heo hắt bởi cõng thêm bao nhiêu là tuổi. Ông trời có mắt! Mẹ thở ra mãn nguyện.

Đứng trên cây cầu tôi chỉ xuống dòng kênh.

-Đây là nơi em và lũ trẻ tập bơi.

Tôi nói với người bạn đời tương lai.

- Giờ, sắp có chồng, rồi em sẽ được làm mẹ của trẻ.

Anh nói.

-Con kênh này, chỗ nông sâu em điều biết, nhưng lòng người có lúc dò không nổi.

Tôi triết lý nửa mùa.

-Thế em dò lòng anh đến đoạn nào rồi?

-Chắc phải đưa anh đi nội soi em mới thấy được.

Tôi trả lời, và cười, và chạy. Anh đuổi theo tôi dọc theo bờ kênh, ngược lên xóm trên. Vừa đi vừa nói chuyện vẩn vơ. Chuyện của hai người chuẩn bị cưới, rời rạc, rối rắm, lan man.

- Chỗ kia, trước là cánh đồng rộng lắm, phải hơn trăm héc ta.

Tôi nói và chỉ tay qua phía bờ kênh đối diện, nói tiếp.

-Bụi trâm bầu um tùm ngày xưa, người ta đã đốn rồi. Cũng gần chỗ ấy, bọn em đã thấy một hài nhi bị bỏ rơi, tím ngắt, kiến bu đen bu đặc.

-Ngày xưa ở quê mà đã vậy? Rồi bọn em làm sao? Có biết mẹ đứa trẻ là ai không? 

-Một bác cao tuổi trong ấp đào hố chôn. Không biết bố mẹ nó là ai. Đời người, nhiều khi còn ngắn hơn một tiếng thở dài.

Tôi nghe tiếng thở dài từ lồng ngực anh. Anh hỏi:

-Những người mẹ như vậy có bao giờ nghĩ về đứa con của mình không?

Tôi không tìm được câu trả lời. Tôi chỉ tay xuống dòng nước. Dường như có mỗi con kênh này là không thay đổi theo thời gian. Nhờ con kênh này mà em biết như thế nào là một người phụ nữ trưởng thành. 

-Là ai? Em với anh trai nào ở đây?

Anh nhìn tôi, nheo mắt hỏi, cười cười khiêu khích.

-Em gặp một anh một chị họ đang tắm

-Họ làm gì nữa?

- Khi leo lên bờ, quần áo ước sũng, hai người quấn vào nhau. Tối ấy về em ngủ mơ. Hôm sau dậy cảm giác mình lớn ra.                                      

-Ghê. Đã ghê từ bé rồi đấy.

-Anh chị ấy rất đẹp đôi. Chẳng hiểu sao không thành vợ chồng. Anh ấy đi cưới con ông cán bộ huyện về làm vợ. Chị ấy, nghe nói, sau khoảng gian nan vất vả từ gái gọi đã trở thành Tú Bà.

- Vậy, người ta gọi kênh này là kênh Đá Tình đâu có sai.    

                                                          ***                                                                                 

Đầu mùa đông, nhà tôi có khách lạ. Người đàn ông ngồi lọt thỏm trong chiếc sa lông đã cũ, sờn bạc. Mẹ buông thõng tay, mớ rau gượng gạo rơi lả tả xuống nền nhà. Người đàn ông đứng lên. Lí nhí lời xin lỗi. Thoáng giật mình, mẹ chuyển sang tím tái giận. Không hiểu sao sau đó mẹ lại mời người đàn ông ngồi xuống. Tôi linh tính có điều gì đó không bình thường. Chưa bao giờ mẹ hoảng hốt rồi giận dữ với những tâm trạng đan xen biến đổi nhanh trên khuôn mặt như vậy. 

Hoá ra đấy là ba của tôi. Ba tôi không phải là dòng kênh Mơ Mộng như mẹ từng nói hồi bé. Ông hiện hữu giữa nhà. Nếu khác, là khác những mường tượng hiếm hoi của tôi từ thuở nào. Ông tàn tạ hơn mọi người cha trong mơ tôi từng gặp. Ba bằng da bằng thịt.

Thì ra khi tôi chui ra khỏi bụng mẹ thì ông đi lao động nước ngoài, mong đổi thay phận người thời ấy. Nhưng rồi không rõ làn gió Tây Âu giật cấp độ bao nhiêu mà ba đã kết nghĩa vợ chồng với một phụ nữ đồng hương. Ông tính không lại được trời. Ông trốn chui trốn lủi, nhiều lần suýt mất mạng vì nghe theo người tình đi mua bán hàng cấm. Người ta thèo lẻo với mẹ tôi rằng: Ba tôi sống với người phụ nữ khác. Hai mảnh đời tha phương cầu thực gặp nhau ráp lại với nhau nhằm chống lại hoàn cảnh cô đơn.

Ở nhà, mẹ tôi ngược xuôi chạy hàng đắp đổi qua ngày. Trong những hành trình đánh đu với miếng ăn, mẹ kết thân với một người ở miệt Châu Đốc. Và rồi sâu sắc sẻ chia, mẹ đưa bà ấy về nhà, truyền cho mẹ nghề làm bùa ngải. Bên kia, ba tôi vừa trốn chính quyền vừa chạy bệnh.

Lời ông kể khiến tôi nghĩ đến những chiếc kim mẹ vẫn niệm chú và đâm vào hình nhân vải vụn mỗi đêm. Không lẽ có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến vậy? Ông nói lời xin lỗi mẹ tôi.

-Tha thứ hay không là quyền ở mẹ con bà. Tôi sẽ đến nhà thờ cầu xin Chúa Giê Su tha thứ tội và sẽ phục vụ Chúa mãi mãi. Chính Chúa đã khiến Mục Sư cứu tôi từ trong bãi rác nằm co, đói run, chờ chết. Và cũng chính Mục Sư đã giúp tôi về đây gặp lại vợ con, sau những năm tháng lầm lỗi.

Nói xong ông đi. Ông đi như chạy. Chiếc xe ôm chở ông chạy xuyên vào màn hơi lạnh mùa đông. Không biết chồng sắp cưới của tôi nói gì mà mẹ tôi không giận ba nữa. Bà bỏ trang tượng, bệ thờ trở về chính đạo của chồng tôi. Không lâu sau, kênh Đá Tình mọc thêm khu công nghiệp chế xuất, dòng sông như bị cưỡng hiếp, bức tử. Người người. Máy máy. Từ mọi ngả. Kéo về. Kênh không quen với ồn ào, quặn lên, đục ngầu, loang lổ những mảng dầu máy.

***
Sau ngày cưới, tôi theo chồng về thành phố. Phía xa. Có tiếng máy nổ xình xịch của xí nghiệp. Tuôn những chất thải để tận diệt dòng kênh. Và từ đó, mỗi sáng sớm mẹ tôi đến nhà thờ Tin Lành, quét dọn, cầu xin Chúa Giê Su tha thứ tội lỗi, xin Chúa ban hạnh phúc cho vợ chồng tôi. 

Trong lúc ấy tôi đang rúc vào ngực chồng, như xấu hổ. Chiếc nệm kim đan dưới lưng tôi, mềm hơn bao giờ hết. Bàn tay anh sục xạo trong tôi. Nhẹ nhàng mà mạnh mẽ. Từ tốn mà tham lam. Muốn lịm đi. Con kênh Mộng Mơ thơ thái mềm mại mở ra trong tôi. Anh mê mải ngụp lặn, bơi ngược bơi xuôi, vùng vẫy theo dòng kênh ấy. Mung lung và dào dạt, như thể dòng kênh Mộng Mơ thuở xưa tôi từng ngụp lặn. Anh thì thầm:                                                                           

- Sáng mai anh đưa em đến nhà thờ tạ ơn Chúa Giê Su, nghe lời dạy và chúc phúc của Mục Sư.                            

TRƯƠNG HUYỀN TRÂN

1349 lượt xem
Các bài trước
TÌM CHÂN LÝ - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 18) (10/12/2014)
MỘT MỤC-SƯ BỘ-ĐỘI - Một Đóa Hướng Dương (Bài chọn đăng 17) (09/12/2014)
CÂU CHUYỆN KỲ DIỆU - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 16) (06/12/2014)
NHỮNG GIẤC MƠ TIÊN TRI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 15) (06/12/2014)
HẠNH PHÚC THẬT - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 14) (02/12/2014)
NHỮNG NGÀY KHÓ QUÊN (05/12/2014)
RỒI TRỜI SẼ NẮNG LẠI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 13) (29/11/2014)
NIỀM VUI ĐƯỢC NHÂN ĐÔI - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 12) (27/11/2014)
CĂN NHÀ MÀU XANH – Nguyên J (Bài chọn đăng 11) (26/11/2014)
QUY TẮC VIẾT TIẾNG VIỆT (27/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 38 - MS Hứa Trung Tín
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
BẠN SẼ KHÔNG CÔ ĐƠN KHI CÓ CHÚA ĐI CÙNG
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
MÃI TRONG TÌNH CHA
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI YÊU
 
Dưỡng Linh  
HÃY NGỪNG NÉM ĐÁ BILLY GRAHAM
 
Tạ Ơn Chúa  
TỪ HỒI GIÁO CUỒNG TÍN ĐẾN CƠ ĐỐC NHÂN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Tình...(Thư Gửi Cha Mẹ)
 
Đức Tin  
GIỐNG NHƯ BỌT NƯỚC TRÊN DÒNG CHẢY
 
Tin Tức  
SỰ IM LẶNG CỦA NGÔI MỘ TRỐNG
 
Thơ & Nhạc  
BA ƠI!
 
Góc của Ađam & Êva  
Ba Điều Lừa Dối Lót Đường Cho Sự Ngoại Tình
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 16/06/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Đó là cách mọi thứ xảy ra trong đời thường
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI: Đồng Tiền hay Con Cóc
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Thử Thách Đức Tin của một người cha
 
Khoa Học Minh Họa  
CON CÔNG VÀ CON GÀ TRỐNG
 
Tài Liệu  
Cơ Đốc Nhân Với Vấn Đề Phong Thuỷ
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Chỉ Một Bước!
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC