Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016
















TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
Ngày 10/08/2018

 Kim Hân


Chiếc xe chậm lại, cô đưa mắt sang phải dò theo những con số của dãy nhà ngay mặt đường. Con phố tấp nập người qua lại ngang dọc, hẳn là nhộn nhịp. Từng cửa hàng hiện ra trước mắt, thời trang, đồ gốm, đồng hồ, nhạc cụ... Cô dừng lại một đoạn xa, đi bộ về tấm bảng hiệu của một tiệm tranh nghệ thuật “Beautiful Art”.

Cô vén tóc mở cửa, đôi giày bít nâu nhẹ nhàng bước vào. Không gian ấm áp, những sắc màu hình ảnh cả cách trang trí đập vào mắt cô đến nỗi không thể chú ý người bán hàng hay người đàn ông vẽ tranh. Quan sát tranh trưng bày, cô nhận ra một nơi là những cánh đồng phì nhiêu bát ngát khơi dậy một niềm thương nhớ. Một nơi là những bông hoa đủ kiểu, đủ màu, đa dạng, trình bày hấp dẫn và lạ đến nỗi làm cô liên tưởng những đời sống thật đang diễn ra. Phía bên kia là trung tâm thành thị sầm uất trong những khối vuông, khối tròn, mà không thiếu chiều sâu ý tưởng. Hai thế giới tương phản. Một bên hiền hòa thanh tịnh. Một bên nhà chọc trời đồ sộ như tri thức mở. Nhưng nhìn kỹ hơn ở hai thế giới đều có những sắc màu, câu chuyện của sắc màu.  Bỗng nhiên cô giật mình, hình như cô đi tìm cái gì đó trong ý định khác với hiện tại.

Chiếc áo măng-tô vướng nhẹ bức tranh treo lơ lửng trên giá kéo cô lại.  Tấm vải xanh lơ phủ tấm tranh như che đậy một hiện tượng hay là một sự kiện nào đó, cũng có thể rất đặc biệt... hiện ra trong tư tưởng khiến cô đý tò mò – là gì thế?

Cô lặng lẽ suy tư một hồi.

·        Chào cô

·        Xin chào – cô đáp nh

·        Cô hài lòng bức tranh nào không? Ý định của cô mua tấm nào? - cô bán hàng nhanh nhẩu, lanh lợi.

·        Đẹp lắm, tấm nào cũng đẹp,... nếu có nhiều tiền tôi sẽ mua hết.- cô cười đùa, hỏi cô bán hàng – thế còn bức tranh này – cô chỉ vào tấm vải phủ.

·        Chưa đến lúc chúng tôi trưng bày. Tôi tin một ngày không xa cô sẽ thấy nó.

·        Chắc một tác phẩm hay?

·        Tôi biết một điều... ông chủ của tôi rất tỉ mỉ với nó.

·        Bí mật ư?

·        Tôi hy vọng sẽ gây cho cô và khách hàng một sự bất ngờ.

·        Vậy..., tôi sẽ trở lại. - cô cảm thấy thích thú.

Cô bước sang một bên phòng tranh, âu yếm rờ rẫm từng nét cánh hoa lưu ly trĩu xuống chiếc bình đặt trên một mặt phẳng có ánh sáng chiếu vàng. Ánh sáng chung quanh trở nên lu mờ. Mảng tối phía sau chiếc bình làm hoa duyên dáng hiền hòa. Hoa lưu ly mỏng manh li ti không rực rỡ như hồng, không yêu kiều như tulip... mà trông nhẹ nhàng, dễ thương, dễ gây một cảm xúc đặc biệt. Do sự mong manh đã trĩu xuống, có thể lắng nghe một tâm trạng nho nhỏ nào đó, hoặc là nâng cái gì đó đang cần được nâng chẳng hạn. Cách trình bày bức họa tăng thêm vẻ đẹp và ý nghĩa... đã không ngừng khiến cô thích thú mà xúc động nữa.

 Cô gỡ tấm tranh xuống đến quầy trả tiền. Cô bán hàng dùng giấy gói lại, cho vào bao:

·        Hãy trở lại với chúng tôi.

·        Tạm biệt. - cô cười đôi môi cong vút.

Người đàn ông vẽ tranh tỉ mỉ với công việc, theo dõi hành vi cử chỉ cô gái khiến ông lấy làm lạ, từ phong cách đến ăn nói tao nhã. Ông gọi:

·        Này cô...

Giọng trầm ấm làm cô dừng lại:

·        Anh gọi tôi ư?

·        Có phải cô muốn xem tranh – người đàn ông chỉ về tấm tranh che phủ

Cô nhìn anh ta cười mỉm:

·        Vâng, anh là chủ nhân ư?

·        Hình như cô có cảm hứng với tranh thì phải?

Cô bình tĩnh:

·        Tranh là đời sống. Đời sống là nghệ thuật - cô quan sát căn phòng – tôi nghĩ anh là một nghệ nhân.

Tấm vải xanh lơ tháo xuống, hiện ra một khung hình khiến cô hết sức ngạc nhiên:

·        Wow. Thể loại này tôi chưa từng thấy.

·        Tôi thử phong cách chân dung hiện đại.

Cô quan sát thật kỹ:

·        Đối với tôi thế này... là đủ là đẹp.

·        Sao cô quả quyết như vậy?

·        Về mặt chuyên môn tôi không rành như anh, nhưng về nội dung và ý tưởng thì tuyệt vời.

·        Nhưng cô có biết tôi vẽ nó chỉ mới nửa đường thôi!

·        Vậy, đoạn còn lại là gì? - cô thích thú khám phá.

Anh im lặng, kéo hai chiếc ghế lại gần bức tranh, mời cô ngồi trò chuyện.

·        Cô uống nước gì?

·        Dạ, nước suối.

Tay cầm hai bình nước mát, anh ôn tồn ngồi xuống thở một hơi nhẹ. Cô nhìn anh mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt vuông rắn rỏi nghiêm nghị mà tình cảm.

·        Phải mất bao lâu vẽ tấm này vậy anh?

·        Bao lâu... hình như rất lâu... đến nỗi tôi không nhớ ngày khởi đầu nữa.... cô có tin không? - anh nhiệt tình.

·        Làm nghề như vậy làm sao anh sống? - cô quan tâm – à, khuôn mặt người đàn ông này trông hiền từ khoan dung và một nét buồn.  Phải một vĩ nhân? - cô quay sang nhìn anh ta tỏ vẻ thắc mắc.

Anh cười hiền:

·        Vĩ nhân sống một đời bình thường là gì?...

·        Là gì? - cô lắng nghe.

·        Vĩ đại.... cô nghe có hay không?

·        Vậy thì sao anh không vẽ một con người toàn diện,... có tay có chân và cả thân hình... khoác một bộ trang phục thật sang trọng như một bá tước hay vị lãnh tụ nào đó...

·        Tôi không ngờ cô hỏi cắc cớ - anh mỉm.- tôi từng nghĩ sự toàn diện này,... nhưng nếu tôi vẽ... sẽ làm khách hàng lui đi.

Cô tỏ vẻ không hài lòng:

·        Anh bảo sao? Khách hàng lui đi... vậy... ý anh nói... người ta không thích người đàn ông vĩ đại này sao?

Anh nghiêm nghị mà chua xót:

·        Rất tàn nhẫn... tôi không muốn sự tàn nhẫn ấy sống lại.

·        Có phải... người tàn phế? - cô chợt xao lòng - xin lỗi... tôi... không cý...

Anh bỏ qua ý nghĩ của cô, anh bảo:

·        Không phải, cái chết của người rất kinh hoàng mà tôi không tài nào vẽ lại được... Tôi muốn vẽ người ở một góc độ nhân văn, tạo sự mến mộ, gây chú ý cảm tình... đó cũng là cách tôi tri ân người.

·        Vì thế, anh chọn sự toàn diện trên khuôn mặt mái tóc ư. - những ngón tay thon dài nhẹ nhàng rờ rẫm tấm tranh, cô rung động.

·        Cô thật tinh ý, vậy cô làm nghề gì? Viết lách hay một nhà biên kịch? - anh hòa nhã.

·        Không như anh nghĩ, tôi là ca sĩ không chuyên - cô nhún vai.

·        Một ca sĩ tìm hiểu những bức tranh... hẳn là một tấm lòng – anh cười.

·        Anh quá lời. Tôi chỉ cảm thấy đời sống là nghệ thuật. Tôi đi tìm cái đẹp.

Nói xong cô quay lại nhìn tấm tranh một cách say sưa.

·        Anh bảo, chưa xong ư? Vậy... chừng hai tuần nữa tôi trở lại được không?

·        Được chứ, cửa luôn mở tiếp đón cô bất cứ lúc nào - anh cười - Tôi sẽ cố gắng mỗi ngày vẽ một chút, một chút.

Cả hai cảm thấy thích thú cuộc gặp gỡ này. Cô suy tư điều gì đó man mác trong lòng. Còn anh, nhìn về tấm tranh cúi xuống, pha màu tiếp tục vẽ.

Về đến nhà, cô giở tấm tranh vừa mua treo ở phòng khách. Phòng đã có hai tấm, thêm một tấm nữa thì thêm trang nhã, dịu dàng. Cũng là hoa, là tấm phong, mỗi loài hoa sắc màu hình dạng riêng biệt. Tạo cảm giác riêng biệt thích thú.

Cô lặng lẽ rờ rẫm tấm tranh hoa lưu ly lần nữa, hoa đã trĩu xuống tận mặt phẳng trông dịu dàng như  một con người trĩu xuống nâng một thứ gì khác lên một cách mềm mại ung dung hiền hòa. Có thể nói như nước như sông như biển cả. Cô miên man nghĩ về tấm tranh dang dở của người họa sĩ làm cô bồi hồi, không ngừng suy tư. Cô ước mong sẽ thấy toàn diện. Nếu cô khám phá sự tỉ mỉ duyên dáng ấy tuyệt vời đến dường nào thì mặc cho giá bao nhiêu cô cũng mua.

 O0o

“Beautiful Art”. Cô ngư
ớc lên chăm chú đường nét nghệ thuật màu sắc giản dị, chất liệu từ vải bố làm cô cảm thấy gần gũi như những thứ bình thường đời sống hay làm vướng víu tay chân. Chính vì sự bình thường gây chú ý cảm hứng.

Một chút khác lạ. Một chút ánh sáng. Một thế giới trong khối óc người đàn ông. Con sông xuôi dòng là mạch nước êm ả ngọt ngào. Bức tranh trở nên nhân văn sống động.

·        Hay quá! - cô thốt lớn tiếng.

Người đàn ông theo dõi từ những bước chân đầu tiên, cô gái để tâm bức tranh bao lần thì anh ta đý cô bấy nhiêu lần, anh bước gần bên cô vui bảo:

·        Cô thấy gì?

·        Thế giới loài người rộng lớn như thế này mà hiện hữu trong khối óc một con người. Vậy đây là nhà hiền triết hay một nhà khoa học. Nhưng... đan vào con sông yên tịnh giữa bầu trời xanh mát bao la, chảy dài vô bờ bến... làm cảm giác con người yên bình đến diệu kỳ.

Cô quay sang hứng thú hỏi:

·        Giá bao nhiêu? 

Anh ngạc nhiên trước sự thích thú của cô:

·        Nhưng... chưa xong.

·        Anh nói gì.... thế này là quá tuyệt vời - cô cảm thấy hài lòng.

·        Hôm nay vẽ được một chút khác ngày hôm qua. Ngày mai vẽ một chút khác ngày hôm nay. Nhìn về tương lai thì vô cực,.. biết bao giờ mới xong... vẽ mãi chưa đủ.

Cô hạ giọng đi vào tiềm thức, anh là người tỉ mỉ, chăm chỉ với công việc. Quả là một nghệ nhân.

·        Anh tỉ mỉ quá... Có những bức tranh ta vẽ cả đời. Đó là một sức hút diệu kỳ mà ta theo đuổi. Tôi cũng vậy... tôi say sưa hát, hát ngày hát đêm, vừa làm việc vừa ca hát, cảm thấy sung sướng được hát. Được làm việc mà mình thích... vậy thì hạnh phúc nhất rồi – cô cười - Tôi nghĩ... không chỉ riêng tôi... niềm vui ấy cũng đã khiến anh quên mình.

Nói như vậy, một ca sĩ không chuyên sao, mình nghĩ... hơn cả chuyên nghiệp. Vì ca sĩ chuyên nghiệp chưa chắc có những cảm xúc hiểu biết như cô ấy. Anh suy tư. Cô gái thanh thản tiếp lời:

·        Quên mình làm một việc mà không bao giờ chán, thôi ngừng nghỉ, thôi mệt nhọc, thậm chí quên cả cái ăn cái mặc, thì giờ và mọi thứ chung quanh... Thì giá trị ấy không nhỏ đâu.

·        Vậy... cô biết tôi vẽ ai không?

·        Tuyệt vời...?

·        Yêu nhất trên đời.

·        Ý anh.... người duy nhất – cô ngước mắt âu yếm nhìn bức tranh và cô hình dung người ấy là ai.

Thấy tấm lòng ngưỡng mộ và đầy nhiệt tình của cô gái, anh bộc bạch:

·        Người đã cứu tôi trong một tai nạn

·        Vậy sao! … tôi cũng được cứu một lần thoát chết. - bỗng dưng từ khóe mi rơi nhẹ giọt nước trong vắt.

Anh ngẩn ngơ nhìn cô muốn giơ bàn tay hứng giọt nước bị đánh rơi, anh trìu mến :

·        Hình như tôi và cô đang đi một con đường.

·        Đường nào cũng hẹp... gặp gỡ là duyên. Người và người có duyên thì hay.

Anh cười, ôn tồn:

·        Đây là bức họa mà tôi vẽ cả đời.

Cô im lặng nhìn sâu vào đôi mắt anh, anh bảo:

·        Với cô thì tuyệt vời. Còn tôi luôn thấy thiếu sót.

Cô khoan thai:

·        Vì thiếu sót...  nên bao giờ cũng đẹp phải không?

·        Ý cô.... tình yêu là thứ gì đó còn thiếu sót ư?...

·        Thiếu sót đến nỗi người ta có thể tôn thờ tình yêu ấy. Anh nghĩ trên đời có tình yêu bất diệt không?

·        Một người để mình yêu,... nếu đánh đổi cả thế giới này cũng không thể đền đáp công ơn người.

·        Anh nói như vậy, quả là người hết sức lớn lao.

·        ... nếu mất người thì mất tất cả, mất cả thế giới, mất cả cuộc đời.

·        Ý anh... mất người thì mọi thứ trở nên vô nghĩa... câu nói này dường như anh đã rất thâm sâu.

Cô tiến gần nhìn anh như một người hiểu chuyện, cô muốn anh nói thật ra, chứ dường như cô biết người từ hồi xưa và người đã biết cô khi còn trong trứng.
 

·        Tôi đến đây nhiều lần, chúng ta chỉ thảo luận một vấn đề. Cho đến giờ này anh chưa nói cho tôi biết người là ai.

·        Người là Giê-xu. Chúa tôi. Người vẽ tôi bằng sinh mạng. Tôi vẽ người bằng cả cuộc đời tôi.

·         Tôi ...tôi sẽ hát cho người cả cuộc đời tôi.

Hai ánh mắt nhìn nhau. Anh ngẩng ngơ nhìn cô gái khuôn mặt tròn, mắt sáng, tóc xõa bờ vai, chiếc áo măng-tô màu ki phủ dài gót chân không sao che đựơc dáng dấp người con gái mảnh khảnh thon thả mà rất bình tịnh. Anh thả mình mời cô cùng ngồi tâm tình.

·        Có bao giờ cô nghĩ sự gặp gỡ của chúng ta như một sự sắp xếp vô hình không?

·        Và... cả câu chuyện cũng do sự sắp đặt này ư! - cô thâm thúy.

·        Tâm đầu ý hợp... bốn chữ này giờ tôi hiểu ra... thật sâu sắc.

Cô im lặng tự nhủ:

·        Lời nói của anh ấy.... đã làm mình không thể kiềm chế được.

Anh trầm tư yên lòng, bỗng anh quay sang hỏi cô:

·        Hồi nãy... cô nói sẽ hát cho người phải không? Thế thì mời cô đến nhóm chung và tôn vinh Chúa nhé.

·        Tôi... phải về hỏi ý kiến Mẹ.

·        Cha mẹ tôi... và cô sẽ chọn ngày đẹp gặp nhau.

·        Chuyện gì?

·        Chuyện chúng mình.

·        Anh nghĩ... giữa tôi và anh có chuyện gì sao? - cô thẹn thùng đỏ mặt.

·        Thì cô đã đến đây nhiều lần, cô theo tôi cả đoạn đường.

·        Những điều anh nghĩ không phải điều tôi nghĩ đâu?

·        Ý tôi là... giữa chúng ta có chuyện gì phải không? … để mà tôi biết sẽ làm gì.

·        Làm gì? Anh làm gì nói tôi biết để tôi về thưa Mẹ tôi biết làm gì, lúc đó tôi biết làm gì mà nói anh biết sẽ làm gì...

Anh cười ngẩn ngơ.

Tình yêu không kể thời hạn mà trong đó những giấc mơ được vẽ nên, những giấc mơ đã hình thành hoặc chưa hình thành, nhưng hình như đang diễn ra thậm chí đã đi qua một thời. Trong tiềm thức, ta nhìn nhận đó là giấc mơ đẹp có thể rất lý tưởng, là giấc mơ có mục đích biết đi đâu nơi nào về đâu. Và lẽ đương nhiên luôn được bàn tay tinh xảo, khối óc tỉ mỉ thực hiện hết cả một cuộc đời. Đó là giấc mơ gì vậy...???

KIM HÂN 

483 lượt xem
Các bài trước
SÂM CẦM KHÔNG TIẾNG HÓT - Diên Vĩ (04/07/2018)
MƯA THÁNG SÁU PHƯỚC LÀNH (01/06/2018)
QUYỀN NĂNG CỦA ĐÔI CÁNH (19/04/2018)
TRĂNG TRÔI TRÊN SÔNG - Diên Vĩ (31/07/2017)
LỐI ĐI NGAY DƯỚI CHÂN MÌNH - Thiên Quốc (24/06/2017)
ÔNG TRỜI CÓ MẮT NHƯNG CÒN ĐỢI - Hải Yến (22/06/2017)
NHƯ DÒNG SÔNG TRÔI – Diên Vĩ (01/06/2017)
NHỮNG HỒI CHUÔNG GIÁO-ĐƯỜNG - Nắng Hạ (30/05/2017)
ÁNH SAO CÔ ĐƠN - Diên Vĩ (27/05/2017)
NGÀY MAI TÔI SẼ CHẾT - Thiên Quốc (01/03/2017)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 25
 
Truyện Ngắn & Tùy Bút  
TẤT CẢ... CHỈ BỞI ƠN CHÚA
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Dưỡng Linh  
HỎI VÀ ĐÁP LỜI KINH THÁNH
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TRONG QUÁN CÀ PHÊ STARBUCKS
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA PAUL MCGUIRE
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
Tin Tức  
NHÀ TÌNH THƯƠNG - Huyện Thạnh Phú, Tỉnh Bến Tre
 
VHope  
Sứ Điệp: Ơn Trời | Mục sư Phan Vĩnh Cự
 
Thơ & Nhạc  
"ẢI MỸ NHÂN"
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 17/11/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Israel & Greece's Trip - April 2019
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
HỘI ĐỒNG GIÁO HẠT HOA KỲ - Chương Trình Nam Giới 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Tài Liệu  
Cố Mục Sư PHẠM XUÂN THIỀU (1942-2002)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC