Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















ĐỊNH MỆNH CAY ĐẮNG - NGUYÊN J. (Bài chọn đăng 23)
Ngày 17/12/2014

 -Chị Lan sao chị không vào ngồi ăn với mọi người nữa, tiệc đang vui mà.

Nghe thấy có người gọi mình bà Lan quay người lại nhìn, thì ra đó là Kiều, một người bạn mới nhập hội chơi chung với bà Lan trong thời gian gần đây.

-Chị mới vừa nghe điện thoại xong, định quay vào. Mà cũng chín giờ tối rồi chị cũng phải vào chào mọi người rồi về đây.

-Còn sớm mà chị sao chị lại về?

-Chị phải về nhà có việc. Chồng chị đang chờ.

-Nhà có chuyện gì không chị sao trông chị buồn vậy?

-Không có gì đâu em, mình vào trong đi.

Quay vào bàn tiệc bà Lan chào hết mọi người rồi ra về. Về đến nhà không thấy  chồng bà đâu thì bà biết ông đã đi ngủ, tuy mang danh nghĩa là vợ chồng sống chung một nhà nhưng ông bà đã không sống chung với nhau hơn mười năm rồi. Bà lặng lẽ đi vào phòng riêng của mình nằm, vừa nằm xuống một cảm giác buồn và cô đơn ùa đến bất chợt làm bà rơi nước mắt. Bà Lan và ông Đạt đã ở cái tuổi hơn bốn mươi của cuộc đời. Nhìn ông bà lúc nào cũng sang trọng, cuộc sống sung túc đầy đủ danh vọng và tiền bạc của ông bà khiến nhiều người cũng phải khao khát. Nhìn ông bà ai cũng nghĩ là hai người sống hạnh phúc lắm, nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Sống cùng một nhà nhưng hai người luôn cảm thấy buồn bã và cô đơn.  Bà Lan và Ông Đạt bây giờ chỉ ước có một đứa con để có thể được yêu thương, chăm sóc cho con như những người cha, người mẹ khác. Mọi người nghĩ rằng lúc trước ông bà cơ cực quá nên cứ lo làm ăn mà không sinh con đến lúc cuộc sống khá hơn định sinh con thì không sinh được nữa.  Nhưng đâu ai biết rằng đằng sau đó là một câu chuyện buồn đầy cay đắng nghiệt ngã mà không biết giãi bày cùng ai.  Sáng hôm sau đang chuẩn bị nấu ăn cho bữa trưa thì bà Lan nhận được điện thoại của Kiều.

-Chị Lan hả? em Kiều đây. Trưa nay 1giờ mình đi uống cà phê nhe chị. Chị Hương có gửi cho chị mấy món đồ, sẵn em đưa cho chị luôn.

-Được em. Vậy trưa nay mình gặp ở quán cà phê cũ nhé.

-Dạ chị. Tạm biệt chị.

Kiều là một người bạn của bạn bà Lan mới dắt vào đi chơi chung với nhóm mấy tháng gần đây thôi. Kiều nhỏ hơn bà Lan đến gần mười tuổi, nhưng nói chuyện rất tâm lý và cũng tốt tính. Bà Lan rất có thiện cảm với Kiều và Kiều cũng vậy nên hai người nhanh chóng trở nên thân thiết với nhau. Đến giờ hẹn bà Lan đến nơi thì thấy Kiều đã ngồi ở đó đợi mình rồi.

-Em đến lâu chưa?

-Em mới tới thôi chị. Chị gọi nước uống đi. Đây là giỏ đồ chị Hương nhờ em gửi cho chị.

-Cảm ơn em. Hôm qua em ở lại chơi vui không? Chơi đến mấy giờ thì về?

-Hôm qua cũng vui lắm chị, nhưng thiếu chị cuộc vui bớt vui đi một chút.

-Chị xin lỗi, vì chị bận việc nên phải về sớm.

Thoáng thấy mặt bà Lan buồn bã đăm chiêu, Kiều hỏi thêm:

-Hình như chị có tâm sự gì buồn lắm. Mỗi lần đi ăn tiệc là em thấy khoảng 9giờ là chị nghe điện thoại xong là phải về rồi. Chị có gì buồn đừng ngại nói ra với em đi, biết đâu em có thể giúp chị cho chị lời khuyên được thì sao.

Bà Lan thoáng im lặng thở dài nhìn xa xăm rồi nói:

-Tâm sự này chị luôn giữ kín trong lòng không dám nói ra với ai vì sợ nói ra sẽ bị người đời cười chê, chế giễu dèm pha. Chị chưa bao giờ kể với ai. Nhưng không hiểu sao gặp em chị lại thấy có cảm tình và có thể tâm sự được. Có lẽ chị nên nói ra để cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút. 

Bà Lan im lặng giây lát rồi bắt đầu câu chuyện buồn của cuộc đời mình.

Ngày xưa vì chiến tranh loạn lạc, cuộc sống khó khăn nên ba mẹ chị phải dắt chị rời xứ sở Bạc Liêu lưu lạc nơi khác khi chị mới năm hoặc sáu tuổi. Bà ngoại chị cũng cùng đi theo vì bà chỉ có mẹ chị là đứa con gái duy nhất và bà cũng chẳng còn họ hàng thân thích gì ở quê.  Rồi lần lượt các chú, bác của chị cũng đi lưu lạc nơi khác, ở quê cũ chỉ còn lại ông bà nội và người chú út của chị. Rồi năm tháng trôi đi chiến tranh kết thúc gia đình chị chỉ còn lại ba mẹ và chị, bà ngoại của chị bị bệnh và mất trên đường lưu lạc. Rồi gia đình chị đến lập nghiệp ở Đồng Nai. Ba mẹ chị trồng trọt và buôn bán nhỏ ngoài chợ. Gia đình chị cũng thư từ về quê cũ cho ông bà nội và các chú bác nhưng chẳng nhận được hồi âm nào. Ba mẹ chị định bụng sẽ dắt chị về thăm lại quê vào cuối năm nhưng chưa thực hiện được thì ông bà đã mất trong một lần chìm đò trên sông bỏ lại chị bơ vơ khi mới 16 tuổi đầu. Chị đã khóc hết nước mắt khi hay tin ba mẹ mình mất. Ba mẹ mất rồi chị ở lại Đồng Nai một thân một mình cũng chẳng biết làm gì nên chị xuống Sài gòn xin làm đủ mọi công việc làm thuê, làm mướn để kiếm tiền. Thân gái nhỏ tuổi mồ côi phải sống lủi thủi một mình ở Sài gòn kiếm sống, cũng may chị làm thuê cho một cửa hàng tạp hóa, được bà chủ thương tình cho ngủ ở trong cửa tiệm luôn nhưng tám giờ là phải vào trong đó rồi bà chủ khóa cửa lại để về nhà, cứ thế chị ở luôn trong đó không ra ngoài được. Những đêm buồn nằm nhớ ba mẹ mà chị tủi thân đến bật khóc. Lúc bấy giờ chị chỉ mong một ngày nào đó được về lại quê xưa kiếm lại chú bác mình. Chị chỉ nhớ được tên ông bà nội là ông bà giáo Tân ở Bạc Liêu ngoài ra chẳng nhớ gì nữa cả.

Thời gian sau đó chị xin vào làm giúp việc nhà cho một gia đình giàu có, gồm có ông bà chủ, hai đứa con trai còn nhỏ tuổi và em trai của bà chủ. Ông bà chủ rất tốt bụng và hai đứa nhỏ cũng rất quý chị. Riêng em bà chủ hay nhìn bà bằng ánh mắt lạ, và thỉnh thoảng kêu chị lên phòng cạo gió cho ông ta, rồi giở trò sờ soạng nắm tay. Chị lúc ấy sợ lắm chỉ biết đẩy ra và xin tha, cũng chẳng dám nói chuyện này với ông bà chủ. Cứ thế chị làm cho nhà ông bà chủ cũng đã được ba năm. Lúc ấy chị cũng đã được mười chín tuổi rồi. Một ngày kia ông bà chủ dắt hai đứa nhỏ về quê ăn giỗ, ở nhà chỉ còn lại chị và cậu em của bà chủ. Lúc đêm đang nằm ngủ say thì chị nghe tiếng chuông cửa, chị biết là em của bà chủ về, hắn say rồi, người nồng nặc mùi rượu. Mở cửa xong, chị quay về phòng ngủ lại, đang ngủ thì chị nghe tiếng gõ cửa phòng dồn dập, chị sợ quá không dám mở cửa thì nghe tiếng nói vào:

-Lan à, tôi đói quá, Lan ra nấu cho tôi miếng cháo ăn đi.

Thấy vậy chị mở cửa ra thì hắn ta xông vào đè chị xuống giường như một con thú hoang đói khát, chị sợ quá kêu la vùng vẫy rồi chị vơ được chùm chìa khóa cổng chị chạy ra cổng mở cửa chạy thoát ra ngoài cứ thế chị chạy đi, chạy đi và chị sợ hãi không bao giờ muốn quay về ngôi nhà đó để gặp mặt kẻ khốn kiếp đó một lần nào nữa. Chi vừa chạy vưa khóc rồi chị mệt quá ngất đi trước tiệm bánh của anh Đạt là chồng chị bây giờ. Khi chị tỉnh lại thì đã thấy mình đang nằm trong một ngôi nhà xa lạ. Chị bước ra ngoài thì gặp anh Đạt. Anh Đạt hỏi:

-Cô khỏe rồi à. Gần sáng tôi mở cửa tiệm để chuẩn bị buôn bán thì gặp cô đang nằm ngất bên ngoài, tôi đã đưa cô vào nhà nằm nghỉ. Cô cảm thấy khỏe chưa? Để tôi lấy cháo cho cô ăn nhé.

-Cảm ơn anh. Em khỏe rồi. Chắc em phải đi đây. Em đã phiền anh quá rồi.

Chị vừa đi vừa suy nghĩ không biết mình sẽ phải đi đâu về đâu bây giờ mình không thể trở về ngôi nhà đó nữa, chị sợ phải gặp kẻ khốn đó. Rồi chị quyết định quay lại hỏi anh Đạt:

-Anh ơi, ở đây có thuê người làm không? Em siêng năng lắm em có thể làm bất cứ việc gì cũng được.

Anh Đạt tròn mắt nhìn chị, thoáng suy nghĩ rồi nói:

-Ở đây còn thiếu thợ làm bánh, cô có biết làm bánh không?

-Em không biết, nhưng em có thể học. Xin anh giúp giùm em. Bây giờ em không biết phải đi đâu và về đâu nữa.

-Được rồi. Cô ngồi đây đợi tôi. Tôi phải vào hỏi ý kiến mẹ tôi nữa.

Nói xong anh Đạt đi vào nhà trong, Chị ngồi đợi hơn nữa tiếng thì anh Đạt cùng mẹ anh bước ra. Nhìn chị mẹ của anh hỏi:

-Cháu tên gì? quê ở đâu? Sao bây giờ lại lưu lạc tới đây?

Chị thành thật kể lại hoàn cảnh, cũng như toàn nghịch cảnh mà mình gặp phải cho mẹ anh Đạt và anh Đạt nghe. Họ thấy thương và cảm thông cho số phận bất hạnh của chị nên đã đồng ý cho chị ở lại học làm bánh và phụ bán bánh. Anh Đạt đối xử rất tốt với chị, mẹ anh Đạt thì rất thương chị. Chị cũng rất tháo vát và nhanh học việc chỉ trong vòng một tháng chị đã thạo việc và làm được hết tất cả các loại bánh của tiệm. Anh Đạt dần dần nãy sinh tình cảm với chị khi nào chị cũng không hay, đôi khi anh ấy quan tâm và chăm sóc chị quá mức, nhưng chị cũng chỉ nghĩ là anh ấy xem chị như em gái thôi, hơn nữa chị cũng biết thân biết phận của mình nên cũng chẳng dám nghĩ gì. Một ngày kia khi chị đang làm bánh thì chị sơ ý bị bỏng, anh Đạt cuống quýt chạy đi tìm giấm ăn để bôi cho chị, nhìn vẻ mặt anh rất quan tâm lo lắng cho chị, chị bất chợt cảm thấy xiêu lòng, một người con gái mồ côi cha mẹ, không họ hàng người thân nên được người khác quan tâm, chăm sóc thì dễ động lòng lắm. Bất chợt anh Đạt nhìn thẳng vào mắt chị, tim chị đập loạn cả lên, rồi anh tỏ tình với chị. Chị bối rối quá đẩy anh ra rồi chạy vào phòng.  Cả ngày hôm đó chị nằm trong phòng suy nghĩ mà không dám bước ra ngoài. Đến chiều thì mẹ anh Đạt vào gõ cửa và gọi chị. Sau đó chị mở cửa cho bà vào. Bà mỉm cười nhìn chị rồi nói:

-Đạt đã nói cho bác nghe hết rồi. Nó bảo là nó thương con, muốn lấy con làm vợ. Suốt thời gian qua con ở đây, bác cũng cảm thấy rất có tình cảm với con. Nếu con trở thành con dâu của bác thì bác rất vui. Cái này là bác chỉ nói để con biết thôi, chứ nếu con không có tình cảm với thằng Đạt thì bác không ép.

Chị cúi đầu chỉ biết nói dạ mà không biết nói gì khác. Và thế là chuyện gì đến cũng đến chị và anh Đạt lấy nhau. Họ hàng anh Đạt ở những nơi khác cũng nhín thời gian về dự đám cưới của anh và chị. Riêng ông bà nội ở quê già yếu quá không đi được, còn chú út thì phải ở quê chăm sóc ông bà nên không lên dự được. Đám cưới xong họ hàng của anh Đạt cũng tranh thủ về để lo công việc gia đình và làm ăn nên chị cũng chẳng có cơ hội hỏi han hay nói chuyện nhiều với họ. Sau khi đám cưới xong chị và anh Đạt bắt đầu những dự án kinh doanh mới để phát triển tiệm bánh ngày càng lớn mạnh và đa dạng hơn. Chị vừa làm vừa học thêm nữa để hỗ trợ cho công việc kinh doanh, chẳng mấy chốc mà công việc làm ăn ngày một phát đạt, chỉ hơn một năm sau đã mở được một chi nhánh mới. Một bữa nọ gia đình đang ăn cơm trưa thì nhận được điện thoại dưới quê gọi lên là ông nội của anh Đạt mất, thế là gia đình vội vàng sắp xếp công việc để về quê chịu tang. Quê nội anh Đạt cũng ở Bạc Liêu, nhưng chị chưa bao giờ kể với anh Đạt quê nội chị cũng ở Bạc Liêu vì chị chẳng nhớ được gì ngoài cái tên của ông nội, cũng chẳng nhớ ông ở huyện, xã nào, chiến tranh loạn lạc không chừng ông bà nội cũng đã lưu lạc đi xứ khác  nên việc tìm lại người thân có lẽ là vô vọng. Về đến nơi thì ông nội đã được liệm rồi. Chị đọc cáo phó mới biết ông nội tên là Cao Văn Tân, chị nghĩ trong đầu là ông nội anh Đạt cũng trùng tên với ông nội của mình. Tang lễ nhanh chóng được diễn ra và sáng ngày hôm sau thì ông nội cũng được đem chôn. Chôn ông nội xong gia đình chị định ở chơi đến xế chiều thì đón xe về lại Sài gòn vì còn nhiều công việc phải lo trên đó. Lúc này chị mới có cơ hội trò chuyện nhiều với các chú, các bác và các cô của anh Đạt. Đặc biệt chú út rất niềm nở với chị. Không hiểu sao vừa gặp chú chị cảm thấy thân quen lắm dường như đã gặp ở đâu rồi. Chú út mới bắt đầu hỏi về chị, về ba mẹ lúc sinh tiền. Lúc này chị mới kể cho chú út nghe về việc quê nội chị cũng ở Bạc Liêu, gia đình chị vì chiến tranh phải rời quê hương và mất liên lạc với ông bà nội và các cô chú bác. Chị cũng thành thật kể là ông nội chị cũng tên Tân và chị nhớ lúc nhỏ mọi người hay gọi ông là ông giáo Tân. Chú út tròn mắt ngạc nhiên dồn dập hỏi:

-Ông nội thằng Đạt cũng là ông giáo Tân đó, rồi ba con tên là gì?

-Dạ. Ba con tên là Khôi. Ba là con thứ năm nên mọi người gọi là năm Khôi.

-Trời. Có lẽ nào, con là bé Lan.

Giọng chú út hốt hoảng hỏi dồn:

-Thế mẹ con có phải tên là Lê Thị Lài không?

-Đúng rồi, sao chú biết?

-Thế là đúng rồi. Oan nghiệt rồi. Ba con là em ruột của ba thằng Đạt. Ba thằng Đạt thứ ba còn ba con thứ năm. Anh em dòng họ ruột mà lấy nhau là loạn luân đó. Thật là oan trái mà.

Chị sững sờ không tin vào những gì mình nghe thấy. Mọi người trong dòng họ kinh ngạc và hốt hoảng bàn tán về vấn đề anh em dòng họ ruột lấy nhau. Mẹ anh Đạt, anh Đạt và Chị cảm thấy vô cùng bất ngờ và xấu hổ về sự thật phũ phàng này, nên lập tức đón xe về lại Sài gòn gấp. Về đến Sài gòn chị chỉ biết lao vào phòng nằm khóc và chẳng biết phải đối mặt với anh Đạt ra sao và giải quyết sự thật nghiệt ngã này như thế nào.

Cuối cùng chị chọn lựa ra đi, rời xa anh Đạt. Anh Đạt lại không đồng ý, anh ấy khóc và giữ chị lại. mẹ anh Đạt cũng không biết phải xử sự ra sao. Anh Đạt dọa nếu chị bỏ đi anh ấy sẽ tự tử. Sau cùng chị đành chọn cách ở lại nhưng mỗi người ở riêng một phòng. Mấy ngày sau đó chị bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn khó chịu đi khám bệnh thì chị lại hay một sự thật cay đắng khác nữa là chị đã có mang hơn một tháng. Chị về nhà mà lòng trĩu nặng tâm tư. Cuối cùng chị bàn với anh Đạt và mẹ của anh là chị sẽ phá thai. Anh Đạt không đồng ý, chị và mẹ anh hết lời năn nỉ, nếu sinh đứa bé này ra sau này lớn lên đứa bé sẽ bị mọi người chê cười vì là kết quả của mối tình loạn luân, xấu hổ nhục nhã biết sống làm sao được. Anh Đạt đành xiêu lòng chấp nhận. Đã là vợ chồng dù sao cũng yêu thương nhau, cũng đang sống chung với nhau một nhà nên đâu dễ nói bỏ là bỏ được nhau nên cũng đôi lần không khống chế được chị và anh Đạt lại xảy ra chuyện đó với nhau, chị lại mang thai một lần nữa, cũng như lần trước chị quyết định bỏ cái thai. Mẹ anh Đạt biết chuyện bà vừa buồn vừa giận và hết lời khuyên ngăn.  Đôi khi chị cũng cảm thấy tội lỗi và giận bản thân mình lắm nhưng lại không khống chế được cảm xúc. Chị quyết định bàn với mẹ anh Đạt sẽ cười vợ khác cho anh với hi vọng anh sẽ quên chị đi và chị cũng sẽ vì vậy mà ngăn được bản thân mình. Nhưng mỗi lần đề cập đến anh Đạt lại nổi quạu và đập phá đồ đạc. Mẹ anh Đạt cảm thấy buồn và dường như chính bà cũng góp phần tạo nên cuộc hôn nhân tội lỗi này nên bà quyết định xin vào chùa để sống, bà hi vọng dùng những ngày tháng còn lại của cuộc đời làm việc thiện, tụng kinh niệm phật để mong chuộc được tội lỗi cho bà, cho anh Đạt và cho cả Chị. Chị và anh Đạt đã khóc lóc giữ bà lại nhưng vô ích. Chị và anh Đạt thường xuyên đến thăm bà, người ta thường nói những bài kinh sẽ làm cho lòng người ta thanh thản, tìm ra được lối thoát, nhưng sao chị đã cố gắng lắng nghe nhưng lại chẳng tìm thấy được sự bình yên và lối thoát nào cho bản thân mình.

Sau khi mẹ vào chùa chị cùng anh Đạt ngồi xuống bàn với nhau và quyết định phải cố kìm nén bản thân không để sai lầm nữa. Anh Đạt bâng khuâng không muốn, anh muốn chị cùng anh cứ bỏ ngoài tai tất cả và sống sao thấy vui và hạnh phúc là được, nhưng thấy chị không đồng ý và quá cương quyết, dọa sẽ bỏ đi nên anh đành chấp nhận. Cứ thế chị và anh Đạt tập trung lao vào công việc kinh doanh mở thêm chi nhánh mới nữa cho tiệm bánh. Công việc kinh doanh của chị ngày càng thuận lợi hơn, chị có nhiều mối quan hệ bạn bè, trong đó có nhiều người đàn ông cũng ngỏ lời với chị, trong đó có anh Cảnh.

-Sao, anh Cảnh thích chị à?

-Uhm, sao giọng em ngạc nhiên vậy?

-Tại em thấy anh Cảnh trông lạnh lùng ít nói và thường rất biết giữ khoảng cách với các chị em trong nhóm vậy mà lại thích chị khi nào em không hay.

-Anh Cảnh trông lạnh lùng, nhưng lại rất tình cảm và tâm lý đó em, nhưng chị không thể đến với anh Cảnh được vì chị không muốn anh Đạt buồn hay làm chuyện gì khờ dại. Anh Đạt là một người ơn mà suốt cuộc đời này chị không bao giờ trả hết ơn được. Nếu không có anh ấy cuộc đời chị bây giờ chẳng biết sẽ ra sao nữa. Hơn 10 năm nay chị và anh Đạt sống với nhau bằng cái nghĩa thôi. Đôi khi chị cũng muốn lắm một gia đình đúng nghĩa như những gia đình khác, có tiếng trẻ con trong nhà nhưng lại không bao giờ được. Chị kết bạn vào nhóm đi chơi với mọi người chỉ là để vơi đi những nỗi buồn, sự cô đơn trong lòng. Còn anh Đạt lại chọn một cuộc sống khép kín, chọn cho mình sự cô đơn anh chẳng đi chơi hay là giao du với ai, anh chỉ ở nhà suốt mỗi ngày anh đều uống vài lon bia rồi sau đó đi ngủ. Lúc đầu anh còn lo chuyện làm ăn bây giờ anh đã giao hoàn toàn cho chị giải quyết hết. Mỗi lần chị đi chơi mà hơi muộn chưa về anh lại khóc gọi điện bảo ở nhà trống vắng quá chị về nhà đi thế là chị phải về vì không muốn anh buồn. Chị thỉnh thoảng cũng đi chùa, đọc kinh, niệm phật nhưng sao chị vẫn không thể gạt bỏ được những mặc cảm tội lỗi, những nỗi niềm và tìm được sự bình yên trong tâm hồn.

-Vậy chị có thử đi nhà thờ chưa?

-Gia đình chị cũng có gốc theo đạo Chúa nhưng chiến tranh loạn lạc nên cũng đã bỏ đạo rồi.

-Vậy bây giờ chị thử đi nhà thờ nghe giảng lời Chúa, cầu nguyện, hát thánh ca đi biết đâu tâm hồn chị sẽ cảm thấy tốt hơn. Em là một Cơ đốc nhân, cuối tuần nào em cũng đi Nhà Thờ, hay là cuối tuần này chị đi thử với em nha.

-Vậy à, vậy cuối tuần này em rủ chị đi với nhe. Chị cũng muốn đi thử xem sao.

Sáng chủ nhật hôm đó, vừa mới thức dậy thì bà Lan đã nhận được cuộc gọi đến từ Kiều.

-Chị Lan ơi, chị thức chưa? Chị chuẩn bị đi nhé, lát nữa em qua chở chị đi nhà thờ.

-Chị thức rồi. Đang ở nhà chờ em đây.

Chín giờ sáng thì Kiều đến chở bà Lan đi nhà thờ, Kiều dắt bà Lan đi tham quan một vòng nhà thờ. Bà Lan thích thú đứng lại nhìn một đám trẻ con đang vô tư tập hát thánh ca, nhìn những gương mặt ngây thơ đáng yêu đang hát bà Lan cảm thấy rất vui. Sau đó thì bà vào lễ, vị mục sự với chất giọng trầm ấm rất hay, những câu từ truyền cảm khiến bà cảm thấy rất cuốn hút theo bài giảng, những câu kinh thánh nhẹ nhàng thấm vào đầu bà Lan, bà cảm thấy có điều gì đó khang khác trong lòng và cảm thấy lòng cũng nhẹ nhõm hơn. Sau khi lễ xong thì Kiều dắt bà Lan đến gặp Mục sư Quang là mục sư đang quản nhiệm Hội thánh của Kiều. Mục sư rất vui khi có thể trò chuyện và giảng về Chúa cho một người mới để họ bắt đầu tin Chúa. Mục sư tặng cho bà Lan một quyển Kinh Thánh, hướng dẫn bà cầu nguyện với Chúa. Sau khi ra về bà Lan cảm thấy vui lắm, cảm ơn Kiều rối rít và bảo Kiều tuần sau rủ bà đi nhà thờ nữa.

Về đến nhà bà Lan bắt đầu đọc Kinh Thánh, bà bắt đầu say mê theo những câu chuyện thuở ban đầu Chúa tạo dựng trời đất trong Cựu ước. Cứ thế mỗi tuần bà đều đi nhà thờ và cũng chăm đọc Kinh Thánh, có những đoạn không hiểu thì bà nhờ Kiều giải thích hộ. bà cũng tham gia vào nhóm học giáo lý cuối tuần với đám trẻ con, bà là học viên đặc biệt nhất. Bà rất yêu đám trẻ và lúc nào đến buổi học bà cũng mua theo bánh kẹo cho chúng ăn, chúng cũng rất quý mến bà và gọi bà với cái tên thật trìu mến là “mẹ Lan”, bà cảm thấy rất vui vì khao khát được làm mẹ, được gọi bằng mẹ đã được Chúa đáp ứng. Càng đọc Kinh Thánh nhiều suy nghĩ bà càng khác, bà suy nghĩ theo hướng vui vẻ hơn, tích cực hơn, ám ảnh tội lỗi trong lòng bà dần dần tiêu tan. Bà cũng rủ ông Đạt đi nhà thờ. Lúc đầu ông Đạt không chịu, bà nài nỉ quá cuối cùng ông cũng chịu đi, bà dắt ông đi gặp đám trẻ đang tíu tít tập hát thánh ca, học giáo lý ông Đạt cũng cảm thấy thích, ông cũng yêu trẻ con lắm, ông thấy tâm hồn mình cũng trẻ lại. Vào lễ, ông Đạt không thích chỗ đông người nhưng thấy bà Lan khẩn khoản quá nên ông cũng đi thử, lúc đầu ông cũng không chăm chú lắng nghe lắm nhưng vô tình ông lại bị cuốn hút theo một đoạn kinh giảng của mục sư:

"Vì luật pháp của Thánh Linh sự sống đã nhờ Đức Chúa Giêxu Christ buông tha tôi khỏi luật pháp của sự tội và sự chết". Mỗi sự đều có luật riêng của nó. Tội lỗi cũng có luật của tội lỗi, sự Thánh khiết có luật của sự Thánh khiết. Sự chết có sức mạnh của sự chết, sự sống có sức mạnh của sự sống. Khi một người tin Chúa, tội lỗi được tha thứ, lòng được thay đổi, nhưng còn một luật khác trong chúng ta là luật của sự sống cũ từ Ađam lưu truyền, cũng gọi là xác thịt. Thỉnh thoảng chúng ta nghe tiếng của nó: "Tại sao không uống rượu? Tại sao không đánh bạc? Tại sao không gian dâm? ". Vì vậy phải có một luật khác trội hơn, mạnh hơn luật của tội lỗi trong xác thịt, tức là luật của Thánh Linh sự sống trong Chúa Giêxu. Sự sống lại của Ngài là một sức mạnh siêu phàm, vô địch, nên nhờ sức mạnh đó Thánh Linh giải thoát chúng ta khỏi luật của tội lỗi và sự chết. Ý nghĩa của việc nầy rất trừu tượng, nhưng rất thực tế. Quyển Kinh thánh nầy có một trọng lượng vào khoảng một ký lô. Theo luật thiên nhiên, nếu tôi buông quyển Kinh thánh khỏi tay tôi, thì nó bị rơi ngay xuống, vì hấp lực của quả đất. Bây giờ hấp lực của quả đất còn nguyên, trọng lượng quyển Kinh thánh vẫn nguyên, nhưng quyển Kinh thánh không bị rớt xuống, là nhờ sức mạnh của cánh tay tôi nâng đỡ nó. Ngày nào quyển Kinh thánh còn trong tay của tôi, thì sức mạnh của sự sống trong tôi nâng đỡ nó, hấp lực của quả đất không rút nó xuống được. Cũng vậy, tội lỗi và sự chết luôn lôi cuốn chúng ta vào đường hư mất, nhưng Thánh Linh dùng sức mạnh phục sinh của Chúa Giê sê để giải phóng chúng ta. Đây là công việc quan trọng của Thánh Linh trong mỗi chúng ta.

Đoạn kinh giảng này không hiểu sao lại chạm vào trái tim ông, có lẽ có những câu từ trong đó cũng phần nào nhắc đến những mặc cảm tội lỗi đang ám ảnh ông, ông cảm thấy dường như mình đã tìm thấy ánh sáng, một chân lý để giải phóng ông khỏi những cảm xúc hỗn độn, buồn bã trong lòng. Về đến nhà ông mượn quyển Kinh Thánh của bà Lan để đọc, và ông cũng tìm tài liệu trên mạng để đọc về Chúa, ông cùng bà Lan thường xuyên đi nhà thờ, ông cũng tham gia vào lớp học Kinh Thánh như bà Lan. Giờ đây ông cũng đã có những đứa con mới để yêu thương là những đứa con thuộc linh trong nhà thờ. Ông và bà Lan quyết định cùng nhau làm lễ Báp têm chính thức tin nhận Chúa. Giờ đây giữa họ không còn những ham muốn trần tục tội lỗi với nhau nữa mà thay vào đó là tình yêu cao cả hơn với Chúa, với mọi người và với những đứa trẻ đáng yêu trong Hội Thánh. Hai người vô cùng cảm kích Kiều vì đã dắt họ đến với Chúa, để người giải phóng họ khỏi những gánh nặng trong tâm hồn và tìm lại ý nghĩa của cuộc đời với tình yêu của Chúa.

NGUYÊN J.

1502 lượt xem
Các bài trước
MUỘN MÀNG - Anh Đỗ (Bài chọn đăng 22) (16/12/2014)
CHƯA PHẢI LÀ QUÁ MUỘN - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 21) (15/12/2014)
PHÚT CUỐI - Anne Nguyễn (Bài chọn đăng 20) (14/12/2014)
DÒNG KÊNH ĐỤC - Trương Huyền Trân (Bài chọn đăng 19) (13/12/2014)
TÌM CHÂN LÝ - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 18) (10/12/2014)
MỘT MỤC-SƯ BỘ-ĐỘI - Một Đóa Hướng Dương (Bài chọn đăng 17) (09/12/2014)
CÂU CHUYỆN KỲ DIỆU - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 16) (06/12/2014)
NHỮNG GIẤC MƠ TIÊN TRI - Lạc Linh Sa (Bài chọn đăng 15) (06/12/2014)
HẠNH PHÚC THẬT - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 14) (02/12/2014)
NHỮNG NGÀY KHÓ QUÊN (05/12/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 38 - MS Hứa Trung Tín
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
BẠN SẼ KHÔNG CÔ ĐƠN KHI CÓ CHÚA ĐI CÙNG
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
MÃI TRONG TÌNH CHA
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI YÊU
 
Dưỡng Linh  
HÃY NGỪNG NÉM ĐÁ BILLY GRAHAM
 
Tạ Ơn Chúa  
TỪ HỒI GIÁO CUỒNG TÍN ĐẾN CƠ ĐỐC NHÂN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Tình...(Thư Gửi Cha Mẹ)
 
Đức Tin  
GIỐNG NHƯ BỌT NƯỚC TRÊN DÒNG CHẢY
 
Tin Tức  
SỰ IM LẶNG CỦA NGÔI MỘ TRỐNG
 
Thơ & Nhạc  
BA ƠI!
 
Góc của Ađam & Êva  
Ba Điều Lừa Dối Lót Đường Cho Sự Ngoại Tình
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 16/06/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Đó là cách mọi thứ xảy ra trong đời thường
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI: Đồng Tiền hay Con Cóc
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Thử Thách Đức Tin của một người cha
 
Khoa Học Minh Họa  
CON CÔNG VÀ CON GÀ TRỐNG
 
Tài Liệu  
Cơ Đốc Nhân Với Vấn Đề Phong Thuỷ
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Chỉ Một Bước!
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC