Vườn ÊĐen Mới | Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến















TÔI VÀ GIÔ-NA
Ngày 25/09/2017

 Mục sư Lữ Thành Kiến


Bây giờ tôi lại học bài học của Giô-na.

Xung quanh tôi là tối đen, như Giô-na ở trong bụng cá, dù khi con cá có há miệng để ngáp, thì xung quanh vẫn tối đen, vì đang ở dưới lòng biển. Tôi hình dung Giô-na ngập ngụa trong vũng nước mặn chát, đủ thứ hỗn tạp, xác cá chết, rong rêu trong bụng cá, bị quấn chặt, và hoàn toàn đen tối.

Trong bụng cá, Giô-na đã nói gì

Ngài đã quăng tôi trong vực sâu, nơi đáy biển

Và dòng nước lớn bao bọc lấy tôi

Hết thảy những sóng lượn và ba đào của Ngài đều trải qua trên tôi...

Nước bao phủ lấy tôi, cho đến linh hồn tôi

Vực sâu vây lấy tôi tư bề

Rong rêu vấn vít đầu tôi

Tôi đã xuống đến chân nền các núi...

Tôi không biết là khi Giô-na ở trong hoàn cảnh bi đát (thê thảm) như vậy thì ông còn nghĩ đến ai không, vợ con nếu có, những ngày vui buồn hầu việc Chúa, gì nữa... Ông đã sống trước tôi hàng bao nhiêu trăm (ngàn) năm, suy nghĩ có khác. Tôi đọc lại xem Giô-na nghĩ gì, nói gì. Lạ thay, trong bụng cá, dưới lòng biển sâu, không một tín hiệu cấp cứu nào được gởi đi, thì ông vẫn có thể gởi đi một tín hiệu cấp cứu:

Tôi gặp hoạn nạn, kêu cầu Đức Giê-hô-va

Thì Ngài đã trả lời cho tôi

Từ trong bụng âm phủ, tôi kêu la

Thì Ngài đã nghe tiếng tôi..

Hàng ngày tôi vẫn gởi những tín hiệu cấp cứu lên trời, gọi 911 trên trời, và tôi cũng biết rằng xung quanh tôi gia đình tôi, bạn hữu tôi, tín hữu tôi, cũng tiếp tục gởi những tín hiệu cấp cứu lên trời cho tôi, cho gia đình tôi. Tôi không nghe tiếng trả lời nào cả. 911 ở dưới đất thì đến ngay, làm cấp cứu tại chỗ ngay, nhưng 911 ở trên trời vẫn im lặng. Sự im lặng của Chúa có nhiều ý nghĩa lắm. Có khi là vì người phạm tội, có khi là cầu xin trái lẽ, có khi ân điển ta đã đủ cho ngươi rồi, có khi.... từ từ Chúa trả lời, chưa đúng thời điểm Ngài. Và gì nữa... Nhưng tôi mở Kinh Thánh 1 Cô-rinh-tô 10:13 và đọc lại lần nữa, lần nữa, có khi không cần phải mở Kinh Thánh ra đọc, vì đã thuộc rồi: những sự cám dỗ đến cho anh em, chẳng có sự nào quá sức loài người. Đức Chúa Trời là thành tín, Ngài chẳng hề cho anh em bị cám dỗ quá sức mình đâu, nhưng trong sự cám dỗ, Ngài cũng mở đàng cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được.

Tôi nghĩ: con đang không chịu được đây, sao Ngài chưa mở đàng.

Khi nhà tôi trở bệnh nặng liên tiếp đưa vào cấp cứu nhiều lần trong tháng, trong tuần, tôi gọi các con ở xa về, con lớn về, con thứ về. Chở con lớn vào bệnh viện sáng thứ bảy, khi đi cùng con vào bên trong, nó nói về những cơn bão, và nói, con vẫn đọc bài của Bố, bão đang lớn dần, và có thể còn động đất nữa. Tôi hỏi; con có thấy Bố đi hơi khập khiễng không, nó nhìn, và nói: nhìn kỹ, thì có. Bố sao vậy? Có thể là động đất tới rồi đó con. Nó trợn mắt, cancer? No, tôi cười, sẽ nói với con sau. Vào đến phòng, nhìn mẹ nằm nhắm mắt trên giường, nó đến bên, lặng lẽ đưa tay chùi mắt. Gia đình con thứ đến, cũng lặng lẽ đến bên giường, cúi xuống.

Tôi lại nghĩ đến Kinh Thánh, lời của Gia-cơ 1:2: hỡi anh em, hãy coi sự thử thách trăm bề đến cho anh em như là đều vui mừng trọn vẹn... Tôi nhớ rằng vẫn chưa có khi nào giảng cho Hội Thánh câu Kinh Thánh này, vì khúc sau của nó là điều tôi chưa thể làm được, đó là lý do vì sao tôi chưa giảng được. Khi Mục sư chưa học được, thì chưa giảng được.

Tôi cũng nhớ đến câu Kinh Thánh mà mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần trong thời gian này và xin Chúa cho học được, trong xác thịt hữu hạn của con người: 1 Phi-e-rơ 4:12: Hỡi kẻ rất yêu dấu, khi anh em bị trong lò lửa thử thách, chớ lấy làm lạ như mình gặp một việc khác thường. Chúa nhắc tôi nghĩ đến nhiều trường hợp hoạn nạn khác mà tôi từng biết, từng nghe, từng đọc trên báo, nhiều hoàn cảnh thật bi thảm, xung quanh mình, trong cuộc đời. Con tôi nói: khi con gặp khó khăn, con hay nghĩ đến những người gặp khó khăn nhiều hơn mình để được an ủi, dù sao mình vẫn còn đỡ hơn. Khi tôi nhớ đến những hoàn cảnh đó, tôi cũng thấy mình được an ủi phần nào, vẫn còn nhiều người tối đen hơn mình.

Nhưng tôi biết, người duy nhất tôi còn gởi tín hiệu cấp cứu đến vẫn là Chúa, và tôi phải trông cậy Ngài, dù con đi trong trũng bóng chết con sẽ không sợ hãi gì, vì Chúa ở cùng con. Buổi chiều tôi rủ hai thằng con ra ngoài phòng chờ đợi, kể cho chúng nghe về căn bệnh của mình, và nói: Bố cần đến sự hỗ trợ tinh thần của 2 con. Chúng gật đầu, tôi đọc trong mắt của thằng con (Mục sư) một chút bùi ngùi.

Sáng Chúa Nhật, trong giờ tĩnh nguyện, sau khi nghe một tín hữu chia xẻ lời Chúa, nêu nan đề cầu nguyện, tôi xin Hội Thánh ngoài việc cầu nguyện cho nhà tôi như thường lệ, cũng hãy cầu nguyện cho tôi nữa, vì tôi cũng có bệnh. Sau khi nắm tay cầu nguyện chung với nhau, một vị trưởng lão của Hội Thánh hỏi: Mục sư bệnh gì vậy. Tôi đáp: dạ, một biến chứng của tiểu đường.

Hôm qua, trên đôi chân đau, tôi vẫn đút từng muỗng thức ăn xay nhuyễn cho nhà tôi, bà ăn một cách khó khăn. Trên đường về nhà, con trai nói: you did good, no, well, no, so well.

Tôi nhìn nó, muốn nói: Không phải đâu con, bố đang cố gắng, cố gắng nữa, lần nữa. Try again and again. Bố phải chiến đấu, chiến đấu, một tay chiến đấu, tay kia nắm tay Chúa. Hay là thả luôn tay đang chiến dấu, và nắm hết cả hai tay Chúa?

Giô-na ơi, tôi vẫn tin Ngài dù trong hoàn cảnh khổ nào, dù nơi an tĩnh, hay chìm trong bể thẳm sâu....

Mục sư Lữ Thành Kiến

1116 lượt xem
Các bài trước
TUẦN MỚI (18/09/2017)
ĐI VÀO BÃO (14/09/2017)
TÔI MUỐN (31/08/2017)
KHÔNG PHẢI TÔI (21/08/2017)
BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI - Trần Nguyên Đán (17/08/2017)
LÁ VÀNG (07/08/2017)
MỘT CHÚT HỒNG (05/08/2017)
ĐỪNG LAY TÔI NHÉ (01/08/2017)
BIỂN RỘNG HAI VAI (14/06/2017)
CÁO PHÓ (13/06/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
YÊU THƯƠNG KẾT ƯỚC Ca Khúc An Bình
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CƠN BÃO VÀO THÀNH PHỐ
 
Dưỡng Linh  
MÔ HÌNH HỘI THÁNH ĐẦU TIÊN THỜI TÂN ƯỚC
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
VHope  
VHOPE | Tình Yêu Tuyệt Vời - Bùi Caroon
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách ll CÔ-RINH-TÔ
 
Thơ & Nhạc  
SUY-TƯ MÙA CẢM-TẠ
 
Tin Tức  
CHƯƠNG TRÌNH KỶ NIỆM 500 NĂM CẢI CHÁNH GIÁO HỘI CƠ ĐỐC
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 18/11/2017
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CD TIN MỪNG - NHẠC GIÁNG SINH 2017 CỦA VHOPE
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
Hội thoại Mục sư Dave Roever
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 26
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới ?
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC