Vườn ÊĐen Mới | Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn















VIÊN NGỌC QUÝ - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 157)
Ngày 15/09/2015

Ánh mặt trời đỏ ối, buổi hoàng hôn dần dần khuất sau dãy nhà cao tầng. Dọc phố, những cơn gió lộng hành khắp phố phường, đông nghịt người xe. Giờ tan tầm ai cũng vội vã, hối hả trở về nhà. Bên cái ồn ã thường nhật ấy, người ta thấy anh vẫn nhấn từng bước theo từng vòng quay trên chiếc xe ba bánh cũ kĩ.

- Ai dừa non đây! Dừa non vừa ngon vừa bổ đây! Ai dừa đây..

Tiếng anh khàn khàn hoà quện vào tiếng còi xe, tiếng nói, tiếng cười tạo nên một bản hòa tấu của đô thị phồn hoa.

- Ê, nước dừa.

Anh vội vã tạt vào lề đường:

- Chị mua dừa chị ơi, dừa non ngon lắm.

- Bao nhiêu tiền một trái vậy?

- Mười lăm ngàn.

- Cho tôi mua hai trái.

- Vâng, xin sẵn sàng phục vụ quý khách.

Anh xuống xe, khéo léo chặt trái dừa ra khỏi buồng một tay cầm một tay chặt bay phần cuống rồi cắm chiếc ông hút, vừa đưa cho khách vừa nói:

- Chị cầm dùm để em chặt một trái nữa.

Cô gái đưa tay cầm trái dừa bất ngờ nói:

- Tôi mua một trái thôi.

Anh ngớ người:

- Sao? Chị làm ơn mua dùm em một trái nữa.

- Mua một trái thôi. Làm chậm như rùa! 

Cô gái càu nhàu, đoạn rút ra năm mươi ngàn:

- Thối tiền lại cho tôi.

Anh cầm năm mươi ngàn lúng túng:

- Dạ, dạ chị có tiền lẻ không ạ? Tôi không có tờ năm ngàn lẻ.

- Thế thối lại cho tôi ba mươi ngàn cũng được, đã vội lại gặp... bán hàng kiểu gì mà không có tiền thối! 

Cô gái càu nhàu bực bội. Anh thối lại cô ba mươi ngàn:

- Cảm ơn, lần sau gặp xin được hoàn trả.

Anh chưa nói hết lời, cô gái đã kéo ga đi vội vã. Thời tiết oi bức sau một ngày làm việc, khiến cho các cô công nhân ghé qua người mua một trái, người mua hai trái. Chẳng mấy chốc anh chỉ còn lại chiếc xe không!

Lúc này hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Đèn hai bên đường và trong các tiệm buôn bán, nhà dân đã sáng từ bao giờ. Đường phố đã bớt ồn ào, nhộn nhịp. Dòng người và xe cộ vẫn xuôi ngược trên đường nhưng đã thưa dần. Một vài cô công nhân về muộn, gò lưng tăng tốc độ để kịp chuẩn bị bữa cơm tối. Anh cũng phải nhanh chóng trở về cùng ăn tối bên gia đình. Chắc giờ này vợ và đứa con gái bốn tuổi đang đợi anh bên mâm cơm, anh nở một nụ cười hạnh phúc, lại nhấn thêm vài vòng đạp thật nhanh. Anh cảm ơn Chúa gia đình anh hoàn cảnh tuy nghèo nhưng luôn đầm ấm và hạnh phúc. Thoáng chốc anh đã về đến cửa nhà. 

- Ba ơi...ba ơi... 

Cô con gái vừa kêu vừa chạy lại phía anh, kéo tay anh vào nhà miệng nói líu lo:

- Ba ơi, hôm nay ba có mệt không? Khải Huyền ở nhà nhớ ba lắm. Cứ mong ba về, đèo má và Khải Huyền đi nhà thờ, hôm nay có nhóm thiếu nhi đó, ba nhớ không? Khải Huyền thích nghe cô phụ trách kể truyện về ông Môi Se lắm.

- Ba nhớ! Tí nữa ăn cơm xong ba đèo hai má con đi ha. 

- Hôm nay má cho con ăn cơm trước rồi.

Nói đến đây hai ba con vừa vào đến trong nhà:

- Bà xã! 

Anh đến bên vợ đang chuẩn bị bữa tối.

- Bà xã, hôm nay anh bán được năm mươi trái dừa, được lời một trăm năm mươi ngàn. Đây anh đưa tiền cho em nè.

Anh sốt sắng dúi tiền vào tay vợ. Cầm một đống tiền lẻ vợ anh thở dài!

- Không biết bao giờ vợ chồng mình mới hết cảnh nghèo khổ này nhỉ?

Anh nắm tay vợ động viên:

- Em kiên nhẫn chịu đựng, để anh kiếm việc làm thêm rồi từ từ sẽ ổn thôi!

- Hôm nay em cũng muốn nói với anh chuyện này, mong anh chấp thuận cho em.

Vừa nói nàng vừa móc tấm danh thiếp trong túi áo đưa cho anh:

- Đây là danh thiếp của chị Tuyết ở làng bên, mấy bữa nay chị ấy đến nhà gặp em nói, "tội cho hoàn cảnh của vợ chồng mình, lại thấy vợ chồng mình ăn ở thật thà, hiền lành nên chị ấy muốn giúp, chị ấy có người nhà ở cửa khẩu cần tuyển nhân viên đứng bán hàng mỹ phẩm, nước hoa và quần áo, vừa nhàn, cơm nuôi mà mỗi tháng trả lương từ bẩy đến mười triệu." Em đã tìm hiểu rất kỹ về chị ấy rồi. Ở cái làng này cũng có rất nhiều người đã được chị ấy giúp đi làm, có người về còn xây được cả nhà lầu đó anh. Anh để cho em đi làm phụ giúp anh nhé?

Vừa nói nàng vừa nhìn anh đôi mắt đong đưa rớm lệ, vừa lay lay cánh tay anh như thể van nài. Anh lắc đầu, cầm tay vợ tha thiết:

- Ở đời nhiều cạm bẫy lắm em ơi, với lại anh nghĩ không ai cho không ai cái gì bao giờ. Em cũng nên để thời gian cầu nguyện với Chúa về chuyện này...

Nàng gạt đi không muốn nghe:

- Cầu nguyện rồi! Em cũng đã chuẩn bị mọi thứ. Tám giờ tối hôm nay em sẽ đi cho kịp chuyến xe.

Anh ngỡ ngàng trước quyết định đường đột của vợ... Dù anh nói thế nào nàng cũng một mực không nghe:

- Em ơi! Giờ đây con mình còn nhỏ, em đi bé Khải Huyền sẽ rất là tội nghiệp. Anh sẽ có trách nhiệm để lo cho gia đình... Ngày mai anh sẽ đi kiếm việc làm thêm...

Anh chưa nói hết nàng đã dồn cho một tua:

- Anh nói anh có trách nhiệm phải không? Vậy tôi hỏi anh, mỗi ngày anh lếch thếch ở ngoài đường như vậy anh kiếm được bao nhiêu tiền? Liệu có đủ ăn ngày hai bữa cháo không, ở nhà lúc con đau ốm ai là người phải đi vay nợ? Rồi còn đủ các loại, nào tiền điện, tiền nước, tấm áo tấm quần  ở đâu ra? Tôi...tôi... chán cái cảnh nghèo này lắm rồi, chán cái xe cà tàng của anh lắm rồi!!!

Anh trố mắt, "đứng chết lặng như trời trồng!" Từ hồi cưới nhau đến giờ đây là lần đầu tiên anh thấy vợ mình có thái độ bất mãn như vậy! Cảm giác của anh lúc này là vừa giận, vừa thương lại vừa cảm thấy có lỗi. 

- Nhưng... anh, anh vẫn làm hết trách nhiệm của một người chồng người cha cơ mà. 

Anh nói như đang cố tự bào chữa cho mình. Bé Khải Huyền thấy ba mẹ đối đáp to tiếng với nhau, ôm chân ba khóc thút thít. Trong lúc đó ngoài ngõ có tiếng xe máy. Vợ anh vội vã khoác chiếc túi đã chuẩn bị sẵn:

- Chị Tuyết đến đón em đi cùng đấy! Thôi hai ba con ở nhà mạnh giỏi. Tranh thủ vừa nói nàng vừa thơm bé Khải Huyền.

- Không, con không cho má đi, má ơi, má đừng đi. Huhu...huhu...

Khải Huyền khóc với theo má. Nàng chạy vội ra ngoài nói vọng lại, “má đi mấy bữa nữa má về mua quà cho cưng.

Tiếng xe máy xa dần, để lại trong ngôi nhà tiếng hờn khóc của đứa trẻ và sự thẫn thờ bất lực của người đàn ông. Anh lúc này như người không trọng lượng, quay cuồng trong sự trống vắng... Anh nhớ lại lúc anh yêu nàng, đã có lần anh hỏi, “anh nghèo lắm. Sau này sống đời với anh em có chịu được khổ không?" Nàng mỉm cười ngả đầu vào vai anh đọc câu thơ rằng, "nhà tranh vách lát kèo cột lung lay. Giê xu ngự vào hoá thiên cung ngay." Độ rung của âm thanh lúc đó như nói nên một sự tin quyết vào tình yêu, của một người chồng, của một gia đình có Chúa làm chủ. Anh thở dài buồn thảm...

Chợt anh nhìn lên đồng hồ.Thôi chết! Đã tám giờ mười rồi, hôm này có nhóm cầu nguyện và nhóm thiếu nhi. Bụng bảo dạ rằng: "thôi mình cứ đi nhóm, tí nữa về ăn cơm sau." Kể từ ngày anh tin Chúa đến giờ anh luôn có mặt trong các buổi thờ phượng, cầu nguyện hay nhóm học Kinh Thánh ở nhà thờ. Hôm nay anh đến nhóm cầu nguyện hơi muộn, nhưng cũng vừa lúc để anh đưa những nan đề của gia đình mình nhờ Hội Thánh cầu nguyện, nhất là cầu nguyện xin Chúa gìn giữ bảo vệ vợ anh trong sự bình an.

Kết thúc buổi cầu nguyện hai ba con anh ra về, anh như người mất hồn, hụt hẫng, suy nghĩ mông lung... Vẫn ngôi nhà đó nhưng giờ đây anh thấy trống vắng đến lạnh lùng. Nhìn bé Khải Huyền đang riu riu ngủ sau một buổi tối khóc hờn gọi má mà lòng anh lại trĩu nặng. Anh buông mùng rồi bật quạt máy cho con ngủ, còn mình đi lại trong căn nhà, vừa buồn, vừa lo, vừa tự trách... Thỉnh thoảng anh lại thở dài một tiếng nghe đến não lòng... Cả một đêm anh không hề chợp mắt. Lúc thì nằm suy nghĩ nan man, nằm chán thì lại ngồi, rồi tự trách "sao khi tối mình không quyết đoán một chút, mình cương quyết không đồng ý, thì nàng cũng không thể đi được". Càng nghĩ lòng anh lại càng nôn nóng đến lạ thường. Linh tính cho anh biết như có chuyện gì sắp xảy ra. Anh thầm cầu nguyện với Chúa, "lạy Chúa nhân từ, con đã sai khi con không quyết đoán giữ vợ con ở lại, giờ đây con xin Chúa Ngài giải cứu, bảo vệ và đưa đường vợ con sớm về nhà..."

Bé Khải Huyền bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài quơ tay tìm má:

- Má...má đâu rồi.

Anh chạy lại vỗ về ru con ngủ tiếp, cảm xúc lúc này lại khiến cho anh nhớ đến hình ảnh của người mẹ ru con, cảm xúc đó kéo anh về với những hình ảnh của quá khứ, hình ảnh về một gia đình hạnh phúc, có ba, có mẹ và có cả đứa con....

Bên ngoài cửa sổ gió thổi nhè nhẹ những tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua hàng bạch đàn đang đong đưa trước gió. Ánh nắng bình minh rực rỡ muôn vàn mầu sắc thỉ thoảng lại chiếu qua khe lá, chiếu đến tận mắt anh như đánh thức anh trở về với hiện tại. Chợt anh nghe thấy chuông điện thoại kêu: "Reng...reng...reng..."

- A lô ai đó? Tôi xin nghe. 

Đầu dây bên kia đáp:

- Anh có phải là anh Bùi Hồng Phúc chồng của cô Lê Thanh Nhàn không?

- Vâng là tôi đây.

- Tôi là trung tá Phạm Nhung Thám phó phòng cảnh sát phòng chống tội phạm của tỉnh. Hôm nay lúc một giờ sáng tổ chuyên án của chúng tôi có bắt được một đường dây buôn người, đang tìm cách trốn sang Camphuchia. Một trong những nạn nhân có chị Lê Thanh Nhàn vợ anh. Chúng tôi báo cho anh và gia đình lên đồn công an bảo lãnh cho cô ấy về, hiện giờ cô ấy đang rất sợ hãi.

Mới nghe tin anh đã hốt hoảng, nhưng rồi anh đã trấn tĩnh lại và cảm tạ Chúa vì vợ anh đã không bị bán qua bên kia biên giới. Anh liền chạy qua nhà bà Năm, bà Năm cũng là một tín hữu trong Hội Thánh:

- Bà Năm ơi!

Bà Năm từ trong nhà bước ra:

- Phúc hả, có việc gì thế con?

Anh kể cho bà Năm nghe qua mọi chuyện rồi nhờ bà trông coi dùm bé Khải Huyền vẫn còn đang ngủ. Bà Năm lắng nghe gật gù cảm thông.

- Được rồi con cứ đi đi. Để bà trông bé Khải Huyền cho bà cũng sẽ báo cho Mục Sư biết để cầu nguyện cho con. 

Anh cảm ơn bà Năm rồi nhảy lên chiếc xe đạp lao về phía đồn cảnh sát. Tại đây họ hướng dẫn vợ chồng anh viết bản tường trình để phục vụ cho công tác hậu điều tra của họ, anh cũng ký giấy bảo lãnh rồi chở vợ về nhà.

Vợ chồng anh vừa bước vào nhà đã thấy khá nhiều người trong Hội Thánh đang có mặt. Ai nấy đều hỏi thăm, chúc mừng vì Chúa đã gìn giữ cô Nhàn tai qua nạn khỏi... Mục Sư lên tiếng Chúa luôn là tốt lành và thành tín cho nhưng ai trung tín và tin cậy nơi Ngài. 

- Tôi cũng xin thông báo cho anh Phúc và chị Nhàn một tin vui nữa, em trai tôi là giám đốc của một công ty gạch men cao cấp cũng đã chính thức nhận vợ chồng anh Phúc vào làm công nhân trong nhà máy vào tuần tới. 

Mọi người đều vỗ tay chúc mừng và cảm ơn Chúa vì mọi điều Ngài đã làm cho gia đình của anh Phúc. Mục Sư tiếp lời:

- Trước khi tôi và mọi người cầu nguyện chúc phước cho gia đình anh Phúc, tôi muốn nhắc nhở anh chị hãy coi những chuyện đã qua như là một bài học để mỗi ngày ta càng yêu mến Chúa hơn. Chúa như là viên ngọc quý được chôn trong đám ruộng là gia đình của chúng ta, vì vậy ta đừng bao giờ bán đám ruộng đó với bất kỳ một giá nào.

ĐÀO VĂN HIỀN

1093 lượt xem
Các bài trước
CHÚA, KẺ NGOẠI VÀ NIỀM TIN - Bọt Biển (Bài chọn đăng 156) (14/09/2015)
TIN LÀNH QUYỀN NĂNG - Tường Vi (Bài chọn đăng 155) (13/09/2015)
CÂU CHUYỆN CHIỀU MƯA - Huy Chung (Bài chọn đăng 154) (13/09/2015)
ĐUỔI QUỶ - Nhã Ca (Bài chọn đăng 153) (13/09/2015)
TƯ CÙ LẦN - Quả Táo Xanh (Bài chọn đăng 152) (12/09/2015)
ÔNG KẸ - Nguyễn Thiên Quốc (Bài chọn đăng 151) (12/09/2015)
MẸ ĐÃ BÌNH AN TRỞ VỀ CHỐN PHƯỚC HẠNH - Kim (Bài chọn đăng 150) (12/09/2015)
SỐNG ĐẠO GIỮA ĐỜI THƯỜNG - Đào Văn Hiền (Bài chọn đăng 149) (11/09/2015)
DANH SÁCH CÁC TÁC GIẢ VÀO TUYỂN TẬP 2015 (15/09/2015)
ƯỚC MƠ CHỈ LÀ MƠ ƯỚC – Thảo Nguyên (Bài chọn đăng 148) (03/09/2015)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
ĐI TÌM HẠNH PHÚC MÙA XUÂN
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
EM TIN NHẬN GIÊ-XU
 
Dưỡng Linh  
HAI NGƯỜI NHÀ GIÀU
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
THÁNG MƯỜI HAI QUÁ DÀI
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
VHope  
Thánh Nhạc Truyền Giảng: TIN MỪNG - Chi Hội Hòa Mỹ
 
Thơ & Nhạc  
ĐÓN MÙA XUÂN MỚI
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 13/01/2018
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HÀNG DẠT - NẾP SỐNG MỚI Số Xuân 2018
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NHỊN NHỤC - MS Lâm Văn Minh
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
THỜI THẾ THAY ĐỔI
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC