Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















TƯ CÙ LẦN - Quả Táo Xanh (Bài chọn đăng 152)
Ngày 12/09/2015

Người ta gọi hắn là "Tư cù lần" đơn giản vì cách ăn bận mà hắn cho là chưng diện để đến nhà thờ. Cái áo sơ mi không rõ đen trắng được cài sát nút trông thật thô thiển khi nịt dây vào cái quần tây kẻ sọc ống loe cách gót chân một đoạn chừng mười centimet. Đã thế còn mang đôi dép to bè như hai cái xuồng ba lá mà làm cho dáng đi của hắn cứ lạch bạch như con vịt bầu. Chẳng thể diễn tả gì được hơn ngoài hai chữ lố bịch. Cũng chính vì ấn tượng mạnh mẽ của hắn đập vào mắt người nhìn mà hắn nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của những đứa trẻ thích đùa và dù chưa biết hắn sự xử ra sao thì ngay từ cái bề ngoài đẹp đẽ hẳn là đã trở thành trò cười cho thiên hạ. Đáng nói là hắn đã gần hai mươi tuổi đầu mà hình như chẳng được học hay biết đến việc xấu hổ. Hắn lấy làm hãnh diện vì bản thân. Cái mặt trơ trơ tráo tráo lúc nào cũng vểnh lên như thể lấy làm hài lòng và đắc chí lắm. Hai tay chắp sau hông mà ngênh ngang cười ngạo mạn khi đi ngang qua một đông nhiều người.

Dù chẳng ưa gì hắn nhưng trong thâm tâm tôi không bao giờ ghét bỏ hay khinh chê hắn gì cả, là một người công giáo tôi hiểu về nhân quyền và phẩm giá con người và tôi thật sự bức xúc khi nhìn thấy hắn bị bọn con nít trêu chọc, khinh bỉ mỗi lần hắn xuất hiện ở nhà thờ. Nhưng nói là đi nhà thờ chứ thực chất hắn chẳng vào dự lễ bao giờ. Hắn tự phong cho mình cái chức quản đốc trong khuôn viên nhà thờ, hắn làm như thật mà đến người lớn nhiều lúc còn tưởng nhầm hắn là ông chánh, dù với bọn con nít hắn đơn giản chỉ là một thằng tư khùng, một thằng thấp kém luôn đề cao giá trị bản thân đến mức không thể nào chấp nhận được. Hắn đi lòng vòng quanh các hành lang, đền Đức Mẹ với mong muốn kiếm được đứa trẻ ranh nào đó còn mải chơi quên giờ lễ để hắn lùa vào như lùa vịt, hắn chạy bạch bạch mà quát tháo với hi vọng thằng bé sẽ sợ mà chạy vào nhà thờ. Nhưng không, bọn trẻ làm như còn thích thú vì điều đó, chúng reo hò, chạy quanh hắn mà giỡn cợt, một đứa hư hỏng khác còn nhổ nước miếng vào chân hắn. Những lúc ấy hắn khựng lại, đôi mắt long sòng sọc nhìn căm căm vào bọn trẻ, khuôn mặt hắn bỗng trở nên nghiêm trọng mà chẳng có nét gì là tử tế, một đứa nói nhỏ "nó sắp lên cơn rồi đấy", bọn trẻ sợ sệt dần dần tháo lui mà vào trong dự lễ.

Tôi biết hắn và lấy làm thông cảm nhiều hơn.  Ngay từ lúc còn là đứa trẻ đỏ hỏn mẹ hắn đã qua đời vì bị sốt xuất huyết, ba hắn thì quả là một người không ra gì, cuộc đời ông ta chỉ có hai thứ làm vui duy nhất là rượu và hả hê khi nhìn thấy con mình đau đớn sau một trận đòn nhừ tử. Không được sự giáo dục, yêu thương ngay từ những ngưỡng cửa đầu tiên khi bước vào đời của mỗi con người đã khiến hắn trở nên một đứa trẻ lập dị, sống lay lắt nơi đầu đường xó chợ, từ cái bánh mì của một bà tốt bụng đầu ngõ sau khi hắn đẩy giúp bà chiếc tủ kính mà sức bà không làm được, từ những thứ đồ ăn thừa thãi ở các tiệm cơm, quán phở và cả những đồng tiền hắn xin xỏ để mang về cho người cha nát rượu. Hắn chẳng được một ai coi trọng, chẳng có lấy một người bạn và chỉ lấy làm vui khi tìm được một nơi mà ai cũng có thể đến dù cho hắn chẳng biết họ đến đó để làm gì, cũng chẳng được một ai công nhận nhưng hắn vẫn thấy mình có giá trị; đó là nhà thờ.

Nhà thờ ấy nằm tọa lạc bên một con sông đổ dốc, bà con giáo dân đa phần là người thượng nên nhà thờ từ lâu vẫn được gọi là giáo xứ Thác Thượng, cái thác nước cách nhà thờ chỉ một đoạn chừng hai trăm mét về phía sau vốn dĩ là thiên nhiên xinh đẹp nhưng nhiều nguy hiểm. Một lần tan lễ, trên con đường về nhà ngang qua con sông ấy tôi bắt gặp Tư cù lần đang ngồi thờ thẫn, tò mò đã khiến tôi khựng lại. Sau một hồi quan sát tôi thấy hắn cứ trầm mặc mà nhìn xuống thác nước đang chảy ào ạt, một chút linh cảm tôi nghĩ rằng hắn đang suy nghĩ đến một vấn đề tồi tệ nhưng tôi vẫn ở im mà quan sát xem hắn tiếp tục làm gì. Tôi thấy hắn cứ thả một chân xuống dòng nước rồi lại nhấc lên như thể định làm mà không dám làm, tôi thấy vẻ ngờ nghệch của hắn mà không kiềm chế được mà bật cười. Thấy động, hãy quay qua thấy tôi và quát :

- Mày cười cái gì, cười cái gì hả?

Tôi lấy lại bình tĩnh :

- Không có, không có, tao không có cười tao chỉ tò mò muốn biết mày đang làm gì thôi.

Vì cũng trạc tuổi tôi nên tôi gọi hắn như vậy, với lại đây là lần đầu tiên tôi với hắn nói chuyện nên có phần hơi bất ngờ, lúng túng, chưa bao giờ tôi nghĩ rằng tôi và hắn sẽ phải trao đổi bằng ngôn ngữ như những người bạn. Dù nếu hắn muốn tôi vẫn có thể làm bạn và rất có thể là người bạn đầu tiên của hắn. Nghĩ vậy tôi đổi cách xưng hô :

- Bạn có chuyện gì sao lại không về nhà mà ngồi đây?

Hắn liếc tôi :

- Ai là bạn với mày, tao không thích về thì không về.

A! Hắn nghĩ rằng mình không phải là bạn của hắn chứ không phải điều ngược lại sao, bình tĩnh tôi tiếp lời :

- Mày không muốn là bạn của tao cũng không sao, nhưng tao muốn nói chuyện đàng hoàng với mày, sao mày lại không muốn về nhà?

Nó đáp lại mà chẳng nhìn tôi :

- Ở đó tao bị đánh, tao không muốn về, chẳng có chỗ nào cho tao ở được cả, tao chỉ muốn chết.

Tôi dường như thấy hắn là một con người khác hẳn với vẻ thường ngày, ít ra hắn cũng biết buồn và biết nghĩ ngợi đấy chứ. Nếu nói chuyện với hắn hôm nay, chắc tôi sẽ cho rằng hắn bị bệnh giàn dở bẩm sinh, không hiểu biết gì. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc giới thiệu hắn với Chúa Giê-su, vì người đời chẳng có ai làm cho hắn tin tưởng, chỉ có Chúa là yêu thương mà chẳng bao giờ bỏ rơi hắn. Tôi bắt đầu thấy phấn khởi :

_Có một nơi mà mày ngày nào cũng đến đấy thôi và có một người mà luôn yêu thương mày mà mày chẳng biết

Tôi nói bóng gió. Nó ngạc nhiên hỏi lại :

- Mày nói ai, tao không hiểu gì hết.

- Ngày nào mày cũng đến nhà thờ mà mày không biết người đó à, đó là Chúa Giê-su đấy.

Nó trả lời tôi :

- Tao chỉ biết người ta đi vào trong đó, tao thấy mấy ông kia la tụi trẻ con bắt tụi nó vào trong đó nên tao bắt chước chứ tao có biết ai ra ai đâu.

- Vậy thì để tao nói cho mày biết Chúa Giê-su là ai nhé, nghe xong là mày hết muốn chết liền.

Thế là tôi được dịp phô trương khả năng diễn thuyết của mình, tôi bắt đầu kể về việc Chúa Giê-su là con Thiên Chúa, sinh ra trong nghèo khó, rao rảng tin mừng, chữa lành bệnh tật, xua trừ ma quỷ và chết thay cho tội lỗi của con người. Và kết thúc câu chuyện, tôi đưa ra một dẫn chứng mà tôi nghĩ rằng có vẻ dễ hiểu và dễ thuyết phục hơn :

- Sáng nay trong lúc cầu nguyện với Chúa Giê-su, bằng tâm cảm tao nghe thấy tiếng Chúa thúc bách tao phải tới đây để ngăn cản mày tự tử. Thế đấy, Chúa luôn quan tâm và bảo vệ mày mọi lúc.

Những chuyện bình thường là những chuyện thật phi thường đối với những kẻ không bình thường như Tư cù lần. Hắn kinh ngạc hỏi tôi:

- Sao Chúa biết được tao sắp tự tử ?

Tôi làm ra vẻ thông thái:

- Có chuyện gì vượt ngoài sự kiểm soát của Chúa đâu, Ngài biết tất cả. Ngài biết mày rất buồn và khổ tâm nên còn sai tao đến đây kết bạn với mày để cho cuộc đời này được thay đổi. Mày có muốn tao với mày là bạn không?

Hắn nhìn tôi nhoẻn miệng cười, lần đầu tiên tôi thấy hắn cười. Hắn bảo rằng

hắn không dám hoặc cũng chẳng ai dám kết bạn với hắn. Một lời mời kết bạn bất ngờ làm cho hắn trở nên lúng túng, khó xử và sau một hồi lưỡng lự hắn cũng gật đầu đồng ý làm bạn với tôi.

- Bạn rồi sẽ làm gì với nhau nhỉ ? Hắn hỏi.

Tôi từ từ giải thích với hắn về tình bạn, trong đó tôi nhấn mạnh rằng tôi sẽ giúp hắn trở nên một con người thật sự tử tế trước mặt Chúa Giê-su, đó là việc nên làm của một người bạn tốt. Cứ thế câu chuyện của chúng tôi xoay quanh các vấn đề làm sao trở thành đôi bạn trong nhà Chúa, tôi giải thích, hắn lắng nghe. Mãi đến khi trời tối mịt hai thằng mới chịu giã biệt nhau ra về, lòng tôi tràn ngập phấn khởi và hi vọng.

Từ đó tôi với "Tư cù lần" chính thức làm bạn của nhau, và việc ấy chẳng có gì làm tôi xấu hổ. Khi nào cũng vậy, tôi với hắn cùng nhau đến nhà thờ, tôi thì vào phòng lễ sinh chuẩn bị công việc hằng ngày của mình, còn hắn thì vẫn là "Tư cù lần" bên ngoài khuôn viên nhà thờ, nhưng không còn thái độ gắt gỏng hay đáng sợ như trước nữa thay vào đó là một con người hiền lành với những cử chỉ và lời lẽ nhỏ nhẹ, thân thiện, làm cho bọn trẻ ranh bấy lâu ngỗ ngược nay lại nghe lời răm rắp. Tôi giải thích với hắn rằng :

- Công việc trước giờ mày làm là phục vụ cho Chúa, chẳng có gì sai cả nhưng đối với những đứa trẻ mày cần phải thật sự nghiêm túc, mà cũng phải thật sự gần gũi, có thế công việc tốt đẹp mới sinh hoa và kết trái trước mặt Chúa Giê-su.

Ngoài thời gian ở nhà thờ tôi còn giúp đỡ để khiến hắn thay đổi cuộc sống bằng những việc làm thiết thực. Nhà tôi là đại lý xe đạp và tôi cũng chỉ là thằng sửa xe. Công việc chẳng kiếm được nhiều lợi nhuận nhưng tôi giúp Tư cù lần "hiểu được giá trị của đồng tiền, phải được tạo ra bởi bàn tay và sức lao động thì mới được bền vững”. Nhưng việc hướng dẫn hắn làm được như tôi quả là một chuyện không hề dễ dàng gì. Tôi kiên trì dạy hắn bước từng bước đầu tiên và tôi nhận ra rằng hắn là một người tốt bụng, chịu khó.

Có lẽ vì mặc cảm và tự ti đã khiến hắn sống thu mình trong sự cô đơn mà không dám hòa đồng vào xã hội. Trong tất cả những gì tôi làm tôi đều xin Chúa soi sang và làm chủ hành vi. Là một người lễ sinh, hơn ai hết tôi hiểu được yêu thương là phục vụ. Làm điều gì cho một người anh em bé mọn nhất của Chúa cũng như là làm cho Chúa vậy. Vô hình dung tôi tự đắc rằng việc làm của tôi là hoàn hảo, tốt lành, chẳng có gì là cao cả hơn nghĩa cử cao đẹp khi phục vụ anh em.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, một tháng, hai tháng rồi ba tháng, mọi thứ đều suôn sẻ và tốt đẹp, tình bạn của chúng tôi vẫn đều đặn vun đắp và lớn lên từng ngày. Duy chỉ có một điều khiến tôi chưa hài lòng là phải để " Tư cù lần " vào trong nhà thờ dự lễ, để hắn hiểu được rõ về nghi thức thánh thể.

Một buổi chiều trên đường về qua thác ấy, nơi bắt đầu của tình bạn chúng tôi,

tôi mở lời với hắn :

- Tao muốn mày vào trong nhà thờ, mày phải ở gần Chúa hơn.

Hắn ngập ngừng rồi nói:

- Nhưng mà tao nhát lắm, mày phải hứa là dắt tao vào thì tài mới dám, tao cũng rất muốn được làm như mày nhưng tao, tao sợ vì tao, tao...

Tôi cười :

- Được rồi, tao hứa là tao sẽ dắt mày vào nhà thờ xem tao giúp lễ, được chưa.

Đang lúc nói chuyện thì chúng tôi bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh nơi dòng thác gập ghềnh đang chạy xiết rất mạnh. Hoảng hốt chúng tôi phát hiện ra có đến hơn một cái đầu đang nhấp nhỏm giữa vực xoáy của con sông. Mặc dù biết bơi nhưng nhìn thấy con sông đang gầm gừ đáng sợ tôi chẳng có tí cảm đảm mà làm điều gì. Trong lúc tôi đứng như chôn chân thì Tư cù lần chẳng cần suy nghĩ mà lao thẳng xuống dưới. Tôi thấy lần lượt những cái đầu cứ nhổm lên, rồi chìm hẳn xuống dòng nước mênh mông. Tôi hoang mang và lo sợ tột cùng.

Đứng sững người một lúc khá lâu cũng chẳng thấy có dấu hiệu gì cho thấy suy nghĩ tồi tệ nhất của tôi là không có cơ sở. Chừng mười lăm phút sau , dọc theo bờ sông tôi thấy có bóng dáng hai đứa trẻ người ướt sũng đang hớt hải chạy về

phía tôi, mà không có "Tư cù lần". Chúng vừa tới tôi đã hỏi dồn dập :

- Tụi mày có thấy “Tư cù lần" không?

Bọn trẻ lần lượt lắc đầu, đứa lớn hơn giải thích với giọng run run :

- Tụi em thường xuyên tắm ở đây lâu rồi, ai ngờ hôm nay nước xoáy mạnh quá tụi em khống chế không được, may mà nước cuốn tụi em dạt vào bờ, biết bơi nên tụi em tấp lên được. Tụi em đâu có nghĩ là "Tư cù lần " sẽ nhảy xuống...

Tôi hốt hoảng :

- Thế Tư cù lần có biết bơi không ?

Đứa nhỏ trả lời :

- Anh là bạn với nó lâu vậy mà không biết à, nó làm gì biết bơi.

Tôi hét lên một tiếng "Chúa ơi" rồi chạy như điên dọc theo bên bờ sông, miệng không ngừng là hét và gọi tên "Tư cù lần ", chẳng có một ai trả lời tôi cả, chỉ có tiếng nước chảy mỗi lúc một xiết hơn đập xối xả vào vách đá như giận dữ với một thằng bạn ích kỉ như tôi. Tôi sụp xuống đất như kẻ mất hồn mặc cho cơn mưa bất chợt ở đâu kéo đến, ào ạt trút xuống, một cảm giác tê tái không thể nào diễn tả được.

Ba ngày sau, nhờ sự nhiệt tình làm việc của lực lượng chức năng, thi thể "Tư cù lần" được tìm thấy sau khi trôi dạt xuống một con đập thủy điện. Khuôn mặt bị biến dạng ít nhiều và bắt đầu phân hủy. Nhiều người bàn tán rằng cái chết của "Tư cù lần " là oan uổng, nhưng tôi thì không nghĩ vậy. Tôi nghĩ tới mình, kẻ lúc nào cũng tự cho mình là tốt, luôn làm những việc phô trương cái tốt của bản thân nhưng khi thấy nguy hiểm thì lại sợ sệt.

Lần đầu tiên tôi so sánh mình với "Tư cù lần" và tôi tự hỏi liệu tôi có đang sống vì người khác, và sự hèn nhát của tôi có mâu thuẫn với chuyện lúc nào cũng cho rằng mình tốt đẹp?

Từ đâu, hai nước mắt của tôi chảy xuống, rất lâu...

Đám tang của "Tư cù lần" được cử hành một cách đơn sơ bởi cha chánh xứ và một số giáo dân. Tôi mạnh mẽ đứng trên bàn thờ mà cảm xúc khó lòng kìm lại. Trước giờ dâng lễ tôi đã theo chân đoàn tì tùng rước "Tư cù lần " vào nhà thờ lãnh nhận nghi thức. Lần đầu tiên thằnh bạn của tôi được vào bên trong. Có lẽ hắn cũng đang hiện diện để thấy tôi thực hiện lời hứa của mình mấy ngày trước, “nhưng mà tao nhát lắm, mày phải hứa dắt tao vào thì tài mới dám, tao cũng muốn làm như mày nhưng tao sợ, tao, tao...”

Tôi nhớ đã hứa sẽ dắt hắn vào nhà thờ xem tôi giúp lễ. Giờ đây dù là muộn màng tôi vẫn muốn cảm ơn "Tư cù lần ", đã dạy tôi một bài học đầu tiên trên con đường phục vụ, đó là sự hi sinh.

Tôi nhủ thầm, an nghỉ nhé, thằng bạn dũng cảm của tao, mày sẽ được đón tiếp trong nhà Chúa. Amen.

QUẢ TÁO XANH

1389 lượt xem
Các bài trước
ÔNG KẸ - Nguyễn Thiên Quốc (Bài chọn đăng 151) (12/09/2015)
MẸ ĐÃ BÌNH AN TRỞ VỀ CHỐN PHƯỚC HẠNH - Kim (Bài chọn đăng 150) (12/09/2015)
SỐNG ĐẠO GIỮA ĐỜI THƯỜNG - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 149) (11/09/2015)
DANH SÁCH CÁC TÁC GIẢ VÀO TUYỂN TẬP 2015 (15/09/2015)
ƯỚC MƠ CHỈ LÀ MƠ ƯỚC – Thảo Nguyên (Bài chọn đăng 148) (03/09/2015)
TÀ ÁO TRẮNG - Uông Nguyễn (Bài chọn đăng 147) (03/09/2015)
VỀ VỚI CAMPUCHEA - Uông Nguyễn (Bài chọn đăng 146) (02/09/2015)
HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG - Tôn Thiện Thi (Bài chọn đăng 145) (02/09/2015)
RÊ-BE-CA VÀ Y-SÁC – Tường Vi (Bài chọn đăng 144) (01/09/2015)
THƯ CỦA CHỊ - Tường Vi (Bài chọn đăng 143) (28/08/2015)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 29
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Truyện Ngắn & Tùy Bút  
HỘI THÁNH TÔI YÊU
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
VẼ TRANH GIÁNG SINH
 
Dưỡng Linh  
NHỮNG DANH XƯNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA LINH DƯƠNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
Tin Tức  
LỄ CUNG HIẾN NHÀ THỜ - CHI HỘI TRƯƠNG MINH GIẢNG
 
VHope  
Sứ Điệp: Ơn Trời | Mục sư Phan Vĩnh Cự
 
Thơ & Nhạc  
PHƯỚC THIÊNG
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 15/12/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Hành Trình Ðất Thánh NGAY TỪ KHỞI ÐIỂM với MS Hồ Xuân Phước
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
Liên Hội Thánh Tin Lành Giáng Sinh Dallas
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Tài Liệu  
Mười Bốn Danh Hiệu của Đức Giê-hô-va (Đức Jehovah)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC