Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016















TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
Ngày 31/07/2017

Em gánh đôi thùng xuống dòng Vu Gia múc nước. Những giọt mưa ngâu rơi nhẹ xuống dòng sông quê như những giọt nước mắt em. Mỗi ngày gánh nước leo lên những con dốc dựng đứng, chân em mỏi rã rời, đôi vai tê buốt. Em phải gánh mỗi ngày hơn chục đôi nước để phục vụ cho việc ăn uống của sáu người và việc tắm giặt của người mợ hà khắc. Mợ Ba nhất quyết không chịu mang đồ ra sông giặt như mấy người phụ nữ trong thôn. Từ năm mười tuổi, em đã làm việc quần quật suốt ngày từ sáng sớm đến tối mịt. Hết đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa lại ra sông gánh nước. Nỗi nhọc nhằn về thể xác không là gì so với nỗi đau tinh thần. Cậu mợ muốn đẩy em ra khỏi nhà để sau này hưởng trọn gia sản của mẹ. Chỉ những lúc vô rừng sâu đi củi cùng đám bạn, em mới được là chính em. Em thích đi củi lắm vì tấm thân nhỏ bé chịu vất vả, mang vác nặng nề nhưng tinh thần nhẹ nhàng, thoải mái. Dù đôi chân mỏi nhừ vì trèo đèo lội suối, dù cặp giò bị gai cào rướm máu, miễn được tung tăng cười nói cùng bạn bè vài ba ngày, khỏi nghe những lời cay độc của cậu mợ:

- Tự nhiên rước người dưng về để hưởng gia tài. Chị Hai hồi đó chướng thiệt, rinh cái của nợ ni về…

Mỗi lần cậu mợ chì chiết, mẹ em chỉ im lặng cúi đầu. Em biết mẹ thương em nhưng tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu vào máu thịt của nhiều người ở vùng quê này. Lúc nào mẹ cũng nhịn cậu. Em tủi thân rưng rưng nước mắt. Mẹ đi suốt ngày, hết chữa bịnh cho bà con trong xã lại vô chùa, đâu biết em ở nhà phải chịu đựng sự hành hạ cay nghiệt của cậu mợ. Má ruột sống cách nhà em chỉ một đám ruộng nhưng mỗi lần đi ngang, em không dám nhìn vì sợ mẹ nuôi phiền lòng.

Ngày đó, ba em mất sớm. Má em một nách hai con nhỏ lại đau ốm hoài.  Cô láng giềng làm y tá thương tình giúp đỡ má, chữa khỏi căn bịnh trầm kha. Mỗi lần qua nhà, cô y tá thường bồng ẵm, nựng nịu em. Cô không có chồng con nhưng thừa tiền. Má em thì “nghèo như chuột nhà thờ”, không có một đồng trả tiền thuốc thang cho cô.

- Cảm ơn cô đã tận tâm chữa trị cho tui hết bịnh. Đợi hai đứa nhỏ lớn thêm vài tuổi, tui đi làm thuê làm mướn trả tiền thuốc cho cô.

Sau một lúc ngập ngừng, cô y tá nói:

- Bé Nguyệt Thu dễ thương quá. Em mến tay mến chân con bé ghê. Hay là chị cho em nuôi bé, tập trung lo cho thằng anh. Tiền thuốc thang chị khỏi trả cho em. Em hứa sẽ thương yêu bé Thu như con ruột.

Sau một đêm suy nghĩ, má giao em cho cô y tá với suy nghĩ để trả ơn cứu mạng và em vô nhà giàu để được sung sướng hơn. Mẹ bồng em về làm giấy tờ, đổi họ em sang họ mẹ, chăm sóc em từ lúc lẫm chẫm biết đi. Em được “ăn trắng mặc trơn”, chỉ khổ tâm với cậu mợ Ba từ khi cậu có vợ mà vẫn chung một mái nhà với mẹ con em.

**

Mười chín tuổi,  em gặp Thành Trung - một chàng trai “bạch diện thư sinh” học ở phố về. Trung mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, tánh tình hiền hòa. Hai con người có những nỗi buồn chung gặp nhau vài lần là tâm đầu ý hợp. Biết Trung theo đạo Tin Lành, mẹ em phản đối kịch liệt:

- Nhà ni là Phật tử từ thời ông tổ. Một nửa tiền xây chùa trong thôn là do tao đóng góp. Tao cấm mi qua lại với cái thằng nghèo rớt mồng tơi, bỏ ông bỏ bà đó. Sau này ai cúng thờ, hương hỏa cho mẹ…

Mẹ càng la mắng, em càng thấy tội nghiệp và thương Thành Trung hơn. Sau năm năm hẹn hò, yêu đương với hàng trăm lần bị mẹ và cậu la rầy, đánh đuổi. Một ngày, em quyết định theo chồng để giải thoát khỏi căn nhà ngột ngạt, thừa tiền thừa bạc nhưng thiếu tình cảm. Đám cưới của em chỉ có anh chị em bên chồng và một số bạn bè thân thiết đến chung vui. Mẹ nuôi giận dỗi  không nhìn mặt em. Hai vợ chồng trẻ rời xa lũy tre làng, xa dòng sông, ngọn núi quê hương,  tha phương cầu thực với đôi bàn tay trắng.

***
- Em lấy anh nhưng đạo ai nấy giữ. Em nói trước là không tin Chúa đâu.

Thành Trung cười cười hiền lành mỗi khi nghe Nguyệt Thu giao hẹn.

Ghé Nha Trang, Trung dắt Thu tới nhà cụ Mục sư Thiện. Nể bà lớn tuổi, Thu đứng yên để bà đặt tay cầu nguyện nhưng bụng bảo dạ: “Mình nhất định không tin Chúa”.

Như ánh trăng lãng du, cặp vợ chồng trẻ trôi dạt từ Quảng Nam vô miền Tây rồi tới Phan Thiết. Chồng làm nghề sạc bình ắc - qui, vợ làm tóc làm móng. Mỗi mùa Tết, Trung và Thu lại trữ hạt dưa, đậu đường để bán. Sau gần mười năm dành dụm, cặp vợ chồng trẻ đã mua được mảnh vườn có ngôi nhà nhỏ và số tiền vốn kha khá. Cứ đến Chúa nhật, Trung chở con gái đi nhà thờ, Thu lại thấy khó chịu trong lòng.

Một buổi sáng, Thu ngồi ăn điểm tâm đối diện nhà. Thấy bé Năm con người chủ hụi ở gần nhà bước vô quán. Tưởng bé Năm làm tóc, Thu ăn vội cho xong. Vừa đứng dậy để qua đường, Thu chợt thấy con bé hối hả đi ra. Bước vô nhà, thấy chìa khóa cắm sẵn trên cửa tủ, Thu hốt hoảng mở khóa. Lục tìm mãi vẫn không thấy cọc tiền hai mươi bốn triệu. Thu vội vàng điện thoại gọi Trung về.

Thu và vài người bạn thân chia nhau chạy đôn chạy đáo.Kẻ ra chợ, người ra bến xe,  Thu đến nhà tìm bé Năm nhưng bóng dáng con bé vẫn bặt tăm. Về tới nhà, thấy Trung đang nhắm mắt cầu nguyện, máu nóng trong Thu bốc lên:

- Lãng trí tới nỗi chìa khóa cắm nguyên trong tủ, kẻ trộm lấy hết tiền, chạy mất đất kiếm không ra còn ở đó cầu nguyện.

Trung lẳng lặng leo lên xe máy chạy thẳng. Như có Thiên sứ chỉ đường, Trung tới thẳng khu chợ cách nhà mười một cây số, vô luôn quầy quần áo, gặp ngay bé Năm. Trung nghiêm giọng:

- Mở giỏ ra.

Bé Năm răm rắp tuân theo và ngoan ngoãn theo Trung về nhà, không hề phản đối như những tên trộm khác. Số tiền mồ hôi nước mắt dành dụm tưởng mất mà còn. Chúa đã nhậm lời cầu nguyện của Trung rất diệu kỳ nhưng Thu vẫn cứng lòng. Lúc đó, Thu mang thai bé thứ hai được hai tháng.

****

Năm tháng sau.

Màn đêm buông xuống rất nhanh sau cơn mưa chiều. Thu ra sau vườn không may sụp một chân xuống hố sâu, chân còn lại vẫn nằm bên trên hố. Hố sâu này do những người thợ đào để chôn trụ bê - tông trồng thanh long nhưng chưa đặt trụ. Tim đập thình thịch, Thu cảm giác chỗ kín đau nhói như muốn rách toạc vì hố sâu tới hơn một mét, hai chân nàng toạc ra như hình chữ “l”.

Xoay xở hồi lâu với cái bụng bầu bảy tháng và thân thể đau đớn, Thu rút chân ra khỏi hố và lê bước vô nhà. Thấy mặt Thu tái xanh như tàu lá, Trung vội vã đưa vợ đến bịnh viện. Sau khi khám và siêu âm, bác sĩ nói:

- Sản phụ bị ra máu tươi, bé đã buông nhau rồi. Về uống thuốc rồi nằm yên nghỉ ngơi, sáng mai khám lại. Nhưng tôi nói trước để chuẩn bị tinh thần, rất khó cứu sống em bé.

Cả đêm hôm đó, Thu buồn nẫu ruột và lo lắng vô cùng vì bé trai trong bụng không hề máy đạp hay động đậy như các đêm trước. Thành Trung thức thâu đêm, đổ nước mắt, khẩn thiết cầu nguyện:

- Xin Chúa nhân từ ban phép lạ cứu sống con trai để vợ con thấy được quyền năng và tình yêu bao la của Chúa và tin nhận Ngài. Con xin Chúa cứu vợ con của con. A – men!

Tờ mờ sáng hôm sau, vợ chồng Thu đã có mặt ở bệnh viện, nóng lòng chờ kết quả. Sau khi thăm khám và siêu âm, bác sĩ ngạc nhiên nói:

- Đây là trường hợp đầu tiên tôi chứng kiến. Như có phép lạ, cháu bé đã ôm nhau lại. Chúc mừng hai vợ chồng nhé.

Hai tháng sau, một bé trai bụ bẫm dễ thương ra đời. Vợ chồng Thu hạnh phúc vô cùng. Trung lớn tiếng cảm tạ ơn Chúa. Thu bắt đầu tin vào quyền năng của Chúa nhưng vẫn chưa tuyên xưng đức tin.

*****

Một đêm trong giấc mơ, Thu thấy mình nắm tay hai con đi trong bóng tối, có tiếng gào thét dữ dội của một lũ quỷ đầu trâu mặt ngựa đang đưa tay cố níu ba mẹ con về phía chúng. Thu nắm tay hai con thật chặt, cố nhoài người về phía ánh sáng để chui qua chỗ có hai bàn tay chắp lại như đang cầu nguyện ở trên cao. Thu thở phào nhẹ nhõm sau khi đưa được hai con đến ẩn nấp vào nơi sáng láng, an toàn.

Sáng hôm sau nhớ lại giấc mơ, Thu tự nhủ: “Mình phải tin Chúa để cứu bản thân và hai con thoát khỏi ma quỷ”. Nàng nói chồng đưa ngay đến nhà thờ, nhờ Mục sư cầu nguyện tin Chúa trong niềm vui khôn xiết của Trung.

Sau này, về sống ở Nha Trang đi nhà thờ Tin Lành Vĩnh Phước, Thu cảm động và ngạc nhiên khi thấy hình ảnh nàng cố dắt hai con lánh nạn trong giấc mơ y như mặt tiền của nhà thờ. Trước đó Thu chỉ đi chùa, chưa bao giờ thấy qua hình ảnh chắp tay nguyện cầu. Trong giấc mơ, nàng thấy hình ảnh ấy rõ như in. Thật quá nhiệm màu,Thu biết ơn Chúa vô cùng. Qua nhiều lần Chúa bày tỏ tình yêu thương và quyền năng diệu kỳ của Ngài để giải cứu gia đình nàng khỏi những trắc trở, nàng vẫn không đầu phục Chúa. Ngài đã dùng giấc mơ lạ lùng đó để thay đổi tấm lòng nàng từ cứng cỏi, vô tín  trở nên mềm mại và trung tín.

******

Về thăm Phố Biển lần này, gặp lại vợ chồng em họ trong một đêm trăng. Nghe Trung - Thu kể chuyện đời như dòng sông lúc đục lúc trong, khi êm đềm trôi lúc cuồn cuộn sóng nhưng Chúa vẫn đồng hành trên mọi nẻo đường. Hiện giờ, Trung đã chuyển sang nghề sản xuất nước tinh khiết Lisona có cơ sở tại Phan Thiết, Tâm ở Nha Trang vẫn theo nghề làm đẹp như thuở nào. Sau bao thăng trầm, đức tin của cả hai thêm vững vàng. Hai cháu cũng đã lớn khôn, chăm chỉ học hành và tin kính Chúa. Cuộc đời Trung - Thu như trăng trôi trên sông, chưa biết cuối cùng sẽ định cư ở thành phố nào.  Dù ở bất cứ nơi đâu, Chúa từ ái vẫn luôn đồng hành chăn giữ và che chở con cái Ngài.

Tôi viết lại những câu thơ dựa theo một đoạn trong Kinh thánh Thi Thiên 121 tặng Trung - Thu:

… Có Chúa gìn giữ hồn thân
Ngài che bên hữu, lòng hân hoan nhiều

Mặt trời tỏa nắng liêu xiêu

Trăng thanh soi bóng yêu kiều trên sông

Gặp tai họa, chẳng ngã lòng
Tai ương Chúa gánh, thong dong mọi đàng

Ngợi khen Chúa, Đấng vĩnh hằng

Giê - hô – va, Đấng bình an muôn đờii.

Viết tặng hai em T &T

Diên Vĩ

496 lượt xem
Các bài trước
LỐI ĐI NGAY DƯỚI CHÂN MÌNH - Thiên Quốc (24/06/2017)
ÔNG TRỜI CÓ MẮT NHƯNG CÒN ĐỢI - Hải Yến (22/06/2017)
NHƯ DÒNG SÔNG TRÔI – Diên Vĩ (01/06/2017)
NHỮNG HỒI CHUÔNG GIÁO-ĐƯỜNG - Nắng Hạ (30/05/2017)
ÁNH SAO CÔ ĐƠN - Diên Vĩ (27/05/2017)
NGÀY MAI TÔI SẼ CHẾT - Thiên Quốc (01/03/2017)
ĐỊA CHỈ NƯỚC TRỜI - Bọt Biển (24/01/2017)
TIN VUI MÙA ĐÔNG - Bọt Biển (20/01/2017)
ĐỪNG ĐÙA VỚI LỬA – Hải Yến (27/12/2016)
GƯƠNG VỠ LẠI LÀNH - Uông Nguyễn (05/12/2016)
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
KHI NÔ-EN VỀ TRÊN BUÔN LÀNG
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CƠN BÃO VÀO THÀNH PHỐ
 
Dưỡng Linh  
MÔ HÌNH HỘI THÁNH ĐẦU TIÊN THỜI TÂN ƯỚC
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
SONG CA VỚI GIÓP
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
VHope  
VHOPE | Tình Yêu Tuyệt Vời - Bùi Caroon
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách ll CÔ-RINH-TÔ
 
Thơ & Nhạc  
SUY-TƯ MÙA CẢM-TẠ
 
Tin Tức  
CHƯƠNG TRÌNH KỶ NIỆM 500 NĂM CẢI CHÁNH GIÁO HỘI CƠ ĐỐC
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 11/11/2017
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CD TIN MỪNG - NHẠC GIÁNG SINH 2017 CỦA VHOPE
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
VĂN HÓA & NIỀM TIN
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 26
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới ?
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC