Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016















LỐI ĐI NGAY DƯỚI CHÂN MÌNH - Thiên Quốc
Ngày 24/06/2017

“Bố ơi! Đừng… Bố ơi!!!”

Nó đổ gục xuống và không còn biết gì nữa. Trong văng vẳng thẳm sâu tận cùng của chơi vơi, của hư vô, nó vẫn nghe âm thanh xình xịch, rầm rầm phát ra từ những chiếc bánh sắt xe lửa nghiến trên đường ray như nghiến vào bầu trời màu hồng, xé nát tuổi thơ lên mười của nó. Đó là lần cuối cùng nó nhìn thấy bố khi ông quay lại gỡ cái bánh xe đạp bị kẹt lại giữa đường ray cho hai mẹ con nhà kia. Sau nầy nó không thấy mặt ông lần nào nữa.

Mẹ nó cũng gục xuống khi nghe người ta báo tin dữ rồi… bà bỏ lại bốn anh em nhà nó đi bặt tăm trong một buổi chiều vần vũ mây đen. Khi đó nó mười bốn tuổi.

Bố chết. Mẹ đi mất. Nó lớn nhất nhà. Ở cái tuổi mà con cái người ta ăn ngon mặc đẹp thì nó bị đẩy ra đường:

“Muốn mấy em mi có cơm ăn thì tự mà đi kiếm tiền, thằng khắc cha khắc mẹ kia.”

Nó thương tụi em nhỏ dại và cái thằng mười bốn tuổi bắt đầu lăn ra chợ, làm đủ mọi thứ người ta sai cho đến một ngày nó trở thành một thằng du côn đúng nghĩa. Nó chuyên đâm thuê, chém mướn, giành địa bàn, thu tiền bảo kê… Làm mọi việc chỉ để có tiền cho các em ăn học.

 Giờ đây, đứa bé nhất cũng vào đại học rồi, trên người nó lại có thêm vài cái sẹo dài ngang dọc. Giang hồ là thế, dẫu vậy nó cũng có nguyên tắc của mình “không đánh phụ nữ, trẻ con, người già” phải chăng là một thằng du côn có nhân cách!

Hôm nay khác mọi ngày lắm. Tất cả đều hớn hở, vui tươi, từ sâu bọ, chim chóc đến trẻ con, nó lắng nghe từng âm thanh trong trẻo ngoài kia. À! Tết đây mà. Mùa xuân lại về rồi. Nó hai mươi tám tuổi rồi.  Buổi sáng mùa xuân với cái đẹp thần tiên Trời ban cho muôn loài, cái đẹp như nhủ ta quay về với thuận hòa, tương thân tương ái nhưng đối với những người lớn nơi con hẻm phức tạp nầy thì chẳng có gì là thiêng liêng trọng đại. Họ còn phải lo nhiều thứ lắm, miếng cơm manh áo và cả hôm nay có ai vác dao tìm mình vì thù oán, nợ nần hay không. Chỉ có con nít là còn sống trong ngàn điều kỳ diệu mà người lớn không thể nào hiểu nỗi khi họ không còn là con nít nữa.

Nó bước ra đường. Trời nắng ấm, hàng cây xanh bên đường thường ngày cảm giác chắn lối đi mà hôm nay dường như ve vẫy cùng nó khi có làn gió nhẹ thổi qua, khẽ đung đưa, vi vu như hát một điệu nhạc xuân vui tai. Nó chợt mỉm cười vì ý nghĩ nên thơ đó. Hôm nay nó cho mình cái quyền được thong thả, được tận hưởng một ngày yên bình, biết đâu ngày mai nó chẳng còn có thể nhìn ngắm được khung trời bao la phía trên đầu hay đếm bước chân mình nữa. Biết đâu… kiếp giang hồ mà.

Bất chợt mắt nó lướt tới phía trước, ngay đầu con hẻm nhỏ vào khu ổ chuột mà mình cai quản, nó thấy một ông lão với cái ống bơm cũ kỹ. Nó tiến về phía đó, tay đút túi ung dung vì chuẩn bị có thêm thu nhập dẫu ít trong địa bàn của mình. Càng đến gần, nó quan sát kỹ hơn ông lão. Ông có chòm râu bạc phất phơ trong gió sớm, khuôn mặt bình thản với manh chiếu cũ trải trên vỉa hè. Ông ngồi khoanh chân, bên cạnh có một quyển sách cũ chiếc ống bơm xe đạp cũng cũ kỹ, ngoài ra không có gì hết. Nó tiến lại thật gần ông lão và nó đi lướt qua. Tết mà, coi như lì xì cho lão vậy. Nó khẽ hút sáo một điệu nhạc vui nhộn.

Thế rồi như có một điều gì đó níu chân nó, chiều nào cũng vậy, mỗi lần đi thu tiền bảo kê khu vực đó nó cũng nhìn ông lão. Có lẽ vì đôi mắt bình thản của ông giống đôi mắt của ba nó ngày ấy, điềm tĩnh như mặt nước hồ thu… có lẽ vậy.

Cả con đường tấp nập ra vào  mà chẳng ai mảy may ngó ngàng tới ông lão, đôi lúc cũng có người đi xe đạp ngừng lại để cho ông bơm xe, phải chăng vì thương cảm hay vì rẻ hơn tiệm bơm sửa xe máy cách đó không xa. Dầu gì thì gương mặt ông cũng ánh lên nụ cười biết ơn với những người ngừng lại. Còn không thì ông ngồi đó, bình thản, trên tay cầm một quyển sách nhỏ mà bìa đã sờn rách. Điều đó càng làm cho nó chú ý.

Một ngày nọ, nó lại đi qua chỗ ông lão nhưng kỳ nầy nó dừng lại, không nói không rằng, dúi vào tay lão tờ một trăm ngàn màu xanh mới cứng mà nó mới thu được từ trong chợ, chẳng để cho  lão kịp nói gì, nó đi thẳng.

Ngày hôm sau, nó lại đi ngang qua chỗ ông lão bơm xe. Như chờ đợi nó tự lúc nào, ông đứng lên, chặn nó lại, dúi vào tay nó chính tờ giấy bạc hôm qua rồi vỗ vào vai nó:

“ Cảm ơn con trai, ta bơm xe đủ sống, không phải ăn xin!” Ông lão mỉm cười nhìn nó cách đôn hậu khiến nó cứ thộn mặt ra một lúc lâu rồi lắc lắc cái đầu và lầm lũi bước đi.

Những ngày sau đó, nó tìm cách khác, xì cho xẹp lốp xe của mình rồi ghé vào, chụp lấy ống bơm, hì hục bơm rồi trả tiền. Nhưng mỗi lần như vậy ông lão cũng chỉ lấy của nó có ba ngàn đồng. Cũng với cái nhìn và gương mặt bình thản đó. Nó đã rình xem từ xa để biết ông lão ăn uống ra sao. Nó thấy ông vào một tiệm cơm gần đó mua hai ngàn đồng cơm và một ngàn đồng rau, chỉ như vậy. Ngày qua ngày. Nó lo cho sức khỏe của ông, nó tìm đến chỗ bán cơm và dặn người bán bỏ thêm đồ ăn cho ông, nó trả tiền. Một thằng bảo kê trả tiền cơm cho một  lão bơm xe, người ta không thấy lạ sao được, họ cũng chẳng dám đưa tay ra nhận tiền nhưng nó dứt khoát không chịu. Từ đó nó an tâm hơn về phần ăn uống của ông, người quanh đó thấy nó cung kính với ông lão thì cũng không dám làm khó ông như hồi ông mới tới ngồi đó.

Nó lui tới chỗ ông lão thường xuyên hơn, lần nào cũng thấy bên cạnh ông quyển sách đã cũ mèm theo thời gian. Hôm nay nó đánh bạo ngồi gần và cầm quyển sách sờn bìa cũ kỹ lên, lật tới lật lui và hỏi nhưng không ngước lên:

“Ông ơi! Con mua cho ông cuốn sách khác, ông nhé”

Ông lão cười hiền lành, đôi mắt ánh lên nỗi niềm, có lẽ vì đã lâu lắm rồi mới có người đụng đến ký ức của ông. Ông trả lời:

“Không được, con à. Chẳng có quyển sách nào có thể thay thế được nó. Đó là kỷ vật của con gái ta để lại

Nó bất ngờ về câu trả lời nên hơi khựng lại, sau đó nó vội để xuống bên cạnh ông như thể không muốn khơi lại vết thương lòng của một tâm hồn thanh bạch, nó biết cảm giác đó là như thế nào, cái cảm giác mất đi một người thân mà mình yêu quý, lâu ngày mình đã nguôi ngoai nhưng bất chợt một hòn đá của ai đó vút xuống mặt hồ đang tĩnh lặng, sẽ có những vòng xoáy lăn tăn, đau đớn, khôn nguôi.  Thấy nó đặt quyển sách xuống cách vội vã, ông lão mỉm cười nói nhẹ nhàng:

“Sách là để đọc mà, đọc đi, nếu con muốn”

Nó hơi ngại ngùng nhưng vẫn cầm quyển sách lên, nó lấy tay vuốt nhẹ bìa sách cũ kỹ, đầu nó cúi xuống, miệng buông rơi từng tiếng:

“Nhà con nhiều sách lắm, bố con để lại, ông là nhà giáo nhưng lâu rồi con chẳng chạm tay vào kệ sách”

Nó lấy tay quẹt ngang mặt. Ông lão với cái nhìn trải đời nhận ra bên trong vẻ hầm hố của thằng du đãng là một tâm hồn mỏng manh, giàu cảm xúc. Ông lấy tay vỗ nhẹ vào tấm lưng chắc nịch của nó như sẻ chia, như an ủi mặc dầu cả hai chẳng nói với nhau lời nào sau đó.

Công việc của nó vẫn thế, thu tiền các hộ dân buôn bán trong địa bàn nơi nó cai quản, chỉ đạo đám bốc vác khu vực chợ và thu tiền các tụ điểm karaoke, có lẽ vì nó không nặng tay với bà con nên chẳng ai tố cáo vì dù sao trong đám cướp ngày đó, ở dưới trướng của một thằng ít ác vẫn tốt hơn. Có vẻ như nó dễ chịu hơn xưa vì giờ đây nó đã có bạn, một người bạn già với chiếc bơm xe đạp kiếm sống nơi đầu hẻm. Dẫu chỉ nói với nhau vài câu một ngày nhưng trong mắt nó, hình ảnh của người cha thân thương như còn đó, với khuôn mặt thanh thản và yên bình giữa phố xá ồn ào, giữa thị phi cuộc sống, giữa thiện ác nhập nhằng. Nhìn thấy ông, nó bình an.

Nhỏ em út vào đại học, nó sắm cho một chiếc xe máy, con nhỏ ở hẳn trong ký túc xá, ít khi về nhà, nó muốn như vậy. Nó không muốn những đứa em mình phải ở trong một con hẻm đầy tiếng chửi rủa, tiếng những vật sắt nhọn chạm nhau loảng xoảng và cả tiếng la hét thất thanh của đám đàn bà, con nít vì sợ hãi. Chiếc xe đạp cũ của nhỏ em thì ngày nào nó cũng xì cho xẹp lốp để tạt qua chỗ ông lão. Hôm nay sau một lúc hì hục bơm cả hai bánh xe, rút trong túi ra ba ngàn như thường lệ, cẩn thận đưa cho ông lão xong nó ngồi xuống, tay mân mê vành nón kết, chẳng nói câu nào. Ông lão xếp những tờ bạc lẻ chồng lên nhau, bỏ vào túi rồi nhìn nó, nói:

“ Con à, kể cho ta nghe về bố của con, về gia đình con đi.”

Chưa có ai quen biết dám nói với nó câu đó kể cả ba đứa em ở nhà. Ai cũng ngại, cũng sợ ánh mắt quắc lên của nó khi vô tình nhắc đến ba nó, mẹ nó, vết thương luôn rỉ máu của đứa trẻ lên mười vẫn sờ sờ trước mắt nó, chỉ như vừa mới đây thôi. Nhưng lúc nầy lại khác, nó chẳng thấy mình muốn nổi giận vì câu nói của ông, nó thở hắt ra rồi nói:

“Bố con mất lúc đang giúp cho hai mẹ con người không quen bị mắc kẹt bánh xe trên đường ray. Khi đó con mười tuổi. Mẹ con bỏ đi bặt tăm ngay sau lúc ấy. Chắc bà không chịu nổi cú sốc nên mới vậy. Bốn anh em con nương nhau mà sống cho đến bây giờ. Con là thằng du đãng, nhưng ba em con đều có tới trường học.”

Ngắn gọn, xúc tích, chỉ vài câu mà nó đã mô tả xong quãng đời mười bốn năm dài đằng đẵng. Chỉ vài câu mà nó đã lột tả được rõ ràng cảnh ngộ của nhà mình. “Đơn giản vậy sao?” Nó cũng tự nhủ, kể như một tảng đá vừa được nhấc lên khỏi lồng ngực. Có lẽ ai cũng có nỗi đau, nhà ai cũng có nỗi buồn nhưng họ hơn nhau là ở cách giải quyết vấn đề và họ không nói ra mà thôi. Nó chợt thấy nhẹ lòng vì suy nghĩ đó, nó lớn rồi chăng.

Ông lão nhìn nó, vẫn với ánh mắt nhẹ nhàng, cảm thông chia sẻ chừng vài phút, ông nói:

“Vậy con có muốn nghe chuyện đời ta không?”

“Dạ có” Nó nói nhanh như thể sợ ông lão rút lại ý định.

Vươn tay ra bên cạnh để cầm lên quyển sách nhỏ, ông lão cẩn thận vuốt nhẹ bìa sách, đôi mắt vẫn không rời khỏi đó, giọng ông hơi lạc đi:

“Trong giới giang hồ, con có nghe danh một người tên Mang “phi tiêu”, trước năm 1975 không?”

Như đụng vô trúng điều nó thích nên nó trả lời ngay:

“Dạ có. Giang hồ thì ai cũng biết về biệt tài phóng phi tiêu bách phát bách trúng của tiền bối đó. Nhưng sau 1975 thì không còn tin tức gì nữa, không biết  vị đó có còn sống không” Nó nói mà ánh mắt ngời lên sự ngưỡng mộ.

“Đó là ta” Ông lão buông vài tiếng mà như sấm ngang tai thằng du đãng hai mươi tám tuổi. Nó ngẩn ngơ. Và cái thái độ của nó làm ông lão bật cười:

“Có gì đâu mà ngạc nhiên hả con. Trên đời nầy không có chuyện gì là không thể xảy ra. Mình tự chọn cho mình lối đi chứ có ai bắt ép mình đâu”

“Vậy... sao... ông...” Nó chỉ có thể buông ra vài từ rời rạc như thế rồi im bặt.

“Đã dấn thân vào giới giang hồ thì dù có giỏi cách nào thì cũng cầm chắc một chân trên đất một chân dưới mồ. Anh hùng nào cũng có lúc mạt lộ mà con. Núi cao còn có núi cao hơn. Ta giỏi thì cũng có người giỏi hơn. Nhiều lần vợ con ta khuyên nên gác kiếm nhưng ta không nghe. Ta mải mê với sự ca tụng, cho đến ngày khi đang đi chơi cùng gia đình, thì bị băng nhóm khác phục kích. Vợ ta chết ngay tại chỗ, còn con gái vì đỡ cho ta những nhát dao đâm lén nên cũng bỏ mạng. Quyển sách nầy là kỷ vật nó để lại cho ta. Trước kia nó hay đọc cho ta nghe nhưng ta chỉ giả vờ nghe cho nó vui lòng. Khi ta hối tiếc thì đã muộn rồi. Từ đó ta quy ẩn giang hồ và nhận lấy niềm tin nơi Thượng Đế qua cuốn sách mà con gái ta để lại. Ta tin sẽ gặp lại nó khi lìa cõi đời nầy. Giờ đây ta sống một cuộc đời thanh thản vì vợ con ta đã đổi lấy mạng cho ta, ta phải sống cho họ vui lòng.”

Tai thằng du côn như ong ong theo từng lời ông lão, có ngờ đâu sao vẻ ngoài già nua, nghèo nàn đó lại là một thủ lĩnh khét tiếng một thời. Điều gì trong cuốn sách đã thay đổi ông như vậy? Nó càng muốn biết nên chờ ông lão dứt lời thì nó hỏi:

“Ông ơi! Vậy cuốn sách viết về cái gì vậy?”

Ông lão mỉm cười, đôi tay vẫn dịu dàng vuốt nhẹ bìa sách, ông nói:

“Cuốn sách này nói về tình yêu của một Người vĩ đại đã bỏ mình để cứu người tội lỗi, chẳng những cứu một người mà còn cứu cả nhân loại. Đó là Chúa Giê Xu. Con gái ta đã tin Ngài và cũng liều thân mình để cứu ta, ta nhận biết tình yêu của Chúa qua cách mà con gái ta đã thể hiện và ta đã nhận lấy tình yêu thiên thượng đó như con gái ta hằng ao ước.”

Nó nghe mà thắc mắc quá nên hỏi luôn:

“Ông ơi! Đấng mà ông nói có cứu hết những người có tội hay chỉ cứu mình ông như con gái của ông?”

Ông lão quay nhìn nó với cái nhìn thương mến, ông trả lời:

“Ngài chính là Thượng Đế, là Ông Trời, chính tay Ngài làm nên tất cả cho nên Ngài có quyền trên tất cả con trai à, kể cả tha tội hay định tội đều thuộc quyền của Ngài. Con có nghĩ rằng con cũng được Thượng Đế yêu thương không?”

Nó gãi gãi đầu trả lời:

“Con nhiều tội lắm ông à, con không dám nghĩ đến điều xa xôi đó”

Ông lão vẫn nhẹ nhàng nói tiếp:

“Con có nhiều tội hơn ta chăng? Thượng Đế đã thương xót và tha tội cho ta thế nào thì ta tin là Ngài cũng tha cho con như vậy. Ta nhìn thấy hoàn cảnh của con, ta nhìn thấy bóng dáng ta ngày trước, thật ta không muốn con bước vào vết xe đổ của ta, nên hãy dừng lại khi có cơ hội. Cơ hội đôi khi chẳng đến hai lần đâu con à. Ông Trời thương con nên cho chúng ta gặp nhau, những con người đầy tội lỗi nhưng Chúa đã nói “người bệnh mới cần thầy thuốc”, Chúa đến là để cứu những kẻ có tội như chúng ta.”

“Nhưng làm sao để con nhận được điều tốt đẹp đó vì con còn không thương nỗi chính con” Nó chặn ngang lời ông lão.

Ông lão vẫn không có gì lay động, ông bình thản đáp lời nó:

“Con phải nhận biết mình có tội, con cần phải đau buồn về tội lỗi mình và quyết tâm từ bỏ tội, từ bỏ điều ác, quay về cùng Thượng Đế, để Ông Trời làm chủ cuộc đời con chứ không phải cái tôi đầy tội của con”

Ông tiếp:

“ Lời trong quyển sách nầy có chép “Bởi vì Đạo rất gần con, Đạo ở ngay trong miệng, trong lòng con. Đó là Đạo đức tin chúng tôi hằng công bố: nếu miệng anh em xưng nhận Chúa Giê Xu là Chúa, và lòng anh em tin Thượng Đế đã khiến Ngài sống lại thì anh em được cứu rỗi. Vì do lòng tin, anh em được kể là công chính, và do miệng xưng nhận Ngài anh em được cứu rỗi... vì tất cả những người kêu cầu danh Chúa đều được cứu rỗi”

Nhe vậy nó hấp tấp hỏi tới:

“ Ông ơi, vậy con phải kêu cầu như thế nào?”

Đôi mắt ông lão ánh lên nỗi mừng rỡ, ông cầm lấy quyển sách nhỏ mà ông coi như báu vật đặt vào tay nó cách cẩn thận và nói:

“Đừng vội con à. Con cần đọc những điều đã chép trong sách nầy rồi hãy quyết định, một quyết định của riêng con với Thượng Đế, không phải bởi tác động của ta hay của một ai khác. Lời cầu nguyện có ở phía sau quyển sách, khi con chắc chắn về niềm tin của mình thì hãy xưng nhận. Nếu con cần, ta sẽ giúp con. Ta cũng đã nhận lấy ơn cứu rỗi bằng chính quyển sách nầy, bằng lời cầu nguyện mẫu ghi phía sau, và giờ ta muốn giao nó lại cho con.”

Thằng du côn vẫn còn thắc mắc:

“Vậy ông ơi, quyển sách nầy tên gọi là gì, nó phải có tên chứ?”

Ông lão nở nụ cười hạnh phúc và nói:

“Đúng vậy, quyển sách làm biến cải cuộc đời một con người thì phải có tên chứ con. Nó được gọi là KINH THÁNH.”

OoO

Sáu tháng sau.

Thằng du đãng đã dời nhà đi nơi khác, không ai trong khu ổ chuột đó biết nó đi đâu, chỉ biết rằng khi đi đã mang theo ông lão già nua bơm xe với chòm râu bạc phất phơ nơi góc đường trong gió chiều ngày ấy.

OoO

Mười năm sau.

Trong một tỉnh lỵ nhỏ phía Nam có một gia đình đã chuyển đến đây khá lâu, lúc đến chỉ có một già một trẻ. Giờ đây đã là một gia đình đông đúc với tiếng cười vang vang, phía trước nhà có một lão ông râu tóc bạc phơ ngồi đung đưa trên chiếc xích đu. Hai đứa trẻ gái sanh đôi đang chơi cùng nhau gần đó kêu “Ông cố ơi, ông cố ơi” rất vui tai. Trong nhà một người phụ nữ trẻ bước ra trao tận tay ông lão một ly nước quả thơm lựng với lời mời:

“Con mời ông nội uống nước” lão ông khẽ gật đầu, mỉm cười. Mắt ông đã lòa rồi không thấy nữa nhưng lòng ông thì vui lắm, ông biết ơn Thượng Đế đã cho ông một cuối đời phước hạnh. Sát cạnh nhà là một tiệm sửa xe đông đúc nhưng không ồn ào, người chủ tiệm là một tráng niên gần bốn mươi tuổi, anh luôn mặt áo tay dài để che đi những vết sẹo ngang dọc một thời, mình mẩy anh lấm lem dầu nhớt nhưng đôi mắt luôn ánh lên niềm vui khôn tả. Một hạnh phúc viên mãn. Ai bước vào tiệm sửa xe cũng thấy được điều đó. Có người hỏi anh:

“Anh thờ ai mà làm ăn phát đạt vậy? Chỉ tôi với”

Anh cười rất hiền lành và đáp lời khách:

“Chúng tôi thờ Trời” vừa nói anh vừa đến kệ sách nhỏ gần đó, lấy một quyển sách bìa xanh cẩn chữ màu vàng thật đẹp đem đến trước mặt khách và nói:

Tặng anh, quyển sách đã làm thay đổi cuộc đời tôi”

Chữ KINH THÁNH màu vàng óng ánh nhuộm ánh chiều buông trông thật đẹp.

ooo

Viết về những cuộc đời đã được thay đổi.

THIÊN QUỐC

708 lượt xem
Các bài trước
ÔNG TRỜI CÓ MẮT NHƯNG CÒN ĐỢI - Hải Yến (22/06/2017)
NHƯ DÒNG SÔNG TRÔI – Diên Vĩ (01/06/2017)
NHỮNG HỒI CHUÔNG GIÁO-ĐƯỜNG - Nắng Hạ (30/05/2017)
ÁNH SAO CÔ ĐƠN - Diên Vĩ (27/05/2017)
NGÀY MAI TÔI SẼ CHẾT - Thiên Quốc (01/03/2017)
ĐỊA CHỈ NƯỚC TRỜI - Bọt Biển (24/01/2017)
TIN VUI MÙA ĐÔNG - Bọt Biển (20/01/2017)
ĐỪNG ĐÙA VỚI LỬA – Hải Yến (27/12/2016)
GƯƠNG VỠ LẠI LÀNH - Uông Nguyễn (05/12/2016)
THU HOẠCH CUỐI NĂM - Thiên Quốc & Hải Yến (28/11/2016)
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
YÊU THƯƠNG KẾT ƯỚC Ca Khúc An Bình
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CƠN BÃO VÀO THÀNH PHỐ
 
Dưỡng Linh  
MÔ HÌNH HỘI THÁNH ĐẦU TIÊN THỜI TÂN ƯỚC
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
SONG CA VỚI GIÓP
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
VHope  
VHOPE | Tình Yêu Tuyệt Vời - Bùi Caroon
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách ll CÔ-RINH-TÔ
 
Thơ & Nhạc  
SUY-TƯ MÙA CẢM-TẠ
 
Tin Tức  
CHƯƠNG TRÌNH KỶ NIỆM 500 NĂM CẢI CHÁNH GIÁO HỘI CƠ ĐỐC
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 18/11/2017
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CD TIN MỪNG - NHẠC GIÁNG SINH 2017 CỦA VHOPE
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
Hội thoại Mục sư Dave Roever
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 26
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới ?
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC