Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn
















ĐUỔI QUỶ - Nhã Ca (Bài chọn đăng 153)
Ngày 13/09/2015

Sau khi chọn xong các mặt hàng xinh xinh dành cho các bé, Tuyền vội vàng tới bến xe. May quá, chỉ còn chuyến cuối cùng trong ngày. Vì tiết kiệm tiền xe ôm nên suýt chút nữa cô bị trễ. Gã lơ xe vừa thấy Tuyền từ xa đã mau chân chạy ngay lại:

- Đưa giỏ tôi xách cho. Lẹ đi cô, xe đủ khách, sắp chạy rồi.

Tuyền bước nhanh theo gã. Tới chỗ xe đang đậu, gã chỉ hàng ghế chót:

- Chỉ còn chỗ duy nhất đó thôi, vào ngồi mau lên đi.

Tuyền khệ nệ xách giỏ len chân vô những hàng ghế, không hiểu vô tình hay có sự sắp đặt nào mà cô phải ngồi giữa hai người đàn ông lạ. Tuyền vừa yên vị xong thì xe chuyển bánh. Ngả người tựa vào lưng ghế, Tuyền thở phào nhẹ nhõm. Vất vả gần một ngày đi từ gian hàng này đến gian hàng khác để tìm những mẫu vừa ý. Cuối cùng Tuyền cũng chọn xong. Bây giờ cô được phép nghỉ ngơi, ba tiếng nữa sẽ về đến nhà.

Ôm chặt túi xách trong tay,Tuyền nhắm mắt lại thư giãn đầu óc. Chẳng được bao lâu, mùi khói thuốc từ đâu xộc vào mũi làm cô sặc sụa. Vừa ho Tuyền vừa mở mắt nhìn xung quanh, thì ra chẳng đâu xa mà là gã đàn ông ngồi bên tay trái của cô đang phì phèo nhả khói. Bực mình muốn góp ý, nhưng sợ mất lòng nên cô đành lấy tay che mũi. Thấy cử chỉ của Tuyền, người đàn ông ngồi bên phải nói nhỏ:

- Nếu cô không chịu được khói thuốc, thì tôi với cô đổi chỗ ngồi. Tôi nhường cho cô bên này vậy.

Tuyền mừng rỡ:

- Cám ơn anh. Anh tốt quá.

- À… không có chi.

Trả lời câu ngắn gọn rồi người đàn ông lại cúi xuống sách. Từ khi bước lên xe Tuyền đã thấy hắn trong tư thế như vậy. Phải chăng cuốn truyện cuốn hút đến nổi làm hắn say sưa  chẳng thèm nhìn người ngồi cạnh là ai nữa. Thắc mắc, Tuyền nhẹ ngả người về phía sau, liếc trộm vào. Thấy hàng chữ gạch dưới mầu đỏ nổi bật lên, cô lầm thầm đọc:

“Trong nhà cha Ta có nhiều chỗ ở. Bằng chẳng vậy, Ta nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi Ta đã đi, và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, Ta sẽ trở lại để dem các ngươi đi với Ta, hầu cho Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó”.

Tuyền thấy lạ quá, trong câu nói ấy có hai chủ từ “Ta” và “các ngươi”. Nhưng Ta là ai và các ngươi là ai? Có thể đây là lời phán của Đấng thiêng liêng nào đó chăng? Tuyền chưa kịp hiểu thì người đàn ông đã lật sang trang kế. Rồi cô lại đọc câu khác cũng được gạch dưới như câu khi nãy:

“Chúa Giê Xu đáp: Ta là con đường, chân lý và nguồn sống. Chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha.”

Đọc xong câu đó Tuyền gục gặc… À, thì ra người xưng Ta là Chúa Giê Xu, còn các ngươi là môn đệ của Ngài. Nhưng con đường, chân lý và nguồn sống là nghĩa làm sao? Câu này có vẻ cao sâu và trừu tượng quá. Từ nào giờ Tuyền chưa được nghe ai nói hay đọc ở đâu những câu như vậy. Cô đã từng xem qua Kinh của các tôn giáo quen thuộc cũng chẳng thấy. Muốn hỏi người đàn ông này cho ra lẽ, nhưng Tuyền không biết phải mở lời bằng cách nào. Sực nhớ cái giỏ đồ còn nằm ở phía bên kia, Tuyền khom người xuống, cố gắng đưa tay kéo về phía mình.

Thấy vậy, người đàn ông lịch sự hỏi:

- Cái giỏ này của cô à?

Tuyền gật đầu thay lời đáp…

-  Để tôi chuyển nó qua cho. Cô cầm quyển Kinh Thánh dùm tôi đi.

Tuyền đưa hai tay tiếp lấy cách trân trọng. Bây giờ cô có cơ hội phỏng vấn  rồi. Chờ anh ta đặt giỏ xuống, cô hỏi ngay:

- Anh ơi, lúc nãy anh bảo đây là quyển Kinh Thánh. Vậy anh có thể cho tôi biết là kinh của đạo nào không? Xin lỗi vì hơi làm phiền…

Người đàn ông cười dễ dãi:

- Đâu có sao. Nếu cô không hỏi, tôi cũng tìm cách để giới thiệu với cô. Tôi là người theo đạo Tin Lành và tôi tin những điều được chép trong sách này là chân thật, đưa con người đến sự cứu rỗi.

Tuyền nhíu mày:

- Nghe có vẻ lạ. Cứu rỗi là sao hở anh?

- Là sống mãi không hề chết ở trong nước vinh hiển của Chúa. Cô có muốn vậy không?

- Đương nhiên rồi.  Ai cũng đều muốn sống chứ đâu muốn chết. Nhưng phải làm thế nào mới được?

- Nếu cô muốn biết rõ ràng, chúng ta cần phải có thời gian. Trên xe ồn quá, hơi bất tiện.

Tuyền chủ động đề nghị:

 - Vậy, sau chuyến xe này chúng ta có thể gặp lại nhau được không? Thật lòng tôi muốn đọc những gì ghi ở trong quyển kinh đó.

  - Được thôi, cùng về chung chuyến xe là đồng hương rồi. Nếu cô không ngại gia đình phản đối thì cho tôi địa chỉ. Khi nào thấy tiện tôi sẽ đến.

Tuyền đáp nhỏ:

- Tôi mồ côi cả cha lẫn mẹ, hiện giờ chỉ còn có hai chị em, năm nay nó mới được mười tuổi. Đây là địa chỉ nơi buôn bán nhỏ lẻ của tôi, thuê để vừa ở vừa làm phương tiện buôn bán để kiếm sống.

Người thanh niên nhìn vào tấm thẻ:

- Tuyền là tên của cô phải không?... Còn tôi tên Nghiêm, Nguyễn Khắc Nghiêm.

Tuyền đùa:

- Eo ơi…, đã Nghiêm mà còn Khắc nữa. Thảo nào nhìn mặt anh thấy khó đăm đăm. Chắc chị nhà và các cháu…

Nghiêm phì cười, cắt lời Tuyền:

- Chả có chị nào cả, vợ tôi đã mất lâu rồi. Mà ngộ ghê há, cái tên cũng ảnh hưởng đến nhận xét ban đầu nữa sao? Nhưng thôi, cứ cho là vậy đi…

                                                                ****

Hoàng hôn thật êm, khi giọt nắng còn vương nhẹ hàng cây bên đường, Nghiêm đến nhà Tuyền đúng như lời hứa. Tuyền đón anh với nụ cười tươi tắn:

- Anh có nhớ mang theo Kinh Thánh không?

- Có chứ. Đó là tài sản quý báu nhất đời, là vật bất ly thân kể từ khi tin Chúa của tôi.

Tuyền vui vẻ mời Nghiêm:

- Anh ngồi đi. Nhà tôi đơn sơ lắm, không có salon bọc nệm hay ghế sofa, mà chỉ có ghế mủ không có chỗ tựa. Anh thông cảm nha.

Nghiêm phẩy tay:

- Việc ấy không có gì quan trọng. Được quen biết và trò chuyện với cô là vinh hạnh cho tôi rồi.

- Xin hỏi, anh thường dùng gì? Trà hay nước mát?

Nghiêm tếu:

- Tuy già nhưng tuổi tôi chưa thuộc hàng cụ, nên chỉ thích uống nước mát thôi.

Tuyền nhìn vào trong, gọi:

- Định ơi! Rót cho chị ly nước lọc mang ra đây, nhanh nhanh lên em.

Nghiêm kín đáo đưa mắt nhìn xung quanh. Chỗ bán hàng của Tuyền hơi khiêm tốn, độ khoảng năm hoặc sáu mét vuông, chỉ kê được một tủ kính để chưng hàng. Những món còn lại treo trên tường để nhường cho lối đi. Không gian tuy hẹp nhưng bài trí gọn gàng, mỹ thuật, khiến người nhìn cảm thấy thích mắt.

 Nghiêm khen:

- Cô khéo tay quá. Với cách sắp xếp này, làm cho người ta quên đi diện tích nhỏ nhắn của căn phòng.

- Khá chật chội phải không anh, nhưng bù lại bán đắt, nên cũng đủ sống cho hai chị em.

Nghiêm gật nhẹ, thấy xã giao bấy nhiêu đã tạm đủ, anh mở Kinh Thánh ra, đi ngay vào vấn đề…

- Hôm đó, Tuyền có nhờ tôi giải thích câu Kinh Thánh này phải không? – Vừa nói anh vừa chỉ vào sách phúc âm Giăng 14:6. Chúa Giê xu bảo “Ngài là con đường“ vì chính Ngài chịu án phạt cho thế gian, thân thể phải đổ huyết ra để đền tội cho mọi người. Qua sự hi sinh đau đớn đó, ai tin thì sẽ được Đức Chúa Trời tha thứ tội lỗi và ban cho người ấy sự cứu rỗi đời đời.

Ngừng một chút, Nghiêm tiếp:

- Như vậy, Đức Chúa Giê xu là Đấng dẫn đưa tội nhân đến nguồn phước hạnh lớn lao. Nếu không bởi Ngài, thì không ai có thể gặp được Đức Chúa Trời thánh khiết.

Tuyền gục gặt:

- Ôi hiểu rồi. Sở dĩ Kinh Thánh được gọi là chân lý vì là lời chân thật, không ngụy biện, không giả dối, đáng cho mình tin, phải khônh anh?

 - Đúng rồi. Tuyền thông minh quá. Cầu xin Chúa soi sáng cho Tuyền khi đọc lời Chúa. Ngài phán: “Các ngươi sẽ tìm Ta và gặp được khi các ngươi tìm kiếm Ta hết lòng.” Để chứng minh Nghiêm trưng dẫn Kinh Thánh cho Tuyền trong sách Giêrêmi 29:13.

Tuyền có vẻ suy nghĩ rồi hỏi tiếp:

- Còn câu:  “Khi Ta đã đi và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, Ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với Ta, hầu cho Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó” là nghĩa gì?

Nghiêm ngó Tuyền, ngạc nhiên:

- Sao cô thuộc câu Kinh Thánh này vanh vách vậy?

- Tôi xem lén khi anh mê say đọc ở trên xe đò. Vì câu này ấn tượng quá nên tôi đọc đi đọc lại đến nỗi thuộc làu luôn.

Nghiêm bảo:

- Rất tốt. Tôi có cảm giác như Chúa đã chọn cô từ trước hay sao ấy. Câu Kinh Thánh đó là lời hứa của Chúa Giê Xu với môn đồ ngày xưa, mà cũng là với con cái Chúa ngày nay. Trước khi lên thập tự, Ngài phán rằng Ngài sẽ trở lại thế gian một lần nữa để đoán xét kẻ có tội. Còn những ai tin, thì sẽ được ở với Ngài nơi nước vinh hiển đời đời.

Tuyền nghe say mê khiến Nghiêm thật hài lòng. Anh thầm nhủ, rõ là không tốn công vô ích với cô gái nầy. Tuy vậy, Nghiêm không ép Tuyền tin Chúa ngay, vì "dục tốc bất đạt". Nhận thấy mình đến đã khá lâu, cần kết thúc buổi làm chứng này, Nghiêm xem đồng hồ rồi đứng lên:

- Làm mất thời gian của Tuyền hơi nhiều. Thôi buôn bán đi , không lại đổ thừa vì tôi mà hàng bị ế.

Tuyền cười giòn tan, tiễn Nghiêm ra cửa. Cô nhìn theo anh cho đến khi khuất dạng mới quay vào.

*

Thời gian càng trôi, tình cảm hai người càng khắng khít. Nhưng Tuyền có nhiều điều lạ khiến Nghiêm không thể hiểu được. Chẳng hạn như những lúc đưa cô đi chơi, khi về hai đứa đói meo, Nghiêm đề nghị vào quán, Tuyền nhất quyết chối từ. Chưa khi nào cô chịu ngồi cùng anh để ăn một món nào cả. Lời Chúa, Tuyền thuộc rất nhiều, mà bảo tin Chúa thì lại không. Những lúc ấy Nghiêm thấy rõ Tuyền muốn thể hiện lòng tin lắm, nhưng  anh có cảm giác như cô đang bị quyền lực tối tăm nào đó khống chế, không thể mở miệng nói theo ý mình được. Quả là quái gỡ, nhưng Nghiêm quyết không chịu thua, bằng mọi giá anh sẽ giải thoát cho cô ra khỏi xiềng xích quái gở này.

Sau một hồi suy nghĩ, Nghiêm sực nhớ hôm nay Tuyền đi lấy thêm hàng ở thành phố, chiều mới về. Không do dự, Nghiêm chạy ngay lại chỗ buôn bán của cô. Đến nơi, anh thấy Định – em trai của Tuyền đang ngồi một mình. Mỉm cười thân thiện, Nghiêm lấy hộp kem mua trên đường trao cho cậu bé:

- Chị Tuyền vắng nhà buồn quá phải không, anh đến làm bạn với Định cho vui đây. Để anh xuống bếp lấy muỗng hai anh em cùng ăn kem nhá.

Miệng nói, chân Nghiêm nhanh nhẹn bước đi. Mục đích của anh là muốn quan sát chỗ ở của Tuyền xem có gì lạ không. Khi ngang qua gian giữa, anh bỗng thấy có bàn thờ bằng gỗ, kê sát vào tường, nhưng không đặt bức tượng nào bên trong, chỉ có bình hoa huệ thật tươi, cùng với lư hương phảng phất mùi trầm.Nghiêm đứng tần ngần nhìn hồi lâu, trong trí anh hiện lên câu hỏi, Tuyền đang thờ ai vậy? Nếu của cha mẹ thì phải có di ảnh chứ. Được rồi, lát nữa sẽ hỏi bé Định để xem nó trả lời ra sao…

Đặt hai cái muỗng xuống hộp kem, Nghiêm bảo:

-Hôm nay trời oi bức, mình ăn vào cho giảm nhiệt cơ thể nha.

Ban đầu thằng bé hơi ngần ngại, nhưng từ từ nó ăn ngon lành. Nghiêm bắt đầu mờ cuộc phỏng vấn:

- Định này, sao anh thấy chị Tuyền gầy gò quá, chị ấy có bệnh hoạn gì không?

Thằng bé đáp ngập ngừng:

- Chị Tuyền đâu có bệnh gì, tại chị ấy không chịu ăn cơm với thịt cá nên thân hình ốm nhom.

Nghiêm hỏi vặn:

- Không ăn với thịt cá thì ăn với cái gì?

Thằng bé cúi đầu đáp nhỏ:

- Lúc nào chị Tuyền cũng ăn với muối trắng không thôi.

Câu trả lời của Định làm Nghiêm hết sức ngạc nhiên. Anh tròn mắt nhìn thằng bé:

- Chắc tại buôn bán ế ẩm nên hai chị em ăn kham khổ phải không?

- Đâu có. Chị Tuyền vẫn mua đầy đủ thức ăn cho em. Còn chị thì phải kiêng.

Nghiêm nhíu mày:

- Sao phải kiêng? Chắc chị em muốn giữ dáng, sợ dư cân, mất đẹp phải không?

- Dạ không. Nhưng chuyện này em chẳng dám nói với anh đâu. Tại chị ấy bảo phải giữ bí mật.

Thằng bé càng trả lời, Nghiêm càng thấy kỳ dị, anh tìm cách tác động cho nó khai:

- Em với chị Tuyền mồ côi cha mẹ, không còn ai thân thích. Chỉ có hai chị em sống đùm bọc với nhau. Nếu em cứ khư khư giữ bí mật, không chịu nói cho anh biết vì sao chị em phải ăn cơm với muối, lâu ngày chị Tuyền suy dinh dưỡng rồi sẽ chết, bỏ em sống bơ vơ một mình cho xem.

Bị đánh trúng tâm lý, thằng bé ngước mặt nhìn Nghiêm lo lắng:

- Nhưng nói cho anh biết, chị Tuyền sẽ rầy em….

- Không sao đâu. Anh hứa danh dự sẽ không nói lại với chị Tuyền. Ngoan nào, bật mí cho anh biết đi.

Ngần ngừ hồi lâu, Định nói:

- Có một người khuất mặt bảo chị Tuyền có căn tu. Phải ăn chay một thời gian cho cơ thể sạch sẽ rồi đi cứu nhân độ thế.

Nghiêm cảm thấy buồn cười vì quá nhảm nhí, nhưng vẫn hỏi tiếp:

- Sao chị em không từ chối? Hay chị ấy bị ép buộc?

- Em cũng không biết nữa. Nhưng mỗi lần chị Tuyền ăn thịt cá vô thì bị đau bụng ghê lắm. Chừng nào ói mửa ra mới hết. Người kia nói tại chị không nghe lời nên bị phạt.

Nghiêm không cho là lạ nữa mà thấy tức:

- Người khuất mặt kia có xưng tên họ không?

- Dạ có, Bà ấy xưng là đức mẹ Maria. Phải lập bàn thờ, đốt nhang trầm và chưng bông huệ trắng.

Nghiêm lắc đầu :

- Bà Mari không làm điều này đâu vì Kinh Thánh cho biết bà là người được ơn trước mặt Chúa. Ma quỉ mạo danh để ám chị Tuyền đó. Được rồi, anh sẽ có cách để làm cho nó ra khỏi.

- Nhưng chị em có bị người đó vật chết không? Em sợ quá à.

Nghiêm ôm vai thằng bé trấn an:

- Đừng sợ, Chúa Giê Xu là Đấng Toàn năng, cũng là Đấng tối cao, uy quyền hơn hết trên trái đất này. Chính Chúa sẽ đuổi quỉ ấy ra khỏi để cứu chị của em. Yên tâm đi. Chiều chị Tuyền về đừng nói anh có đến đây. Cứ để anh giải quyết. Thôi anh về nhe…

*

Ít ngày sau, vào một buổi sáng, Nghiêm với Mục sư quản nhiệm và ban trị sự lên kế hoạch điều anh muốn thực hiện. Mọi người thấy khả thi nên bảo Nghiêm đến chỗ Tuyền trước, còn họ thì chờ tin ở quán nước gần đó.

Nghiêm làm theo lời dặn của Mục sư, ghé vào tiệm mua hai tô phở rồi đến gian hàng của Tuyền. Thấy anh không hẹn mà đến cô vui lắm, nhưng không khỏi ngạc nhiên:

- Sao anh đến chi sớm vậy, chắc có tin gì đặc biệt muốn nói với em phải không?

Nghiêm cười mỉm:

- Hôm kia anh được thằng bạn đãi ăn một chầu phở. Thấy ngon nên bữa nay anh mua mang lại để hai đứa cùng ăn cho vui.

Nghe vậy, mặt Tuyền hơi biến sắc, nhưng cô kịp lấy lại bình tĩnh:

- Em vừa ăn sáng xong còn no lắm. Anh dùng một mình đi, để em lấy tô sớt ra cho.

Nghiêm nói vói theo:

- Em phải ăn với anh, bằng không anh về.

Đang đi xuống bếp, Tuyền bỗng dừng lại như suy nghĩ. Thấy vậy Nghiêm bồi thêm:

- Anh không hiểu vì sao mỗi lần mời em ăn là bị em từ chối. Em xem thường anh quá. Chắc tại anh không xứng để ngồi ăn chung với em.

Tuyền nhỏ nhẹ:

- Anh đừng hiểu lầm. Em luôn luôn tôn trọng anh. Lòng dạ em thế nào chắc anh biết rõ. Tại em không hợp với món phở thôi.

- Vậy em thích món gì? Nói đi anh sẽ chìu. Anh sẵn sàng bỏ công mua cái khác cho em. Miễn sao em chịu ăn là anh vui rồi.

Không thể từ chối được nữa, Tuyền đành phải mang hai cái tô lên, rồi ngồi vào bàn. Lúc đầu Nghiêm thấy cô chỉ nhấm nháp đôi chút, nhưng chắc tại phở ngon nên khó dằn lòng. Càng lúc Tuyền càng ăn nhanh hơn, mới đó đã xong trước Nghiêm. Sợ cô mắc cở, Nghiêm cũng gắng ăn theo cho kịp. Buổi điểm tâm êm xuôi chẳng có gì xảy ra, Nghiêm chưa kịp mừng thì vài phút sau, bỗng dưng mặt mày Tuyền đỏ gay như người say rượu. Đôi mắt cô long lên nhìn thẳng vào Nghiêm như muốn ăn tươi nuốt sống. Cũng may anh có đức tin mạnh mẽ nên không sợ mà rất bình tĩnh. Chuyện đã bắt đầu xảy ra như dự đoán, Nghiêm bước ra ngoài gọi điện thoại cho Mục sư.

Được tin, lập tức Ban Trị Sự đã có mặt ngay ở gian hàng của Tuyền. Ai nấy đều chứng kiến cảnh Tuyền bị quỉ nhập. Như người điên loạn cô cầm mấy cây nhang cháy đỏ huơ huơ lên không trung như vẽ bùa. Miệng thì nói liên tục không ngơi nghỉ, cô phát âm ra thứ ngôn ngữ nào chẳng ai hiểu được. Lát sau, tà linh mượn tiếng của Tuyền cất lên the thé :

- Ta đã cấm không cho ăn mặn, tại sao ngươi dám cãi lời? Bây giờ ta phạt ngươi phải đau đớn trước khi nôn mửa ra, để ngươi nhớ từ rày về sau không tái phạm nữa.

Vừa dứt tiếng, Tuyền ôm bụng kêu la rên rỉ. Cô bị vật vã như người sắp chết. Lúc ấy Mục sư cùng mọi người đứng thành vòng tròn bao xung quanh Tuyền. Họ nắm tay nhau, hiệp một đức tin rồi Mục sư lớn tiếng cầu nguyện. Khi hết thảy đồng cất tiếng A-men, thì Mục Sư bước lại gần hơn chỉ vào Tuyền dõng dạc nói như ra lệnh:

- Nhân danh Chúa Giê Xu quyền năng ở Na za Rét, ta truyền cho ngươi lập tức phải ra khỏi cô gái này.

Lạ thay, ngay khoảnh khắc đó, Tuyền ngã xuống như bị bàn tay vô hình nào xô đẩy, rồi nằm bất động. Nhìn thấy cô còn thở, mừng quá Nghiêm nói lớn:

- Tà linh đã xuất ra rồi. Cảm ơn Chúa đã cứu Tuyền.

Trong thời gian chờ Tuyền tỉnh lại, ai nấy đều thầm khẩn nguyện Chúa. Ít phút sau Tuyền mở mắt ngơ ngác nhìn xung quanh, không hiểu sao có nhiều người trong nhà mình như vậy. Nghiêm hiểu ý, giải thích:

-Thời gian qua em đã bị tà ma khống chế sai khiến. Hôm nay Chúa đã chữa cho em được lành qua lời cầu nguyện của Mục sư và Ban Trị Sự. Từ nay về sau em hoàn toàn tự do, không còn bị quyền lực tối tăm xiềng xích em nữa.

Tuyền tới trước mặt mọi người cúi đầu:

- Cảm ơn Mục sư đã giúp tôi thoát khỏi ma quỉ. Tôi xin nhớ ơn Mục sư và Ban Trị Sự suốt đời.

- Việc lớn nầy Chúa làm chứ không phải tôi. Cô cám ơn Chúa là phải hơn và nên tin nhận Ngài, mời Chúa làm chủ trong đời sống thì chẳng có ma quỉ nào dám hành hại cô nữa.

*

Nghiêm và Tuyền đan tay nhau đi dưới hàng cây rợp bóng. Anh âu yếm nhìn cô:

- Bằng lòng làm vợ anh, em không thấy bị thiệt thòi gì ư?

Tuyền ngước lên, đáp lại cũng bằng một câu hỏi:

- Tại sao anh cho là thiệt thòi?

- Thì thứ nhất, anh đã lớn tuổi. Thứ hai, anh từng có một đời vợ. Còn em là cô gái trong trắng, xét ra, mình đâu có xứng đôi.

- Con tim có lý lẽ riêng của nó mà lý trí không thể biết được. Tình yêu đâu phân biệt tuổi tác hay hoàn cảnh. Hơn nữa, anh đã giúp em thoát khỏi bệnh tật. Nếu không, đời em kể như chết cả thể xác lẫn tâm linh. Vậy còn gì để so sánh?

Nghiêm xúc động:

- Cám ơn em đã làm cho tình yêu trong anh sống lại. Từ ngày vợ anh mất, ngoài Chúa và gia đình, anh chẳng còn thiết tha gì nữa.

Ngừng một chút, Nghiêm tiếp:

- Em thấy bé Diễm ra sao? Nó có vẻ mến em lắm đó.

- Với em, con bé thật dễ thương và lém lỉnh. Có lần nó bảo “Cô Tuyền ơi, con thèm có mẹ lắm. Cô làm mẹ của con nhé.”… Em nghe cảm động đến chảy nước mắt.

Nghiêm cũng rưng rưng:

- Chắc bé Diễm thương em thật. Ngày nào nó cũng nhắc em, nhiều lần nó nói “Ba rước cô Tuyền về ở chung với mình đi ba.”

- Em hứa với anh, em sẽ xem nó như con ruột và đối xử công bằng nếu sau này mình có con chung với nhau.

- Em quả là tuyệt vời. Anh còn tìm kiếm ai và yêu ai hơn nữa. Chúng mình cưới nhau nghe em?

Tuyền se sẽ gật đầu:

- Nhưng còn Định, anh tính thế nào? Chẳng lẽ em lấy chồng, bỏ nó bơ vơ?

- Đương nhiên nó sẽ về ở chung với mình rồi.Thằng bé cũng rất dễ mến. Vả lại, anh đâu muốn làm cho em khó xử….

Tuyền siết nhẹ tay Nghiêm:

- Vậy trọn vẹn đôi bề phải không anh? Từ nay, anh là nơi nương tựa vững chắc của em mãi mãi.

Rồi cô ngước nhìn lên cao “Cảm ơn Chúa, Ngài đã giải cứu đời con, và ban cho con cả một trời hạnh phước.”

                                                                            NHÃ CA

1556 lượt xem
Các bài trước
TƯ CÙ LẦN - Quả Táo Xanh (Bài chọn đăng 152) (12/09/2015)
ÔNG KẸ - Nguyễn Thiên Quốc (Bài chọn đăng 151) (12/09/2015)
MẸ ĐÃ BÌNH AN TRỞ VỀ CHỐN PHƯỚC HẠNH - Kim (Bài chọn đăng 150) (12/09/2015)
SỐNG ĐẠO GIỮA ĐỜI THƯỜNG - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 149) (11/09/2015)
DANH SÁCH CÁC TÁC GIẢ VÀO TUYỂN TẬP 2015 (15/09/2015)
ƯỚC MƠ CHỈ LÀ MƠ ƯỚC – Thảo Nguyên (Bài chọn đăng 148) (03/09/2015)
TÀ ÁO TRẮNG - Uông Nguyễn (Bài chọn đăng 147) (03/09/2015)
VỀ VỚI CAMPUCHEA - Uông Nguyễn (Bài chọn đăng 146) (02/09/2015)
HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG - Tôn Thiện Thi (Bài chọn đăng 145) (02/09/2015)
RÊ-BE-CA VÀ Y-SÁC – Tường Vi (Bài chọn đăng 144) (01/09/2015)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 29
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Truyện Ngắn & Tùy Bút  
HỘI THÁNH TÔI YÊU
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
VẼ TRANH GIÁNG SINH
 
Dưỡng Linh  
NHỮNG DANH XƯNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA LINH DƯƠNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
Tin Tức  
LỄ CUNG HIẾN NHÀ THỜ - CHI HỘI TRƯƠNG MINH GIẢNG
 
VHope  
Sứ Điệp: Ơn Trời | Mục sư Phan Vĩnh Cự
 
Thơ & Nhạc  
PHƯỚC THIÊNG
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 15/12/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Hành Trình Ðất Thánh NGAY TỪ KHỞI ÐIỂM với MS Hồ Xuân Phước
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
Liên Hội Thánh Tin Lành Giáng Sinh Dallas
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Tài Liệu  
Mười Bốn Danh Hiệu của Đức Giê-hô-va (Đức Jehovah)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC