Vườn ÊĐen Mới | Truyện Ngắn & Tùy Bút
















SUNG RỤNG RỒI BÀ ƠI!
Ngày 08/10/2018

Kim Hân


Tình cờ em ghé ngang góc nhỏ bình yên năm xưa. Em thay đổi thì góc nhỏ đổi thay. Liếc qua bên đường ngôi nhà vàng đục in trong trí.  Đi thẳng về cánh cửa. Cánh cửa nâu sòng chầm chậm kéo ra en éc.

Bà ngồi bệt trên chõng, bước vào ngồi xuống, em cười mỉm.
       Bà nhớ con không?
       Mày là thằng nào?
       Dạ, bù xù. 

Bà nhìn em cố tìm ra trong trí nhờ, bà lẩm bẩm co hai ngón tay đếm ngược đếm xuôi, đôi môi sậm đen tiếng được tiếng mất.
       Hai trăm, năm ngàn,... một thằng, ba con,... chó, chim, cá - bà chỉ lên trần ngơ ngác.
       Bà không nhớ con sao, con là bù xù.
       Con đến thăm bà, bà hãy tỉnh lại đi -  em nắm đôi tay gầy nức nở.

Bàn tay gầy xanh xao chạm vào mắt, má, luồn vào tóc em, xoa xoa làm tóc thêm xù. Bà bật cười hả hê,  “thằng bù xù”, bà mạnh tay đẩy em ra, em chới với không kịp đỡ.
       Bảnh bao, lịch lãm, trông mày ngon cơm - bà  dỗi - bấy lâu không thèm đếm xỉa bà lão nầy.
       Bà làm con hết hồn, tưởng bà điên – em ngơ ngẩn
       Ừ, chắc tới ngày đấy con, đứa nào cũng lớn rồi đi cả, đi mà không về hỏi sao bà không điên.
       Bà bảo thế thì oan cho con... con  đi mới có tương lai.

Bà khoan thai tiến gần cửa sổ, kê lại chiếc ghế, thu dọn cái bàn, quan sát bù xù:
       Mày sống ở đâu, làm gì?
       Cám ơn Chúa Trời làm phước cho con. Số... là con gặp một ông ở nhà thờ... dạy con học việc... ông chủ tử tế ạ.

Bà biểu môi:
       Mày cả tin người, coi chừng bị lừa.
        Bà nghỉ xem... bụi đời cũng có ước mơ  chứ bà... may mà con gặp ông chủ tốt bụng.
       Mày được người ta giúp đỡ thì ca tụng... đời lắm người tốt hả con!? - bà trách - mày không về thăm ông già sao... bỏ ổng tao coi không được... mang tội bất hiếu.
       Dạ, con rất áy náy... nhiều đêm nhớ ổng... năm lần bảy lượt khăn gói... nhưng...
       Thế nào?  Bà mẹ kế sao !?
       Ngôi nhà ấy... không có sự bình yên, bà nghĩ họ chấp nhận con ư! - em buồn rượi.

Thương cho một số phận lao đao. Bù xù về thăm bà, làm bà mừng. Bà đánh trống lãng:
       Hồi nảy... mày nói ông chủ... thế nào?
       Dạ, ông chủ con à... ông tử tế, chưa làm gì con buồn – bù xù nhanh miệng.
        Lần ấy ông bảo ông cần người giúp việc, đại khái dọn dẹp, lau chùi. Có chổ ăn ở... cơ sở mộc bụi bặm, hàng ngày con đi ra đi vào dọn dẹp, khiên từng cây gỗ chất một chỗ, phụ việc lặt vặt. Ông bảo gì làm nấy. 2 bửa cơm. Tối đến con ngã lưng trên chiếc ghế bố. Ông nuôi con chó bẹc-rê cao to, con hay đùa giởn với nó, chạy ra chạy vào trông nom cơ sở cho ông. Cuối tuần ông cho con ít tiền xài vặt.

Bù xù chớp mắt, nói tiếp:
       Con làm việc được năm bảy tuần, ông hỏi có muốn học nghề thì ông dạy... con thắc mắc, làm gì có tiền mà học... ông bảo, chuyên tâm học, sau này đi làm ông cho trả góp... thành ra con cố gắng vừa học vừa làm... mỗi ngày cầm cái bào, bào bào, cưa cưa từng miếng gỗ, lục đục cái bàn cái ghế. Con cảm thấy vui.

Bù xù cười:
       Tối đến ông dắt con đi nhà thờ chung hai thằng con trai ông. Con được học chữ phổ cập ban đêm. Ban đầu vào trường con mặc cảm vì già đầu. Ông bảo con phải chứng minh sự “già đầu” với mấy đứa bạn. Nhiều lần con chán nản vì theo không kịp, học sao khó quá khổ quá. Ông  động viên nhắc nhở con như đứa con trong nhà. Bởi tình thương của ông thêm cho con nghị lực và ý chí. Con hết sức cố gắng không phụ lòng ông. Tuy chưa xuất sắc nhưng bây giờ con đọc báo được rồi ạ.

Bù xù hồn nhiên bảo:
       Hai con trai ông là bạn của con, tụi nó hiền ngoan, hay chơi đá banh, tụi nó có đội banh của thanh niên trong nhà thờ. Mỗi khi đi tập hay lôi con theo. Con khoái chí, từ từ con gia nhập vào đội banh luôn – em nhìn bà – bà biết không, những người có đạo hay chơi đàn ngày đêm ca hát. Tiếng hát của họ bay bổng đâu đâu như trên trời đấy bà. Thấy tụi nó chơi đàn, con tò mò học lén. Tụi nó vắng nhà, con chụp cây đàn khảy khảy. Tình cờ ông thấy, ông hỏi nếu muốn học nói tụi nó chỉ cho, thế là ông bảo hai con trai dạy con đàn, vui lắm bà.

Bù xù lại say sưa:
       Chừng vài năm sau, con 18 tuổi, tự nhiên một loạt câu hỏi ở đâu xuất hiện như những bóng mây bạc ngang đầu, dừng lại, không tan biến. Dần dà con cảm thấy đó là bóng mát an nhiên mà sống. Con hỏi ông một điều, bao nhiêu người cần việc sao ông không lựa, ông lựa con - một tên bụi đời. Ông không sợ con trộm cướp hư hỏng sao. Bà nghĩ ông nói gì?
       Nói gì? - bà chú ý.
       Ông im lặng. Sự im lặng làm con khó hiểu. Chưa tìm câu trả lời. Nhưng... 5 năm làm việc trong nhà ông, ông không làm gì con buồn cả.
       ... im lặng là câu trả lời.  Con cái chả bao giờ hiểu lòng cha mẹ – bà cười hiền tâm trạng người mẹ.

Bà nhìn bù xù gọn gàng sạch sẽ, lời ăn tiếng nói lễ độ. Bà cảm thấy vui cho thân phận bù xù. Tưởng lang thang, chết mất đầu cầu xó chợ, bị người giàu mua bán biệt tăm xứ người.

Bà đưa ngón trỏ dí vào đầu bù xù:
       Mày có phúc.

Bù xù lật ngửa đôi tay:
       5 năm, bà nhìn tay con đây, rắn chắc khỏe mạnh. Con không còn lang thang, có việc làm, con đi lễ thường xuyên, vui lắm bà. Nhờ Chúa cả, Chúa cứu con.

Nắm tay bà cười hiền:
       Con nói bà nghe Chúa thương bà, bà tin Chúa đi, bà đi nhà thờ nhé. Có Chúa trong tâm bà sẽ thấy cuộc đời rất ý nghĩa.
       Cái thằng, bày đặt dông dài. Thế Chúa của mày cho tao bát cơm à?

Bà giựt tay lại làm bù xù chưng hửng. Bù xù bình tĩnh, nghĩ bụng đã nói thì nói cho hết. Nói hết lòng hết dạ. Ruột gan có gì nói hết. Miễng là nói hết cả tình thương như Chúa thôi.
        Có Chúa thì có tất cả. Không phải chờ sung rụng đâu,... nhưng thực tế sung rụng,... rụng quá nhiều đấy bà... bà thử nghĩ xem,... không khí để thở,... nước uống,... ánh sáng mặt trời,... hoa quả, cây cối.... nếu không ta sống bằng gì?

Em bước từng bước gần vách tường, cạnh chiếc giường gỗ, ngồi xuống rờ rẫm mảnh gỗ nhẵn bóng, ngước lên nhìn bà:
       Nếu không có đất không có đá làm sao xây những ngôi nhà... không có cây làm sao có giường ngã lưng... không có bông, làm sao thợ dệt ra những tấm vải may áo che thân những đêm đông về... không có cây sứ trước nhà thì làm sao có bóng mát... đó là sự sống con hưởng hoàn toàn miễn phí ...Thế thì làm sao không nhớ ơn Trời, làm sao quên ơn cội nguồn.
       Mày nói không khí để thở thì tao đồng ý, chứ nước uống, nhà ở, giường nằm phải trả tiền.

Nghĩ một thí dụ, bù xù tinh ý:
       Giữa sa mạc không nước, không thức ăn, không nhà ở cả bóng mát... mà ôm một túi bạc thì có nghĩa gì phải không bà!?

Bà ngập ngừng bảo:
       Sống... nhờ thiên nhiên.
       Dạ vâng... tiền bạc và thiên nhiên, bà nghĩ điều gì có trước?
       Thiên nhiên tự nhiên mà có, chứ không tiền lấy gì sống - bà khẳng định.

Bù xù thiết tha:
       Chả ai biết nguồn gốc của thiên nhiên, không tìm ra giải đáp, cho nên... người ta bảo tự nhiên có. Từ ngày con đọc Kinh thánh con hiểu ra, sự bao la diệu kỳ trật tự của thiên nhiên... hẳn do bàn tay lạ lùng chạm vào sắp xếp,... hẳn là đôi mắt tinh túy nghệ thuật vẽ những sắc màu... hẳn là khối óc sáng tạo tuyệt vời từng hình dạng núi non, biển cả,... từng loài thú đồng cho đến chim trời cá biển, đến từng con vật nhỏ nuôi trong nhà và... những mâm cơm.

Đôi mắt long lanh, bù xù hạnh phúc cười hiền:
    Cơm canh thịt ngọt... hoa quả từ vườn, vào nhà... ngào ngạt hương thơm... quả ơn Chúa... ơn Chúa không kể hết đâu ạ.

Hai gò má ửng hồng, bà nhìn, bù xù tiếp tục say sưa kể:
       Cho đến con người là tạo vật anh linh. Tạo vật biết nói, biết cười, đùa giỡn, biết suy tư, đi đứng làm việc. Loài vật của linh hồn hay yêu, hờn dỗi và khối óc tinh túy,... trong đó có con và bà... Tuy mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười,... nhưng suy cho cùng là nguyên bản của Chúa bà ạ.

Bà đơ người, chớp mắt, em thật tình bảo:
       Con được ông chủ mang về dạy dỗ, ăn học, đi nhà thờ suốt 5 năm qua,... con hiểu ra Chúa dùng ông cứu cuộc đời con... chứ con không tài cán gì... tất cả chỉ bởi  Chúa thương xót.

 Bà lần mò pha bình trà ấm, bà bảo em qua bên bàn ngồi xơi nước, bà bảo:
       Mày mất tích bấy lâu, lời lẽ trông như học ở xa về.
       Dạ, bà quá lời,... con biết ơn Chúa, chia xẻ cùng bà,... ngoài bà con còn ai!  – em thẩn thờ nhìn ngang dọc trên dưới - ngôi nhà màu vàng này... làm con tưởng nhớ một thời.

Đôi mắt đăm chiêu về một ký ức đã qua làm em bồi hồi:
       Chúa rất quan tâm bà.

Nâng ngụm trà, bà tỏ vẻ ngạc nhiên:
       Mày cứ bảo Chúa thế này thế kia,... Chúa của mày có can hệ gì với tao mà mày bảo quan tâm, ...quan tâm chuyện gì?

Bù xù tình cảm thân thiện:
        Bà đã làm một việc hết sức lớn lao.

Bà sượng người cười hiền như hoa thơm dịu dàng nở trên đôi môi, bà bảo:
       Chân lắm tay bùn việc gì lớn!

Bù xù trìu mến:
       Con tưởng đã chết bờ chết bụi... nhờ những miếng khoai bà cho... nếu quên... thì con đâu thể ngồi đây trò chuyện được ạ.

Bà ngồi đối diện, ướt mắt, thằng bù xù hồi đó lặng im, bị mắng mỏ chửi rủa,... bà nhẹ giọng:
       Mày... không hận bà chứ.

Em nhìn bà cười mỉm. Đôi môi khô khốc, nếp nhăn khuôn mặt bà làm em bùi ngùi, dầu gì đi nữa bà  đã từng cho em một thời, không phải cao lương mỹ vị... những miếng khoai không to tác gì mà việc bà làm mới đáng kể đáng ghi ơn. Hồi đó bà sống nhờ nồi khoai trước nhà, thỉnh thoảng có thêm bòn bon, mít, đu đủ... phụ ông nuôi ba người con ăn học. Bà không phải người cao sang giàu có, nhưng bà cao sang trong cách ăn ở và trái tim bà. Tần tảo nuôi con, nhà cửa, vườn tược, vừa kinh tế, vừa con cái... em bậm môi, quả là một người mẹ. Em nhận ra vĩ đại không ở đâu xa trên mây mà ngay tầm mắt. Đã vậy, bà gìn lại một chút chia cho mình, thằng bù xù. Đơn côi, chưa biết tình mẹ là gì. Những bài văn bài thơ đọc được, giờ đây em hiểu ra tình mẹ thật cao cả.

Bù xù giựt mình, đưa tay nhìn đồng hồ:
       Bà ăn gì chưa?
       Nhà có cơm, mày ở lại dùng, tụi nó đi hết, chả đứa nào ngồi ăn chung cho bà vui.

Bù xù nhanh nhẩu:
       Hình như quán hủ tíu bà Ba bên đường đắt khách. Con gọi hai tô nhá.
       Tao quen ăn ở nhà,... nếu mày không chê bà nghèo... thì đừng khách sáo.

Nói xong bà từ tốn ra sau bếp, bù xù gải đầu, rời chổ ngồi, đứng dậy, thọt tay vào túi quần, lùi lại vài bước, định chào bà ra về, chừ có dịp đến thăm nữa, thấy ngại đi làm chứng không muốn làm phiền bà.  Nhìn bà tha thiết, bà cũng như người mẹ, bà mời thật tình. Hiểu ý bà, nghĩ có thể ở lại thêm vài giờ trò chuyện sẽ tiếp tục thuyết phục bà tin Chúa. Các anh chị  đi xa, ít về, thôi thì ở lại.

Bù xù  theo sau bà ra bếp, miệng nói tay làm, từng động tác cử chỉ của bà chậm lại, so với ngày xưa bà khỏe mạnh có thể vác bao gạo, gánh từng gánh nước, đi đứng nhanh gọn. Hôm nay bà chậm lại. Bù xù giúp bà dọn mâm cơm. Bù xù mở bao xếp những quả chôm chôm đỏ ỏng vào dĩa, bù xù bảo mùa hè chôm chôm ngọt, bà dùng cho vui. Hai bà cháu vào bàn, bù xù rót ly trà chén cơm đôi đũa trước mặt bà. Bà từ tốn nâng đôi đũa, cái chén, bù xù gắp cá cơm, tôm rim vào chén bà. Bà cầm đũa coi khó quá, bù xù đưa chiếc muỗng. Bà múc từng thìa hết sức khó khăn, tuy vậy bà vẫn cố gắng cho hết bát cơm nóng. Bù xù quan sát bà mà xao lòng. 5 năm qua mọi sự đã đổi thay.
       Bà ơi,... mỗi ngày con đến thăm bà!
       Gớm, mày cứ lo việc của mày.

Chiếc chõng bà thường ngã lưng, gió mát, cây sung bên hông nhà vẫn cao to, bóng mát. Gió nhẹ lùa vào, bà nằm im đánh một giấc. Em ra sân, ngồi dưới gốc cây. Em ngước lên những nhành cây đâm ra tứ phía, dài lớn, cao ngồng. Hình như vào mùa, sung trĩu quả, sung chuyển màu.  Nghe hương thơm dậy cả sân vườn. Bù xù lặng người, nhắm mắt, thì thầm với Chúa những lời dịu dàng. Cầu nguyện cho bà. Cám ơn Chúa được trở lại là dịp nhớ lại tháng năm qua, dịp để nói về Chúa yêu thương bà. Bù xù vui bà mở lòng lắng nghe. Mong bà sẽ tin Chúa. Đó là việc mà bù xù có thể làm được trong lúc này, gọi là hiếu kính bà.

Nghe hương thơm dậy ở sóng mũi, ươn ướt trên trán và mái tóc,  bù xù chợt tỉnh, quẹt ngang mũi mùi sung thơm ngọt. Bật dậy nhìn chung quanh, sung rụng liên hồi... lộp độp... bịch bịch.... Trái nguyên đỏ ỏng, trái chín mùi vỡ ra như quả trứng bẻ đôi.

Vội chạy vào nhà, vung vẫy tay bà:
       Bà ơi dậy!

Một giấc yên bình, bà mở mắt:
       Tưởng mày đi mất đất rồi... việc gì vội!
       Sung rụng đầy sân! bà ra xem.
       Ừ,... mùi thơm đã hai ngày, dấu hiệu sung chín.... Mày bảo rụng rồi à.
       Vâng, đầy sân.

Bà từ tốn đứng dậy tiến gần cửa cái, nhìn xuống sân, cười:
       Ngày trước ba nó chọn ngôi nhà này chỉ vì thích mấy cây xanh trước nhà, một bên là Sứ, một bên là Sung. Bên này cho hoa thơm, bên kia cho trái ngọt. Vậy mà gần 30 năm rồi. Hồi trước ông lấy sung làm thuốc. Ông mất đi, tụi nhỏ lớn đi xa, chả ai lượm sung nữa.

Sung đỏ ỏng đầy sân, bà hiền:
       Nhà này chỉ có sung có trái, từng chùm từng chùm, khi chín thì một loạt, rụng một lèo. Vừa thơm vừa ngọt, mát nhà mát cửa. Chỉ cần vài trận mưa rào thì cho lá xanh, bóng mát. Kỷ niệm một thời, thời đó vui chứ không như bây giờ.
       Sung rụng làm con nhớ ơn Chúa diệu kỳ... ban mọi thứ cho con người... có người lượm, có người không.... dù lượm hay không thì Sung Rụng rồi phải không bà!

Bà im lặng nhìn sung rụng, nhìn bù xù chốc lát. Bà từng bước chậm luồn ra sau nhà, ngó từng nhành cây, chim đậu, chậu đất nhỏ, ngó chung quanh bờ đất, ngó từng cái lu. Bà chợt nhớ những cơn mưa rào, nhớ những quả bòn bon. Nhớ từng miếng đất bà trồng bà tưới, bà đào bới những củ sắn, củ khoai. Bà nhớ từng miếng khoai trao cho bù xù. Bà quay lại nhìn bù xù nghĩa tình làm ruột bà co thắt... 

Bà im lặng, bà nghĩ về thời gian vắng bóng bù xù, gặp lại như đứa con xa nhà trở về, cung cách như một trai tráng lễ nghĩa. Nó nói đi là tốt, đi mới có tương lai. Bà gật gù, tương lai nó khả quan, bà mừng như bà hàng xóm con trai bảo đi học, đi làm chi đấy... mỗi khi về nhà bên đấy đèn sáng, tiếng nói tiếng cười rôm rả. Bà nghĩ lại, trông nó lù đù trước đây, tưởng khờ khạo, thế mà đã đổi đời cầu tiến. Bà ngạc nhiên chẳng lẽ nó về mang theo một thông điệp. Bà cười bụng, trông nó vui sáng sủa lanh lợi hơn ngày trước. Thằng bù xù giờ nhìn không ra.

Bà ngẩn ngơ tự hỏi, Chúa của bù xù thế nào mà nó có được ngày hôm nay. Chu choa, nó thật may mắn, gặp quý nhơn, phước phúc. Bà chơm chớp đôi mắt, vậy thì ông chủ của nó chắc là người đàng hoàng tử tế. Chúa của nó sao đấy... nó tôn sùng.

Bù xù theo sau bà:
       Bà nghĩ gì thế?

Thấy bà im lặng, bù xù tha thiết:
       Bà tin Chúa đi, Chúa cứu rỗi linh hồn bà.

Bà quay lại quả quyết:
       Ừ, để tao đi nhà thờ, coi có thật như mày nói không!

KIM HÂN

288 lượt xem
Các bài trước
XƯƠNG BẢO VỆ (27/09/2018)
THÔNG ĐIỆP CỦA CÁC VÌ SAO (21/09/2018)
TÌNH YÊU CỦA CHÀNG THANH NIÊN GIA-CỐP (17/09/2018)
NƠI MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ LẶN (29/08/2018)
HẢI ÂU LIẾN THOẮNG (26/08/2018)
KINH NGHIỆM ĐỂ ĐƯỢC SỐNG LÂU (15/08/2018)
KẺ SĂN MỒI (27/07/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (5) (03/07/2018)
CHÚNG TA CHỈ ĐI NGANG QUA THẾ GIỚI NẦY (27/06/2018)
TÌM VỀ BÌNH YÊN (4) (19/06/2018)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 11&12 MS Lê Kim Duyệt
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
TÔI VẼ NHỮNG GIẤC MƠ
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
NÔ-EN ĐÃ ĐẾN RỒI
 
Tạ Ơn Chúa  
LỜI CHỨNG CỦA PAUL MCGUIRE
 
Dưỡng Linh  
HỎI VÀ ĐÁP LỜI KINH THÁNH
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
TÔI RẤT YÊU CHÀNG
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Tin Tức  
NHÀ TÌNH THƯƠNG - Huyện Thạnh Phú, Tỉnh Bến Tre
 
Đức Tin  
CÁC NGƯƠI PHẢI SANH LẠI
 
VHope  
Đôi Mắt Sam-Sôn - Bùi Caroon
 
Thơ & Nhạc  
"ẢI MỸ NHÂN"
 
Góc của Ađam & Êva  
Làm Sao Để Tin Tưởng Tấm Lòng Của Chúa Khi Ngài Yên Lặng
 
Phát Thanh Tin Lành Ontario  
PHÁT THANH TIN LÀNH ONTARIO 10/11/2018
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
Israel & Greece's Trip - April 2019
 
Nghiệm và Sống  
CUỘC ĐUA ĐẾN NAM CỰC
 
Tin Lành Media  
HỘI ĐỒNG GIÁO HẠT HOA KỲ - Chương Trình Nam Giới 2018
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
TKGĐ 17 - PHẠM TỘI MÀ KHÔNG SỢ?
 
Tài Liệu  
Cố Mục Sư PHẠM XUÂN THIỀU (1942-2002)
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Hay & Lạ Từ Internet  
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC