Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















LẠC LỐI - Anne Nguyễn (Bài chọn đăng 26)
Ngày 22/12/2014

 Ông giáo già, mà không già lắm đâu, mới tuổi trung niên thôi, vẫn độc thân, nghề nghiệp ổn định... vậy mà ông cứ có cái cảm giác mình là ông giáo già. Mái tóc chưa chớm bạc, ánh mắt có hơi buồn đăm chiêu tư lự, gần như cái nhìn xa xăm quen thuộc nầy trong mắt ông đã thành hình từ lâu lắm, từ một buổi chiều thật xa, xa những mười mấy năm rồi....

Hôm nay ông giáo Hòa ngồi trước cổng trường chờ thằng học trò đến để hai thầy trò đi nhà thờ. Có rất nhiều học sinh đi qua trong đời ông, nhưng không hiểu sao ông yêu quý thằng nhóc Quỳnh Quang đến lạ, trên khuôn mặt thanh tú của thằng nhóc, ánh mắt sáng trong, với hàng mi dài cong cong như con gái nó làm ông chợt khựng lại nhíu mày ngay lần đầu tiên cu cậu vào lớp sáu cách nay hai năm, nó làm trí nhớ ông mênh mang về một ký ức xa xôi... một hình bóng xa xôi trong tim ông. Nhưng mà những cái nỗi mênh mang ấy đã trở thành chuyện cổ tích của ông rồi, được chôn sâu, cất kỹ vào quá khứ...

Thế rồi vào một đêm trường tổ chức cắm trại, sau những màn hát hò, lửa trại. Đêm ấy những cơn gió từ ngoài khơi kéo vào lồng lộng giật mạnh dãy lều tạo nên những âm thanh cuồng nộ, một đêm bầu trời đầy ắp những ánh sao khuya ông giáo không sao chợp mắt được, đám học trò nằm trong lều ngủ ngon lành vì một ngày chơi đùa mệt mỏi, ông khẽ bò ra khỏi lều nhặt lấy cây đàn guitar. Gió biển làm ông cảm thấy quá đỗi cô đơn, ông dạo đàn và hát đầy cảm xúc "Bỏ Ngài con biết theo ai, đời lộng gió cánh chim ngàn khơi, trùng dương sóng nước mênh mông, thuyền không lái biết trôi về đâu...” Ông giáo hát say sưa. Ông thả hồn bay cao đến đỗi ông không nghe được tiếng hát của Quang đã hòa theo ông rất lâu, mãi đến khi gần hết bài hát ông mới nghe được tiếng của thằng nhóc cũng tha thiết "Ngoài kia đời vẫn xanh lơ…

 Ông giáo ngưng tay đàn nhìn thằng nhỏ ngạc nhiên.

- Con là con cái Chúa hả?

- Dạ không

- Vậy sao con biết hát bài nầy, mà lại hát đầy cảm xúc đến vậy?

- Dạ ở nhà con nghe mẹ con hát riết con thuộc luôn.

-  À  thì ra mẹ con là tín đồ? Mẹ con đi nhóm ở Hội Thánh nào?

- Mẹ con là tín đồ nhưng không có đi nhà thờ.

- Tại sao vậy? Còn ba con sao không dẫn con đi nhà thờ?

- Con không có ba, chỉ có mẹ thôi.

Nói đến đó thằng Quang bỗng ỉu xìu. Thầy Hòa cảm giác thằng nhỏ có tâm sự nên lảng sang chuyện khác:

- Con hát nhạc thánh hay ghê nghe. Còn thuộc bài nào nữa không? Thầy đàn cho hát.

- Con nghe mẹ hát nhiều lắm nhưng chỉ thích vài bài thôi, chẳng hạn như bài "Ngài là ai mà triệu người khắp năm châu trần gian, đã suy tôn làm vua của đời mình..."

-Con biết Ngàì là ai không?

- Là Chúa.

- Con có tin Ngài đến thế gian để chết thay cho tội lỗi con người không?

- Dạ tin, con nghe mẹ nói.

- Vậy con có tiếp nhận Ngài làm Chúa, làm chủ đời sống con chưa?

- Dạ chưa, mẹ không có dạy.

Ông giáo Hòa hơi ngỡ ngàng, tại sao đứa con ngoan đáng yêu như vậy mà mẹ nó không "Dạy trẻ thơ con đường nó phải theo. Dầu cho khi trở về già cũng không lìa khỏi nó" (Châm 22:6). Ông giáo thấy thương thằng Quang. Ông ngước mắt lên bầu trời đầy ánh sao khuya, thầm cám ơn Chúa cho buổi gặp gỡ đặc biệt. Ông cầu xin Chúa mở lòng thằng bé để nó cầu nguyện tiếp nhận Ngài. Thằng Quang nhìn thầy thắc mắc:

- Thầy nhìn cái gì trên bầu trời?

- Thầy thưa chuyện với Chúa, thầy xin Chúa hãy đón nhận con vào nhà của Chúa.

- Chúa đã bằng lòng chưa thầy?

- Chúa sẽ bằng lòng nếu con mở miệng cầu xin.

- Con sẵn sàng rồi nè, Thầy dạy con đi.

Ông giáo Hòa bảo thằng Quang nhắm mắt lại rồi cầu nguyện theo thầy... Đêm ấy, đêm đẹp nhất trong đời làm nhà giáo của ông Hòa.

Từ đó thằng Quang trở thành người bạn đồng hành của ông giáo trên bước đường đi thờ phượng Chúa. Thời gian qua đi nhanh quá mới đó mà đã hai năm, cứ mỗi sáng chủ nhật thằng Quang lai chạy bộ đến trường rồi hai thầy trò đèo nhau trên chiếc xe cà tàng về thị trấn để đến nhà thờ.

-Thầy ơi!

Thằng Quang vừa chạy vừa vẫy tay gọi, ông giáo mãi mơ về chuyện xưa không hay học trò đã đến gần bên, tới khi thằng bé gọi to ông mới giật mình vội nổ máy xe, đúng lúc thằng Quang phóng lên ôm ngang eo, ông thầy  cho xe chạy về phía chợ

Quang chuẩn bị vào lớp chín. Dạo nầy nó bắt đầu vào tuổi dậy thì chân cao hơn, vai rộng hơn, các cơ bắp đang phát triển thành chàng trai rồi, nó nhìn vào gương cười  khoái chí và nói với chính mình bằng giọng khàn khàn.

Nhiều năm qua hai thầy trò hơn cả tình thầy trò, hơn cả tình bạn thân. Thằng Quang không lý giải nổi thứ tình gì, nhiều khi nó nghĩ phải chi nó có người cha như thầy. Rồi nó lại nghĩ "mầy xàm quá Quang ơi, thì Chúa đã ban cho mầy tình thương của thầy để lấp vào khoảng thiếu người cha rồi còn gì, hãy cám ơn Chúa đi". Rồi nó lại nghĩ nhưng cha của mình là ai? Tại sao không khi nào mẹ nhắc đến, cũng không cho phép mình hỏi đến. Mẹ cứ sống lầm lũi, suốt ngày làm trong nhà máy đông lạnh đến tận khuya mới về, sáng sớm lại đi, con đi trường học mẹ đi trường đời. Vì vậy cứ hết giờ học là Quang u qua nhà thầy ăn cơm với thầy.

Thằng Quang đang lơ thơ trước gương thì nghe tiếng ngã "huỵch" thật to phía nhà sau, nó hoảng hốt chạy ra phía tiếng động. Lúc gần đây thầy gầy đi nhiều, ăn ít hơn xưa, có khi cả tuần thầy nằm vùi không đi dạy nổi, nó đã năn nỉ thầy đi khám bệnh nhưng thầy không nghe. Tới cửa sau nó thấy thầy đang nằm úp mặt xuống đất, nó lao tới bế thốc thầy vào giường, người thầy mềm nhũn, mặt trắng bệch, nó gọi thầy liên tục, thầy nín thinh, nó sợ hãi xoa dầu cả người thầy nhưng người thầy vẫn lạnh ngắt và im lặng. Nó phát khóc, lần đầu tiên trong đời nó nghe trái tim mình nhói đau, đau như bị ai bóp chặt. Nó cõng thầy lên vai rồi chạy về phía trạm y tế, gió biển đối với nó xưa nay thật đáng yêu, nhưng sao khoảnh khắc đó gió tàn bạo quá cứ đẩy ngược hai thầy trò trở lại, nó cố hết sức của chàng trai mới lớn cõng thầy trên vai vượt qua cơn gió ngược chiều nghiệt ngã. Nó vừa chạy vừa thưa với Chúa "Chúa ơi, xin thương thầy con, xin cứu thầy con, con không muốn mất thầy, con thương thầy như thương một người cha, con cần thầy như cần một người cha..." nước mắt thằng Quang đầm đìa và mồi hôi nó ướt cả áo khi bước tới cửa phòng cấp cứu.

Thầy được đưa lên bệnh viện tỉnh, khi vào phòng làm hồ sơ bệnh nhân, y tá gọi:

- Con trai ông Nguyễn Như Hoà vào ký tên

Nó thoáng chút ngỡ ngàng rồi chợt hiểu ra người ta đã hiểu lầm. Nó thấy có chút gì  sung sướng len qua tim. Một thứ hạnh phúc nhẹ nhàn khó tả cái cảm giác" mình có cha" mặt dù chỉ thoáng qua, mặt dù là ngộ nhận nhưng nó lạ lắm, rất ngọt ngào len vào trong trí, trong tim... trái tim trống trải của một thằng con trai thiếu hình bóng người cha hiền.

Bác sĩ cầm hồ sơ bệnh án trong tay nhìn Quang rồi nghiêm giọng:

- Mẹ cháu đâu?

-Dạ mẹ con ở nhà.

-Con về nói mẹ lên gặp bác sĩ để biết tình trang bệnh của ba con.

 Quang hiểu ra bác sỉ nhầm lẫn nó là con của thầy, nó bối rối:

-Dạ… dạ… bác sĩ nói cho con hiểu được không, vì mẹ con không đến được.

-Đúng ra điều nầy chỉ nói cùng người lớn, con hãy về cho mẹ biết cha con bị khối u.

Quang rụng rời nó không hiểu  khối u là gì nhưng nó loáng thoáng hiểu ra đó là một bệnh rất nặng. Nó về bên giường bệnh nắm bàn tay của thầy rồi gục đầu vào, lòng nó chùng xuống như một cung đàn đứt dây không còn cách nào phát ra được những âm thanh rộn ràng, như những ngày đã qua. Nó cố ngăn không cho nước mắt thấm vào tay thầy nhưng nó không ngăn được, nó thương thầy một thân trơ trọi không người thân, không vợ con, quanh năm chỉ có nó là người thân duy nhất lui tới nhà thầy.

Đêm ấy thầy tỉnh lại khẽ mấp máy đôi môi khô héo, gọi tên nó thật nhỏ, nó vui mừng.

-Thầy ơi, thầy làm con sợ quá.

Thầy nói yếu ớt:

- Cám ơn con thầy không sao đâu, thầy nằm trong tay Chúa. Điều tốt lành nhất Chúa sẽ cho thầy mà.

Quang nhớ đến lời bác sĩ báo.  Nó ngập ngừng:

-Nhưng thầy... ơi... bác sĩ.... nói....

Nó không nói được hết câu đã nghẹn ngào. Thầy giáo vỗ nhẹ lên tay nó an ủi:

-Con đừng buồn, đừng lo, thầy biết bệnh thầy lâu rồi. Thầy phó thác cho Chúa.

Thầy ngừng lại, lấy giọng khẳng khái nói để trấn áp nỗi lo của học trò:

-Sáng mai thầy nhờ con về nhà vào phòng thầy, chìa khóa trong ngăn tủ bàn viết con mở tủ lấy chiếc hộp ra đây cho thầy nhe.

Nói rồi thầy lại nhắm mắt tiếp tục một giấc mơ riêng tư nào đó, khuôn mặt thầy tuy xanh xao nhưng toát ra một nét bình yên thanh thản lạ lùng.

Quang lục lạo trong ngăn bàn tìm chìa khóa tủ, thật là người cất, người tìm không đơn giản chút nào cả, mấy mươi phút Quang mới phát hiện ra chìa khóa kẹp trong cuốn sổ nhật  ký của thầy, thật vô tình Quang thấy tên mình trong những trang nhật ký. Không kềm chế được sự tò mò Quang lật từng trang... từng trang...

Ngày... tháng....

Cứ nghĩ mình đã già lắm rồi... cứ nghĩ mình đã quên hết rồi... mười lăm năm rồi còn gì. Ở  tuổi mình người ta "tóc đã thưa, răng sắp rụng, việc nhà đã phó mặc đàn con" nhưng còn mình thì sao? Tại sao hôm nay lòng ngổn ngang, nhớ về một ánh mắt năm nào, nhớ về một mái tóc năm nào, mỗi chiều tan học. Trên chiếc xe đạp cà tàng của mình, em nghiêng mái tóc dài tựa vào lưng mình, những sợi tóc lao xao trên lưng làm trái tim mình xôn xao... và hạnh phúc ngất ngây khi về nhà phát hiện trên áo mình còn vương một sợi tóc dài, đem cất vào chiếc hộp, trân trọng như kho báu.

Hôm nay trong lớp mình xuất hiện một thằng bé Quỳnh Quang có ánh mắt và khuôn mặt giống QH. Thằng nhóc làm mình  nhớ về QH, lại còn suýt nghĩ thằng nhóc là con của nàng. Nhưng làm gì có nàng ở xứ khỉ ho cò gáy nầy, nàng đã đi dệt mộng dưới hoa  cùng anh chàng nghệ sĩ giàu sang nơi thành phố lớn từ dạo ấy. Mình lẩm cẩm thật rồi...

Ngày... tháng...                               

Quang không dám đọc tiếp nữa, nó thấy thương thầy quá, thì ra thầy có một mối tình dấu kín trong tim, nó thắc mắc không hiểu vì sao nàng QH của thầy lại không ở bên thầy. Nó nghĩ "đó là một phụ nữ dại dột, thầy là một người đàn ông nhân hậu, giàu tình yêu thương, lại hết lòng kính sợ Chúa, quá đủ tiêu chuẩn để làm người chồng tốt thế tại sao cái "nàng QH" nào đó lại không biết trân trọng tình yêu của thầy. Nó nói một mình "ôi, phụ nữ thật là khờ" rồi nó loay hoay mở chiếc tủ độc nhất trong nhà Thầy, nó nhìn thấy chiếc hộp nhỏ nằm dưới quyển Kinh Thánh, nó thắc mắc: ủa sao Kinh Thánh mà thầy lại cất kỹ trong tủ, không để ngoài kệ sách để đọc. Nó táy máy giở trang đầu của quyển Kinh Thánh có ghi dòng chữ "Quà thưởng cho em Quỳnh Hương đã trúng tuyển vào trường Đại Học. Hội Thánh Hậu Giang thân tặng"

Nó như vừa mới bị một luồng điện chạy qua người, toát mồ hôi: Quỳnh Hương, là mẹ mình, là nàng QH của thầy, ở nhà nó cũng thấy mẹ giữ kỹ một quyển thánh ca ghi những dòng đề tặng nầy, mẹ bảo đó là phần quà Hội Thánh của quê hương mẹ thưởng cho khi đậu vào Đại Học, nhưng mẹ không hề nhắc đến quyển Kinh Thánh, thế là sao???"

Nó lấy vội chiếc hộp cho vào ba lô, luôn cả quyển Kinh Thánh, nó quyết tâm hỏi mẹ cho rõ mối quan hệ với thầy, lòng nó đầy hoang mang, nó ước ao... nó ước ao thầy chính là cha của nó.

Chiều xuống rồi, mặt trời sắp lặn, một màu cam chen lẫn chút mây xám, mặt biển nhăn nhúm tối sầm tỏ ý khó chịu  khi cái quả cam khổng lồ ấy cứ lặn xuống dần, lặn xuống dần rồi mất hút. Quang thẫn thờ ngồi trên bãi cát một mình, với một đống bồng bông trong lòng. Quang cố chờ nhà máy đông lạnh đánh lên ba hồi kẻng và mẹ nó tan ca, sẽ rẽ qua lối nầy để về nhà. Nó nóng lòng đi tới, đi lui, nó không biết khi mẹ nó xuất hiện nó sẽ bắt đầu hỏi mẹ bằng câu nào. Nó vẻ nguệch ngoạc trên cát, những cơn sóng vỗ mạnh vào bờ rồi xóa sạch, rồi vẽ, rồi xóa... tiếng sóng biển vẫn rào rào như tiếng mưa, tiếng kẻng  nhà máy đánh nó cũng không nghe, mẹ nó đã tan ca, từ xa đã thấy nó loay hoay vẽ. Mẹ biết nó đang buồn vì thầy nó bệnh, nên mẹ nó ngồi trên một tảng đá nhìn nó thật lâu.

-Quang!

Nó ngẩng đầu lên nhìn mẹ, muốn nói ngay điều đang nóng lòng nhưng nó chợt khựng lại, nó sợ bị mẹ mắng như lần hỏi trước. Lần nầy nó phải bình tĩnh hơn, nó tự nhủ như vậy. Thấy con tần ngần mẹ nó lên tiếng:

-Thầy con khá hơn chưa?

-Dạ... đã tỉnh lại rồi.

Mẹ nó hỏi thêm:

-Người nhà của thầy đến chưa mà con về đây?

Mẹ nó hỏi vậy vì bà quả thật có lòng rất biết ơn thầy giáo đã thương nó, giúp đỡ, dạy dỗ nó ân cần trong nhiều năm qua, nó có được thành quả học giỏi là do chính công khó của thầy. Mẹ nó chợt nói.

-Quang à hay là… mẹ xin nghỉ phép, con đưa mẹ đi thăm thầy con nhe.

Thằng Quang tần ngần trước khi nó gật đầu, ít ra nó cũng phải được nghe lời giải thích của mẹ nó về "quyển Kinh Thánh trong tủ thầy" nó nghiêm nghị:

- Mẹ à, hồi mẹ thi đậu đại học, Hội Thánh tặng mẹ quà gì?

Mẹ nó nhíu mày ra chiều suy tư, tại sao thằng nhóc hôm nay hỏi việc nầy, có liên quan gì đến việc đi thăm bệnh đâu, nhưng bà cũng trả lời nó cho xong.

-Mẹ được thưởng một bộ kinh thánh, thánh ca. Đó là phần thưởng ý nghĩa nhất.

Thằng Quang nghe mẹ trả lời thật lòng, nó thừa thắng xông lên:

- Nhưng sao con không thấy mẹ có Kinh Thánh, mà chỉ thấy quyển Thánh ca?

Bây giờ tới phiên mẹ nó bối rối, nét tự nhiên ban nãy đã biến mất, trong ánh sáng lờ mờ  nó thấy mẹ nó cúi đầu thật thấp, bà ôm chiếc túi xách nhỏ vào lòng rồi co người lại như tội nhân đang đứng trước tòa án trắng của Chúa. Bà nói mà chừng như sợ gió sẽ mang lời thú tội của bà đi rao ra khắp muôn phương.

-Mẹ đã bỏ quên, lạc mất rồi.

Thằng Quang chưa bao giờ nghe mẹ nó nói chuyện với nó bằng cái giọng thống thiết như vậy, tự nhiên nó thấy thương mẹ quá, nó muốn ôm mẹ nó, muốn an ủi mẹ chứ không còn muốn hạch sách mẹ nữa. Nó lại ngồi cạnh mẹ, nói hết sức chân thành:

- Con đã tìm thấy quyển kinh thánh của mẹ trong tủ của thầy con, con vô tình mở ra xem và biết được đó là của mẹ. Con còn đọc được những dòng tâm sự của thầy trong nhật ký viết về mẹ nữa.

Mẹ nó, bất ngờ ngước nhìn nó trân trối bà tưởng chừng như mình đang nghe nhầm, bà lại tưởng chừng như bà đang rơi vào ngày phán xét. Bà run rẩy vì gió ngoài khơi kéo về quá lớn làm cho tay chân bà bỗng dưng lạnh run rẩy và mái tóc dù kẹp gọn gàng nhưng vẫn bị rối tung và lòng bà cũng rối tung:

-Con nói sao?...Thầy con... cất Kinh Thánh của mẹ... thầy con là...

Quang mở ba lôi đưa quyển Kinh Thánh cho mẹ. Bà Hương cầm quyển Kinh Thánh trên tay vuốt ve như tìm lại được báo vật đã bị đánh mất quá lâu, bà mở xem lại dòng chữ đề tặng. Trong bóng tối lòa nhòa trên bãi biển Quang thấy nước mắt mẹ nó chảy dài xuống má....

Đêm ấy trong gian nhà nhỏ, Quang được biết tường tận về bản thân mình. Mẹ và thầy Hòa cùng quê hương, cùng lớn lên dưới một mái trường cấp ba, cùng sinh hoạt trong một ban thanh niên nơi tỉnh lẻ. Rồi vào đại học, mẹ có nhan sắc nên được nhiều chàng trai săn đón. Thầy Hòa là một thanh niên nhà quê nên khi lên thành phố đã bị những cậu ấm sành đời làm cho thầy bị phai mờ đi trong mắt mẹ. Vì yêu thích cái đẹp bề ngoài, cái phóng khoáng hào hoa mà mẹ đã bị cám dỗ và trốn ra khỏi nhà thờ đang trong giờ nhóm, bỏ lại sao lưng một trái tim tan vỡ khi chàng thanh niên thấy cô bạn gái thân yêu bước lên xe của một công tử và vòng tay ôm thân ái, bỏ lại sau lưng anh thanh niên nhà quê đang cầm quyển Kinh Thánh  của cô nàng bỏ quên.

Rồi mẹ được đưa đến một thành phố đầy hoa thơm cỏ lạ, mẹ ngỡ mình đã lạc vào chốn thiên thai, với ánh mắt đa tình, nụ cười quyến rũ và tiếng hát trữ tình của anh chàng nghệ sĩ vang lên giữa đồi thông Đà lạt "Ta mang cho em một đóa quỳnh, quỳnh thơm hay môi em thơm. Em mang cho anh một chút tình, miệng cười khúc khích trên lưng"..

Sau mấy tháng thần tiên người nghệ sĩ đã ra đi không quay lại. Quỳnh Hương mang thai không dám trở về quê, không dám về Sài Gòn. Mặc cảm tội lỗi ê chề, cô đi làm thuê cho các nhà vườn để có tiền sinh con. Và từ đó trên bước đường lưu lạc cùng con chưa bao giờ cô dám đặt chân vào nhà thờ nào hết vì sợ bị gạn hỏi về thân phận.

Quang đã hết lời động viên nhưng mẹ nó vẫn từ chối không dám đi thăm thầy. Mẹ nói:

- Mẹ là người tội lỗi xấu xa không đủ tư cách đến thăm thầy con.

- Nhưng thầy con sắp qua đời rồi mẹ ơi, bác sĩ nói thầy bị khối u đã lâu rồi.

Đêm ấy cả đêm  hai mẹ con không ai ngủ được, bà Hương bị nỗi dầy vò ăn năn về quá khứ xa xôi. Ngày xưa nếu bà mộng bình thường một chút, biết trân trọng cái hạnh phúc đơn sơ mà Chúa đã ban thì ngày nay đâu phải khổ đau dằn vặt, đâu phải sống tha hương lưu lạc không dám trở vế chốn xưa, không dám nói cho con nghe về quê hương nguồn cội mẹ. Cũng không cho con trai mình có một người cha để yêu thương. Bà nhớ đến một câu thật hay đã từng đọc "phụ nữ sướng hay khổ hơn nhau ở tấm chồng. Đàn ông khôn hay dại hơn nhau ở cách cư xử với vợ con"

Nếu không chìu theo những ham muốn đời nầy, những lớp hào quang bao phủ bên ngoài một công tử nhà giàu thì bây giờ bà đã có được một gia đình đầm ấm bên thầy Hòa. Và những ngày bệnh tật nầy thầy đâu phải cô đơn, bà đâu phải day dứt. Nếu không tham phú phụ bần thì ngày nay con bà đã có người cha hiền lành trung hậu. Nghĩ đến đâu nước mắt bà chảy dài đến đó. Bà quỳ gối khóc thảm thiết "Chúa ơi, con phải làm sao đây, tội lỗi con đã làm cho bao cuộc đời phải sống trong buồn tẻ, anh Hòa đáng được có một gia đình, có những đứa con ngoan. Đúng lý ra con phải ở bên cạnh để chăm sóc như lời đã hẹn ước với nhau từ buổi thanh xuân.. Con đã làm tan nát chính cuộc đời con và cả cuộc đời của anh ấy. Chúa ơi, xin dạy con biết con phải làm gì đây trong cuộc hội ngộ nầy. Xin Chúa tha thứ cho con, và xin Chúa khiến cho anh ấy cũng rộng lượng tha thứ cho con. Con khẩn thiết xin Ngài chữa lành cho anh ấy, con xin Ngài cho con cơ hội để chuộc lại lỗi lầm đã làm anh ấy đau khổ. Con tin vào lời Ngài đã hứa trong Kinh Thánh là "Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác” 1 Giăng1:9".

Sáng hôm sau bà Hương thức giấc thì Quang đã đi rồi, bà bồn chồn không yên lòng  khi nhớ lại lời của Quang.

- Thầy không còn người thân nào hết, mẹ có thể vì tình bạn xưa mà đến thăm thầy, chăm sóc cho thầy, cũng là đền đáp ân nghĩa thầy đã yêu thương con từ mấy năm qua.

Bà Hương như có thêm động lực, bà vội vã  leo lên xe đi lên bệnh viện tỉnh.

Bà Hương rón rén đứng nép bên cửa sổ quan sát. Bên trong phòng bệnh, Quang đang đỡ thầy Hoà ngồi dậy, nếu không có Quang bên cạnh bà không cách sao nhận diện ra thầy tuổi thanh xuân tươi tắn ngày nào không còn., trước mắt bà một người đàn ông xanh xao, chỉ còn lại đôi mắt ngày xưa nhưng đầy vẻ mệt mỏi vì bệnh tật… Quang đưa cho thầy chiếc hộp chừng bằng quyển vở. Thầy Hòa chậm chạm mở nắp hộp và nói:

-Trong đây là tất cả tài sản thầy có được. Thầy biết thầy sẽ có ngày nầy nên thầy để dành khoản tiền nầy để con và các thầy trong trường lo hậu sự cho thầy.

 Thầy dừng lại và móc dưới đáy hộp lên quyên sổ tiết kiệm, Thầy nói tiếp:

-Cuốn sổ tiết kiệm nầy thầy mở tên con, thầy để dành một ít lương hàng tháng để cho con sau nầy vào đại học. Ngày xưa thầy cũng như con không có cha, gia cảnh nghèo khó. Mấy năm đại học là những chuỗi ngày cơ cực không kể xiết.

Quang không kiềm chế được, nó ôm lấy vai thầy khóc mướt.

- Thầy ơi, thầy đối với con hơn cả tình cha

 Quang ngừng lại, nó muốn nói hết sự thật cho thầy nghe, nhưng nó lại phân vân, có nên hay không?

-Thầy à... nếu  có người phạm lỗi với thầy làm cho thầy đau khổ... khi gặp lại... thầy có tha thứ không?

Thầy Quang đưa đôi mắt mệt mỏi nhìn Quang.

-Con nhớ lời Chúa dạy không? Hãy tha thứ bảy mươi lần bảy

-Với một người làm tổn thương rất lớn đến cuộc đời mình thì cũng tha thứ hả Thầy?

Thầy Hòa ra chiều suy nghĩ. Hôm nay Quang hỏi thầy những câu thật lạ. câu hỏi nầy cũng đã từng dằn vặt trong tim thầy rất nhiều năm. Thầy đã từng hỏi Chúa rằng" Chúa ơi con có nên tha thứ cho nàng không? Người  đã từng làm tan vỡ trái tim con, người đã từng thiêu rụi giấc mơ về một mái gia đình". Rồi Chúa đã trả lời qua lời trong Kinh Thánh: “Nếu họ ăn năn thì hãy tha thứ” (Lu-ca17:3b) Thầy nhìn Quang nói như tâm sự.

-Trong đời thầy, người làm thầy buồn nhất chính là người thầy yêu nhất. Trải qua nhiều năm day dứt cuối cùng thầy đã làm theo lời Chúa dạy là "cầu nguyện cho người ấy"

Thầy cười hiền lành.

-Con biết người đó là gì của thầy không?

-Dạ con biết.

Thầy Hòa nhìn Quang như chọc ghẹo.

- Thầy chưa nói sao con biết?

Quang cúi đầu không dám nhìn vào mắt thầy, nó cảm giác như bản thân nó liên quan đến nỗi đau của thầy.

- Dạ… con… biết... vì người đó chính là mẹ của con.

Thầy Hòa ngồi chết lặng trong bàng hoàng và ngoài sân bệnh viện người ta thấy một người đàn bà đang ôm mặt khóc nức nở...

Mấy năm sau đó Quang tốt nghiệp đại học và được cử đến một bệnh viện vùng quê Hậu Giang làm bác sĩ. Gia đình thầy giáo dẫn nhau về thăm lại Hội Thánh quê nhà, ông giáo Hòa nay là hiệu trưởng của một trường cấp hai tuy gần tuổi ngũ tuần nhưng khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc, vợ ông ngồi bên cạnh cùng cô con gái Hoà Hương bảy tuổi đẹp như một thiên thần bé nhỏ.

Ông giáo làm chứng lại cùng Hội Thánh rằng "tình yêu gia đình mà Chúa ban tặng làm cho tôi sống lạc quan, khao khát sống và đắc thắng cả bệnh tật, lời Chúa nói tình yêu thương không hư mất bao giờ".

Vào dịp thanh niên tổ chức thông công chủ đề hôn nhân, Bà Hương (nay là vợ ông giáo) đến góp phần với những lời khuyên hết sức chân thành:

“Các bạn thanh niên thân mến, tôi thật biết ơn Chúa Ngài đã cứu vớt cuộc đời tôi bằng tình yêu thiêng liêng của Ngài, đã ban cho tôi một gia đình hạnh phúc. Và tôi  được cơ hội đến đây làm chứng cùng các bạn. Điều tôi muốn nói cùng các bạn gái trẻ ngày hôm nay ấy là phụ nữ khi chúng ta yêu một người và chọn một người chồng, không nên người ấy bằng mắt mà hãy yêu bằng trái tim mình. Không những chúng ta chọn một bờ vai vững vàng để nương tựa mà chúng ta còn chọn một người cha nhân hậu cho con cái của mình, một người ông mẫu mực cho các cháu mình sau nầy nữa. Đàn ông là thuyền trưởng lèo lái con thuyền gia đình trôi trên dòng đời, khi vượt qua ghềnh thác, lúc vượt qua bão tố phong ba, vượt qua bao gian nan con thuyền ấy mới đến được bến bờ hạnh phúc bình yên. Vì vậy tôi khuyên các bạn nên chọn một người đàn ông có giàu tình yêu thương, có đạo đức, có nhân cách tốt và phải cao hơn các bạn một cái đầu thuộc linh, để người ấy lèo lái gia đình bạn một cách vững vàng trên hành trình theo Chúa ...”

Ngoài kia trước sân nhà thờ trời vẫn xanh lơ, một màu xanh đầy bình an và hy vọng, gió nhẹ từ dòng sông Hậu Giang đưa lên chứa hơi hướm ngọt ngào của quê hương, gia đình thầy giáo Hòa quyết định theo con trai là bác sĩ Quỳnh Quang trở về Hậu Giang phục vụ Chúa và vui hưởng hết quảng đời còn lại.

ANNE NGUYỄN

1334 lượt xem
Các bài trước
CON ĐÃ LÀM ĐIỀU ĐÓ CHO TA - NHÃ THI (Bài chọn đăng 25) (20/12/2014)
ĐỨA CON MÀ CHÚA CƯU MANG - Quả Táo Xanh (Bài chọn đăng 24) (18/12/2014)
ĐỊNH MỆNH CAY ĐẮNG - NGUYÊN J. (Bài chọn đăng 23) (17/12/2014)
MUỘN MÀNG - Anh Đỗ (Bài chọn đăng 22) (16/12/2014)
CHƯA PHẢI LÀ QUÁ MUỘN - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 21) (15/12/2014)
PHÚT CUỐI - Anne Nguyễn (Bài chọn đăng 20) (14/12/2014)
DÒNG KÊNH ĐỤC - Trương Huyền Trân (Bài chọn đăng 19) (13/12/2014)
TÌM CHÂN LÝ - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 18) (10/12/2014)
MỘT MỤC-SƯ BỘ-ĐỘI - Một Đóa Hướng Dương (Bài chọn đăng 17) (09/12/2014)
CÂU CHUYỆN KỲ DIỆU - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 16) (06/12/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 38 - MS Hứa Trung Tín
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
BẠN SẼ KHÔNG CÔ ĐƠN KHI CÓ CHÚA ĐI CÙNG
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
MÃI TRONG TÌNH CHA
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI YÊU
 
Dưỡng Linh  
HÃY NGỪNG NÉM ĐÁ BILLY GRAHAM
 
Tạ Ơn Chúa  
TỪ HỒI GIÁO CUỒNG TÍN ĐẾN CƠ ĐỐC NHÂN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Tình...(Thư Gửi Cha Mẹ)
 
Đức Tin  
GIỐNG NHƯ BỌT NƯỚC TRÊN DÒNG CHẢY
 
Tin Tức  
SỰ IM LẶNG CỦA NGÔI MỘ TRỐNG
 
Thơ & Nhạc  
BA ƠI!
 
Góc của Ađam & Êva  
Ba Điều Lừa Dối Lót Đường Cho Sự Ngoại Tình
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 16/06/2019
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Đó là cách mọi thứ xảy ra trong đời thường
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI: Đồng Tiền hay Con Cóc
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Thử Thách Đức Tin của một người cha
 
Khoa Học Minh Họa  
CON CÔNG VÀ CON GÀ TRỐNG
 
Tài Liệu  
Cơ Đốc Nhân Với Vấn Đề Phong Thuỷ
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Chỉ Một Bước!
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC