Vườn ÊĐen Mới | Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến















MỘT CHÚT HỒNG
Ngày 05/08/2017

 Mục sư Lữ Thành Kiến


Tôi nhận được một email, từ một người chưa hề quen biết, cho đến bây giờ cũng không biết ở đâu, làm gì.

Chào Mục sư 

Thật đường đột khi viết email này, mong Mục sư không phiền vì một người yêu mến Mục sư. 

Thật tình cờ HThanh được đọc bài viết của Mục sư khi một Mục sư chia xẻ trên facebook. Lần đầu đọc với một chút mến thương, thấu hiểu vì HThanh cũng đã trải qua những "biến động của cuộc đời" như Mục sư.

Sáng nay lại tình cờ đọc SÁCH CŨ của Mục sư, HThanh thấy lòng mình hiểu thêm về một Mục sư tài hoa đang đối diện với những nghịch cảnh trong đời, nói như than, nhưng không phải vậy, là tự bạch, nói đến những điều Mục sư đang đối diện... mà lòng vẫn luôn thuận phục, tin cậy nơi Ngài.

HThanh bị cuốn hút và vào SỐNG ĐẠO để đọc thêm những bài viết ngắn của Mục sư, đọc mà nước mắt không ngừng chảy, rất nhiều bài, nhiều nhất là THƯ VIẾT CHO NGƯỜI.

Xin Chúa an ủi Mục sư, khi sự chịu đựng đã đủ, khi Chúa dùng hoàn cảnh để hạ lòng Mục sư đã đủ... thì Ngài sẽ đội mũ cho Mục sư, mở cửa để Mục sư có thể ra đường, bước đi để tìm những vẻ đẹp của hoa cỏ, của đất trời sông hồ. Nhất định là như vậy! 

Xin Chúa thêm sức cho Mục sư.

Blessings

Bức thư làm tôi muốn chảy nước mắt. Tôi biết ở đâu đó, vẫn có người đọc tôi, cảm thông tôi, bức thư nhắc nhở tôi rằng anh em tôi đâu đó, cũng đã từng chiến đấu như tôi, vẫn còn đang chiến đấu như tôi, trên những mặt trận khốc liệt khác nhau.

Tôi vào Da Màu, tờ báo văn chương điện tử mà tôi cộng tác nhiều năm nay, đọc một bài tự sự của nhà văn Trần Hoài Thư, ông kể câu chuyện ông phải chăm sóc vợ bị đột quị đang nằm trong nursing home, căn bệnh ngày càng biến chứng nặng nề hơn và những đau đớn tinh thần ông phải gánh chịu khi đối diện với căn bệnh của bà nặng nề hơn so với những nhọc mệt về thể xác. Đoạn ông mô tả nửa đêm lái xe ra ngoài đường tìm quán rượu vì chịu không nổi sự cô đơn và nỗi đau cũng làm tôi muốn chảy nước mắt. Tôi muốn viết một dòng đồng cảm với ông nhưng viết đi viết lại vài lần rồi bỏ, không gởi đi. Tôi biết ở đâu đó vẫn có những người có cùng hoàn cảnh như tôi, có khi còn đau lòng hơn.

Buổi trưa, trong nỗi buồn, và đau, tôi mở cửa, ra đường, không đội mũ, đầu trần, nhìn qua bên kia đường nhà hàng xóm thấy một cây hoa nở hoa hồng, bèn chụp, và nhủ lòng, hồng một chút, cho bớt xám. Đêm qua nhà tôi co giật, cong quắp, từ 1 giờ đến khoảng 4 giờ sáng, trong ánh sáng lẻ loi của ngọn đèn ngủ tôi tránh nhìn đôi mắt mở to, thất thần, nhìn tôi mà không thể nói. Tôi nhìn lên trần phòng, như nhìn Chúa trên cao. Dạo sau này tôi chỉ còn có thể nói với Chúa, ôi Chúa xin Ngài thương xót, mà không thể nói gì hơn. Tôi dường như nghe tiếng Chúa nói với Phao-lô: ân điển ta đã đủ cho ngươi rồi. Có phải vậy không Chúa, con hy vọng là không phải. Ân điển là đủ, nhưng sự thương xót vẫn đợi chờ.

Tôi thấy mình giống Trần Hoài Thư, tìm cách ra khỏi nhà, dù đôi khi chỉ chạy một vòng, chạy về gần tới nhà lại quay ngược xe lại chạy một vòng nữa, chẳng để làm gì và cũng chẳng thể nghĩ được gì nhưng chỉ vì không muốn đối diện với hình ảnh mà mình không muốn đối diện. Tôi đã cố gắng tập đối diện với nó nhưng có đôi khi thấy mình muốn chạy trốn nó. Trong những nỗi đau con người, thì người có Chúa hay không có Chúa cũng cùng một nỗi đau, chỉ có khác vì niềm tin và sự trông cậy. Tôi mở lại 1 Phi-e-rơ 1:6-7, đọc lại câu Kinh Thánh thỉnh thoảng chạy về trong trí Anh em vui mừng về điều đó, dầu hiện nay anh em vì sự thử thách trăm bề buộc phải buồn bã ít lâu; hầu cho sự thử thách đức tin anh em quí hơn vàng hay hư nát, dầu đã bị thử lửa, sanh ra ngợi khen, tôn trọng, vinh hiển cho anh em khi Đức Chúa Jêsus Christ hiện ra.

Tôi nhìn lên cây hoa đang trổ hồng, và bỗng dưng đưa tay che miệng ngáp, ngáp đến sái quai hàm. Đêm qua không ngủ được nhiều nên buồn ngủ quá. Ngáp là ngáp thế thôi, chứ ngủ thì không thể ngủ đâu, còn phải làm rất nhiều việc đây, dù sao thì một chút hồng trong trời cũng làm cho màu xám trong lòng tôi vơi bớt đi, thêm một chút năng lực để chiến đấu, dĩ nhiên nói là nói trên phương diện tình cảm con người, chứ còn trong đức tin thì hoàn toàn trông cậy Chúa. Chớ có vội ném đá Mục sư :-) :-)

Mục sư Lữ Thành Kiến

627 lượt xem
Các bài trước
ĐỪNG LAY TÔI NHÉ (01/08/2017)
BIỂN RỘNG HAI VAI (14/06/2017)
CÁO PHÓ (13/06/2017)
BIỂN CẠN (08/06/2017)
SÁCH CŨ (25/05/2017)
THƯ VIẾT CHO NGƯỜI (24/05/2017)
DÒNG ĐỜI (02/05/2017)
BONJOUR TRISTESSE (31/01/2017)
AULD LANG SYNE (01/01/2017)
TỰ SỰ MÙA ĐÔNG (19/12/2016)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
EM TIN NHẬN GIÊ-XU
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
ĐI TÌM HẠNH PHÚC MÙA XUÂN
 
Dưỡng Linh  
HAI NGƯỜI NHÀ GIÀU
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
VHope  
Thánh Nhạc Truyền Giảng: TIN MỪNG - Chi Hội Hòa Mỹ
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Thơ & Nhạc  
ĐÓN MÙA XUÂN MỚI
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 13/01/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HÀNG DẠT - NẾP SỐNG MỚI Số Xuân 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NHỊN NHỤC - MS Lâm Văn Minh
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
THỜI THẾ THAY ĐỔI
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC