Vườn ÊĐen Mới | Sưu Tầm
















ĐẮNG CAY - CÔ ĐƠN
Ngày 21/03/2019

ĐẮNG CAY

Nữ giáo sĩ Amy Carmichael, người Anh, đã hầu việc Chúa tại Ấn đồ lưu lại lời thơ như sau:

Ai kia ngồi bàn Jesus quá đông,
Nào kẻ thân cận Ngài?
Nhưng khi được ban cho chén đắng cay,
Thêm kinh khiếp ghê thay!
Hiếm có kẻ bên Chúa cất tiếng ca,
Cùng thức canh trong vườn ;
Không ai cùng Ngài đêm ấy thức canh,
Lúc Chúa đang sầu thương!
(Theo điệu Thánh ca 77 của HTTLVN)

-

Một trong những hình ảnh mà Kinh Thánh dùng để chỉ đời sống là cái chén.  Cũng giống như một cái chén có thể đựng một thứ đồ uống vừa đắng vừa ngọt.  Cuộc đời của mỗi người chúng ta có thể nói được là sự pha trộn giữa ngọt ngào và đắng cay. Đây là một hình ảnh phong phú và mạnh mẽ.

Nếu chén có thể hiểu như cả một cuộc đời thì nó cũng có thể hiểu như một phần cuộc đời.  Vậy thì, có những lúc chén đời sống đầy những điều đắng cay, đắng cay đến nỗi chúng ta không muốn uống hoặc cảm thấy không thể nào uống được.  Nhưng có những lúc khác, chén ấy tràn đầy sự ngọt ngào.  Có lúc chúng ta không có đủ.  Và còn những lúc khác, chén ấy có thể nhạt nhẽo và vô vị.  Sau cùng, có những lúc, chén của đời mình trống rỗng.

Gia-cơ và Giăng đến cùng Chúa Giêsu với một đòi hỏi rất ích kỷ.  Họ đòi được một người ngồi bên tay phải và người kia ngồi bên tay trái Chúa Giêsu trong nước trời.  Rõ ràng họ nghĩ vương quốc của Chúa Giêsu cũng theo kiểu mẫu của các nước ở trần gian.  Người ở địa vị cao sẽ được hưởng danh dự, vinh quang và quyền lực.

Chúa Giêsu đáp lại bằng một câu hỏi: “Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”  Họ liền đáp lại: “Thưa được.”  Bởi vì họ nghĩ rằng đó là một chén rất ngọt ngào.

Nhưng điều mà Chúa Giêsu thật sự muốn hỏi hai môn đệ là: “Các anh có sẵn sàng đi qua những đau khổ mà Thầy sắp trải qua không?”

Uống chén đau khổ và hi sinh không phải là việc dễ dàng.  Dĩ nhiên khi giờ đã đến để Chúa Giêsu phải uống chén đó, Người đã chùn bước.  Ba lần Người xin Chúa Cha cất chén ấy khỏi tay Người: “Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con.  Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha”, và Người đã uống chén đó.

Các tông đồ lúc đó không biết chén của Chúa sẽ là chén rất đắng cay.  Họ cũng không biết sự yếu đuối của mình.  Thế nên khi giờ của Chúa đến, họ không cùng uống chén ấy với Người mà để Người uống chén đắng cay ấy một mình.

Chúng ta không biết trước chén đời sống nào được đưa cho chúng ta.  Chúng ta khám phá dần dần khi chúng ta tiến bước.  Chúa Giêsu, Đấng vô tội đã chọn uống chén rất đắng cay.  Nhưng như chúng ta đã thấy, Người không thấy việc đó dễ dàng.  Thế nhưng Người đã uống cạn chén đó và làm thế vì yêu thương chúng ta (sự cần thiết bi thảm cũng thế – hãy nghĩ đến những viên thuốc đắng mà người ta phải uống).

Dù Chúa Giêsu vô tội, Người đã cảm nghiệm sự yếu đuối và cám dỗ mà chúng ta cảm nghiệm.  Người biết sự yếu đuối của chúng ta.  Vì thế, chúng ta phải đến gần Người với lòng trông cậy, vì biết rằng Người có thể và sẽ giúp đỡ chúng ta.

Nếu chúng ta thấy chén đời sống cay đắng lạ lùng, thì chúng ta không cần phải cho rằng nó ngọt ngào hoặc nghĩ rằng chúng ta uống nó bởi sức mạnh của riêng mình.  Không giống như hai môn đệ Gia-cơ và Giăng, chúng ta không nên sợ hãi hay xấu hổ mà nói rằng: “Không, Lạy Chúa, con không thể uống và không muốn uống.  Nhưng nếu con phải uống thì với sự giúp đỡ của Chúa con sẽ uống được.

Uống chén đời sống, đặc biệt chén khó khăn được làm bởi một cuộc đời hi sinh và phục vụ người khác, chính là đi theo Chúa.  Những ai chia sẻ với Người chén đắng cay của thập giá, thì Người cũng sẽ chia sẻ sự vinh quang phục sinh của Người cho họ.

Sưu tầm

CÔ ĐƠN

Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho.  Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến.  Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt.  Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng.  Bởi đó, vợ chồng có thể cô đơn bên nhau.

Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt.  Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới.  Thế giới riêng trong cõi lòng tôi và thế giới ngoài vũ trụ.  Thế giới tâm hồn tôi sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ.”  Vì thế, tôi có thể cô đơn giữa đám đông.  Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa tôi kiếm tìm.  Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư tôi đang chờ mong.  Chỉ một cánh hoa của lòng tôi thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương.  Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm.  Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp.

Tôi cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ.  Tôi có thể cô đơn vì tôi không đến được với người.  Tôi cũng có thể cô đơn vì người không muốn đến với tôi.  Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo.  Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn.  Khi tự mình không bước tới thì tôi cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó.  Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa tôi vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn tôi muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được.  Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ.  Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.

--Cô đơn của Chúa là nỗi cô đơn này.  

Chúa đến với kẻ khác nhưng bị kẻ khác chối từ, gọi mà không có tiếng đáp trả, bởi thế, trong vườn Cây Dầu Ngài mới thấy cõi lòng trống trải.  Trong cái trống trải ấy, theo Tin Mừng Máccô, Ngài tỏ lộ: “Linh hồn Thầy buồn đến chết được” (Mc. 14:34).

Làm gì có cô đơn nếu có lời đáp trả.  Không có lời đáp trả nên mới cứ phải chờ đợi.  Đợi chờ không là khởi điểm của cô đơn sao.  Đợi chờ càng lâu thì nỗi cô đơn càng dài.  Chờ đợi mà chẳng bao giờ xảy tới thì nỗi cô đơn càng héo hắt.  Làm gì có cô đơn nếu không có kiếm tìm.  Làm gì phải kiếm tìm nếu đã đầy đủ.  Vì thiếu vắng nên mới phải đi tìm.  Khi sự thiếu vắng quá cay đắng thì nỗi cô đơn dẫn đến sự chết.

Sự thiếu vắng không hệ tại im lặng của không gian hoặc vắng bóng người mà hệ tại sự trống vắng của con tim.  Có những quãng đời cô tịch, tôi đi một mình, nhưng càng lặng lẽ tôi càng thấy niềm vui nhiệm mầu trong hồn.  Có những khúc đời chung quanh tôi tấp nập bước chân, rộn rã lời cầu chúc mà tôi vẫn nghe hiu hắt.  Chúa cũng vậy, những đêm dài ở sa mạc chỉ có trăng và cỏ cây, chỉ có núi đồi và gió, nhưng Chúa không cô đơn.  Chiều thứ sáu ở Jêrusalem tấp nập chân người mà cõi lòng Chúa thì hoang vắng.  Trong vườn Cây Dầu có các môn đệ đi theo mà Chúa vẫn thấy lẻ loi.

Kẻ cô đơn là kẻ đi tìm niềm cảm thông nhưng chẳng gặp.  Vì không gặp nên họ đành trở về thế giới nội tâm cô lẻ của riêng mình.  Vì thế giới nội tâm đó đang heo hút trống vắng, nên họ chỉ bắt gặp sự thiếu thốn ở đó mà thôi.  Sống trong thiếu thốn để rồi nhìn kẻ khác đầy đủ vì thế mới có nước mắt xót thương cho đời mình.

Ai cũng có lúc cô đơn vì chẳng ai đầy đủ.  Ai cũng phải đi tìm vì ai cũng thiếu vắng.  Nhưng có những thiếu vắng dễ tìm thấy.  Có những thiếu vắng như mênh mông vô hạn.  Khi Chúa mất hết tình thân, Chúa tìm đến với Chúa Cha: “Ôi! Cha cũng bỏ con sao”.

Khi lòng tôi tan nát, khi đời tôi đắng cay, tôi cũng vẫn còn hy vọng là Chúa.  Nếu tôi mất Chúa thì đây mới là sự thiếu vắng hoang tàn nhất.  Đây là cô đơn không còn lối thoát.

Trong nỗi cô đơn của tôi hôm nay, khi mà tôi không còn tìm đâu được niềm vui, tôi cũng sẽ nói với Chúa như chính Ngài đã nói với Chúa Cha: Ôi! Cha cũng bỏ con sao?

Một tôi tớ của Chúa

1464 lượt xem
Các bài trước
NÓNG GIẬN (28/01/2019)
KINH THÁNH ĐÃ LỖI THỜI HAY ĐI TRƯỚC THỜI ĐẠI? (27/01/2019)
Hoa Hậu Hoàn Vũ Việt Nam H’Hen Niê (28/12/2018)
Trượt Chân Té Ngã Lúc Tuổi Vàng (03/11/2018)
Nhà khoa học Do Thái tin nhận Chúa Giê-xu (27/10/2018)
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG (16/03/2018)
THỜI THẾ THAY ĐỔI (30/12/2017)
Vì sao người Do Thái thông minh nhất thế giới ? (08/11/2017)
SỬA LẠI CÁC LỖ THỦNG (12/07/2017)
NHỮNG CÁNH ĐỒNG "KIM CƯƠNG" (24/06/2017)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 43 &44 - MS Nguyễn Anh Tuấn
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
Chúa Yêu Thích Sử Dụng Người Bình Thường
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
DÂNG CHÚA LINH HỒN CON
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
NGƯỜI YÊU
 
Tạ Ơn Chúa  
Cơ Đốc Nhân Dẫn 1500 Người Đến Cùng Chúa
 
Dưỡng Linh  
CÚI XUỐNG TÔN THỜ
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
Kế Hoạch Cứu Rỗi Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
CON CÓ CHA
 
VHope  
Chúa Quá Yêu Tôi | Như Trang
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 17/08/2019
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Anh Chị Em Sẽ?
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HỘI ĐỒNG LỬA THIÊNG 13 - Vancouver B.C. Canada
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC