Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















CHÚA Ở ĐÂU? - Hữu Chang (Bài chọn đăng 39)
Ngày 27/01/2015

  Chiều nay anh Hai Phi nhận trách nhiệm mua quà Giáng Sinh cho gia đình. Một biến cố quan trọng xảy ra đã làm thay đổi đời anh. Anh đã gặp gỡ Chúa Giêsu, nhân vật chính của ngày lễ.

  Rời nhà từ bốn giờ rưỡi chiều, đã hơn tám giờ đêm rồi mà anh vẫn chưa về?  Chị Hai đi ra đi vào trông ngóng, mắt đăm đăm nhìn con đường đê, lòng như lửa đốt. Chuyện gì đã xảy ra?  Các con chia nhau tìm anh.

  Từ nhà anh Hai lên bờ đê chạy năm phút là ra quốc lộ một, chạy tiếp hơn hai mươi phút thì tới trung tâm bách hoá Thị xã, đồng hồ to trên nóc trung tâm chỉ năm giờ chiều. Người xe tấp nập, đêm nay mới hai mươi hai tháng mười hai mà không khí Giáng sinh đã tưng bừng. Chen chen, lấn lấn, mua mua, sắm sắm cuối cùng cũng đủ các thứ, anh quay về lúc bảy giờ mười.

 Tại góc ngã tư rẽ vào thị xã, ngôi nhà thờ nhỏ là Hội Thánh Tin Lành, mọi người đang nhộn nhịp vào ra. Biểu ngữ với bốn chữ to “Mừng Chúa Giáng Sinh” treo bên dưới cổng Hội thánh đã khiến anh dừng xe lại. Cổng nhà thờ sáng rực ánh đèn mà lâu nay chưa từng thấy (có thể là do anh không đi đúng dịp hoặc anh không để ý?)  Quang cảnh rộn ràng, tiếng người cười nói, réo kêu ơi ới, tiếng xe gắn máy ồn ào. Trên vách bên phải nhà thờ, một biểu ngữ màu vàng với hàng chữ đỏ, viền đèn nhấp nháy, nổi bật:  “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban con một của Ngài. Hầu cho hễ ai tin con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời ” (Giăng 3:16). Anh lẩm nhẩm đọc, tâm trạng bồi hồi, khó tả. Gìữa khung cảnh xôn xao này, anh, một mình cô đơn quay về những mùa lễ năm xưa.

  Lần cuối cùng anh dự lễ Giáng sinh cách đây ba mươi lăm năm cùng ban thanh niên lần đầu được tập hát Liên khúc Halêlugia, Rung Chuông Lên và Ca Chúc Giáng Sinh. Những cung bậc trầm bỗng  ấy đã đi vào quên lãng từ ngày biết hung tin của gia đình.

  Xong trung học, anh bị động viên vào quân đội để lại mẹ và đứa em trai nhỏ. Những lá thư gia đình năm đầu như chiếc áo giáp che chở anh trước lằn tên mũi đạn. Rồi bỗng im bặt.

  Sau năm năm ở chiến trường với bao nỗi thương mẹ, nhớ em, với bao đêm thao thức đếm tháng, đếm ngày, anh trở lại quê nhà. Miền Trung nắng cháy tháng tư, xuống xe đò anh quãy ba lô đi trên con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, lòng rộn ràng vì lát nữa đây sẽ gặp mẹ và em. Quà cho mẹ là chiếc lượt giắt tóc được mài dũa sáng ánh từ thỏi nhôm anh nhặt được trên đường hành quân; anh đã tỉ mỉ khắc hình thập tự giá và chữ Giêsu vào đó. Quà cho em trai là chiếc xe đạp được làm từ những võ đạn đồng. Cứ hình dung mặt mẹ và em sung sướng săm soi hai món quà trên tay anh vui chi lạ. Cảnh làng xóm chỉ mới năm năm sao điêu tàn quá, nhà cửa thưa thớt chứ không như ngày trước, anh đi tới đi lui vẫn chẳng thấy lối về xưa. Một người đạp xe ngang qua thấy anh tần ngần, ngơ ngẩn đứng bên lề bèn tấp vào:

- Chú tìm nhà ai vậy em?

- Dạ em tìm nhà bà tám Nén nhưng sao cảnh lạ quá, à chú…chú …có phải là… 

  Anh nhíu đôi chân mày lưỡi mác, cố nhớ… hình như chú là người trong xóm. Còn chú sau khi nhìn chằm chằm từ đầu đến chân bèn đập vai anh thật mạnh:

- Trời đất ơi, phải mi hôn Phi? Mi còn sống hả Phi? Chú bảy Tá nè, mi không nhận ra chú sao?

  Chú quăng chiếc xe đạp ngã ngang, ôm chầm lấy anh. Qua chú, anh được biết mẹ và em nhận được tin anh tử trận vào đầu năm thứ hai nên đã tổ chức tang lễ và lập bàn thờ cho anh. Sau đó mấy tháng, vào buổi trưa hè một tai nạn xảy ra cho gia đình anh, trong khi đi làm thì một quả mìn cũ bất ngờ nổ khiến thi thể mẹ và em trai anh không toàn vẹn. Hàng xóm láng giềng và Hội Thánh đã lo tang lễ cho mẹ và em. Căn nhà bây giờ chỉ còn là một cái hầm rộng được chính phủ dùng làm cầu cá công cộng (*.)  Chú đưa tay chỉ về cái cầu cá bên kia đường.    

 Anh ngồi thụp xuống vệ cỏ ánh mắt lạc thần, thẩn thờ như người mất trí. Trời nắng chang chang mà anh cảm thấy buốc giá từ đâu kéo về, anh chợt phát run, co rúm người lại. Anh cố nuốt nước bọt nhưng như có cái gì chặn ngang cổ, lúc sau, anh gào lên:

- Chúa ơi, thật có Ngài hay không? Sao Ngài quá bất công với con vậy. Hả, hả, hả…?

  Anh kêu lên tức tửi, cứ mỗi tiếng “hả” là một cái đập tay bình bịch vào ngực. Chú Bảy giằng lấy tay anh khuyên nhủ, anh gục vào vai chú kêu khóc thảm thiết như con thú bị chọc tiết đang giãy dụa đớn đau.

  “Mẹ ơi, em ơi, nghìn thu vĩnh biệt rồi sao?  Tại sao con ở giữa lằn tên mũi đạn mà không chết?  Tại sao mẹ và em phải chết?  Ai gây nên cảnh này, bây giờ chỉ còn một mình con cô độc, tại sao lại là mẹ, là em…hu hu hu…”     

  Chờ anh bình tĩnh lại chú Bảy đưa anh đến viếng mộ mẹ và em. Hai ngôi mộ đất trong khuôn viên nghĩa trang dành cho con cái Chúa hôm ấy ngấm những giọt lệ bi thương của anh.

  Anh từ giã chú Bảy trở về đơn vị ngay chiều hôm ấy mặc dầu chú hết lời mời anh ở lại qua đêm. Anh giận Chúa và chối bỏ niềm tin từ đó. Anh cưới vợ đạo Cao đài nhưng anh cũng không theo đạo Cao đài vì anh thấy trên bàn thờ có hình Chúa Jêsus.   

  Ba mươi lăm năm qua nhanh, anh thường đi ngang qua Hội Thánh Tin Lành này nhưng chưa lần nào anh ghé vào. Anh vẫn còn giận Chúa (?)  Anh không biết, nhưng chỉ biết một điều là anh không thờ hay theo một tôn giáo nào cả.   

  Tim anh chợt rung nhẹ, anh nhớ lại những ngày lễ Giáng sinh lúc còn bé, em nhi đồng Phi nô nức mặc áo quần mới theo mẹ đến Hội Thánh. Em được cô hướng dẫn cho khoát áo lễ thơm nức mùi xà phòng, hát múa bài “Ồ cây Nôen” với các bạn.

  Năm mười lăm tuổi, thiếu niên Phi học giáo lý căn bản rồi được làm lễ Báp têm. Phi là học viên trẻ tuổi nhất trong số mười người. “Ngày vui hơn hết, ngày tôi tin Chúa, tôn Giêsu Chirst làm cứu Chúa mình…”. Hôm ấy anh đã hát những lời này trước khi dìm mình xuống hồ nước để đồng chết với Chúa. Lời bài hát này đã lặng yên bao nhiêu năm trong tâm trí bỗng dưng bây giờ chỗi dậy trong tâm linh anh như réo gọi, như thúc dục. Thuở đó năm nào Phi và em trai cũng được chọn đọc Thi Ca Giáng Sinh, năm nào cũng được nhận phần thưởng đố Kinh Thánh và quà Giáng Sinh. Vậy mà…Anh còn đang lắng nghe từng nhịp đập thình thịch của con tim đang nhũn ra. Có tiếng ai đó trò chuyện bên cạnh:

- Còn mười phút nữa mới đến giờ, cám ơn Chúa mình không bị trễ.

  Hai người đàn ông vừa xuống xe lôi, đang chờ qua đường, mặt mày hớn hở tươi vui nói cười với nhau.

- Hai anh đi lễ Giáng Sinh hả? - Anh Hai hỏi nhanh như sợ họ đi mất.

- Dạ đúng, còn anh cũng đi lễ hả? -  Họ bắt tay anh.

- Ùm…tôi chưa biết, đi ngang qua thấy nhà thờ náo nhiệt nên dừng lại xem một chút. – Anh ậm ừ, giọng nhát gừng.

- Nếu anh không bận thì mời vào dự lễ với chúng tôi.

- Hôm nay Hội Thánh tổ chức kỷ niệm ngày Chúa Giêsu giáng sinh đó anh. – Hai người xúm mời anh, mỗi người một câu tha thiết lắm.

- Sao trước giờ tôi thường đi ngang đây mỗi năm mà đâu thấy tổ chức long trọng như năm nay? – Anh thắc mắc.

- À, năm nay có Cô Truyền đạo tình nguyện mới về nên mọi sự đều đổi mới hết. Cổ yêu Chúa lắm, hầu việc Chúa hết lòng mà lại có ơn giảng dạy nên con cái Chúa ai cũng quý. Mời anh vào cùng chúng tôi. - Họ mời gọi.

  Như có một động lực vô hình lôi kéo, anh Hai đẩy xe qua đường với hai người ấy với những bước chân vô thức. Anh mơ hồ thấy mình đang cùng mẹ và em bước vào nhà thờ.   

  Ban tiếp tân mời anh lên phía trên ngồi nhưng anh từ chối và chọn chỗ ngay cửa ra vào ở đầu băng ghế cuối. Hai người đàn ông xin phép anh vào thay áo lễ, bây giờ anh mới biết họ ở trong ban hát tráng niên của Hội Thánh.

  Chương trình lễ bắt đầu đúng bảy giờ ba mươi tối. Sau lời chào mừng và giới thiệu, đèn neon được tắt hết, trong bóng tối, ban hát lễ tiến vào từ bên ngoài với ánh nến lung linh tạo một khung cảnh thiêng liêng, huyền ảo. Bài thánh ca “Đêm yên lặng” được cất lên thánh thoát. Anh chợt rùng mình. Một luồng điện từ đâu lan vào khắp thân thể anh, chạy rần từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Anh Hai Phi nóng ran cả người. Trong ánh nến chập chờn, mờ ảo anh nhìn thấy một hình người sáng lòa đang hiện ra trên khung thập tự giá. Anh dụi mắt, kìa, chính Chúa Giêsu đang nắm tay mẹ bên phải và em bên trái. Anh thấy mẹ và em đang tươi cười, dõi mắt nhìn vào đám đông như tìm kiếm anh. Vừa định giơ tay lên vẫy thì đèn bật sáng, anh căng mắt nhìn lên thập giá, chỉ là khung đèn chớp toả từng chùm tia sáng xanh nhạt. Anh khẻ gọi: “Mẹ ơi, em ơi…,”  hai dòng lệ nóng lăn dài.  Mẹ và em cùng Chúa đã tan biến, anh chợt hiểu, đó chỉ là ảo tưởng. Trên sân khấu bây giờ  là một màn hoạt cảnh có thiên sứ hiện ra hai bên thập tự để hát mừng Con Trời giáng thế, cũng có Mari, Giô sép và hài nhi Giêsu nằm trong máng cỏ.  Ban thiếu nhi  góp phần qua bài Thi Ca Giáng sinh khiến lòng anh bồi hồi, xúc động.    

    Anh đã cất lên tiếng hát khe khẻ cùng hoà lòng với Hội thánh bài thánh ca được in sẵn trong tờ chương trình: “Phước cho nhân loại Chúa ta ra đời…”.

  Hồn anh thức dậy sau bao năm dài say ngủ, ôi, từng câu kinh thánh đọc đối đáp dẫn anh về chuồng chiên máng cỏ năm xưa.

  Cô truyền đạo với giọng ấm trầm, ánh mắt hướng về anh tha thiết giải bày ơn cứu chuộc diệu kỳ. Cô kết thúc bài giảng như đọc thơ: “Đêm nay nhớ lại đêm đông của hơn hai ngàn năm trước. Hài nhi Giêsu đã giáng trần ban ân huệ cho ta. Cho những ai nặng lòng rạn vỡ, không một  tình yêu, không một lý tưởng sống. Không biết mình đến từ đâu, sẽ về đâu. Không tìm được một tình yêu chân thật. Không mái ấm gia đình với nỗi buồn nặng trĩu, hãy vào đây bên máng cỏ thâm tình. Giêsu Giáng trần chỉ vì một chữ yêu, để gánh niềm đau cho nhân loại. Sáng danh thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thành tâm”

  Anh tưởng chừng cô đang nói với riêng anh, đúng, lòng anh đã rạn vỡ bao nhiêu năm qua. Anh không có lý tưởng sống và đôi khi anh cũng tự hỏi không biết mình đến từ đâu rồi sẽ về đâu?  Sao cô biết tâm trạng của anh?  Từ bao giờ, nước mắt anh đã ướt đẫm khăn tay, cô như thấy tận cùng ngõ ngách trái tim anh. Bụng anh thắc lại từng hồi, trái tim anh nhoi nhói từng cơn, anh cố nuốt ực cái gì đó đang chèn ngay cổ họng. Anh cảm thấy tưng tức vùng ngực vì tiếng nấc đang dãy dụa, muốn trào ra ngoài nhưng bị đè nén lại.

  Sau lời kêu gọi của cô truyền đạo, khoảng hai mươi người kéo nhau lên cầu nguyện tiếp nhận Chúa. Hai anh tín hữu gặp bên đường tiến đến hỏi anh có muốn lên mời Chúa vào lòng không?  Anh tựa kẻ ở thế giới nào, đứng lên, chân muốn cử động nhưng lại bị chôn chặt không nhắc lên được. Một tiếng nói lạnh lùng từ trong sâu thẳm tâm hồn đang chì chiết anh: “Mày tưởng Chúa còn nhận mày sao? Mày đã từ chối Chúa bao nhiêu năm rồi mày quên sao? Mày hãy về theo đạo vợ mày, cũng có thờ Chúa nữa đó, hãy về mà tụng kinh sám hối rồi cùng đi chung đường với vợ con cho gia đình bình an, phước hạnh.”  

  Trên bục giảng, cô Truyền đạo còn kéo dài thêm giây phút kêu gọi. Cô mời Hội thánh hãy tiếp tục thầm nguyện cho các thân hữu vài phút nữa. Trong khi Hội thánh rì rầm cầu nguyện, cô bước nhanh xuống bên anh hỏi khẻ:

- Anh có muốn mời Chúa ngự vô lòng không?  Nếu muốn xin bước lên với tôi.

  Anh lúng túng trước ánh nhìn vừa thương cảm vừa thúc giục của cô.  

  Một sức mạnh vô hình đã giúp anh nhấc chân lên bước theo cô lên tòa giảng.

  Anh thì thầm với Chúa lời thống hối tự đáy lòng và trong nước mắt. Những khúc phim đời anh bao nhiêu năm qua giờ hiện ra trong trí như phim chiếu nhanh vậy. Kìa, lúc anh phạm tội tà dâm trên đường đi buôn chuyến,  lúc anh cay đắng với Chúa, lúc anh thù đời, hận người, những khi anh mua gian, bán lận, những mưu kế trong làm ăn, …tất cả kéo về trong tâm trí anh xếp hàng dài theo thứ tự. Anh nấc lên:  “Chúa ơi, con là kẻ có tội, xin tha tội cho con Chúa ơi.”

  Cô truyền đạo cầu nguyện dâng những linh hồn này lên cho Chúa, anh hai Phi vẫn còn lau mãi những dòng lệ ăn năn.

  Trong khi dùng tiệc trà với Hội Thánh anh có một thắc mắc với cô Truyền đạo:

- Xin Cô cho biết vì sao mà cô lại rời bục giảng đến kêu gọi tôi vậy?

- Vì khi đứng giảng nhìn xuống thấy anh cứ lau nước mắt hoài nên tôi nghĩ anh đang có tâm sự và điều quan trọng là chính Thánh Linh Chúa thúc dục tôi kêu gọi anh, Chúa cho tôi biết Ngài đang thăm viếng anh.

  Cô nhìn anh ánh mắt sáng rực, giọng từ tốn.

  Anh Hai thầm cám ơn Chúa về Cô.

  Hội Thánh tặng mỗi người mới tin Chúa một quyển Kinh Thánh Tân Ước.  Anh Hai cẩn thận để quyển Kinh Thánh phía trước ngực bên trong túi áo khoác. Những ngọn gió cuối đông lùa từ đồng ruộng lên mang theo hơi lạnh rờn rợn nhưng lòng anh ấm áp lạ lùng.

  Anh hát tới hát lui khúc hát: “Ngày vui hơn hết, ngày tôi tin Chúa, tôn Giêsu Christ làm cứu Chúa mình. Từ nay tôi sẽ mừng vui ca hát, đi khắp nơi nơi truyền bá tin lành…”  Anh nghĩ thầm: “Lạ nhỉ sao bỗng dưng mình nhớ lại bài hát này dễ dàng. Cám ơn Chúa làm cho con nhớ. Halêlugia.”

  Chị Hai đứng ngóng tại cửa rào, thấy anh về mừng quá kêu lớn:

- Ông ơi, ông đi chợ gì lâu quá vậy. Mấy đứa nhỏ đi tìm ông rồi đó, ông có gặp đứa nào không?

- Đi tìm làm gì, tôi có sao đâu , chỉ là…-  Anh ngập ngừng, chưa muốn nói vì không biết có nên chăng trong lúc này.

- Là ông đi đâu mà ấp úng vậy? - Chị Hai thắc mắc, hỏi dồn.

- Là… Tôi ghé dự lễ Giáng Sinh ở Hội Thánh Tin Lành. -  Anh thăm dò. 

- Dự lễ Giáng Sinh?-  Chị Hai cao giọng.

- Ừ, thì dự lễ Giáng Sinh, vào nhà đi, đêm nay tôi sẽ kể cho bà nghe chuyện Chúa Giêsu Giáng Sinh và Ngài sẵn sàng ngự vào lòng bất cứ kẻ nào tin nhận Ngài.- Anh nói nhanh như sợ chị ngắt lời.

  Anh vừa mang đồ vào nhà vừa huýt sáo lời bài hát “Ngày vui hơn hết, ngày tôi tin Chúa…” trong khi chị đang tròn mắt nhìn theo. Chị chưa bao giờ thấy anh tươi vui như thế trong suốt mấy chục năm qua.                                                                                                                                     

12/29/2014
HỮU CHANG

Chú thích: (*) Cầu cá: Ở vùng nông thôn miền Nam, là chỗ dùng để tiêu tiểu, gồm một khung che gác trên bốn cây cọc cắm lơ lửng trên ao cá hoặc sông rạch và nối với đất liền bằng một cái cầu nhỏ. 

1461 lượt xem
Các bài trước
HÃY CHĂN CHIÊN TA – Uông Nguyễn (Bài chọn đăng 38) (22/01/2015)
CHƯƠNG TRÌNH CỦA CHÚA – Mỹ Loan (Bài chọn đăng 37) (19/01/2015)
ĐIỀU KỲ DIỆU TỪ CHÚA - Nguyên J. (Bài chọn đăng 36) (15/01/2015)
DỐC NHÀ THỜ - Viễn Đông (Bài chọn đăng 35) (13/01/2015)
NGƯỜI BẠN DŨNG CẢM – Quả Táo Xanh (Bài chọn đăng 34) (11/01/2015)
KHI CÔ BÉ RA ĐI – Tường Vi (Bài chọn đăng 33) (08/01/2015)
CƠN BÃO CẤP TÁM - Hữu Chang (Bài chọn đăng 32) (05/01/2015)
HỒ ĐIỆP - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 31) (04/01/2015)
TRỌN ĐỜI CÓ NHAU - Thợ Mộc Nazareth (Bài chọn đăng 30) (02/01/2015)
TRÒ CHUYỆN CÙNG CHÚA - Quả Táo Xanh (Bài chọn đăng 29) (31/12/2014)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 29
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Truyện Ngắn & Tùy Bút  
XIN LÀM LỪA CON ĐÊM CHÚA GIÁNG SINH
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
VẼ TRANH GIÁNG SINH
 
Dưỡng Linh  
CHÚA NẮM GIỮ TÔI
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA LINH DƯƠNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
Tin Tức  
LỄ CUNG HIẾN NHÀ THỜ - CHI HỘI TRƯƠNG MINH GIẢNG
 
VHope  
Sứ Điệp: Ơn Trời | Mục sư Phan Vĩnh Cự
 
Thơ & Nhạc  
DANH HIỆU CỨU CHÚA "EMMANUEL"
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 15/12/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Hành Trình Ðất Thánh NGAY TỪ KHỞI ÐIỂM với MS Hồ Xuân Phước
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
Liên Hội Thánh Tin Lành Giáng Sinh Dallas
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Tài Liệu  
Mười Bốn Danh Hiệu của Đức Giê-hô-va (Đức Jehovah)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC