Vườn ÊĐen Mới | Truyện Ngắn & Tùy Bút
















XƯƠNG BẢO VỆ
Ngày 27/09/2018

 Kim Hân


Bạn thân mến! 

Một gã đàn ông khi có vợ rồi sẽ sống như thế nào? Có phải mọi sự biến chuyển một trăm tám mươi độ như các bạn tôi kể lại. Hay là đời sống mất tự do, bị nhiều thứ ràng buộc? Một hôm tôi và người bạn  tâm sự chuyện đàn ông ở một góc cà-phê, anh ta tỏ vẻ buồn bã đau khổ. Nếu hôn nhân khổ như vậy tại sao con người vẫn tìm đến. Nếu mất tự do và ràng buộc thì thế nào là tình yêu là hạnh phúc. Tôi nghe anh ta và tìm cách tháo gỡ. Nhưng thực tế, tôi là gã đàn ông không hay ho gì. Tôi khám phá những điều thú vị hậu trường câu chuyện, khi tôi nắm chắc chìa khóa chiếc Toyota RAV-4 (2018) trong tay.

Chìa khóa bất ngờ. Chiếc xe mới toanh cũng bất ngờ. Một số tiền đã trả bất ngờ. Tôi tra chìa vào ổ, nổ máy... lướt sa lộ.... cái cảm giác ngồi xe mới đã và sướng. Sướng, vì tôi chưa bao giờ mua xe mới. Không phải túi tiền lủng, mà tôi thấy không cần thiết trong khi đó những thứ khác lại cần hơn.

Để kể bạn nghe về chiếc xe bất ngờ thì trên tay tôi đang cầm quyển sổ tay 40 trang 40 ngày. Dẫu rằng  quá khứ đã khép lại nhưng hay tiếp diễn như sờ sờ trước mắt, lật đi lật lại, đọc và nghiền ngẫm.

Đó là lệnh của cha. Nghiêm chỉnh sáng thức dậy, đọc 1 trang. Sau đó thực hiện những lời khuyên. Ngày thứ nhứt, thứ nhì... thứ năm... những trang giấy nhắn nhủ về bổn phận làm chồng và kèm theo lời hứa của Chúa “Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn. Sự thành tín Chúa thật là lớn lắm”. “Hãy yêu vợ như chính mình”. “Ta đã chuộc ngươi, dùng dây nhơn tình và xích yêu thương mà kéo ngươi đến”. “Này là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra”.

Làm xong việc ở sở, sau đó vùi đầu vào việc nhà. Không dám phô trương chỉ chút xíu cố gắng thôi, đâu có gì to tác. Ráng làm người chồng thực hiện nghĩa vụ số 1.  Ích ra để nàng nể và trọng. Số... hơi trớ trêu. Nàng tỏ vẻ không quan tâm. Nhà sạch, chén sạch, tươm tất vậy mà tim nàng đóng băng. Nàng lạnh lùng vì chúng tôi rơi vào tình trạng xung đột mâu thuẫn.

Tiếp tục sang trang 6, 7, 8... 14 và thực hiện nghĩa vụ. Thức dậy sớm hơn một giờ, pha ly cà-phê nóng, làm bửa ăn sáng. Chập chờn chờ đợi bước chân nàng để tỏ lòng nhiệt thành. Tiếc thay tôi nhận lời từ chối rủ lòng. Buồn và tức, đổ ly cà-phê, dẹp bàn ăn.

Gọi cha

- 14 ngày... nước trôi qua cầu

- ... 40 ngày

 

Ngày 17... hút bụi, dọn dẹp nhà cửa, giặt mền ga.

Ngày 18... đặt thêm đèn ở bồn rửa chén.

Ngày 19... thay thùng nước nóng hư.

...

Ngày 21... lặng lẽ mang xe nàng ra trạm hút bụi, lau chùi.

...

Ngày 23... nàng thường dùng trang phục ở JC Penney. Tôi chọn bộ áo ấm và khăn choàng mới cho nàng. Trời vào thu.

Ngày 27... tôi vào tiệm hoa chọn những màu hoa dịu dàng mà nàng ưa thích. Mang về trưng bày phòng khách. Đặt lọ hoa giữa bàn, điện thoại reo.

 

- Tôi là luật sư

Chợt bồi hồi. Ổng nói nửa câu. Tôi biết sự việc mà ổng sẽ đề nghị. Tôi cúp máy vô lịch sự. Thất thần đột quỵ. Còn gì mà phải lịch sự đối với kẻ chỉ gầy công hoài mong.

Cha chạy đến vỗ về. Đi dạo với cha ra vườn và khuôn viên. Mặt trời bấy giờ lên cao trên đỉnh. Nắng đã gắt hơn. Không còn gì để bám víu, ngoại trừ thập tự giá của Chúa Giê-xu. Hai chân tôi không vững nữa, hình như bị chuột rút. Thiết tha kêu cầu. Khóc, khóc ra máu.

Lồng ngực rỗng mà cứ nặng dần như những cơn lốc xoáy quay cuồng trong bể chứa không cách chi ra khỏi. Xương sườn mong manh yếu dần, cong vẹo, sắp gãy. Tôi chợt nhận ra những cánh xương sườn Ngài bị dập vùi bằng những mũi đâm, gãy đổ. Treo lặc lìa giữa hông. Tan vào không gian. Âu yếm những nhánh xương yếu ớt không còn điểm tựa nào. Lấy độc trị độc hay lấy yếu trị yếu, không rõ cái nào yếu hơn, trọng lượng bao nhiêu hay sức chịu thế nào. Tôi hình dung nhánh xương yếu ớt lặng lẽ bắt ngang nhánh xương gãy đủ năng lượng chống đỡ làm cho ngay lại, ổn định. Một quá trình trao đổi hóa học, phân tán biến đổi tạo ra chất vôi trắng cô đọng - khúc xương mới. Tôi cảm nhận nhánh xương bảo vệ trong hơi thở bao dung của Chúa.

 - Con đã làm hết mọi cách. Đấy là cách tốt nhất ư?

 - Tiếp tục làm theo nghĩa vụ,  mặc kệ cô ấy quyết định thế nào.

Ngày 36... nàng nhốt mình trên giường. Tôi gõ cửa vào làm việc, hy vọng tìm cớ bắt chuyện, vừa lom khom, vừa ngẩng xem nàng. Nàng bất động.

- Em làm sao thế, khỏe không?

- Không sao...

Giọng nàng thều thào đứt từng hơi. Tôi bỏ việc quay lại cử chỉ chăm sóc. Đo nhiệt độ. Nàng cảm sốt.

- Uống thuốc đi.

Nàng ngậm viên thuốc rồi thở dài quay mặt vào trong lạnh lùng. Lồng ngực vẫn còn thở, thoi thóp dù yếu ớt vẫn cố gắng, còn hy vọng nào cứ ráng mà hy vọng. Một chút nho nhỏ biết đâu hóa hoa cương.

Ngày 40 qua đi, ngày 41, 42, 43... không chuyện gì xảy ra. Tôi vẫn làm việc bình thường, mặc kệ nàng, nhưng làm sao mặc kệ chung một cánh cửa chung một ngôi nhà, khi dáng dấp nàng đâu đó ngoài vườn, chiếc ghế bàn ăn. Nàng như liễu rũ bên bờ suối mà không con suối nào, chỉ là tương tư nỗi nhớ của một gã “lìa vợ” một quãng thời gian. Gần đó mà xa, khoảng cách như tấm màn mỏng không thể  xuyên qua. Tôi từng ao ước trở nên vô hình để xuyên vào trái tim nàng trí óc nàng mò mẫm xem cái gì trong để tôi lội cú thủ thuật làm cho mềm. Đá nở hoa, hoa đã dâng, chiều chuộng cả một vùng trời. Ngước lên trời cao... màu xanh biếc trong vắt thênh thang vô tận. Ánh sáng nhấp nháy tia sáng hình thập tự. Mảnh xương hông treo lặc lìa còn đó... âu yếm mảnh xương trần thế.

Ngày 45... người quản lý gọi tôi cho hay hình như nàng đợi ngoài cổng công ty. Tôi ngẩn ngơ lo âu tin vui hay buồn không biết nữa. Hơi bồn chồn, thoạt tiên nàng trở lại tìm tôi. Được phép ra ngoài. Bình thường thôi. Nàng làm tôi hơi sững sờ trong chiếc đầm đỏ giày bít đỏ. Nàng đứng đó chờ tôi, bàn tay rung, môi bậm, mếu máo.

- Em... xin lỗi...

Tôi rụng tim lùng bùng lỗ tai, không rõ nàng nói thêm những gì... chỉ nhìn nàng rơi lệ thì tôi đủ choáng váng muốn ôm nàng vào lòng. Xương sườn sắp gãy, lồng ngực thoi thóp. Tôi lấy hết nghị lực bằng một hơi thở thật sâu để những chiếc xương bơm đủ oxi như khung sắt rắn chắn... Cầm giữ nàng. Bảo vệ nàng. Cho nàng cảm giác an toàn.

- Cám ơn anh...

Không hỏi lý do gì cả, hỏi thêm nàng sẽ khóc, lường trước nàng gặp phải chuyện gì gây xúc động. Đó là lý do Chúa đưa nàng trở về bên tôi.

- Anh là người chồng tốt...

Nàng khóc hết nước mắt vào tôi. Hãy để nước mắt nàng chảy đi... chảy vào lồng ngực nầy, một bể chứa hết nổi khổ nàng, may ra xoa dịu trái tim nàng.

 -Không có gì...

- 20 ngàn usd... đối với em lớn quá... từ trước tới giờ em nghi ngờ anh... tha thứ em... Mẹ nói cám ơn anh chiếc giường và xe trượt thang. Không có chiếc giường máy móc mẹ phải nằm viện cho đến bao giờ.

Tiếng nấc của nàng làm ấm lòng tôi. Nàng lại mặc cảm khiến tôi nát lòng. Khủng hoảng không chừa hôn nhân nào cả. Lột da để tái hợp là một sự biến hóa của hôn nhân.

Bạn thân mến.

Những câu ghi nhớ 40 ngày hẳn còn đấy, lật qua lật lại, từ cũ, chữ cũ nhưng hình ảnh mới trong Chúa Giê-xu. Bạn có thể ngờ rằng tình yêu thương là động cơ duy nhất tái hợp hôn nhân không. Chính vì động cơ lớn lao ấy tại thập tự giá, tình Trời bao la mà kéo tôi lại gần. Cách của Chúa gây xúc động những mảnh xương rạn nứt được dựng nên mới và hôn nhân cũng vậy.

Tôi cảm thấy làm mọi việc để nàng nể mà trọng thì chưa đủ, nhiêu đó chỉ có thể tạo quyền lực. Thế thì khác gì ở công sở tạo quyền lực uy tín với cấp trên để có vị trí nào đó. Công sở thì cần. Nhưng đối với nàng là một sự tàn nhẫn, chả khác gì vợ chồng là công sở với một mớ công việc. Vậy, tôi biến mình thành hôn nhân công nghệ.

Tôi cảm nhận nàng là  “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra”. Là chiếc xương sườn thiếu sót bên đời tôi. Cả hai ra từ Chúa. Chúa đưa nàng về bên tôi, vào trong đời tôi, sống trong tôi như một bạn đời. Hai là một. Ba cũng là một. Nàng cần được bình yên bao nhiêu thì cả hai cần an toàn bên những mảnh xương bảo vệ của Chúa bấy nhiêu.

Tôi cầm chìa khóa xe Toyota RAV-4 một ngày sau đó nàng tặng tôi, bất ngờ như món quà.  Tôi cảm thấy sướng và đã. Cảm giác của gã đàn ông làm việc vì khúc xương sườn. Ngồi xe mới, hỏi nàng trả bao nhiêu. Mới trả 3 ngàn usd. Còn lại trả góp 5 năm. Bổng dưng đôi mắt nàng xanh. Tôi á khẩu. Tuy nhiên, tôi vui vì nghĩa cử dễ thương mà lâu nay mong chờ.                 

KIM HÂN

159 lượt xem
Các bài trước
THÔNG ĐIỆP CỦA CÁC VÌ SAO (21/09/2018)
TÌNH YÊU CỦA CHÀNG THANH NIÊN GIA-CỐP (17/09/2018)
NƠI MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ LẶN (29/08/2018)
HẢI ÂU LIẾN THOẮNG (26/08/2018)
KINH NGHIỆM ĐỂ ĐƯỢC SỐNG LÂU (15/08/2018)
KẺ SĂN MỒI (27/07/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (5) (03/07/2018)
CHÚNG TA CHỈ ĐI NGANG QUA THẾ GIỚI NẦY (27/06/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (4) (19/06/2018)
NGÀY TỪ PHỤ: Thực Thi Vai Trò Của Người Cha (17/06/2018)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 11&12 MS Lê Kim Duyệt
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA PAUL MCGUIRE
 
Dưỡng Linh  
HỎI VÀ ĐÁP LỜI KINH THÁNH
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI RẤT YÊU CHÀNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Tin Tức  
NHÀ TÌNH THƯƠNG - Huyện Thạnh Phú, Tỉnh Bến Tre
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
VHope  
Đôi Mắt Sam-Sôn - Bùi Caroon
 
Thơ & Nhạc  
"ẢI MỸ NHÂN"
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 10/11/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Israel & Greece's Trip - April 2019
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
HỘI ĐỒNG GIÁO HẠT HOA KỲ - Chương Trình Nam Giới 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Tài Liệu  
Cố Mục Sư PHẠM XUÂN THIỀU (1942-2002)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC