Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016
















NGÀY MAI TÔI SẼ CHẾT - Thiên Quốc
Ngày 01/03/2017

Gã nông dân đứng đối diện với ông thầy thuốc, trước giường người hấp hối. Bà lão nằm đó, lặng lẽ nhìn hai người đàn ông và nghe họ trò chuyện cách minh mẫn. Bà sắp chết, bà không cưỡng lại được điều đó, cuộc đời lao khổ mệt nhọc của bà phải dừng tại đây thôi. Bà đã tám mươi chín tuổi.

Cố nhướng đôi mắt mờ đục nhìn ra hướng cửa sổ, bà cảm nhận được hơi nóng của mặt trời tháng năm đang tràn vào phòng, rọi ánh nắng bức bối lên thềm đất nâu, mấp mô, cũ kỹ. Một con gió hiếm hoi lướt qua mang theo mùi lúa chín, mùi cỏ, mùi đồng ruộng phất ngang mũi bà. Lấy chút hơi sức còn lại bà hít lấy mùi quen thuộc của cả đời bà. Đâu đó ngoài hiên tiếng ve kêu rôm rả trên những cây xoài già quanh nhà, bà nghe thấy ông thầy thuốc cất cao giọng:

- Ông hai! Ông không thể bỏ mặt mẹ mình trơ trọi trong tình trạng này được, bà cụ sẽ "đi" bất kỳ lúc nào!

Gã nông dân với gương mặt phiền muộn lại càu nhàu:
- Tôi phải đi gặt lúa, cánh đồng đang trĩu xụ xuống ngoài kia, vài hôm nữa là đến mùa mưa rồi, sao bỏ ngang được.
Gã lại rướn người đến kế bên bà lão:
- Mẹ nói gì? Ừ! Cứ đi đi hả?
Bà lão biết rõ tính keo kiệt của đứa con trai duy nhất này dù đang lúc hấp hối đi nữa thì bà cũng ráng nhướng mắt, nhăn trán ra dấu "ừ" cho nó biết. Bà chết một mình, có sao đâu.
Nhưng ông thầy thuốc thì không chịu, ông nổi giận trừng mắt nhìn gã nông dân:
- Tôi đã nói rồi nhé, ông không được bỏ bà cụ lại một mình lúc này. Nếu ông cãi lời tôi thì sau này ông sẽ chết như một con chó đó, đừng có mong tôi tới xem bệnh cho ông.
Gã nông dân với thân hình gầy đét, ánh mắt do dự, cử chỉ bối rối vì gã biết ông thầy thuốc nói thật. Cả cái vùng sâu hút trong miệt này chỉ có ông ta là thầy thuốc mà trước sau gì gã cũng sẽ có bệnh, nếu trái lời ổng thì mình chết chắc.
Thấy dáng vẻ đáng thương hại của gã nên ông thầy thuốc nói thêm trong khi quàng cái giỏ đệm đựng đồ nghề lên vai:
- Nếu bắt buộc phải gặt lúa trong hôm nay thì ông hai nên tìm bà Tư Răng đi, người ta nói bà ta chuyên coi người sắp chết, tôi cũng chỉ nghe bà con nói vậy chứ chưa gặp bà ta lần nào. Nhà bà ấy ở tận bìa rừng hay sao đó. Nói xong ông bỏ đi cách bực bội. Gã cũng đi.

Ooo

Không hiểu sao người miệt này kêu bà là Tư Răng trong khi tên bà không phải vậy, chắc người ta thấy bà chỉ còn bốn cái răng trong cái miệng móm mém mà mỗi cái lại đậu một nơi. Thôi kệ, muốn kêu gì cũng được, kêu riết thành quen. Bà không phải người ở đây. Người ta chẳng biết rõ về bà và bà cũng chẳng kể lai lịch của mình cho ai nghe nhưng bà làm một công việc mà ai cũng ngại, cũng sợ, bà nhận chăm sóc cho những người sắp lìa cõi đời này. Lúc đầu thì chỉ coi dùm cho một người vì nhà họ đơn chiếc nhưng sau đó thì người này chỉ người kia, riết thành nghề của bà. Bà vui lòng làm điều đó trong ánh mắt ghê sợ của nhiều người.
Khi gã nông dân đến nhà bà, gã thấy bà đang giặt một thau đồ lớn, chắc là giặt mướn cho người ta, gã nói:

- Chào bà Tư! Công việc khá không bà?
Bà Tư quay đầu nhìn gã:
- Cũng tạm thôi chú ơi. Có việc gì mà chú lại tìm đến tận nhà tui vậy?
- Mẹ tôi đang hấp hối mà tôi thì phải gặt lúa gấp, tôi đến nhờ bà coi chừng...
- Chứ ông thầy thuốc nói sao?
- Ông ấy nói chắc không qua khỏi chiều nay.
- Vậy là nặng lắm rồi. Tôi giặt xong thau đồ sẽ đi cùng chú luôn, sắp xong rồi. Vừa nói bà Tư vừa tăng tốc cho mau vì biết việc trước mắt gấp lắm.
- Chứ bà Tư lấy bao nhiêu tiền? Gã nông dân keo kiệt thấy bà gật đầu nhanh quá, sợ mình sẽ mất nhiều tiền cho một người sắp chết.
- Chú muốn cho tui bao nhiêu thì cho, tui không quan trọng điều đó đâu. Bà trả lời.
Xong đâu đó, bà Tư vội vàng vào nhà lấy một cái giỏ nhỏ, hình như trong đó có đựng mấy cuốn sách thì phải, sau đó bà dựng tấm liếp che cửa lại và tất tả đi theo gã.

o0o

Bà lão vẫn còn nằm đó, ngửa người trên chiếc giường cũ. Bà Tư nhìn bà lão rồi lại gần, ngồi bên mép giường, nắm lấy bàn tay xương xẩu như những chiếc càng cua, quắp lại vì bệnh tê thấp, vì những nỗi nhọc nhằn, vì những công việc chúng đã làm gần suốt một thế kỷ.
Bà Tư hỏi giọng nhỏ nhẹ:
- Cụ có nghe được con nói không?
Bà lão chớp mắt.
- Vậy con ở đây với cụ nha, con trai của cụ cắt xong lúa sẽ về, cụ an tâm nha.
Lại một cái chớp mắt.

Gã nông dân túm lấy giỏ đựng đồ cắt lúa và đi, không ngoảnh lại. Gã sợ hay lương tâm gã đang cắn rứt vì bỏ người mẹ mình nằm đó với một người xa lạ.
Chỉ còn lại bà Tư và bà lão trong ngôi nhà vách nứa. Bà Tư lấy ly nước rồi dùng bông gòn thấm nước, đặt trên miệng bà lão, bà ấy nuốt lấy những giọt nước nhỏ và vẻ mặt dường như giãn ra, hơi thở bớt khò khè. Bà Tư bắt ghế ngồi kế bên giường, nắm lấy tay bà lão:

- Cụ ơi! Có bao giờ cụ được nghe về tình yêu của Thượng Đế dành cho con người chúng ta chưa?
Bà lão chớp mắt hai cái, tỏ vẻ ngạc nhiên vì không hiểu người kia đang nói tới điều gì.
Bà Tư thấy bà cụ có vẻ chú ý thì lấy từ trong giỏ ra một quyển sách dày rồi nói:
- Đây là quyển Kinh Thánh, là Lời Đức Chúa Trời. Kinh Thánh chép: "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời." Cụ có nghe ai nói điều này chưa?
Một cái lắc đầu nhè nhẹ.
Bà Tư nắm lấy bàn tay chẳng còn thịt của bà lão, nói như gió thoảng:
- Con mất hết gia đình trong một trận lũ quét, con chẳng còn thiết sống nữa nhưng con đã tìm thấy tình yêu nơi Thượng Đế dành cho chính con trong một nhà thờ mà con trốn bão, từ đó con đã quyết định dùng phần đời còn lại của mình đem tình yêu thương ấy đến cho người khác, những người vùng xa xôi chưa nghe về Tin Lành cứu rỗi.
Bà lão nhúc nhích những ngón tay xương xẩu trong lòng bàn tay bà Tư. Bà Tư nói tiếp:
- Cuộc sống thật mong manh, dù cho cụ có sống tới trăm tuổi thì cụ cũng phải chết nhưng cụ có biết sau cái chết là gì không ? Con người phải đối diện với Ông Trời để bị phán xét về những tội lỗi mình đã gây ra trong đời này. Cụ có hiểu điều con nói không?
Mắt bà lão chớp chớp, những ngón tay động đậy.
Bà Tư yên tâm nói tiếp:
- Vì Thượng Đế dựng nên loài người nên Ngài chẳng bỏ con người phải chết đời đời nơi địa ngục. Thượng Đế đã sai Con Ngài xuống thế gian, là Chúa Giê-xu, Ngài đã bị đóng đinh trên thập tự giá đổ huyết ra để con người được hoà thuận lại cùng Thượng Đế, sau khi chết ba ngày Ngài đã sống lại. Ai tin điều đó thì sẽ nhận được sự sống đời đời nơi thiên đàng vinh hiển, nơi chẳng có sự chết nữa.
- Cụ ơi! Cụ có xác nhận cụ là một người có tội cần được huyết Chúa Giê-xu rửa sạch? Cụ có tin là Chúa Giê-xu sẽ đem cụ về thiên đàng và cụ được sự sống đời đời trong Ngài không? Bà Tư hỏi.
Bà lão thật sự xúc động, hơi cựa quậy, cái đầu gật nhè nhẹ, mắt hơi ướt.
Bà Tư mừng rỡ:
- Cụ ơi! Cụ có muốn con cầu nguyện cho cụ để cụ mời Chúa Giê- xu ngự vào lòng, để cụ được làm con của Thượng Đế không?
Bà lão với ánh mắt trắng đục, đôi môi mấp máy, bà gật đầu.
Thế là bà Tư đứng lên,  nắm tay bà lão, kêu bà hãy mấp máy môi theo và trong tâm trí hãy nghĩ về điều mình nói cách hết lòng:
"Kính lạy Thượng Đế! Con biết con là một tội nhân, con cầu xin sự tha thứ của Ngài. Con nhận biết Chúa Giê- xu đã chết cho con mặc dù con không xứng đáng. Xin nhận con làm con của Ngài và bởi vì Chúa sống nên con sẽ sống, ngay cả sau khi chết. Con thành tâm cầu nguyện, nhơn danh Chúa Cứu Thế Giê-xu, Amen.
Bà Tư nhìn thấy trên gương mặt nhăn nheo như quả táo khô của bà cụ, hai hàng nước mắt rỉ ra khỏi khoé mắt trũng sâu.
Bà Tư nói từng tiếng rõ ràng cho bà lão nghe:
- Cụ ơi! Giờ đây cụ đã là con của Thượng Đế, cụ hãy vui mừng vì điều đó.
Bà lão mấp máy môi như muốn nói điều gì, bà Tư lại ghé sát tai mình vào bên hơi thở còn vương của bà lão:
- Còn... con... trai... ta...

Tiếng nói nhẹ như gió thoảng, đứt quãng nhưng thật rõ ràng.
Bà Tư bóp nhẹ tay bà lão, gật đầu. Chợt một tiếng "soạt" vang lên, bó lá dừa dựng bên vách ngã xuống. Bà lão cố đưa tròng mắt mình nhìn xem thì thấy gã nông dân-con bà đứng đó, chừng như nó kinh ngạc về điều gì lắm, mắt nó mở to và đẫm nước. Bất chợt nó lao vào nhà, dùng hai tay rắn rỏi của mình bóp chặt lấy hai khuỷu tay của bà Tư, nói giọng đứt quãng:

- Có đúng như lời bà đã nói? Có phải tin Chúa Giê-xu thì sẽ được tha thứ tội lỗi và hưởng được sự sống đời đời? Tại sao hồi đó giờ không ai nói cho chúng tôi biết?

Bà Tư đứng im chịu trận và lắng nghe không sót chữ nào, bà gật đầu. Đây cũng là lúc bà hiểu ra tại sao bà lại trôi giạt về miệt này, Chúa biết những con người ở đây cần gì nhưng bà đã chỉ làm trong im lặng. Người nông dân quỳ xuống bên giường của mẹ mình, úp mặt trong lòng bàn tay chỉ như những cành khô, củi mục:

- Mẹ ơi! Con có tội, con muốn tin Chúa Giê-xu như mẹ, con muốn gặp lại mẹ trên thiên đàng... Mẹ ơi!!!
Tiếng thở của bà lão như nhẹ nhàng hơn, trên môi bà một nụ cười héo úa.
Người nông dân quay qua bà Tư, lắc tay bà, ông vẫn quỳ cạnh giường mẹ mình:
- Hãy cầu nguyện cho tôi với, hãy làm điều đó như bà đã làm cho mẹ tôi.

Bà Tư gật đầu trong nỗi vui mừng không kể xiết, bà lặp lại lời cầu nguyện như lúc nãy và người đàn ông đó nói theo trong nước mắt. Khi nghe được tiếng "A-men" của con trai mình, bà lão thở hắt ra. Bà đi trong bình an với gương mặt mãn nguyện.

Người nông dân vuốt mắt mẹ mình và nói với bà Tư:

- Xin bà hãy đi nói cho tất cả những người dân miệt đồng này để họ cũng nhận được tình yêu của Thượng Đế vì dù cho chúng tôi sống hôm nay nhưng biết đâu ngày mai chúng tôi sẽ chết. Tôi cũng sẽ đi nói lại cho người khác những điều tôi đã nhận hôm nay để đời sống tôi được ích lợi cho Đấng đã cứu chuộc tôi.

Bà Tư gật đầu, bà nhận ra điều ưu tiên của cuộc đời là "khi đã nhận được ơn cứu rỗi thì đó chính là niềm vui không thể nín lặng được."

THIÊN QUỐC

1302 lượt xem
Các bài trước
ĐỊA CHỈ NƯỚC TRỜI - Bọt Biển (24/01/2017)
TIN VUI MÙA ĐÔNG - Bọt Biển (20/01/2017)
ĐỪNG ĐÙA VỚI LỬA – Hải Yến (27/12/2016)
GƯƠNG VỠ LẠI LÀNH - Uông Nguyễn (05/12/2016)
THU HOẠCH CUỐI NĂM - Thiên Quốc & Hải Yến (28/11/2016)
MỘT CHUYẾN ĐỔI TIỀN - Nắng Ấm Mùa Xuân (21/11/2016)
MỘT THỤY SĨ Ở GIỮA VIÊT NAM - Nắng Ấm Mùa Xuân (08/11/2016)
GIỌT NƯỚC MẮT CỦA ĐẤNG TẠO HÓA - Thiên Quốc (13/10/2016)
CUỘC PHIÊU LƯU CỦA HAI HẠT LÚA - Uông Nguyễn (26/09/2016)
NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN - Hải Yến (14/09/2016)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 29
 
Truyện Ngắn & Tùy Bút  
HỘI THÁNH TÔI YÊU
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Dưỡng Linh  
CHÚA NẮM GIỮ TÔI
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
VẼ TRANH GIÁNG SINH
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA LINH DƯƠNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
Tin Tức  
LỄ CUNG HIẾN NHÀ THỜ - CHI HỘI TRƯƠNG MINH GIẢNG
 
VHope  
Sứ Điệp: Ơn Trời | Mục sư Phan Vĩnh Cự
 
Thơ & Nhạc  
DANH HIỆU CỨU CHÚA "EMMANUEL"
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 15/12/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Hành Trình Ðất Thánh NGAY TỪ KHỞI ÐIỂM với MS Hồ Xuân Phước
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
Liên Hội Thánh Tin Lành Giáng Sinh Dallas
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Tài Liệu  
Mười Bốn Danh Hiệu của Đức Giê-hô-va (Đức Jehovah)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC