Vườn ÊĐen Mới | Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến















NHỮNG MẢNH RỜI
Ngày 02/10/2017

Mục sư Lữ Thành Kiến


Sáng thứ hai, dậy trễ, vì đêm qua cứ ngủ chập chờn.

Pha ly cà phê, khuấy oatmeal, thử đường trong máu, cầu nguyện, uống nước, mở laptop, rồi ngồi nhìn cái laptop.

Trong đầu không có một ý tưởng, nhưng không trống rỗng, đầy hình ảnh của bệnh viện, người bệnh, người qua lại, các bác sĩ, y tá, y công, người đi cà nhắc trên nạng, người ngồi wheelchair, cái thang máy, lầu 2, quẹo phải, đi thẳng vào bên trong, lòng không muốn chút nào, nhưng vẫn cứ đi tới.

Thêm một hình ảnh nữa, hôm kia, khi trả lời không với lời mời "cẩn thận" của người chủ biên, mời đọc bài viết chủ lực của Hướng Đi mới, đã ngồi bần thần một lúc, vì rất ít khi say no điều gì với công việc Chúa, nhất là điều mình ưa thích. Không biết người bạn có buồn chút gì không, khi nhận được bài ngắn, với suy nghĩ, bảo là không đọc được, mà viết được..., nhưng mong là bạn hiểu, viết và đọc là hai điều khác nhau, vả, nhận lời rồi mà không đọc được, bắt bạn chờ, rồi nhắc, là điều mình không muốn.

Laptop đã có một vài chữ. Lắc đầu vài cái, như cố rũ cái hình ảnh bệnh viện ra khỏi đầu, nghĩ điều khác.

Hôm kia, khi đang ngồi bên giường người bệnh, nghe điện thoại của người làm việc chung nhiều năm nay, muốn làm lơ đi, không nghe, vì rất không muốn nghe điều gì trong lúc này, nhưng tay vẫn quẹt ngang điện thoại, trả lời. Người hỏi qua về tình trạng người vợ, vẫn giọng bình thường như cũ, thế à, thôi cứ cầu nguyện Chúa, rồi bắt ngay qua công việc Chúa, giọng hào hứng- nếu là mình trong vai trò đó, nói chuyện với một người có tâm trạng buồn, chắc là khoan nói chuyện công việc, an ủi chút đã- nhưng mỗi người mỗi tính, bố ạ, con trai bảo thế, khi mình phàn nàn về người y sĩ gia đình không chăm sóc, để ý bệnh nhân cách nhiệt tình hơn. Một lúc, rồi chợt như quên đi trong khoảnh khắc, không nhìn vào chiếc giường bệnh có bệnh nhân trước mặt, mà nhìn qua khung kính cửa sổ phòng bệnh, nhìn cành cây rung lắc mạnh trong gió, tích cực tham gia vào câu chuyện, không ngạc nhiên thấy mình nẩy ra ý tưởng, góp ý, bàn bạc, như chẳng hề có cái gì đang làm lòng nặng trĩu, rồi lại được đề nghị viết bài. Ý tưởng hay lắm, ý mới, tôi cũng chưa nghĩ tới, Mục sư viết đi. Ông Mục sư của mình hào hứng đề nghị. Lúc ấy mới nhìn lại người bệnh vừa he hé mắt nhìn, buồn bã lắc đầu, nhưng lại nói trong điện thoại, dạ dể tôi cố gắng. Try the best.

Xe rác vừa tới, tiếng động của nó, tiếng của thực tại, tiếng của đời sống thường nhật, tiếng của những người khỏe mạnh đang làm việc. Ngưng lại, ngó ra, trời nắng, nhưng là cái nắng ấm áp, không nắng cách nóng bức, có thể cảm nhận được sự ấm áp qua mầu nắng nhạt, không chói chang. Tháng mười, thu đang tới, định nghĩ đến mùa thu một chút.

Nhưng cái đầu lan man, rồi đôi mắt lan man nhìn lại mình, chỗ ngồi của mình, căn phòng khách đang ngồi, với những bức tranh nhỏ treo trên tường, những bức tranh người bệnh vẽ, vẽ trong thời kỳ đã bắt đầu nhuốm bệnh, đây là những bông hoa trắng, tím, cầu kỳ cách đơn giản với những nét màu đổ xuống, đổ ngang, vừa muốn bôi xóa cái chủ đề, vừa muốn làm cho cái chủ đề ấy nổi bật hơn. Trước mặt là những cành lau xanh tím nguệch ngoạc, mà trông vẫn buồn. Bên kia, nổi tiếng nhất vẫn là bức tranh được chọn làm hình bìa cho tập thơ Chữ Nghĩa Của Đán, mà người bệnh ưu ái đặt tên là Tiểu Thư Buồn, nhưng chẳng thấy tiểu thư ở đâu cả, mà trông như hình một cái thập tự bị bẻ gãy một cách không thương tiếc, cho thấy cả những vết gãy xước không suông sẻ. Hình dung đến một cái gì đó tê tái hơn.

Vừa viết vừa nhìn giờ trên laptop, gần đến giờ phải vào bệnh viện rồi. Vừa viết vừa tranh thủ ăn oatmeal, vừa tranh thủ thở dài một cái, vì lồng ngực hơi nặng. Bóp cái vai, và cái lưng, vì nó đau. Cúi xuống xoa bóp cái gót chân đau một chút, vỗ về nó. Thôi bớt đau đi, chẳng còn thời gian để đau đâu.

Hôm nay không muốn vào bệnh viện đâu, vì phải quyết định một việc mà lòng không hề muốn quyết định, dù biết là rồi sẽ còn phải quyết định nhiều điều khó quyết định hơn nữa, rồi phải ký giấy tờ cho phép. Người có trách nhiệm chính về sức khỏe mình không còn có thể tự quyết định về mình, mà phải nhờ đến người khác quyết định cho mình. Nhớ đến Phi-e-rơ khi Chúa bảo ông rằng sẽ có một ngày người khác thắt lưng cho và dẫn đi đến nơi mình không muốn (không biết có đúng chính xác vậy không và cũng không nhớ rõ địa chỉ ở nơi nào nhưng không còn thì giờ để mở Kinh Thánh tìm kiếm)

Nhớ lại buổi hôm kia, người chị ruột mỗi ngày điện thoại hai lần sáng chiều để hỏi thăm tình hình, có khi gọi mà không nghe trả lời thì gọi đi gọi lại vài lần cho đến khi nghe trả lời mới thôi, bảo rằng em không trả lời làm chị lo quá, không biết tình trạng nó (người em dâu mà chị bảo, thương lắm em ơi) thế nào. Lần đầu tiên trong nỗi bùi ngùi, đã nói: nhìn hình ảnh người bệnh nằm thoi thóp, vật vã trên giường, chợt nghĩ đến kiếp người, hình ảnh một kiếp người. Chị lập lại, thở dài: một kiếp người. Chưa bao giờ mình nói chữ ấy cả, từ ngày tin Chúa. Thật là một kiếp người.

Nhưng nghĩ lại, dùng chữ ấy chắc là cũng không có gì sai lắm, nếu đem đặt chữ ấy và Thi-thiên 90, thì sẽ thấy cái gì đó giông giống

Thật, chúng tôi bị hao mòn vì cơn giận của Chúa

Bị bối rối bởi sự thạnh nộ Chúa

Bởi cơn giận của Chúa, các ngày chúng tôi đều qua đi

Năm chúng tôi tan mất như hơi thở....

Lại nhìn giờ, và quyết định đứng dậy, không đọc lại nữa, hết giờ rồi, gởi đi bây giờ.

Mục sư Lữ Thành Kiến

689 lượt xem
Các bài trước
LỜI CẦU NGUYỆN BUỔI SÁNG (27/09/2017)
TÔI VÀ GIÔ-NA (25/09/2017)
TUẦN MỚI (18/09/2017)
ĐI VÀO BÃO (14/09/2017)
TÔI MUỐN (31/08/2017)
KHÔNG PHẢI TÔI (21/08/2017)
BỐN MƯƠI NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI - Trần Nguyên Đán (17/08/2017)
LÁ VÀNG (07/08/2017)
MỘT CHÚT HỒNG (05/08/2017)
ĐỪNG LAY TÔI NHÉ (01/08/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
YÊU THƯƠNG KẾT ƯỚC Ca Khúc An Bình
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
BIỂN THÔI VỖ SÓNG
 
Dưỡng Linh  
MÔ HÌNH HỘI THÁNH ĐẦU TIÊN THỜI TÂN ƯỚC
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
VHope  
VHOPE | Tình Yêu Tuyệt Vời - Bùi Caroon
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách ll CÔ-RINH-TÔ
 
Thơ & Nhạc  
SUY-TƯ MÙA CẢM-TẠ
 
Tin Tức  
CHƯƠNG TRÌNH KỶ NIỆM 500 NĂM CẢI CHÁNH GIÁO HỘI CƠ ĐỐC
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 18/11/2017
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
CD TIN MỪNG - NHẠC GIÁNG SINH 2017 CỦA VHOPE
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
Hội thoại Mục sư Dave Roever
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 26
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới ?
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC