Vườn ÊĐen Mới | Tạ Ơn Chúa
















Mái Nhà Của Sự Cầu Nguyện
Ngày 13/09/2010

Nguyễn Quân


Kinh Thánh đã ghi lại rằng bốn người đã dỡ mái nhà để thòng một người bại trước mặt Chúa Giê xu, xin Ngài chữa lành. Đó quả là một kỳ tích thể hiện tấm lòng thương yêu, không sợ khó khổ, kiên trì giúp người, đức tin nơi Chúa, sự hiệp một của lòng người.

Sứ đồ Phi-e-rơ đã từng sử dụng mái nhà để cầu nguyện, tôi không biết tại sao ông chọn mái nhà để cầu nguyện: " Độ giữa trưa Phi-e-rơ leo lên mái nhà để cầu nguyện” (Công Vụ 10:9).

Có thể đó là nơi yên tĩnh, thuận lợi cho việc cầu nguyện. Nếu ngày nay bạn hỏi tôi, tại sao lại chọn mái nhà để cầu nguyện, câu trả lời của tôi là: "Vì cớ bị bắt bớ". Dù bạn ở đâu, thời gian nào, hãy dành cho Chúa sự tôn kính xứng đáng.
Xin ghi lại vài kinh nghiệm của mình với Chúa trên mái nhà,  tôi chọn mái nhà để cầu nguyện hoàn toàn là do hoàn cảnh, chứ lúc đó tôi không biết Kinh Thánh đã cũng có những trường hợp như vậy.
Đã rất nhiều lần tôi bị anh em ruột ném nắp xoong vào mặt, biết bao nhiêu cái dép móng in lên mặt chỉ vì niềm tin nơi Chúa Giê-xu. Tôi có mấy khi được đối xử tử tế, ăn cùng mâm đâu. Tôi bị coi chẳng khác chi là thành phần rác rến, cặn bã của loài người. Nhưng càng như vậy, thì phẩm hạnh của Chiên Con được phát triển trong tâm tánh của cậu thanh niên như tôi.

Điều đau đớn xé lòng tôi nhất là họ xúc phạm, nhạo báng đến Chúa. Mỗi khi họ sỉ nhục Chúa là tôi đau lắm, thà họ đánh tôi, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Khi tôi nghe những lời xúc phạm Chúa đó, tôi mới hiểu tình yêu cao quý của Chúa Cứu Thế qua lời cầu nguyện trên thập giá năm xưa: "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì". (Luca 23:34).
Tôi đã không cầu nguyện được lớn tiếng cho kẻ đang xúc phạm, nhạo báng Ngài, giống như Chúa Giê-xu đã cầu nguyện, hoặc giống như Ê tiên đã cầu nguyện cho kẻ đang ném đá giết mình.
Tôi chỉ khóc và cầu nguyện thầm. Tôi chắc rằng tình yêu của chúng ta không đủ lớn để có thể quên đi hay tha thứ cho kẻ nhạo báng, nói xấu Chúa chúng ta. Nhưng khi tình yêu Chúa Cứu Thế thực sự ở trong chúng ta, Ngài mở mắt lòng chúng ta thì chúng ta sẽ thấy thương họ, xót xa cho họ nhiều.
Có lẽ vì những ngày bắt bớ đó mà tôi đã chọn mái nhà làm nơi trò chuyện, tâm giao với Chúa. Việc lên mái nhà cầu nguyện trở thành một thói quen thường xuyên của tôi.
Nói mái nhà cho dễ nói, chứ thực ra thì đó là một chỗ mà gia đình tôi đã làm dài ra đằng sau nhà. Đó là một mảng bê tông xù xì với mục đích để giữ đất thôi chứ không sử dụng được gì. Nó giống như cái mi cửa che mưa, che nắng, được cái kín đáo, yên tĩnh và rất thích hợp cho việc cầu nguyện.
Tôi đã ở nhiều giờ, hầu như buổi tối nào cũng ở trên đó để cầu nguyện với Chúa. Tôi hát thánh ca chỉ lí nhí trong cổ, cầu nguyện cũng lẩm nhẩm thôi, không dám cầu nguyện to vì mấy người anh bắt bớ nhiều lắm. Tôi luôn cẩn thận hơn trong mọi sinh hoạt của mình.
Tuy không được hát to, cầu nguyện lớn tiếng, nhưng những giờ phút trên đó lại có sự hiện diện của Chúa thật mạnh mẽ, Chúa đã tác động trên tôi. Tôi đã dơ cao hai tay hướng về Chúa. Tôi thật thèm khát Chúa vô cùng. Tôi cứ quỳ gối ở nền đó trong nhiều giờ, nhiều lần quỳ lâu quá, khi duỗi chân ra bị chuột rút cứng đơ, tê dại đi.
Lúc đó dù chỉ có một mình với Chúa nhưng tôi không bao giờ có cử chỉ nào bất xứng với Chúa cả. Tôi chưa bao giờ gác chân nên tường, cũng chưa bao giờ cởi quần áo ở đó. Tôi ăn mặc gọn gàng rồi mới lên đó. Tôi cũng chưa một lần mặc quần đùi khi lên đó. Chỉ biết một điều là Chúa đang nhìn tôi và tôi muốn làm đẹp lòng Ngài trong sự cầu nguyện và cả trong tư thế cầu nguyện. Tôi đã tôn kính Chúa của mình và dành cho Ngài chỗ xứng đáng, cách cư xử tốt nhất của lòng tôi.
Có lẽ vì đó mà Chúa cho tôi gặt được thành quả, đó là những con người được cứu ngay tại mái nhà đó. Tôi cũng học được bài học là nếu Ngài là Vua là Chúa, Ngài không coi thường mái hiên thừa của tôi. Ngài đã đến với đời tôi trong lúc tối tăm nhất, Ngài đã hiện diện với tôi tại mái hiên thừa đó, thì tôi sao lại không dành chỗ tốt nhất của lòng tôi với thái độ tôn kính nhất dành cho Ngài?
Có nhiều lần tôi đã hẹn những người bạn trước kia học với tôi đến nhà và mời họ lên đó để làm chứng về Chúa. Tạ ơn Chúa, lúc đó tôi cũng chưa biết nhiều về lời Chúa, nên tôi chia sẻ làm chứng về Chúa thực sự rất đơn sơ. Sau ít phút chia sẻ đó, tôi mời gọi họ tin nhận Chúa. Thật tạ ơn Chúa, họ cúi đầu sẵn sàng tiếp nhận Chúa. Đó thật là điều không phải bởi sức con người nhưng bèn là do Đức Thánh Linh thúc dục.
Tôi nhớ một anh tên Tâm là người tin Chúa đầu tiên tại mái nhà cầu nguyện của tôi, khi tin Chúa xong tôi cũng dạy giáo lý cho anh. Thật ra nói dạy vậy thôi chứ lúc đó tôi đơn sơ lắm, chỉ đọc rồi biết gì nói nấy. Anh Tâm trở thành người sốt sắng cho Chúa, dù anh bị gia đình bắt bớ rất lớn, nhưng anh vẫn trung tín học lời Chúa và yêu Chúa lắm. Thế là từ ngày đó anh đã đến mái nhà cầu nguyện của tôi để cùng cầu nguyện.
Lúc đó thanh niên trong làng rất đông. Tối nào họ cũng vui chơi hội hè, tụ tập đến khuya ở đầu đường và các ngã ba, ngã tư. Còn chúng tôi thì ở mái nhà để cầu nguyện và học lời Chúa.
Một buổi sáng nọ, anh Tâm đang ở nhà chuẩn bị tập thể dục thì đột nhiên bị đau tim, và anh đã qua đời. Khi được tin anh mất tôi đã khóc rất nhiều trong mấy ngày liền, dù biết anh về với Chúa, nhưng tôi rất thương tiếc anh ấy. Chúng tôi cùng làng, lại cùng tin Chúa lên chơi với nhau rất thân, chuyện gì cũng nói, tâm sự chia sẻ với nhau. Rất nhiều đêm chúng tôi đã cầu nguyện với nhau, ăn mì tôm sống với nhau ở mái nhà cầu nguyện, thật thân thiết hơn tình anh em ruột. Sau đám tang vài ngày, tôi đã đến chia sẻ với gia đình anh là anh ấy đã tin Chúa Giê-xu và anh ấy chắc chắn sẽ được ở với Chúa, gia đình đừng lo lắng gì cả. Trước đó gia đình anh ghét tôi lắm, vì tôi đã đem anh đến với Chúa. Nhưng bây giờ khi tôi đến gia đình anh, họ lại tiếp đón rất ân cần. Khi chia sẻ xong, gia đình đã cảm ơn tôi, và trông họ bớt đi lo lắng nhiều. Vì anh là con trai duy nhất trong gia đình nên sự thương tiếc lớn lắm.
Trong một thời gian ngắn sau khi anh Tâm đã về nước Chúa, Chúa cho tôi làm chứng được một người anh em khác cũng chính ở trên mái nhà của sự cầu nguyện đó. Tiếp đến là ba người khác cũng tin Chúa tại đây, tất cả trong một thôn. Tổng cộng là bốn người trong thời gian ngắn, bốn người đã cùng sát cánh với tôi để cầu nguyện và học lời Chúa vào mỗi tối tại mái nhà của sự cầu nguyện.
Một hôm, chúng tôi kiêng ăn cầu nguyện suốt  ngày đêm vì chúng tôi có ý định lên làng trên làm chứng về Chúa. Bảy giờ tối chúng tôi hẹn nhau lên mái nhà cầu nguyện và chiều hôm sau chúng tôi lên làng trên làm chứng. Chúa làm một việc thật bất ngờ không tưởng tượng được. Tôi vào nhà một người có họ xa với nhà tôi để làm chứng. Tạ ơn Chúa, Ngài cho cả nhà cô tin Chúa! Sau đó cô đi mời hàng xóm xung quanh đến nghe. Cảm tạ Chúa có mười bốn người tin Chúa trong cùng một xóm. Tối đó tôi về vui không sao tả được, cái vui dù túi quần rỗng không có đồng nào. Tôi vui quá, về đến nhà, tôi lên trên mái nhà khóc với Chúa. Những giọt nước mắt từ niềm vui ấy cho đến ngày nay vẫn còn in đậm trong tôi.
Thật tạ ơn Chúa, Ngài đã chuẩn bị những hoa màu chín tới để chúng con gặt hái cách vui mừng. Đây chắc cũng là kinh nghiệm như Thi thiên 126:6 mà tôi có diễm phúc được Chúa ban cho: " Người nào vừa đi vừa khóc đem giống ra rải, ắt sẽ trở về cách vui mừng, mang bó lúa mình".
Tuy nhiên Chúa nhắc nhở với lòng tôi rằng: Chỉ có một người được chọn trong mười bốn người, và Chúa cho tôi biết người đó là ai.

Tôi chăm sóc và dạy giáo lý cho họ được vài hôm thì chính quyền bắt bớ, họ hàng đến bắt bớ những người mới tin. Nhiều người đã kinh hãi và không dám theo Chúa nữa. Duy nhất một người, đúng như lúc Chúa đã tỏ cho tôi tại mái nhà cầu nguyện, là còn đứng vững. Người chị em này đã bị chồng đánh đập, mặt mũi sưng lên đến nỗi không còn nhận ra. Bị gia đình nội ngoại ruồng bỏ, nhưng cô đã dám đứng lên để nói về niềm tin của mình, đã bám chắc lấy Chúa như cái neo của linh hồn mình vậy.
Trải qua mười mấy năm, cô vẫn đứng vững và trở thành một nhân sự đắc lực cho một hội thánh vùng quê. Chúa đã lấy ân điển để giữ gìn, dạy dỗ và làm cho người chị em này lớn lên. Ngày nay khi tôi gặp cô đi học lời Chúa ở thành phố để về hội thánh địa phương hầu việc Chúa, lòng tôi cảm động lắm.
Ôi thật vinh dự, lúc đó tôi không nghĩ là chính những giờ phút trên mái nhà của sự cầu nguyện, tôi được Chúa huấn luyện từng ngày. Có thể nói cho đến ngày nay, tôi đã thực sự được Chúa dạy dỗ, huấn luyện, sửa trị cách riêng tư nơi đó nhiều hơn là ở một trường Kinh thánh. Tại trên mái nhà đó, Đức Chúa Trời đã tiếp sức và ban ơn trên tôi. Ngài đã kéo tôi đến gần Ngài, cho tôi có ước muốn hầu việc Chúa và cứu người.
Một điều Chúa làm rất lạ là hàng xóm và anh em ruột vẫn biết tôi hay lên mái nhà để cầu nguyện, cả những người khác cũng lên đó nữa, nhưng họ không làm gì cả. Họ chỉ chửi rủa hay  nhạo báng và đánh thôi, chứ không làm gì đang khi chúng tôi cầu nguyện và học Kinh Thánh ở đó. Chắc tại vì tôi đã đổ nhiều nước mắt cho gia đình tôi nên Chúa cũng che chở chúng tôi và làm lòng họ dần mềm xuống.
Dù thế nào thì ngày nay họ cũng đã tin Chúa sau nhiều năm tháng tôi làm chứng cho anh em, họ hàng nghe. Ngày nay anh em, họ hàng tôi chẳng lạ gì Tin Lành cả, rất nhiều người họ hàng nội ngoại tôi đã tin Chúa. Ngài cũng ban ơn trên gia đình vợ chồng tôi được họ hàng yêu thương, làng xóm quý mến. Khi trong gia đình lớn hay họ hàng có việc gì xảy ra không giải quyết được thì họ gọi đến chúng tôi về để cầu nguyện thay. Chúng tôi chỉ có thể nói như tác giả Thi thiên 116:12-14:
" Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giê-hô-va
Về các ơn lành mà Ngài đã làm cho tôi?
Tôi sẽ cầm cái chén cứu rỗi,
Mà cầu khẩn danh Đức Giê-hô-va
Tôi sẽ trả xong cho Đức Giê-hô-va các sự tôi hứa nguyện,
Tại trước mặt cả dân sự Ngài".
Cảm ơn Cha, trong một mái hiên thừa, gồ ghề, người ta không nhớ đến, Chúa đã cho con gặp Ngài. Cảm ơn Cha đã nhìn thấy lòng tôn kính của con trong một chỗ bị loài người loại ra và trở lên chỗ yêu quý thân thiết của con với Ngài. Cảm ơn Cha vì tại nơi mái hiên thừa không ai nhìn đến, Ngài đã lấy đi những gốc rễ của mọi điều ác đã từng hiện diện trong con nhiều năm. Cảm ơn Cha đã cứu người qua mái hiên thừa. Cảm ơn Cha tại mái hiên thừa đó Ngài dạy con bao dung, tha thứ và thương xót tội nhân.
Xin Cha giúp con dù đang ở chỗ nào, bất cứ nơi đâu, trải qua giai đoạn nào thì sự tôn kính Chúa trong lòng con vẫn như ở tại mái hiên xưa. Xin hãy giúp con yêu Ngài như khi ở tại mái hiên xưa. Cảm ơn Ngài. A-men.
Đó là câu chuyện của một cậu thanh niên tầm thường trong thời gian về thăm quê. Anh nhớ lại các phước hạnh đã nhận được và ca ngợi Vua Thiên đàng cao quý, đáng tôn, đáng kính muôn đời.

Nguyễn Quân
(Theo Gia đình: beten28@gmail.com)
2616 lượt xem
Các bài trước
Từ Khi Tôi Biết Chúa (05/09/2010)
Trở Về (04/09/2016)
Lời Chứng Của Anh Trần Bình (27/05/2010)
Câu Chuyện Đức tin (26/03/2010)
Từ Tuyệt Vọng Đến Hy Vọng (15/03/2010)
Gặp Chúa Trong Trại Tù Cải Tạo (16/03/2010)
Câu Chuyện Đức Tin (30/01/2010)
Mục Vụ Mã Lai Tháng 10&11 2009 (19/12/2009)
Không Hỗ Thẹn Về Tin Lành (06/11/2009)
Khi Bạn Cần Thay Đổi (29/08/2009)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 - Bài 57
 
Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016  
SAO CON KHÓC - Hải Yến
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
CHẠY
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
CHÚC TÔN DANH THÁNH NGÀI - Ca Khúc An Bình
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
CHÀNG TỪ NHÃ CA BƯỚC RA
 
Dưỡng Linh  
Món Quà Không Sao Tả Xiết của Thiên Chúa Trong Giáng Sinh
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
TIN TỨC TỐT LÀNH CHO BẠN HÔM NAY!
 
Tin Tức  
KHÔNG PHẢI NÓI VỀ CHÚNG TA MÀ VỀ CHÚA
 
Thơ & Nhạc  
KHI CON TRẺ SINH RA
 
VHope  
GẶP CHÚA
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO Dec 07 2019
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Cầu Nguyện Không Thôi
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
NẾP SỐNG MỚI - Đám Tiệc hay Đám Tang
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 29
 
Sưu Tầm  
“BỚ SỰ CHẾT, ĐÂU LÀ SỰ ĐẮC-THẮNG CỦA MÀY?”
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC