Vườn ÊĐen Mới | Truyện Ngắn & Bài Viết















MÙA ĐÔNG XANH
Ngày 16/12/2017

Kim Hân


             Nó.... không phải con tôi.

            Bà nhìn cô buông một lời có vẻ rất dứt khoát. Bà quay lưng, lom khom nhặt vài cành cây khô vươn vãi ngoài sân sau khi hốt đống lá khô cằn cỗi. Lá khô và ướt qua mấy trận mưa thu dầy cộm, hốt lá khó khăn, lá ướt nặng tay. Cô đứng gần đó thỉnh thoảng nhìn bà mà lau chùi cửa kính của chiếc xe. Sau khi bà buông lời “nó... không phải con tôi” làm tinh thần cô hơi choáng váng. Từ đó xuất hiện những câu hỏi có vẻ rất ngây ngô mơ hồ mà cũng rất thật. Bàn tay cô cầm tấm vải lau lau chùi chùi nhìn bà lom khom làm việc mà không ngừng nghĩ.

            Có nghĩa là gì, phải chăng bà muốn nói về máu mủ ruột thịt, hoặc con hàng xóm, người dưng mang về nuôi, hay là ý nghĩa nào khác hơn. Nếu không phải con bà thì tại sao ở nhà bà từ nhỏ học ở trường bên cạnh, tuổi thơ nó là nơi đây, bạn bè nó không ít. Nó đâu lạ nước lạ cái ở khu phố nầy, nó thường đi bộ, nó quen nhiều người qua lại, nó biết đường xá, biết khu chợ, hỏi gì nó cũng trả lời rành rọt. Nếu là con nuôi thì cũng có thể, nhưng trông nó có nét giống bà, tóc xoăn, mắt sâu, khuôn mặt thỏn, đặc biệt trông càng giống bà hơn mỗi khi nó mở môi cười, nụ cười mĩm rất giống bà, y như bản sao vậy.

            Đó là chuyện riêng của gia đình bà, cô không muốn can thiệp. Cô sống ngôi nhà cạnh bên một thời gian khá dài, vì nhà ai nấy ở, đèn ai nấy tỏ, chả cần gì phải để ý quan tâm. Nhưng từ hôm bà buông lời “nó... không phải con tôi” khiến cô suy nghĩ bắt đầu quan tâm cử chỉ lối đi của bà, cô chưa biết quan tâm để làm gì, giúp gì cho bà, nhưng cô cảm thấy ở người đàn bà nầy có nét chi lạ, làm cô để mắt tò mò.

            Từ những ngày đầu cô dọn vào nhà, cứ sáng sớm cô thường loay hoay bên cái bếp sau nhà, thỉnh thoảng cô nghe bên vách tường vài tiếng gõ nhẹ, có khi tiếng loảng choảng đồ nhà bếp. Cô nghĩ chắc bà cũng đang dọn dẹp cái bếp như cô. Bà vừa làm việc vừa nghe nhạc, làn nhạc thánh vang lên nhè nhẹ từ vách tường chung. Nhạc thánh ca chơi rất cổ điển, chỉ là âm thanh của vài nhạc cụ piano và đàn dây... hòa thanh với những giọng ca vàng mượt mà sâu lắng, đầm ấm cao vút rồi nhỏ nhẹ thì thầm. Gọi là thánh ca, lạ ở chỗ dù lòng người đang ở bất kỳ hoàn cảnh nào mà nghe nhạc thánh vang lên thì lòng cô được xoa dịu, mở rộng đưa cô vào thế giới thanh bình yên tịnh. Thỉnh thoảng cô nghe bà ca, tuy bà lớn tuổi nhưng giọng bà không khàn nhễ nhãi như giọng nói của bà, bà có chất giọng cao trong, bà hát mà chim từ đâu muốn bay về hoà thanh. Hình như bà từng tham gia ca đoàn hát lễ, vì mỗi lần bà ca thì cô lại nghe bà luyện giọng, những âm thanh từ nốt trầm lên nốt cao, nốt cao rồi hạ trầm. Lên rồi xuống, xuống rồi lên giống như ngón đàn trên cây dương cầm. Bà cũng biết nhả giọng khi lớn, mạnh vồn vã như thác lũ, khi thì nhỏ nhẹ khoan thai như ru cô vào giấc ngủ êm. Chà, cách luyện giọng của bà chẳng khác tí nào một ca sĩ có tuổi – cô tấm tắc. Lần ấy cô nói đùa, bà cười, có tuổi mà không có tên. Có lần bà bảo, luyện giọng là điều cần nhất trước khi trình bày bài ca. Bà đã quen hồi còn trẻ, hồi dắt thằng con trai lon ton vào nhà thờ. Người chỉ huy đã dạy không chỉ riêng bà mà toàn ca đoàn đều tập luyện rất nghiêm túc. Cứ mỗi tuần sau giờ nhóm, người chỉ huy luôn luôn kiểm tra chất giọng từng người luôn cả bài ca sẽ tôn vinh Chúa, thành ra bà rất nghiêm túc trong việc ca hát. Bà vui bảo, luyện cho giỏi mà sau nầy vào thiên đàng hát nữa.

            Tiếng nhạc chung vách đã rất quen thuộc với cô, cô thường ôm quyển thánh ca ngồi dưới băng ghế mà hòa với hội chúng tôn vinh Chúa. Tuy cô không thể có chất giọng như bà, không thể luyện tập kỹ thuật nghiêm nhặt nhưng cô hát bởi tấm lòng, bởi yêu thích nhạc thánh, nếu cô solo thì chim sẽ bay đi mất chứ nói chi đến ca đoàn. Thành ra cô thích nghe bà hát, bà mở nhạc. Có lần cô bảo bà truyền nghề dạy cô luyện thanh. Bà sẵn lòng giúp cô, cứ chiều thứ bẩy cô sang nhà, bà dành một giờ tập luyện cho cô. Bà bảo luyện tập chất giọng là chuyện nhỏ, vấn đề là cần chịu khó, kỷ luật bản thân. Cô cười, cô bảo sẽ luôn cố gắng. Cô đã cố gắng nhiều nhưng chất giọng của cô vẫn chưa có gì tiến triển, cô không buồn cô nghĩ có lẽ do cấu tạo thanh quản và cơ thể nên đành chịu thôi. Dầu vậy, cô cảm thấy nói lời cám ơn bà ít ra giúp cô biết thêm một số nhạc lý cơ bản, biết thêm những kỹ thuật luyện giọng. Rồi cô cảm thấy phấn khởi hơn mỗi khi ngồi ôm quyển thánh ca mà tôn vinh Chúa, cô có chút tự tin hãnh diện. Có hôm cô thắc mắc khi không nghe tiếng nhạc chung vách vào những ngày mưa to. Chắc tiếng mưa đã lấn át tiếng nhạc dịu dàng của bà. Rồi có lần gặp bà sau vườn mà trò chuyện, lúc bà xơi đất trồng hoa, cứ hè đến hoa dại nở rộ khắp sân nhà, bà có đạo, bà thường đi lễ chúa nhật. Bà bảo bà thích nhạc Chúa. Cô dạ vâng, rồi bảo cô cũng có niềm tin vào Chúa, thích nghe những bản nhạc bà mở vào sáng sớm. Những bản thánh ca đã chuyển nhiều ngôn ngữ trên thế giới, dầu làn nhạc chung, bà ca ngôn ngữ của bà, cô ca ngôn ngữ của cô, rồi cả hai đều thấy lòng thanh thản nhẹ nhàng ở bên Chúa mà tôn thờ.

            Bẳng đi một thời gian, tiếng nhạc không còn, chất giọng thánh thót của bà cũng bay đi mất, ít thấy bà đi ra đi vào, cũng không thấy bóng dáng thằng con trai trước sau nhà nữa, đám cỏ lên cao, không còn bàn chân hay tiếng máy nổ mà thằng con trai thường giúp bà. Cô nghĩ vắng nhạc, vắng con rồi. Chắc bà có nỗi buồn chi đấy. Cô để ý ngay từ những phút đầu, dường như nỗi buồn khá dài, qua hai mùa đông thì phải. Chắc bà cũng nặng trĩu lắm, dạo nầy trông bà hay nhíu mày, trán nhăn. Ngôi nhà bà không còn hoa, không thấy mấy chậu kiểng treo lủng lẳng, không còn mấy tấm gỗ điêu khắc trưng bày ngoài sân, đèn không sáng hàng đêm nữa. Cô nhớ lời buông cuối cùng của bà hôm ấy “Nó, không phải con tôi”, cũng đồng nghĩa kể từ giây phút đó, ngày đó, tháng năm đó.... nó đi, đi xa. Cô không biết nó đi đâu, chốn nào, làm gì, không dám hỏi thêm, sợ khơi dậy một nỗi đau. Thôi thì cô đành im lặng mà cầu nguyện cho bà. Cô không biết bao giờ nó trở về, sẽ về hay không về nữa... ý nghĩ ấy thoáng chốc làm cô cảm nhận nỗi buồn xa xăm của bà. Nỗi lòng người mẹ xa con.

            Ngày trước, không hiểu sao cứ tối bà đi sáng bà về. Ngôi nhà của bà ngày tĩnh hơn đêm, đêm có tiếng nhạc, xập xình, tiếng nói đùa, chân nhảy, đèn sáng. Sinh hoạt trong nhà bà dường như rất khác con phố nầy.  Vì chung vách nên có đêm cô cũng phải qua ba bốn giấc, chịu nghe những âm thanh không bình thường. Có lần vui quá, con cháu ở đâu kéo về, ngôi nhà chắc chật hẹp không đủ thở hay sao mà kéo nhau ra đường trò chuyện, rồi thằng con trai đè đầu đè cổ con em họ, tay rảnh quá không biết làm gì hơn đập vào đầu con nhỏ binh binh, làm con nhỏ khóc bù lu bù loa.  Cô không thể yên giấc giữa lúc nầy, cô ngồi dậy từ ô cửa sổ nhìn xuống chứng kiến toàn cảnh phi lý hết sức, cô định chạy ra can thiệp, thì thấy ba mẹ con bé vội chạy ra cõng con bé vào nhà. Rồi cô nghe tiếng đóng cửa, tiếng chân bước rần rần trên lầu, dưới nhà cho đến bên ngoài. Cho đến sáng sớm cô mở cửa đi làm thì thấy cái thùng đầy chai không trước cửa, chắc đã chè chén cả đêm, mặc kệ hàng xóm ra sao nghĩ thế nào, thương tổn chi không. Thằng con trai, hắn chỉ biết rằng bà đã vắng nhà thì hắn là chủ. Vì cuộc sống lạ trong ngôi nhà bà ít nhiều ảnh hưởng ngôi nhà chung vách, nhiều đêm và nhiều năm, có đêm cô thấy cảnh sát gõ cửa nhà bà, năm bẩy lần chi đấy, rồi cảnh sát đi khỏi, nhà bà yên lặng vài hôm, rồi đâu vẫn vào đấy. 

            Một hôm, cô lấy phép nghỉ ở nhà mà chăm sóc cây cỏ quanh vườn. Khoảng gần trưa, cô thấy cửa nhà bà mở rộng, bà mặc chiếc áo đầm đen dài tới gót, có điểm kim xuyến trên ngực và hai cánh tay, tóc bà cắt ngắn, bà trang điểm nhẹ, mang đôi giày cao gót, tay ôm cái bóp, thoang thoảng mùi nước hoa, trông bà hệt bà chủ sang trọng. Sau đó thì cậu con trai trong bộ veston cà vạt hồng, giày tây, mặt sáng sủa bước ra. Cô nhìn bà hết sức ngạc nhiên bảo bà đẹp quá. Bà nhìn cô mĩm cười bảo hôm nay nó lấy vợ.  Cô cười hiền rồi chúc mừng bà. Sau những ngày con bà cưới vợ, bà mướn một container thật lớn đặt sau nhà vứt bỏ một số đồ đạc. Cô nghĩ chắc bà dọn dẹp, sửa sang nhà cho mới lại, bà rước con dâu về. Chừng vài tháng sau, bà bảo sắp có cháu nội. Cô chúc mừng bà thêm lần nữa, trông bà rất hạnh phúc. Cô gái bụng lớn dần cho đến ngày sinh nở. Bà chở cô vào bệnh viện, cô thấy bà đi ra đi vào liên tục hai ba ngày, cô biết bà đang chăm sóc cô con dâu và đứa cháu nội dễ thương ấy. Sau đó, bà rước cô và vị hoàng tử về vào một buổi chiều trời xanh trong vắt mùa hè. Mẹ con vào trong, bà mở cốp xe rinh  chiếc máy lạnh khá nặng đặt vào phòng hai mẹ con. Thế là vị hoàng tử có nệm có nôi, có cả không khí để thở giữa tiết trời oi của ngày hè. Hàng tuần, bà chở cô đi, chở cô về, khi về thì nhà đầy ắp thức ăn vật dụng cho trẻ. Thỉnh thoảng, cô gái ẳm em bé ra trước nhà, ngồi xích đu, rồi để lên xe đẩy đi dạo.           Chừng hai tháng sau, ngôi nhà vắng người vắng trẻ. Cậu con trai của bà vẫn sống như một chàng hoàng tử rơm, không hề hay chuyện gì xảy ra, không biết hắn công tử thế nào mà ngay cả vợ con ra đi hắn vẫn dửng dưng như người không liên quan, như chuyện người ta, làm cô nực cười mà nghĩ người lạnh cảm trên đời nầy thật không phải hiếm hoi, ngày như đêm chè chén, trên người lúc nào cũng  mùi nồng nặc quen quen, chắc chè chén đã đánh mất hắn, bao giờ hắn mới tỉnh ngộ. Cô nghĩ cho xong,  rồi một buổi trưa nọ, cô ghé bưu điện gửi thư, tình cờ thấy hắn dung dăng bè bạn trên phố, làm cô không nghĩ không được, không lẽ hắn trọng bè bạn hơn mẹ và vợ con. Từ đó hắn biệt tăm.

            Nhà chung vách nên hơi bị phiền, nhưng cái phiền nầy từ nay có thể vơi đi, còn nỗi ưu phiền của bà mẹ thì như thế nào. Cô chưa biết làm gì trong lúc nầy, điều cô có thể làm được là cầu nguyện cho bà và con bà. Cô cầu nguyện xin Chúa thương xót, thương xót người mẹ phải làm ca đêm cực nhọc mà nuôi con. Thương xót đứa con trưởng thành mà tâm trí dại khờ.

             Cô thường gặp bà khi đi ra đi vào chăm sóc nhà cửa vườn tược. Cô nhìn bà mà thấy thương cho một người mẹ lớn tuổi, còng lưng. Bà không một tiếng than, không lớn tiếng cậu con trai, bà bảo, nó lớn rồi nói hoài nó không thích, lớn tiếng nó bực bỏ nhà đi. Bà bảo vì tôn trọng nó thôi thì bà làm cho xong chuyện. Bà bảo vì nó không có cha từ nhỏ, một mình bà vừa làm mẹ làm cha, làm mẹ chồng, làm bà nội, một tay bà, bà cố gắng hết sức rồi. Nó đã trưởng thành, hy vọng một ngày nó biết nghĩ mà thương bà. Cô hỏi, hy vọng nầy có quá mong manh, bà chờ cho đến bao giờ, nhỡ bà nằm xuống mà nó chưa nghĩ thì sao? Bà bảo, không có người mẹ nào không đặt hy vọng và niềm tin vào con cả, dù có chết đi vẫn tin sẽ có một ngày. Lời nói bà làm cô không cầm được lòng, cô nhìn bà hết sức thán phục  rồi bảo trên đời nầy nếu có sự không tầm thường, đều đó đáng dành lời cho các bà mẹ chịu thương chịu khó, chính là người mẹ không tầm thường như bà. Bà cười mĩm, chẳng phải hết thảy chúng ta từ bụi đất mà ra, bụi đất rất tầm thường. Cô bảo thưa vâng, bà quá khiêm nhường, Chúa sẽ ban phước cho bà. Rồi cô nhìn đôi bàn tay gân guốc nhám xạm mà bà đang xới đất trồng rau, cô bảo sự không tầm thường đằng sau sự tầm thường, nó thể hiện trên đôi tay và trái tim bà. Bà im lặng một hồi, sau khi xới đất, bỏ phân, bà trộn đều tưới nước đất mềm, bà rải những hạt cải theo hàng ngang rồi hàng dọc. Thấy đôi tay bà tỉ mĩ cô bảo, luống rau nầy chắc sẽ xanh tươi, ngon lắm. Sau khi tưới nước xong, cô một tay phụ bà dọn dẹp các dụng cụ, quay sang vòi nước rửa sạch... sau đó bà bảo cô ngồi cạnh bà trên hai chiếc ghế dựa. Cô lấy trong bao nhựa ra gửi bà mấy trái lê, trái cà, trái bắp. Cô bảo cây nhà lá vườn, bà dùng cho vui.

            Bà bảo, ngày xưa nó là đứa trẻ dễ thương, hồng hào, ngoan ngoãn, chỉ biết vâng lời mẹ, biết  giặt áo quần, biết tự dọn dẹp phòng ngủ, sơn nhà, sửa ống nước, đám cỏ ngoài sân một tay nó cắt từ hồi mười ba tuổi. Tự dưng sau nầy, nó ít nói chuyện với bà, mà thường gọi bạn bè lúc bấy giờ bà hiểu nó bước vào thế giới riêng của tuổi trẻ, nó cho tư tưởng bà lỗi thời không phù hợp. Bà thở dài, có thể hai thế hệ đã khác, nó là con trai sẽ chạy nhảy... nhưng dầu vậy bà là mẹ, nó là con. Bà bảo kiến thức có thể lỗi thời nhưng làm người thì bà hơn nó một cái đầu.  Kể từ ấy, sống chung ngôi nhà mà tình mẹ con xa cách. Nó bắt đầu thay đổi, nghe bè bạn, học bè bạn, nhà thờ nó xa vắng, tham gia nhiều cuộc chơi mà mỗi khi nhắc đến bà chỉ thở dài. Tiếng thở của bà làm cô cảm thông nỗi buồn bà cam chịu. Nghe bà nói đến đây thì cô hiểu ra “nó … không phải con tôi”. Nếu là con bà thì không phải sống như thế, càng không thể để bà gánh nỗi lo âu phiền muộn dài đăng đẳng như thế. Nếu là con bà thì biết nghĩ dùm bà, biết cư xử với bà, biết thương bà. Nếu chưa làm được gì cho bà thì ít ra phải lo cho bản thân, có tình có nghĩa với vợ, biết chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh. Cô chậc lưỡi mà không hiểu nổi sự vô tâm của hắn. Bà nhìn xa xăm bảo, tội lỗi làm mù mắt nó, ngày đêm cầu nguyện xin Chúa cho nó cơ hội ăn năn, trước nhất quay về với chính bản thân nó, thứ hai nhìn nhận Chúa nhân từ tha thứ bao nhiêu lần mà nó cần tái sinh. Bà tiếp lời, bà tin ánh sáng Chúa đâu đó vẫn đi tìm, chiếu sáng những tâm hồn khờ dại.

            Mùa hè năm sau, sau vườn nhà bà không còn hoa, không còn những chậu kiểng treo lủng lẵng. Không còn những luống rau xanh. Vườn tược nhà bà trông hoang sơ, cỏ dại um tùm. Cuối tuần cô không thấy bà như trước mà trò chuyện. Dường như không ai trông coi, thấy vậy một tay cô kéo máy cắt dùm đám cỏ cao kia. Sân cỏ nhà bà không rộng lắm mà cũng không phải hẹp, đâu đó lổm chổm vài rễ cây độn trên mặt đất, nhưng cô không thấy khó khăn gì, cũng vừa sức thôi.

            Mùa đông đã về, tiết trời càng lạnh về đêm, năm cũ đã qua, Năm Mới gần kề, cô dọn dẹp ngôi nhà, giặt giũ những tấm ra, tấm chăn bông, tấm thảm cho mới lại. Cũng thiết kế lại phòng khách, kê lại cái bàn, kéo sopha sang vách tường nhìn ra bầu trời mà ngắm tuyết rơi. Tấm màn trắng hạ xuống, cô treo tấm nâu đậm trước cửa sổ, tạo không gian ấm áp vào mùa đông. Sợi đèn vàng chi chít cô quấn kèm thông trên tay cầm cầu thang, đính vài nơ đỏ. Khi trang hoàng xong, còn dư lại mấy sợi dây đèn, cô nghĩ không biết bà có trang trí như mọi khi không, cô đứng dậy đứng gần cửa sổ liếc sang nhà bà nhìn tới nhìn lui cửa vẫn đóng, đèn tắt. Cô muốn gặp bà trò chuyện, sẵn dịp gửi vài dây đèn trang trí giúp bà. Nhưng năm nay không có cơ hội, hình như bà bận rộn chi đấy. Tình cờ, cô đi làm về vào một buổi chiều nọ, vừa đậu xe, tắt máy, thấy bà trong bộ đồ kín choàng khăn mà đi ra xe. Cô gọi với hỏi thăm vài câu, tuy bước chân bà vội, nhưng bà vẫn dừng lại tiếp chuyện với cô. Cô bảo muốn mang vài thức ăn cho bà. Bà hẹn cô chiều chúa nhật tuần tới, sau khi bà đi lễ về. Cô cười, dạ vâng, rồi bà đi khuất.    

            Sáng chúa nhật cuối năm, sau khi đi lễ về, cô làm một nồi phở thật nóng và thơm. Chiên mấy miếng chả giò mà bà rất thích, sau đó cô làm một phần phở và gói lại miếng chả giò nóng. Dầu cách nhau hai bước chân nhưng cô vẫn tươm tất trang phục áo ấm, rồi qua gõ cửa nhà bà đúng hẹn.  Bà mở cửa mời vào, rồi mời cô vào phòng ăn mà trò chuyện. Cô vui bảo, mời bà dùng thức ăn tươi còn nóng. Bà đi vào bếp cẩn thận lấy xuống cái tô, cái thìa, cái nĩa, vừa làm vừa nói, bà bảo cám ơn cô đã chăm sóc dùm đám cỏ hồi mùa hè bà đi vắng. Cô cười, dạ không có chi. Cô giúp bà một tay xếp rau ra dĩa, bưng vào bàn. Mùi thơm của phở làm bà hết lời khen cô khéo tay. Cô nhún vai cười xòa. Bà ăn ngon miệng, bà bảo chả giò thơm rau củ giòn ngọt, phở nóng thơm gừng và quế cay cay, ăn vào thì ấm lòng. Cô cười, hôm nay trông bà vui nhỉ, chắc bà đã ấm lòng phải không? Bà cười, ngày mai tôi đi Florida rước nó về.

            Đã hai năm, mỗi tháng bà mua vé bay xuống nam mà thăm cậu con trai. Bà bảo mỗi lần gặp nó nó xơ xác, gầy còm, mắt hụp bà không chịu nổi, không chịu nổi sự khốn khổ của nó trong xà lim lạnh. Càng không chịu nổi khi nó im lặng, phải chi nó có thể tâm sự những suy nghĩ và cảm giác của nó, nhưng bà vẫn hiểu, bà đọc được tâm tư trong đối mắt của nó, bà là mẹ nó mà. Bà bảo, xin Chúa cho bà chịu nỗi đau thay nó, để nó thanh thản sống an bình. Chỉ đọc cho nó nghe vài câu kinh thánh rồi cầu nguyện. Nhiều lần nó không chịu cầu nguyện. Bà vẫn kiên nhẫn, nói với nó một lời, kinh thánh là những lời tâm huyết mà bà muốn nó nghe. Thành ra, nó dạ vâng, nghe xong bà nắm tay nó cầu nguyện.  Bà quay sang nhìn cô tràn đầy niềm vui, nó chịu nắm tay bà cầu nguyện. Bà cười, đá hóa mềm, sa mạc nở hoa, và con người dù chai lỳ cách mấy cũng tan vỡ, ngoài Chúa ra ai có thể làm điều kỳ diệu nầy.  Từ những ngày hè nó mở lòng cầu nguyện làm bà cứ siêng siêng mà đi thăm mỗi tuần, cho nên cô thấy bà vắng nhà là vậy. Từ từ nó im lặng mà nghe lời Chúa, có khi nó nhíu mày đăm chiu suy tư chi đấy. Bà không hỏi tâm tư của nó, có hồi nó tự nói tự trả lời và bà hiểu điều đó. Nó bắt đầu bảo bà cầu nguyện, hết giờ thăm chia tay nó buông một lời làm bà cảm động không ngừng thương nó: I love Mom. Cô nhìn bà mà thấy nụ cười hạnh phúc của người mẹ, cô bảo xin Chúa ban phước cho bà. Bà mềm mại, nó sẽ thay đổi, mọi sự thay đổi để bước vào năm mới. Cô nhìn đôi mắt bà, bà tin chắc điều ấy ư. Bà cười hiền, không có việc chi Đức Chúa Trời không làm được. Chúa hiểu tấm lòng của bà. Nỗi cưu mang của người mẹ, đức tin của người mẹ, tình yêu của người mẹ.... chẳng nhẽ Chúa không đoái hoài sao. Cô cảm động mà không nén giọt lệ vỡ òa cùng bà. Cô cảm thông nói một lời, cô đã cầu nguyện cho bà và con bà. Cô tin rằng nó trở về mùa đông cũng xanh. Trời vào đông rồi còn gì.

            Giữa niềm vui nầy cô muốn chia xẻ cùng bà rồi bảo, cô muốn đưa bà ra sân bay vào sáng mai. Bà nắm tay cô cười hiền, bà tự lái xe đi, sẽ gửi xe trong sân bay, khi trở về luôn thể có xe cho bà và con. Khỏi người ra đón, bà bảo cô cứ lo việc của cô. Bà tiếp, cám ơn lòng nhiệt tình, cô hàng xóm tốt bụng. Cô mắc cỡ bảo, cô sống độc thân thì giờ rảnh rỗi tìm bà trò chuyện. Chừng vài giây, cô lại hỏi thế bà sẽ định làm gì sau khi đón nó. Bà đưa tay chỉ vào góc tường phòng ăn, đã chuẩn bị túi xách, vài bộ áo quần, đồ dùng cá nhân cho nó.... sau đó sẽ dắt nó đi ăn một bửa thật ngon nhà hàng nó tự chọn, trước khi về lại xứ lạnh nầy đưa nó ra biển Florida. Nó rất thích biển, thích chim hải âu, thích chơi lướt ván. Có lẽ sẽ ở lại một đêm, sau đó bà đưa nó đi thăm mộ cha, thăm anh em họ gần biển. Bà đã chuẩn bị và lấy một tuần phép.  Cô nhìn bà bảo, bà làm cô cảm động, bà thật chu đáo, một lần nữa vẫn không thể nói gì hơn, quả thật bà là người mẹ không tầm thường. Cô vui mừng ngồi gần ôm bà, Chúa thương mẹ con bà, ngàn lần chúc phước cho bà.

            Trong tuần, cô đi ra đi vào dòm ngó trông coi nhà dùm bà. Hôm tuyết rơi xuống, cô xúc tuyết ngay lối đi trước sân nhà bà, để dễ cho khách bộ hành. Sau đó cô rải muối cho mau tan, nhỡ trơn trượt khi đêm xuống kéo theo nhiệt độ âm xuống nhanh. Mong bà về mà sạch sẽ ngoài sân. Xe lớn đi qua cũng lùa tuyết sạch trơn chỗ đâu xe trước nhà bà.

            Tuyết lại rơi, tuyết nhiều hơn mấy hôm trước. Sáng sớm cô vén màn nhìn tuyết, tuyết lớn dần,  cô thấy một cậu thanh niên áo dầy cộm, đội mũ, mang boot cao ra sân cào tuyết phủ trắng chiếc xe trước nhà bà. Khi tuyết tan, chung quanh vẫn u ám màu xám bạt, mây mờ cả không trung, cây cối còi cọc trơ trụi khô cằn, nhà nhà mở sưởi cao khói bay nghi ngút trên các ống khói chung quanh con phố, mọi việc dường như dừng lại, sinh hoạt dừng lại, con người sống chậm lại, riêng đám cỏ bên nhà bà thì cứ xanh tươi, một mùa đông xanh riêng một góc trời, một ngôi nhà bé, rồi nhạc bên nhà bà cứ thánh thót vang rền như những ngày đầu.

                                                                                       KIM HÂN

270 lượt xem
Các bài trước
HÃY CHO NGƯỜI KHÁC BIẾT RẰNG HỌ ĐƯỢC YÊU THƯƠNG (12/12/2017)
MÙA THU CHẾT (22/12/2017)
MỘT NGÀY VỚI MS TIẾN SĨ NGUYỄN XUÂN ĐỨC (01/12/2017)
ĐÂU CÓ LẺ LOI ĐÂU - Truyện Ngắn Bão Biển (23/11/2017)
BIỂN THÔI VỖ SÓNG (23/11/2017)
CƠN BÃO VÀO THÀNH PHỐ (09/11/2017)
TRONG CƠN GIÔNG- TÔI NGHĨ (09/11/2017)
HÃY YÊN LẶNG VÀ BIẾT RẰNG TA LÀ ĐỨC CHÚA TRỜI (25/10/2017)
KHI NGƯỜI TA SỢ SỰ THẬT (16/10/2017)
Ở ĐÂU ĐÓ VẪN CÓ NẮNG (07/10/2017)
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
EM TIN NHẬN GIÊ-XU
 
Dưỡng Linh  
HAI NGƯỜI NHÀ GIÀU
 
Tạ Ơn Chúa  
KHOẢNG CÁCH ĐÃ ĐƯỢC NỐI LIỀN
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
THÁNG MƯỜI HAI QUÁ DÀI
 
VHope  
Thánh Nhạc Truyền Giảng: TIN MỪNG - Chi Hội Hòa Mỹ
 
Thơ & Nhạc  
ĐÓN MÙA XUÂN MỚI
 
Đức Tin  
TIN MỪNG CHO BẠN
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Tin Tức  
TRUYỀN GIẢNG CHO NGƯỜI KHIẾM THỊ
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 13/01/2018
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Kịch Cơ Đốc  
BỨC MÀN THÁNH
 
Nghiệm và Sống  
BỊ QUỶ ÁM ĐƯỢC CHÚA CỨU
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HÀNG DẠT - NẾP SỐNG MỚI Số Xuân 2018
 
Niềm Tin & Cuộc Sống  
NHỊN NHỤC - MS Lâm Văn Minh
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 12 - HƯƠNG NHANG VÀNG MÃ CÓ GÌ SAI?
 
Tài Liệu  
TRUYỀN BÁ PHÚC ÂM LÀ ĐỂ LẠI MỘT DI SẢN THUỘC LINH
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
CHÚNG TA CÓ ĐIỀU GÌ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
ĐỨC CHÚA TRỜI DIỆU KỲ
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 27
 
Hay & Lạ Từ Internet  
THỜI THẾ THAY ĐỔI
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC