Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016















ÔNG TRỜI CÓ MẮT NHƯNG CÒN ĐỢI - Hải Yến
Ngày 22/06/2017

- “Phập… Á… Cứu… Tay của tôi…”

Nó đứng nhìn kẻ kêu cứu với đôi mắt mờ đục, tay vẫn còn cầm cây mã tấu bén ngót, nó không định giết người mà chỉ chém thị uy thôi. Cánh tay của người thanh niên kia đã đứt lìa, chỉ còn lại chút ít da giữ cho nó khỏi rớt xuống đất, máu chảy xối xả trên đất và nỗi đau quằn quại của người kia dường như làm cho nó sực tỉnh rượu. Nó bỏ chạy. Người dân xung quanh quán nhậu đó lập tức đưa người bị chém đi bệnh viện và báo công an. Sự việc chẳng có gì to tát cả, nó đang ngồi nhậu cùng tụi bạn thì nhóm thanh niên này vào sau, thấy bàn tụi nó toàn tay anh chị xâm mình nên bước qua mời bia. Nó không uống, thằng đó mất mặt, lấy luôn ly bia đập lên đầu nó,  điên tiết nó chạy ra xe rút cây mã tấu bén ngót vào và chém thẳng tay. Chuyện chỉ có thế mà một người phải mất cánh tay, người kia vào vòng tù tội.

Nó biết tội mình nên chạy một mạch lên công an tự thú, nó bị tạm giam chờ tòa xét xử. Những ngày nó bị bắt tạm giam, cha mẹ nó phải chạy ngược chạy xuôi để nuôi người bị chém rồi phải lạy lục, đền bù để người ta rút đơn kiện mà làm giấy bãi nại cho nó nhưng luật pháp thì phải chấp hành, kẻ có tội phải được xử để răn đe những người khác nữa.

Ba tháng trong trại tạm giam thật khủng khiếp với một tay công tử bột như nó, biết làm sao được khi chính mình đã tự tay bỏ đi quyền công dân. Trong thời gian nó bị tam giam thì người vợ bỏ đứa con hai tuổi lại cho nhà nội rồi bỏ đi. Nó ngán ngẩm sự đời, đôi lúc lại nghĩ đến cái chết vì cái án tù từ ba đến mười năm đang chờ  trước mặt. Từ một thanh niên vạm vỡ hơn tám mươi ký, chỉ sau ba tháng nó còn năm mươi ký lô. Người nó chẳng còn sức sống, hai chân bắt đầu yếu dần, sau đó thì liệt luôn, phải cần có người dìu hai bên khi cần làm một việc gì đó.

Nó được đưa đến bệnh viện với sự túc trực của những người cảnh vụ, tay nó bị còng vào thành giường để không có cơ hội trốn thoát. Bác sĩ nói nó bị thiếu kali trầm trọng chứ không tìm ra bệnh, với hai chân như thế thì nó chẳng thể trốn đi đâu được, nó được đưa về địa phương quản thúc để trị bệnh, sau đó sẽ phải hầu tòa và chịu sự trừng trị của pháp luật.

Nó về ở cùng cha mẹ trên một ngọn núi, nương tựa nơi sức tàn của người cha ngày ngày phải đi biển buông câu tìm cá. Nó hận, giận mình ngu dại. Người xung quanh nhìn nó với con mắt dè chừng, người thì “đáng đời”, bảo thật là Trời có mắt...

Một buổi chiều nhạt nắng, nó ngồi bên nhà của người chị em kết nghĩa, thầm trách con người với số phận đẩy đưa thì có vài người bên nhà thờ Tin Lành xuống thăm gia đình chị. Họ nói chuyện với nó, hỏi thăm tại sao chân nó bị như vậy...  Cái cách quan tâm và nói chuyện nhẹ nhàng, không nhìn nó với ánh mắt khinh khi như người xung quanh như khơi đúng nỗi niềm làm nó kể hết ra nỗi lòng của mình cho những người xa lạ đó. Họ có vẻ cảm thông những hành động nông nổi của nó, rồi họ nói về tình yêu thương của Thượng Đế cho nó nghe, họ nói về bản tính tội lỗi đã làm cho con người xa cách Thượng Đế và Chúa Giê-xu là chiếc cầu nối duy nhất để đưa con người đến gần Thượng Đế như thế nào. Nó lắng nghe và thấy đúng. Cuối cùng nó đồng ý với lời mời đến dự truyền giảng và nó cũng được tặng những quyển sách nhỏ để đọc trong lúc buồn chán này.

Sau đó những anh chị mới quen ấy đến thăm nó thường xuyên và chở nó đi nhà thờ để nghe truyền giảng. Cuối buổi, mục sư kêu gọi: “con người chúng ta chẳng thể biết trước được ngày mai mình sẽ như thế nào, nếu như hôm nay quý vị từ chối lời mời gọi của Thượng Đế dành cho mình thì quý vị có chắc là lần sau mình có cơ hội?” Nó nghe và cảm thấy chạm lòng cách kỳ lạ. Nó đã chẳng thể biết được cuộc đời mình phải bị tù tội, phải bị tàn tật như bây giờ và biết đâu có thể đây là lần cuối cùng nó được nghe những điều này. Nếu từ chối thì thật là sẽ có lần sau hay sẽ chẳng còn cơ hội? Nó suy nghĩ và quyết định nhờ anh chị đó kè lên để tiếp nhận Chúa làm Chúa, làm chủ đời sống mình với tấm lòng nhẹ nhàng thanh thản. 

Nó bắt đầu đọc Kinh Thánh, đi nhóm cùng những gương mặt xa lạ mà giờ đã thân quen. Mọi người nhìn nó với ánh mắt chia sẻ, không kì thị và nó nhận sự giúp đỡ từ sự yêu thương đó với tấm lòng biết ơn sâu sắc. Nó cảm ơn Chúa đã chẳng bỏ đi một cuộc đời hư hỏng, nó biết ơn Chúa đã đợi nó quay đầu, không chìm sâu vào tội lỗi nữa, nó chấp nhận cuộc sống trước mắt với một tâm trạng thoải mái vì biết rằng mình phải trả giá theo luật pháp của loài người nhưng về phần tâm linh thì nó tin rằng Chúa đã tha thứ cho tội lỗi của nó.

Nó tập tành cầu nguyện. Nó cầu xin Chúa cho nó được lành để những người trong gia đình nó nhìn thấy quyền năng của Chúa và họ quay về cùng Chúa yêu thương như nó. Những ngày chân nó bị liệt, ba mẹ nó đã cố vét lấy những đồng tiền cuối cùng để mong bác sĩ có thể tìm ra chứng bệnh và chữa khỏi cho nó nhưng vô ích. Hằng đêm, nó đổ nước mắt ra cầu nguyện cùng Chúa: 

- Chúa ôi! Ngài là Ông Trời, là Đấng lớn nhất trong cõi đời này. Xin hãy cứu lấy thân thể què quặt của con, cũng bởi tình yêu Ngài đối với con và cũng bởi những linh hồn còn lại trong nhà con nữa, Chúa ôi.

Một buổi sáng, nó thức dậy như mọi ngày dùng tay mình đặt hai chân xuống đất, chân nó chạm vào vật gì đó sắc nhọn, nó thấy đau vội giật chân lên. Rồi nó ồ lên khi phát hiện ra điều kỳ diệu, đã vài tháng nay chân nó chẳng còn cảm giác và đang teo lại vậy mà sáng hôm nay lại khác. Nó thử đặt chân mình xuống nền nhà rồi vịn tường đứng lên: “Ôi Chúa ơi! Ngài nghe thấy lời cầu xin của con rồi. Con biết ơn Chúa lắm.’’ Nó gào lên:

- Mẹ ơi! Ba ơi, hãy vào xem chân con... Nước mắt nó chảy mà miệng nó cười rạng rỡ.

Chẳng thể nào diễn tả được sự vui mừng của bậc cha mẹ khi thấy một điều lạ lùng như thế xảy ra cho con mình, nỗi ngạc nhiên được bày tỏ bằng ánh mắt kinh ngạc và cái miệng há hốc sững sờ chỉ diễn tả bằng hai chữ “Trời ơi”.

Nó bắt đầu đi lại như chưa từng có chuyện teo chân và bị bại liệt. Người có trách nhiệm tới và đưa nó vào bệnh viện để kiểm tra vì “bị liệt thì được tại ngoại chữa trị, còn đã đi lại được thì phải tiếp tục chấp hành pháp luật”. Bác sĩ làm tất cả các xét nghiệm để kiểm tra xem tình trạng của nó như thế nào và họ ngạc nhiên vì chẳng có gì khác lạ ngoài một cơ thể khỏe mạnh, bình thường. Họ đề nghị:

- Hãy cho bệnh nhân được lưu lại đây để chúng tôi nghiên cứu về trường hợp đặc biệt này. Tại sao lúc đưa vào đây chúng tôi lại chẳng tìm ra bệnh trong khi anh ta bị bại liệt nửa người, giờ đây khi chúng tôi không thể tìm ra căn nguyên để trị thì anh ta được chữa lành như thế? 

Bác sĩ giám đốc bệnh viện đã tới tận giường nó để hỏi thăm và tìm hiểu, họ muốn nghiên cứu về trường hợp của nó cách tỉ mỉ hơn. Nó nói:

- Con chẳng uống thuốc gì cả, con chỉ cầu nguyện xin Chúa chữa lành mà thôi.

Tất nhiên y học chẳng thể công nhận một phát ngôn không khoa học như thế. Những người thay mặt pháp luật cũng không cho nó được tại ngoại ung dung vì những lỗi lầm nó đã phạm, lệnh của tòa án đã có, nó phải tiếp tục thi hành án trong trại giam nhưng kỳ này nó không còn sợ hãi nữa. Nó chỉ còn lo lắng cho đứa con nhỏ dại chỉ vừa tròn hai tuổi và linh hồn của cha mẹ và em trai nó.

Trước khi đi cải tạo, nó nói chuyện cùng gia đình mình:

- Ba mẹ ơi! Con phải chấp hành luật pháp vì tội lỗi con đã phạm trong đời này, con chẳng thể gần gũi ba mẹ trong một thời gian, con chỉ muốn nói cùng ba mẹ rằng con đã tin nhận Chúa và Chúa đã chữa lành đôi chân cho con khi y học đã bó tay. Giờ đây con có một tâm nguyện, con hi vọng cả gia đình mình sẽ cùng một niềm tin, dù cho con có xa gia đình, dù cho ba có một mình ngoài biển, dù cho mẹ có một mình ở nhà hay em con phải một mình trên đường đi thì chúng ta cũng không sợ vì có Chúa ở cùng. Ngài là Đức Chúa Trời, Ngài có mặt khắp mọi nơi, con sẽ không phải sợ hãi mỗi khi nghĩ về gia đình chúng ta vì có Chúa ở cùng.

Nó khóc. Một thằng con trai từng dùng dao chém người ta không chút thương xót mà giờ đây nước mắt lã chã thành dòng. Nó quỳ xuống bên chân ba mẹ mình nức nở, nhưng không bởi vì ngày mai nó phải xa gia đình để bước vào trong bốn bức tường cách xa xã hội, mà nó đau đớn về linh hồn ba mẹ và em trai mình trước móng vuốt của ma quỷ.

Cả nhà nó cùng khóc, trong lòng mỗi người có những cảm xúc khác nhau nhưng nỗi chia xa đã làm cho lòng họ tan nát. Kẻ bước vào tù, người bon chen xã hội, biết có còn gặp lại nhau. Ba nó lên tiếng:

- Ba mẹ nhìn thấy hết chớ con, cả nhà mình đã nhìn thấy con thay đổi từ một đứa ngông cuồng, ngạo mạn mà giờ đây con lo nghĩ cho ba, cho mẹ, cho em thì ba biết đó là quyền năng của một Đấng Vĩ Đại. Con đã bị liệt với những cái lắc đầu của bác sĩ, vậy mà chỉ sau một đêm con đã đi lại bình thường thì đó thật là điều kỳ diệu. Con đã xưng nhận Chúa Giê-xu làm Chủ cuộc đời con thì giờ đây Chúa Giê-xu cũng sẽ làm Chủ gia đình chúng ta, con hãy yên tâm mà cải tạo cho tốt, ở nhà còn có những người anh em cùng niềm tin chúng ta và nhất là Chúa sẽ gìn giữ gia đình chúng ta, con nhé. Ngày mai cả nhà mình sẽ đến nhà thờ cho mục sư cầu nguyện nhé.

Lời ba nó nói kèm theo những cái gật đầu đồng ý của mẹ và em trai làm lòng nó vui mừng quá đỗi. Nó chẳng còn lo sợ quyền lực đen tối của ma quỷ sẽ hành hại  gia đình nó nữa, trong ý muốn tốt lành của Đức chúa Trời Chí Cao, Chúa đã cho nó được gặp Chúa trong những ngày tuyệt vọng không lối thoát. Chẳng phải Ngài bỏ quên những kẻ tội lỗi như nó nhưng Ngài vẫn dõi theo nó từng ngày, mong nó quay về với tình yêu thiên thượng mà Ngài sẵn dành cho những người như nó.

Chúa vẫn đợi

HẢI YẾN 

657 lượt xem
Các bài trước
NHƯ DÒNG SÔNG TRÔI – Diên Vĩ (01/06/2017)
NHỮNG HỒI CHUÔNG GIÁO-ĐƯỜNG - Nắng Hạ (30/05/2017)
ÁNH SAO CÔ ĐƠN - Diên Vĩ (27/05/2017)
NGÀY MAI TÔI SẼ CHẾT - Thiên Quốc (01/03/2017)
ĐỊA CHỈ NƯỚC TRỜI - Bọt Biển (24/01/2017)
TIN VUI MÙA ĐÔNG - Bọt Biển (20/01/2017)
ĐỪNG ĐÙA VỚI LỬA – Hải Yến (27/12/2016)
GƯƠNG VỠ LẠI LÀNH - Uông Nguyễn (05/12/2016)
THU HOẠCH CUỐI NĂM - Thiên Quốc & Hải Yến (28/11/2016)
MỘT CHUYẾN ĐỔI TIỀN - Nắng Ấm Mùa Xuân (21/11/2016)
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
YÊU THƯƠNG KẾT ƯỚC Ca Khúc An Bình
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CƠN BÃO VÀO THÀNH PHỐ
 
Dưỡng Linh  
MÔ HÌNH HỘI THÁNH ĐẦU TIÊN THỜI TÂN ƯỚC
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
SONG CA VỚI GIÓP
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
VHope  
VHOPE | Tình Yêu Tuyệt Vời - Bùi Caroon
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách ll CÔ-RINH-TÔ
 
Thơ & Nhạc  
SUY-TƯ MÙA CẢM-TẠ
 
Tin Tức  
CHƯƠNG TRÌNH KỶ NIỆM 500 NĂM CẢI CHÁNH GIÁO HỘI CƠ ĐỐC
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 18/11/2017
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CD TIN MỪNG - NHẠC GIÁNG SINH 2017 CỦA VHOPE
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
Hội thoại Mục sư Dave Roever
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 26
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới ?
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC