Vườn ÊĐen Mới | Truyện Ngắn & Tùy Bút
















HẢI ÂU LIẾN THOẮNG
Ngày 26/08/2018

 Kim Hân


Từng cơn sóng vỗ bờ. Bờ cát dài trắng mịn hòa vào nhịp sóng tạo nên âm thanh và hình ảnh đẹp. Biển đã vắng người, còn lại bước chân của sóng và gió vi vu.

       Ê, nãy giờ bao nhiêu tấm rồi, cho coi với, có tấm nào đẹp không?

       Khoan đã... anh tránh ra... hải âu, hải âu... - Nghị đẩy Cao sang một bên, cố cầm máy bắt cho được cảnh này.

Chiều lòng, Cao nép mình, tựa lan can hóng gió. Nghị mải mê biển trời một hồi, đến lúc thỏa mãn thì dừng lại.

       Ủa, sao đứng đây?... xin lỗi nha... bịnh nghề nghiệp – Nghị nở nụ cười đàn ông.

       Biết mà... này, ăn kem đi – Cao chuyền Nghị ly kem chocolate.

       Tụi mình kiếm chỗ ngồi cái đã. Hàng ghế bên kia, đi đi... - Cao quan sát kéo Nghị theo.

Hơn một giờ tản bộ ở boardwalk. Chân rã rời tìm ghế ngồi. Thưởng thức những tấm hình vừa ghi lại và cả ly kem mát. Đoạn phim đẹp diễn ra. Vui sướng, thích thú.

       Thế này là nghệ thuật. Tôi nghĩ anh làm nhà làm phim được rồi – Cao cười tươi.

       Chụp chơi thôi, lưu lại cái đẹp thì thích.- Nghị quay sang vỗ vai Cao – còn anh, ra đây chỉ chọc người ta cười thôi hả?

       Làm gì bây giờ, anh biết tôi không tài như anh.

       Nhưng anh đã làm tôi cười. Trên đời này không phải ai cũng cho được nụ cười – Nghị đùa.

Nghị còn đang diễn thuyết, Cao chú ý nghe một âm thanh.

       Này, anh có nghe gì không? Một giai điệu.

       Ừ, hình như tiếng violin.

       Nét nhạc hiện đại. - Cao vô tư.

       Uyển chuyển như thác đổ. Quả một tay không vừa.

       Thế nào là thác đổ, anh tưởng tượng hơi nhiều.- Cao quay sang Nghị – nhạc vui là vui, tôi cảm thấy vui... Nè, chắc anh coi phim ảnh nhiều quá bị nhiễm.

       Không phải, tại anh không biết thôi... chứ âm nhạc là tiếng nói của biển, núi rừng... và cả lòng người.

       Anh nói gì... tôi không hiểu nổi... biển là nước, núi là đá... lòng người là xương là thịt... - Cao chậc lưỡi - Thôi... thôi... thôi được... tôi chịu thua... anh hay triết lý... tôi thì thực tế đơn giản.

Cao phân bua. Nghị vừa nghe Cao và nghe một cái gì đó khác.

       Này, anh nghe gì nữa không?

   Ôi Rap. Loại này tôi không mấy hứng thú, ồn ào và cả câu chuyện.... - Cao tỏ vẻ bực dọc một cách khôi hài.

       Câu chuyện thì sao? - Nghị thắc mắc.

       Anh hỏi tôi... nhưng thật ra... anh đã có câu trả lời rồi.

Tiếng loa vang rền phá tan bầu không khí hai người. Một loạt câu nói, truyện, thơ Rap được vang dội. Tất cả mọi vật dừng lại, người đi bộ đổ dồn về một nơi. Cao và Nghị cũng chạy theo. Vì quá đông người, không thể chen vào nhìn cho rõ, Cao và Nghị đứng xa xa mà nghe.

       Hình như họ đang truyền đạo – Cao liến thoắng.

       Ừ, bằng Rap – Nghị thích thú.

       Hồi nãy, tôi vừa nghe thì không thích. Nhưng bây giờ tôi cần mở lổ tai coi họ làm gì đây – Cao không ngớt.

       Anh nói nhiều quá... để tôi thưởng thức.

Một sự im ắng khó hiểu tưởng đã cắt ngang câu chuyện hai người. Nhưng im lặng là một điều hay để lắng nghe, không chỉ thưởng thức mà mở lòng. Giai điệu thiên đàng bay bổng giữa bầu trời thênh thang của biển và hải âu... bay vào cả thế giới nho nhỏ của hồn người, nơi hay chôn giấu những tâm trạng.

       Ồ... Amazing Grace... Ơn Lạ Lùng... – Cao trầm trồ.

       Thánh Chúa Siêu Việt nữa  – Cao trố mắt ngạc nhiên.

       Hay quá! – Cao cầm mấy đồng bạc, định chạy qua giúp người chơi nhạc.

       Này, cất tiền vào, anh có thấy cái thùng nào trước mặt họ không? - Nghị chăm chú - Người ta đến đây để truyền đạo, không phải gây quỹ đâu.

       Nhưng chơi hay, nói giỏi... phải thưởng... ai mà nghe không khơi khơi chứ! – Cao nhanh nhẩu.

       Từ từ... coi sao đã – Nghị gằn giọng.

Lời nói của Nghị làm Cao lấy lại bình tĩnh. Một sự im lặng cắt ngang.

       Anh có thấy chuyện gì đang xảy ra không?

       Chuyện gì?

       Hình như Giăng Báp-tít đang sống lại – Nghị đăm chiêu.

       Ừ... Chúa ở cùng họ... – Cao nghiêm chỉnh – nhưng...biển và nước đều ở đây... có ai làm báp-tem đâu?

       Anh nhìn kỹ đi... bao nhiêu người nán lại nãy giờ làm gì?

       Thì... nghe…

       Họ lắng nghe, thắc mắc, họ được phục hồi... còn xin số điện thoại... anh thử nghĩ... ai sẽ làm báp-tem cho họ?

       Ừm… Chúa.

       Như vậy... không phải niềm vui làm một sứ giả sao...? - Nghị cười tươi.

Cao liến thoắng nhìn trước nhìn sau nhìn Nghị nhìn lại mình. Cao mạnh miệng:

       Đằng đó hai người đàn ông. Đằng này cũng hai người đàn ông... Tụi mình đến đây làm gì vậy?

       Anh quên rồi sao?.. đây là biển...tụi mình đi nghỉ mà.

       Ý tôi.... sau này tụi mình sẽ làm gì cho Chúa... ít ra không vô tích sự... ngồi đây tán gẫu.

Nghị im lặng, Cao bày chuyện:

       Anh nghĩ... cuối tuần tụi mình ra chợ Việt Nam giảng Tin Lành không?...anh coi thử tôi  làm thế này... – Cao cuộn tấm giấy thành chiếc loa đứng phắt dậy bước ngang bước dọc rao truyền mạnh mẽ.

       Loa loa loa loa... nghe đây nghe đây... ngày Chúa sắp trở lại... ai nấy hãy ăn năn, cáo trách tội lỗi, hãy trở lại thờ phượng Chúa...  nếu không cửa địa ngục sẽ nuốt hết thảy kẻ không tin... nhất là những kẻ hay thờ hình tượng... loa loa loa loa... - Cao buông giọng ngộ nghĩnh nhấn nhá từng lời từng chữ - anh thấy tôi làm được không?

       Hahaha... nè... tôi cho anh hay... anh truyền giảng kiểu này coi chừng ăn hột vịt... - Nghị nửa đùa nửa thật.

       Sao vậy? - Cao nhăn mặt.

       Anh quên văn hóa người Việt rồi sao. Chúng ta làm cách khác.

       Thế nào?

        Anh đó nha... coi chừng bị mất gốc.

       Anh... làm tôi mất hứng.

       Anh tưởng... truyền giáo đơn giản lắm hả... không phải muốn làm là làm đâu.

       Ừ... bấy lâu tụi mình đi nhà thờ như cưỡi ngựa xem hoa... phải làm cái gì cho Chúa chứ... anh coi... 2 thanh niên trẻ kia nhiệt tình siêng năng dường nào... còn tụi mình thì hơi bị già rồi đấy... chả lẽ...chỉ có hai bàn tay trắng thôi sao... coi không được phải không? - Cao nóng lòng vung vẩy.

       Anh bị bịnh tự ái à?... như vậy không hay đâu.

       Không phải, tôi thật lòng đấy... cảm thấy mình vô tích sự.

       Hahaha... - Nghị cười ngất.

o0o

Hải âu từ biển ùa vào lượn qua lượn lại, sà xuống lối đi, Nghị bèn giơ máy ảnh chộp nhiều tấm, tấm đứng, tấm ngang, tấm nằm... làm Nghị nghiêng ngã đủ kiểu.

       Coi bộ... anh làm bạn hải âu được rồi đó... Cảnh này đâu có gì mới -  Cao xụ mặt

Mặc kệ Cao dông dài, Nghị ôm máy ảnh lăn lộn trên ghế, xuống sàn, lối đi.

       Anh làm việc kiểu này thiếu khoa học... đây là boardwalk chỗ đi bộ... không phải phim trường đâu...  - Cao cằn nhằn - coi chừng... nhỡ anh có bề gì, một mình tôi đây sao mà lo nỗi...

       Nè, cả đời không kiếm ra mấy kiểu này đâu... anh để tôi yên đi nha... - Nghị vừa cao giọng vừa miệt mài với chiếc máy ảnh.

Tiếng chân bước gần làm hải âu bay mất đất. Bình thản ngồi dậy Nghị đưa mắt nhìn một cách nuối tiếc.

       Này, anh coi, hải âu cũng có tầng lớp... mới sanh thì tự bắt cá kiếm ăn... loại này chỉ bay sà mặt nước. Lớn một chút kiếm ăn ở bãi biển. Còn hải âu quý tộc... ăn McDonald's – Cao khều Nghị -  Anh không thấy sao... chúng thèm từng miếng khoai tây chiên mình thảy cho... la hét ơi ới... hải âu à... đại bàng thì đúng hơn.

Nghị bật cười sảng khoái.

       Anh đúng là... hải âu thì ở biển, sao anh phân biệt... chúng muốn bay đi đâu thì bay, dừng chổ nào thì dừng, muốn kiếm ăn ở đâu tùy chúng, việc gì anh lo... - chợt một con bay vèo ngang đầu Cao. Nghị ngước lên ngập ngừng – hải âu... nếu chúng biết nói thì sao nhỉ?

       Nè, anh đừng nói chúng đi truyền giáo nha.

Nghị còn bâng khuâng. Cao vỗ vai Nghị.

       Tôi nói trúng tim anh rồi phải không?... nghe hơi... là tôi biết ngay.

Nghị hạ giọng:

       Làm một loài chim có gì hay... tôi nghĩ... chúng còn có đời sống đẹp hơn tụi mình.

       Gì...?

       Lại đây... coi nè - Nghị và Cao dán mắt vào máy ảnh.

       Chúng chỉ bay, ăn những thức ăn của thiên nhiên, ngủ trên một nhành cây nào đó... vậy mà đôi cánh tự do có thể bay khắp chân trời... đời sống của nó để lại bao điều thú  vị.

Nghị cười mỉm:

       Nếu hải âu biết nói nữa... chúng sẽ nói gì?

       … là những thông điệp xuất chúng – Cao hiểu Nghị.

       Tôi nghĩ... thông điệp của chúng… sẽ làm thế giới này đảo điên mất.

       ... hèn chi... anh dám liều mạng lội một cú ngoạn mục.

 Tâm đắc Cao gợi ý.

       À, thử gửi mấy tấm hình cho hội thánh có thể dùng làm powerpoint hoặc bỏ lên Google làm tài liệu, bộ sưu tập về biển.

       Google à... trên đó thiếu gì hình!

       Đúng vậy... nhưng tôi nghĩ... ảnh có chất lượng thì... không phải dễ tìm.

       Ừ... anh có lý.

       Huống hồ gì... anh liều thân ngoạn mục như vậy... hình của anh... tôi nghĩ... đắt giá đó nha.

       Vậy... còn anh?

       Tôi à... chỉ làm trò hề cho thiên hạ thôi...

       Trò hề gì chứ...

       Thôi... không được đâu... từ trong ra ngoài ai cũng gọi tôi là hề... bây giờ phải nghiêm nghị chỉnh tề... hồi nãy tôi thử truyền giảng mà còn bị anh chê... thì thử hỏi tôi làm được gì? - Cao phân trần.

       Ai bắt anh nghiêm chỉnh chứ. Nè, anh đừng có khiêm nhường, khiêm nhường quá lố hay cao ngạo quá lố đều là một sự giả dối...

Nghị thuyết phục:

       Chúa cho anh tánh hài hước vui vẻ... thử hỏi bao nhiêu người có tánh này trong 10 người đàn ông chứ... người ta nghiên cứu bảo chỉ số IQ cao lắm đó.

       Vậy sao...! nghe anh nói vậy... ban đầu tôi thấy mình như trò hề... nhưng lời nói của anh làm tôi cảm thấy tự tin rồi đó.

       Tôi đây còn ganh tị… nhiều khi muốn cười, cười không nổi.

       Anh khác tôi khác... hai tụi mình tánh tình khác nhau... hợp lại làm bạn.

       Này, anh có nghĩ... hãy tích lũy hết những chuyện cười mà anh có được viết lại, lưu lại.

       Để làm gì?

       Anh nghĩ coi... dĩ nhiên phải có mục đích... cái này anh hỏi Chúa chứ sao hỏi tôi – Nghị hóm hỉnh.

       Tôi là bạn thân của anh... tôi nói một lời... nụ cười không phải ai cũng cho được. Anh chưa từng nghe sao... bao nhiêu người xin nụ cười... mượn nụ cười... thậm chí... lượm nụ cười...

       Ý anh... 1 nụ cười là 10 thang thuốc bổ... “lòng vui vẻ là một phương thuốc hay” chứ gì!

       Từ trước tới giờ anh tích lũy bao nhiêu thang thuốc bổ? ... tôi nghĩ... anh còn hơn bác sĩ nữa đó.

Cao bước đi thoăn thoắt trên boardwalk. Nghị ôm máy ảnh rượt đuổi không kịp thở. Hải âu từ biển ùa vào. Nghị gọi Cao, cả hai tấp vào tựa lan can, ngước mắt lên trời cao gió biển và hải âu. Cao im lặng lắng đọng. Nghị nhìn hải âu trầm tư vì đôi cánh rộng dài là sức mạnh.

       ... Bay một đôi một đàn thì hay – Cao thích thú.

       Anh thử nghĩ... hải âu bay khắp chân trời... nếu chúng biết nói... biết cười... ngay cả biết hát... biết chơi nhạc chơi violin nữa... thì...

       Chẳng khác gì những thiên thần của Chúa...!

       Nếu điều đó xảy ra... thì sao nhỉ...!?

Cao bật người giơ ngón tay, nhướng chân mày, thổi vào không khí hài – Thì...sao... nhỉ...?

Cả hai ngộ nghĩnh cười xòa:

       Thế... giới... này... đảo... điên... chứ... gì...!!!

KIM HÂN

209 lượt xem
Các bài trước
KINH NGHIỆM ĐỂ ĐƯỢC SỐNG LÂU (15/08/2018)
KẺ SĂN MỒI (27/07/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (5) (03/07/2018)
CHÚNG TA CHỈ ĐI NGANG QUA THẾ GIỚI NẦY (27/06/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (4) (19/06/2018)
NGÀY TỪ PHỤ: Thực Thi Vai Trò Của Người Cha (17/06/2018)
CÓ NHỮNG NGƯỜI CHA (12/06/2018)
ISRAEL - ĐỒNG HỒ THIÊN CHÚA ĐANG CHUYỂN ĐỘNG (30/05/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (3) (27/05/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (2) (19/05/2018)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 11&12 MS Lê Kim Duyệt
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA PAUL MCGUIRE
 
Dưỡng Linh  
HỎI VÀ ĐÁP LỜI KINH THÁNH
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI RẤT YÊU CHÀNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Tin Tức  
NHÀ TÌNH THƯƠNG - Huyện Thạnh Phú, Tỉnh Bến Tre
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
VHope  
Đôi Mắt Sam-Sôn - Bùi Caroon
 
Thơ & Nhạc  
"ẢI MỸ NHÂN"
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 10/11/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Israel & Greece's Trip - April 2019
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
HỘI ĐỒNG GIÁO HẠT HOA KỲ - Chương Trình Nam Giới 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Tài Liệu  
Cố Mục Sư PHẠM XUÂN THIỀU (1942-2002)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC