Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















MUỘN MÀNG - Anh Đỗ (Bài chọn đăng 22)
Ngày 16/12/2014

Ngoài Trời mưa lất phất bay, cuối chân trời bừng lên một màu vàng cam rực rỡ, báo hiệu một ngày sắp chấm dứt, và cũng là điềm báo cho ngày mai sẽ có gió nhiều. Lão Hoàng, mọi người trong xóm đã quá quen mặt, ông ta nổi tiếng là giàu có nhất xóm củi này, xóm được mang tên là xóm củi không phải là vì xóm có nhiều củi, nhưng mà là xóm có nhiều người lên rừng kiếm củi đem ra chợ Trũng bán để mưu sinh, nhưng không phải lúc nào cũng có củi để bán, có khi đi cả ngày mới kiếm được một gánh củi, nhưng nếu bán không được thì đành phải bán với giá gần như cho không cho vựa củi gần đấy, trung bình một gánh củi có thể nuôi sống một gia đình năm miệng ăn trong một vài ngày, nhưng nếu bán rẻ thì coi như là những cái bao tử vốn đã đói cần phải thắt chặt hơn nữa, cái vựa củi đó cũng không xa lạ gì, nó cũng là của lão Hoàng, nhà lão có tất cả là năm anh em, mỗi người chiếm cứ một phương, cũng đều là dân làm ăn và giàu có nổi tiếng ở các xóm chung quanh đây, vựa củi là do lão Hoàng nhượng lại cho đứa em út của lão.

Nói về lão Hoàng, chắc mọi người không thể nào không nhắc đến cái tướng đi của lão, người thì lùn tịt, chân đi hàng hai cộng với cái bụng bự của lão, nhìn thoạt qua cứ tưởng chừng như là một con cóc đang bơi, lão Hoàng sống trong một ngôi biệt thự sang trọng, vườn rào kín với một bầy chó dữ lúc nào cũng nhe răng sủa vào những người đi đường, cứ tưởng chừng như là chúng nó muốn nuốt chững tất cả mọi người, nhưng khi gặp lão Hoàng về thì lũ chó hiền ra phết, đuôi ngoắt lia lịa, mặt thì đờ ra cứ như là những chú chó ngoan ngoãn nhất trần gian, chẳng gì, vì cứ mỗi lần về đến nhà thì lão luôn có quà cho chúng nó, lão kêu từng tên như kêu con của lão, nào là con đốm, con vện, con tai vễnh, con mắt chó (nó có tên này chắc có lẽ là cái mặt của nó nhìn thấy đểu, chớ mắt nó không phải là mắt chó thì chẳng lẽ lại là mắt bồ câu)... Cứ mỗi con đến thì được nhận phần quà của mình, đó là những khúc sườn nướng đã được gặm qua loa, những người trong xóm cũi này có chiêm bao cũng chẳng bao giờ dám mơ đến khúc xương trắng hếu, chớ đừng nói chi đến khúc sườn nướng vàng rụm tươm cả mỡ ra như thế. Lão Hoàng là một địa chủ của xóm củi, gần như tất cả đất đai, nhà cửa trong xóm này đều thuộc về chủ quyền của lão, với gương mặt lúc nào cũng tỏ ra vẻ hiền từ, cặp mắt vốn dĩ đã hí, bị hai thớ thịt gò má lôi xệ xuống làm cho mọi người khi nhìn vào chỉ còn thấy một lằn ngang, không biết là đang mở hay đang nhắm. Công việc của lão là đi thâu tiền nợ, lão sẵn sàng mở hầu bao ra cho tất cả mọi người với điều kiện là mượn một thì phải trả một rưỡi, cứ mỗi con trăng thì tiền lời chưa trả sẽ tự động biến thành tiền vốn và cứ thế mà nhân lên. Lão Hoàng cũng có bạn, theo lệ thường thì mã tầm mã, ngưu tầm ngưu, nhưng cụ Côi thì chẳng phải là hạng người giàu có, không hách dịch, gần gũi mọi người, cụ thân thiện với tất cả mọi người, nhưng cụ là bạn của lão Hoàng là vì cả hai biết nhau từ lúc còn “cuổng chời” tắm sông, ai nói gì cụ cũng cười hề hề, kể cả lão Hoàng lắm khi vỗ đầu cụ, cụ vẫn cười, nhiều người đặt câu hỏi thì được cụ trả lời là: “ Nhịn một tí chả chết ai cả, cứ hơn thua nhau thì chỉ tổ sống một mình”.

Hôm nay, chắc là đi thâu nợ có nhiều kết quả, lão Hoàng sai thằng cu Ở chạy đi mua vài cuốc rượu và mời cụ Côi đến nhâm nhi, nó có tên là Ở vì nó ở đợ cho nhà lão Hoàng, không ai biết xuất xứ của nó, nhân những lúc nó rỗi việc, hàng xóm la cà đến hỏi thăm, thì được nó cho biết rằng ba nó thế chấp nó để trừ nợ từ lúc nó vừa lên sáu tuổi, năm nay nó đã mười lăm tuổi, nó chỉ biết một cách mơ hồ về gia đình nó, nó có hỏi về gia thế thì được lão Hoàng cho biết rằng ba nó sau khi thế chấp đã làm tờ cam kết là không được nhận nó bằng bất cứ hình thức nào, cu Ở định bụng là một ngày nào đó, khi mà nó có thể trả hết nợ cho lão Hoàng, nó sẽ đi tìm cha nó để mà hỏi cho ra lẽ.

Nó cũng đã gặp cụ Côi, muốn gặp cụ thì cũng chẵng có khó khăn gì, chỉ cần gặp nó là cụ đã cười toe toét, cụ lên tiếng trước:

 -Thôi khỏi nói, cứ về báo cho lão Hoàng biết là tôi đến ngay!

 Cụ Côi là một tay cừ khôi về làm đồ nhậu, con gà trống nòi khoảng ba tháng tuổi, độ chừng hơn một ký lô, qua tay cụ chừng một canh giờ là trên bàn thôi thì la liệt những món ăn, nào là gà bóp gỏi, gà xé phay, gà rô ti, gà xào gừng hành thơm phức, nhưng làm gì thì làm, cái đầu, cặp chân giò, cái phao câu là phải để vào một dĩa riêng cho lão Hoàng, bình thường khi đi ra ngoài vẻ mặt của lão lúc nào cũng tỏ ra hiền từ bao nhiêu thì khi về đến nhà vẻ mặt của lão càng tỏ ra vênh váo ngựơc lại một cách kinh khủng bấy nhiêu, khề khà một nhắp rượu lão Hoàng cất giọng ngâm nga:

“Nghiêng ly nhắp chén rượu nồng

Dù cho cay đắng… nỗi lòng chẵng nguôi.

Nhớ xưa cay đắng ngọt bùi.

Buồn vui chia xẻ… giờ vui một mình.”

Lão Hoàng cũng từng có vợ, và một đứa con trai, nhưng tiền lúc nào cũng là ưu tiên hàng đầu của lão trên thế gian này, vợ lão Hoàng cũng từng phải chịu đựng những lối sống keo kiệt, bủn xỉn của lão. Một hôm, không biết lão đem tiền về rồi để góc xó nào tìm mãi không gặp, lão đổ xô cho vợ là đã đánh cắp tiền của lão cho trai ăn, tức mình không nói được, vợ lão đã bồng con đi biền biệt, nghe nói đâu là có tìm thấy cái áo có dính dấu máu của vợ lão hay thường mặc, lão đã đem về lập bàn thờ cúng vái lung tung, cho đến một hôm lục lọi trong đống quần áo cũ, lão Hoàng chợt phát hiện ra số tiền mà lão cho là đã bị vợ lão đánh cắp, đang nằm vỏn vẹn trong cái túi áo khoác của lão, chuyện đã qua, bây giờ mỗi lần uống rượu thì lão lại ngâm nga mấy câu thơ cũ xì, cũ rích. Cụ Côi thì lúc nào cũng vậy, mặc tình cho lão Hoàng nhớ nhung đau khổ, cụ chẳng bao giờ nói gì cả, cứ cắm cúi gắp những món ăn cho vào miệng nhai tòm tèm ra chiều thích thú, quả thật đây là cơ hội mà cụ có thể ăn được của lão Hoàng, bình sinh thì thịt cóc nhái cũng chẳng có để mà ăn có đâu mơ đến thịt gà. Khề khà một lúc rồi thì tửu lượng của lão Hoàng cũng tiễn lão vào giấc ngủ, lão ngáy rõ to, tiếng ngáy đều đều, thỉnh thoảng lại bị ngắt quãng tạo thành những tiếng khọt khẹt giống heo kêu, cụ Côi chỉ chờ có vậy, gọi thằng cu Ở ra dọn vào nhà trong, còn cụ thì tranh thủ bọc một ít vào trong tay áo, ra đến trước cổng rào nhà lão Hoàng, cụ không quẹo trái như thường lệ để đi về nhà, mà cụ lại quẹo phải đến góc rào của lão Hoàng, ngay góc này, có một người có lẽ là nghèo nhất trong làng, đang nằm co ro dưới tàn cây  cọ lùn, cũng như thằng cu Ở, không ai biết xuất xứ của người này, mỗi ngày ông đi đâu, làm gì, cũng không ai biết, chỉ biết rằng có một hôm, người trong xóm nhìn thấy ông đang ngồi bóc vỏ một củ khoai rừng nướng, đang ăn lở dở, người ấy xáp lại gần để hỏi thăm, thì chỉ nhận được câu trả lời là “đói quá ăn tạm củ khoai rừng.” Ông có tâm sự, nhưng chỉ có một mình cụ Côi biết, nhưng cụ cũng chẵng bao giờ chia sẽ với ai, mọi người cũng đặt cho ông một cái tên, người ta gọi ông ấy là Lác, không biết vì nguyên do gì, song gọi riết rồi cũng quen, ông Lác ở góc rào này cũng đã gần mười năm nay, chuyện đời ông Lác là như thế này:

“Ông Lác sinh ra và lớn lên trong một gia đình cũng hơi khá giả, ba mẹ ông mất sớm để lại cho ông những mẫu vườn thửa ruộng, cuộc sống cũng chẳng thua kém ai, ông cũng lập gia đình, rồi có một con trai, nhưng chẳng may vợ ông gặp phải căn bịnh ngặt nghèo đã qua đời, để lại cho ông nỗi nhớ nhung da diết, đau khổ vì dù cho có tiền ông cũng không làm sao cứu được vợ ông, ông uống rượu cho vơi đi nỗi nhớ, càng ngày ông lậm vào những cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng, nợ nần chồng chất, đến nỗi chẳng còn gì để thế chấp, vì không muốn con trai ông phải lâm vào cảnh màn Trời, chiếu Đất, ông phải nuốt lệ cầm cố đứa con của ông cho lão Hoàng, sau đó ông đau khổ, ăn năn, xin xỏ lão Hoàng cho ở cạnh góc vườn để mỗi ngày có thể được nhìn mặt đứa con trai của mình, lão Hoàng phải bậm môi để cho ông Lác ở góc vườn với điều kiện là không được nói cho nó biết ông là ai.”

Trở lại với cụ Côi, sau khi cụ quẹo phải đi thẳng đến góc vườn để gặp ông Lác, song không như mọi bữa, thường khi vào giờ này thì ông Lác thường hay ngồi dựa vào bờ rào mắt nhìn vào trong vườn của lão Hoàng, nhưng hôm nay ông Lác nằm co, quay mặt vào trong, cụ Côi lấy chân hích nhẹ vào hông ông Lác nhưng vẫn không có một phản ứng nào, nỗi lo sợ hiện ra trên mặt của cụ Côi, ngồi xuống cạnh bên, cụ lay mạnh và gọi lớn tiếng:

-Này! Có sao không thế! Có phần ăn cho đây này!

Chẳng có một biểu hiện của sự sống nào cả, toàn thân ông Lác cứng đơ, vụt đứng thẳng dậy cụ Côi la toáng lên:

-Ối làng nước ôi! Ông Lác chầu giời rồi! Lại mà xem đây này, ông đã mất tất cả rồi, mất tất tuồn tuột, còn mỗi một cái mạng sống cũng chả giữ lại nổi, những ngày cuối đời ông đã hối lỗi, ông muốn làm những điều tốt để bù lại cho gia đình ông, nhưng tạo hóa an bài, ông Trời cũng đã định ngày tháng, dù ông có muốn cũng chẳng làm gì hơn được, phải chi ông biết sớm hơn, thời gian chả chờ đợi ai cả.

Cụ Côi cứ la, hàng xóm tụm lại ngày một đông, cụ vẫn cứ ra rả cái điệp khúc: “Phải chi ông biết sớm hơn.” Tiếng la hét làm lão Hoàng tỉnh ngủ, sau khi biết được ông Lác đã chết, ông gọi ngay cụ Côi vào và hỏi:

-Thế lão Lác đã nói gì với ông rồi?

-Nói tất tần tật.

-Thế chuyện thằng cu Ở?

-Cũng nói luôn.

-Này! Kín miệng tí nhé!

   Sau ngày ông Lác qua đời, đêm nào lão Hoàng cũng nằm mơ thấy mình bị rớt vào hỏa ngục, lửa thiêu đốt bừng bừng, nóng không chịu nổi, lão kêu cứu liên hồi, mình lão toát mồ hôi, bừng tỉnh dậy, cứ thế lão thức luôn cho đến sáng. Cho đến một hôm, lão Hoàng mệt mỏi ngã lưng xuống tấm phản trước sân, gió hiu hiu đưa lão vào giấc chiêm bao, cũng như bao nhiêu lần khác lão cũng thấy mình lại bị rơi vào hoả ngục, nhưng lần này có khác, trong lúc lăn lộn trong nơi lửa đỏ, lão chợt nhướng mắt lên nhìn thấy ông Lác đang được bồng ẳm trong tay thiên thần, lão hỏi ra thì được thiên thần cho biết ông Lác được như vậy là vì ông đã biết hối lỗi, đã ăn năn suốt gần mười năm cuối đời ông, còn lão bị như vậy là vì những việc làm thất nhân, ăn trên mồ hôi nước mắt của người khác, giờ phải lãnh hậu quả, lão Hoàng liền xin thiên thần cho lão được trở lại trần gian, lão sẽ làm nhiều việc thiện bỏ kiểu sống ác nhân, nhưng lão nhận được câu trả lời như sau:

-Ngày hôm nay lão không còn cơ hội nữa, vì sau khi chết con người đã đánh mất cơ hội mà lúc còn sống không làm.

Sợ quá lão hét lên một tiếng rồi giật mình tỉnh giấc, mới chợt nhận ra là mình vừa trải qua một giấc mơ, mồ hôi ra như tắm, lão ngồi thừ người một hồi lâu rồi ngẫm nghĩ lại giấc mơ, lão lẩm bẩm một mình: “Quả thật, nếu việc lành việc thiện lúc còn sống không lo làm, chờ cho đến khi ông Trời cất mạng sống mình đi rồi, thì dù cho có tiền của giàu có bao nhiêu cũng chẳng làm chi được, địa ngục là nơi dành sẵn cho mình, không có cơ hội thứ hai.”

Bắt đầu từ ngày hôm đó, lão phân chia lương thực trong kho cho những người nghèo trong xóm, trong ba năm liền lão không còn lấy tiền mướn ruộng, lão Hoàng cũng nhận cu Ở làm con, và đổi tên cho nó là Ân, cái tên này lão Hoàng đã phải suy nghĩ suốt mấy ngày liền, một mặt là để cảm ơn ông Trời đã dùng những giấc chiêm bao để cảnh báo và tỉnh thức lão trước khi quá muộn màng.

Phước thay cho kẻ lỗi mình được tha thứ, tội mình được che đậy!

Phước thay cho người mà Chúa chẳng kể tội lỗi cho! (Rô-ma 4: 7-8)    

ANH ĐỖ

1233 lượt xem
Các bài trước
CHƯA PHẢI LÀ QUÁ MUỘN - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 21) (15/12/2014)
PHÚT CUỐI - Anne Nguyễn (Bài chọn đăng 20) (14/12/2014)
DÒNG KÊNH ĐỤC - Trương Huyền Trân (Bài chọn đăng 19) (13/12/2014)
TÌM CHÂN LÝ - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 18) (10/12/2014)
MỘT MỤC-SƯ BỘ-ĐỘI - Một Đóa Hướng Dương (Bài chọn đăng 17) (09/12/2014)
CÂU CHUYỆN KỲ DIỆU - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 16) (06/12/2014)
NHỮNG GIẤC MƠ TIÊN TRI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 15) (06/12/2014)
HẠNH PHÚC THẬT - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 14) (02/12/2014)
NHỮNG NGÀY KHÓ QUÊN (05/12/2014)
RỒI TRỜI SẼ NẮNG LẠI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 13) (29/11/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 38 - MS Hứa Trung Tín
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
BẠN SẼ KHÔNG CÔ ĐƠN KHI CÓ CHÚA ĐI CÙNG
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
MÃI TRONG TÌNH CHA
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI YÊU
 
Dưỡng Linh  
HÃY NGỪNG NÉM ĐÁ BILLY GRAHAM
 
Tạ Ơn Chúa  
TỪ HỒI GIÁO CUỒNG TÍN ĐẾN CƠ ĐỐC NHÂN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Tình...(Thư Gửi Cha Mẹ)
 
Đức Tin  
GIỐNG NHƯ BỌT NƯỚC TRÊN DÒNG CHẢY
 
Tin Tức  
SỰ IM LẶNG CỦA NGÔI MỘ TRỐNG
 
Thơ & Nhạc  
BA ƠI!
 
Góc của Ađam & Êva  
Ba Điều Lừa Dối Lót Đường Cho Sự Ngoại Tình
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 16/06/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Đó là cách mọi thứ xảy ra trong đời thường
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI: Đồng Tiền hay Con Cóc
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Thử Thách Đức Tin của một người cha
 
Khoa Học Minh Họa  
CON CÔNG VÀ CON GÀ TRỐNG
 
Tài Liệu  
Cơ Đốc Nhân Với Vấn Đề Phong Thuỷ
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Chỉ Một Bước!
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC